Bị Chú Rể Đuổi Xuống Xe , Tôi Cưới Luôn Tình Địch Của Anh Ta

Bị Chú Rể Đuổi Xuống Xe , Tôi Cưới Luôn Tình Địch Của Anh Ta

Kẹt xe ngày Quốc Khánh, chú rể sợ lỡ giờ lành, để tôi tự xuống xe đi bộ về khách sạn.

Anh ta còn nói tôi đi chậm, lát nữa anh sẽ bắt xe đến sau.

Dù sao tôi cũng là cô dâu, vậy mà phải tự đi bộ đến lễ cưới – chuyện này thật chưa từng nghe thấy.

Tôi gọi cho bố mẹ chồng, mong họ phân xử giúp.

Ai ngờ họ đều khen Lâm Hàn làm đúng, bảo tôi mau đi đi, lỡ giờ lành thì không tốt.

Đoàn đưa dâu ai nấy đều ngồi trên xe, chờ xem tôi mất mặt.

Có người còn vừa xem vừa quay video, cười nhạo tôi là cô dâu đầu tiên trong lịch sử tự đi bộ đến lễ cưới.

Tức quá, tôi quay người bước lên chiếc Maybach đậu bên cạnh.

“Không phải anh ghét cái tên đối đầu với anh lắm sao? Vậy thì đi đăng ký kết hôn với tôi, anh có đi không?”

Từ Mục Hoài ngơ ngác như được ban ân huệ: “Nhất định phải đi!”

Biết tôi tái giá với tình địch, cả nhà chồng cũ tức đến tái xanh mặt!

1

Quốc khánh hôm đó là ngày tôi kết hôn.

Từ ba giờ sáng đến bảy giờ sáng, bận rộn hoàn tất mọi nghi thức đón dâu.

Không ngờ trên đường đến khách sạn lại gặp kẹt xe nghiêm trọng.

Xe cưới bị kẹt nửa tiếng, không nhúc nhích được chút nào.

Lâm Hàn bất ngờ mở cửa xe, bảo tôi đi bộ tới trước.

Tôi cứ tưởng mình nghe nhầm.

“Anh nói gì cơ?”

Lâm Hàn vừa giúp tôi tháo dây an toàn, vừa nói:

“Kẹt xe quá, em đi bộ đến khách sạn trước đi, kẻo lát nữa trễ giờ lành.”

Tôi mặt mày khó hiểu: “Mình cưới nhau mà, anh lại để em một mình đi bộ sao?”

Lâm Hàn nhíu mày:

“Đường cũng không xa. Hơn nữa em đi chậm, đi trước có sao đâu? Lát nữa đường thông, anh sẽ đuổi kịp.”

Nói rồi, anh ta không cho tôi cãi, đẩy tôi xuống xe.

Tôi tức muốn nổ tung.

Chỗ này cách khách sạn ít nhất cũng nửa tiếng đi xe, mà tôi còn đang mang giày cao gót, thật bắt tôi đi bộ về thì chẳng phải muốn phế chân tôi à?

Tôi bám lấy cửa xe, không đồng ý.

“Lâm Hàn, hôm nay là lễ cưới của tụi mình, có đi thì cũng phải đi cùng nhau.”

“Hơn nữa, anh để em mặc váy cưới đi bộ một mình, người ta sẽ nghĩ gì?”

Lâm Hàn bực mình “chậc” một tiếng:

“Em quan tâm người khác làm gì? Mình hiểu rõ lý do là được rồi.”

Thấy nói không nổi, tôi cầm điện thoại gọi cho ba của Lâm Hàn.

“Ba ơi, giờ đang kẹt xe, Lâm Hàn bắt con tự đi bộ về khách sạn…”

Ba chưa kịp lên tiếng thì mẹ đã giành nói trước.

“Lạc Sơ à, A Hàn bảo con đi thì cứ đi đi, chuyện nhỏ xíu mà, cần gì nói với ba nó…”

Tôi nghẹn lời.

Ba của Lâm Hàn cũng khuyên:

“Lạc Sơ à, nếu đã kẹt xe thì con đi bộ một chút cũng không sao. A Hàn là người có thân phận, còn con là vợ nó, vì lễ cưới của chính mình mà chịu cực một chút cũng đâu có gì.”

“Con mau đi đi, đừng để lỡ giờ lành.”

Tôi rốt cuộc cũng hiểu – thì ra cả nhà họ đều nghĩ tôi dễ bắt nạt.

Lâm Hàn gạt tay tôi ra, nhanh chóng đóng sập cửa xe.

Tôi đập cửa thế nào cũng không mở lại nữa.

Cửa sổ xe của đoàn đưa dâu phía trước và phía sau lần lượt hạ xuống, từng ánh mắt tò mò, xen lẫn ác ý dồn về phía tôi.

Một chiếc xe trong đó có mấy đồng nghiệp của tôi, mấy người này sau lưng vẫn hay mắng tôi là đồ hạ tiện, nói tôi dùng thủ đoạn đê tiện để quyến rũ Lâm Hàn.

Giờ thấy tôi mất mặt, ai nấy đều không kìm được, lập tức mở điện thoại ra quay lại cảnh tôi bị chú rể đuổi xuống xe.

“Đồ đê tiện thì vẫn là đê tiện, có ép được tổng giám đốc Lâm cưới cô thì sao, đến xe cưới còn không có tư cách ngồi!”

“Cười chết mất, làm cô dâu mà còn phải tự đi bộ đến đám cưới.”

“Tần Lạc Sơ à, nhục đến mức này rồi, là tôi thì bỏ quách đám cưới cho rồi!”

2

Người ta nói ba người tụ lại thì lời đồn thành sự thật, mấy người kia càng nói càng quá đáng.

Tôi không nhịn được nữa, cởi giày cao gót ra, ném thẳng vào kính chắn gió của bọn họ.

“Còn nói thêm câu nào nữa thì cẩn thận cái miệng đấy, tôi xé nát bây giờ!”

Mấy người đó miễn cưỡng thu điện thoại lại, nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm:

“Tần Lạc Sơ, cô hung dữ thế, bảo sao tổng giám đốc Lâm lại thương Hân Nhã hơn.”

“Dù cô có dùng thủ đoạn ép anh ấy kết hôn thì đã sao, người ngày ngày kề cận anh ấy chẳng phải là trợ lý Hứa Hân Nhã à?”

“Giờ anh ấy bắt cô đi bộ về, chẳng biết tối nay vào động phòng, có khi để cô một mình ngủ không chừng!”

Tôi cầm luôn chiếc giày cao gót còn lại, ném tiếp qua.

Cuối cùng thì cũng yên lặng.

Cả công ty đều nghĩ tôi là người quyến rũ Lâm Hàn.

Nhưng thực ra, tôi chưa từng có tình cảm với anh ta.

Chính anh ta theo đuổi tôi, sinh nhật tôi còn thuê chuyên cơ riêng thả 1314 đóa hồng.

Thuê luôn biển quảng cáo lớn nhất thành phố Giang Thành, viết lời tỏ tình: “Tần Lạc Sơ, anh mãi mãi yêu em.”

Cách ngày lại tặng tôi túi phiên bản giới hạn, dẫn tôi check-in ở các khách sạn sang trọng.

Similar Posts

  • Sống Dậy Trong Truyện Nữ Chủ

    Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm ở một công ty.

    Bố mẹ sợ tôi ở trọ không an toàn nên đã mua cho tôi một căn biệt thự gần nơi làm việc.

    Hôm chuyển nhà, một đồng nghiệp của tôi cũng dọn đến.

    Cô ấy vừa bán căn nhà cũ tồi tàn của mình, tay xách nách mang, nói muốn chuyển vào ở cùng.

    Tôi vừa định mở miệng, thì trước mắt đột nhiên hiện lên một loạt dòng chữ như trong phim:

    “Chị nữ chính thông minh thật, nữ phụ mới vào công ty, chắc chắn ngại từ chối.”

    “Cô nữ phụ ngốc nghếch chắc còn chưa biết, căn biệt thự này sau này sẽ là của nữ chính hết.”

  • Vợ Hiền Hóa Cáo

    Chồng tôi trong vòng một tháng đã đến tiệm bánh mới mở dưới lầu tận mười tám lần.

    Tôi giả vờ như không biết gì, cũng tự mình ghé qua tiệm đó.

    Chủ tiệm mặc váy voan kiểu gợi cảm ngây thơ, tóc búi nhẹ nhàng.

    Cô ta nhướng mày chào tôi: “Chào cô Ngô, hoan nghênh ghé tiệm.”

    Tôi khẽ cong môi: “Lại thêm một người muốn chia phần tài sản của con gái tôi đây.”

  • Bạch Nguyệt Quang Suýt Trở Thành Kẻ Thế Thân

    Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy nữa, đêm xuống, ta chỉ có thể ôm chặt lấy đai lưng, nép mình vào tường mà ngủ.

    Nửa đêm, có kẻ mò lên chiếc giường ấm áp ta vừa sưởi.

    Ta sợ hãi đến tim gan run rẩy.

    Khốn kiếp, thật sự có người dám trèo lên giường ta!

    Ta đưa tay đẩy nhẹ, khẽ giọng nhắc nhở: “Kia… leo nhầm giường rồi, phu quân ta đang ngủ ở căn phòng hướng đông nam ngoài kia.”

    Kẻ kia nghẹn giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Nàng thật hào phóng.”

    Giọng nói quen thuộc này, hóa ra là phu quân ta.

    Vậy thì càng phải giữ chặt lấy đai lưng mới được.

  • Màn Độc Diễn Hoàn Hảo

    Tôi đã giấu máy nghe trộm trong túi rác đặt trước cửa nhà.

    Nửa đêm, bóng dáng quen thuộc đó lại một lần nữa xuất hiện trước cửa nhà tôi.

    Hắn lại lén lấy trộm túi rác của tôi.

    Tôi mở phần mềm định vị và nghe lén trên điện thoại.

    Nhìn chấm đỏ đang di chuyển trên màn hình, trong lòng tôi thầm vui mừng.

    Lần này, ngươi chạy đằng trời rồi nhé!

  • Cái Giá Của Sự Buông Xuôi

    Cha tôi khuynh gia bại sản, đẩy tôi vào tay kẻ thù không đội trời chung của ông ta.

    Từ đó về sau, tôi quyết định buông xuôi tất cả.

    Bàn tay của Thiệu Từ Lễ vuốt ve cổ tôi.

    “Cả người em đều là của tôi, hiểu không?”

    Tôi đáp: “À, phải phải phải.”

    Thiệu Từ Lễ khẽ vén những sợi tóc mai trên trán tôi.

    “Thứ mà tôi đã để mắt đến, chỉ có thể thuộc về tôi.”

    Tôi đáp lại: “Mong rằng anh cũng có thái độ này với cuộc đời mình.”

    Nào ai hay biết.

    Đôi bàn tay đang bóp nghẹt cổ tôi đây, thuở thiếu thời, đã từng dịu dàng vuốt ve gương mặt này.

  • Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Gay

    Tôi đụng phải cảnh tổng tài và nam minh tinh nổi tiếng hôn nhau trong văn phòng.

    “Lấy nhau đi.”

    Tổng tài vừa chỉnh lại cà vạt.

    “Sau khi cưới, mỗi tháng cho cô mười vạn tiêu vặt, ở biệt thự, muốn quẹt thẻ thì cứ quẹt. Tôi vẫn tiếp tục yêu đương với bạn trai.”

    Có chuyện tốt như này sao?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *