Bị Em Chồng Trộm Vòng, Tôi Báo Công An

Bị Em Chồng Trộm Vòng, Tôi Báo Công An

Di vật mẹ tôi để lại bị em chồng trộm đem tặng bạn thân.

Cô ta nói chỉ “mượn đeo cho sang”.

Thế mà tôi lại thấy bạn thân cô ta đăng story cảm ơn:

“Cảm ơn cưng đã tặng chiếc vòng tay cả triệu tệ!”

Tôi không cãi nhau, cũng chẳng khóc lóc.

Tôi cầm hoá đơn mua hàng và giấy giám định giá trị, đến đồn công an báo án.

Hôm cảnh sát đến nhà, mẹ chồng tôi khóc lóc van xin tôi đừng làm lớn chuyện.

Tôi nhìn bà ta, lạnh tanh:

“Muốn yên thì trả vòng lại.Không thì vào tù.”

01

Ánh sáng đỏ xanh nhấp nháy của xe cảnh sát xuyên qua khe rèm, nhảy múa lặng lẽ trên bức tường trắng trong phòng khách nhà tôi.

Trong không khí tràn ngập một cảm giác ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở.

Mẹ chồng tôi, Vương Tú Lan, ngồi trên ghế sofa, hai tay siết chặt gấu áo, trên mặt là biểu cảm đau khổ xen lẫn ấm ức được chuẩn bị kỹ càng từ trước.

Bà ta nhìn hai cảnh sát, giọng nghẹn ngào như sắp khóc:

“Các đồng chí cảnh sát, đây là hiểu lầm lớn thôi mà, người một nhà thì làm gì có chuyện ăn trộm với chả ăn cắp.”

“Vãn Vãn con bé nó chỉ là quá nguyên tắc thôi, còn Khả Khả thì chỉ mượn đeo cho sang, con gái ai chẳng thích làm đẹp, có gì đâu mà phải báo công an?”

Tôi đứng bên cạnh, như một khán giả ngoài cuộc, lặng lẽ nhìn bà ta diễn kịch.

Lòng tôi rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức lạnh như mặt nước chết.

Chỉ mới một tiếng trước, tôi tận mắt nhìn thấy bạn thân của Chu Khả Khả đăng story khoe chiếc vòng tay đó, kèm dòng chữ:

“Cảm ơn bảo bối đã tặng chiếc vòng tay trị giá cả triệu!”

Chiếc vòng đó là kỷ vật duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi.

Mẹ tôi mất sớm, trong một vụ tai nạn xe thảm khốc, bà dùng thân mình che chắn cho tôi, còn bản thân thì không qua khỏi.

Chiếc vòng là món quà bà dùng toàn bộ tiền bồi thường tai nạn lao động để mua, khi đó bà nói, mong rằng cuộc đời tôi sau này sẽ giống như viên ngọc này — tròn đầy viên mãn, bình an vô sự.

Đó là lời chúc mẹ tôi dùng mạng sống để đổi lấy.

Vậy mà bây giờ, nó lại trở thành món đồ để một người phụ nữ xa lạ khoe khoang trên mạng xã hội.

Vương Tú Lan vẫn không ngừng lải nhải, cố dùng cái lý lẽ “việc xấu trong nhà đừng truyền ra ngoài” lỗi thời để che đậy mọi chuyện.

Đúng lúc đó, cửa bị đẩy mạnh ra, Chu Khả Khả như một cơn gió lao vào nhà.

Cô ta vừa nhìn thấy cảnh sát liền sững lại một chút, sau đó lập tức nổi giận, trừng mắt nhìn tôi:

“Lâm Vãn, chị điên rồi à? Vì một cái vòng rách mà báo công an? Chị muốn làm mất mặt cả nhà tôi sao?!”

“Vòng rách?” Cuối cùng tôi cũng mở miệng, giọng không lớn, nhưng lạnh lẽo như đá vụn:

“Chu Khả Khả, thứ trị giá một triệu ba trăm bảy mươi nghìn tệ mà cô gọi là đồ rách á?”

Mặt Chu Khả Khả lập tức tái mét.

Vương Tú Lan cũng sững sờ, hiển nhiên bà ta không hề biết giá trị thật sự của chiếc vòng này.

Cảnh sát Lý, người dẫn đầu, quay sang tôi, giọng nghiêm túc:

“Cô Lâm, cô xác nhận tài sản bị mất trị giá một triệu ba trăm bảy mươi nghìn tệ?”

Tôi gật đầu, không một chút do dự.

Tôi quay người bước vào phòng ngủ, lấy từ két sắt ra ba món đồ, lần lượt đặt lên bàn trà.

Một là hoá đơn chính thức mua chiếc vòng năm đó, trên đó ghi rõ số tiền: 1.370.000 tệ.

Một là giấy giám định giá trị có hiệu lực pháp lý, xác nhận chất liệu và giá trị thật của chiếc vòng.

Cuối cùng là ảnh chụp màn hình story mà bạn thân Chu Khả Khả vừa đăng.

“Các đồng chí cảnh sát, đây là hoá đơn mua hàng, đây là giấy giám định, còn đây là bằng chứng cô ta đem tặng người khác.” Giọng tôi không hề dao động.

“Vật đặt trong hộp trang sức trong phòng ngủ của tôi, chưa được tôi cho phép, đã bị Chu Khả Khả lấy đi và tặng cho người khác. Theo pháp luật, hành vi này đã cấu thành tội trộm cắp.”

Sắc mặt cảnh sát Lý hoàn toàn nghiêm nghị, anh ta nhìn Chu Khả Khả, giọng cứng rắn không thể bác bỏ:

“Chu Khả Khả, tình hình hiện tại đã rõ ràng, cô bị tình nghi trộm cắp tài sản có giá trị lớn. Hoặc là lập tức thu hồi lại tài sản, hoặc theo chúng tôi về đồn để điều tra.”

Chu Khả Khả hoảng rồi.

Cô ta không ngờ tôi lại quyết liệt đến vậy, chuẩn bị mọi bằng chứng kín kẽ không kẽ hở.

Cô ta túm lấy cánh tay Vương Tú Lan, giọng bắt đầu run rẩy:

“Mẹ! Con không có! Con chỉ mượn cho cô ấy đeo chút thôi! Con gọi cô ấy trả lại ngay!”

Cô ta run rẩy lôi điện thoại ra, bấm số gọi cho bạn thân.

Điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai nghe máy.

Gọi lại lần nữa, đối phương thẳng tay tắt máy.

Trên trán Chu Khả Khả bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Cô ta vẫn không cam lòng, tiếp tục gửi vài tin nhắn thoại, nhưng phía bên kia không còn bất kỳ hồi âm nào nữa.

Đúng lúc ấy, chồng tôi, Chu Minh Huyền, vội vã chạy về nhà.

Anh ta vừa bước vào cửa nhìn thấy tình hình hiện tại, sắc mặt lập tức trắng bệch, lớn tiếng quát tôi:

“Lâm Vãn, em rốt cuộc muốn làm gì? Người một nhà mà phải khiến mọi chuyện mất mặt đến mức này sao?”

Tôi nhìn anh ta — người mà tôi từng nghĩ có thể phó thác cả đời.

Phản ứng đầu tiên của anh ta, không phải là hỏi xem tôi bị mất món đồ quý giá đến mức nào, cũng không phải là trách em gái đã làm sai, mà là mắng tôi vì đã làm lớn chuyện khiến anh ta mất mặt.

Trái tim tôi, trong khoảnh khắc ấy, lại lạnh thêm vài phần.

“Chu Minh Huyền, tôi chỉ hỏi anh một câu: nếu thứ mẹ anh lấy mạng đổi về, bị người khác trộm mất, anh sẽ làm gì?”

Anh ta bị tôi hỏi đến cứng họng, mặt trắng bệch, không nói nên lời.

Vương Tú Lan thấy con trai cũng không áp được tôi, lập tức ngồi phịch xuống đất, bắt đầu lăn lộn ăn vạ.

Vừa vỗ đùi vừa gào khóc:

“Trời ơi là trời! Tôi đã làm gì nên tội mà phải rước về nhà một con đàn bà phá gia chi tử như thế này! Nó muốn ép chết cả nhà tôi, muốn hủy diệt cái nhà này à!”

Tiếng khóc chói tai, sắc nhọn như dao cùn cứa vào từng dây thần kinh của tôi.

Tôi nhìn vở hài kịch trước mắt.

Nhìn người mẹ chồng gào khóc ăn vạ.

Similar Posts

  • Tôi Và Bạn Thân Cùng Kết Hôn

    Tôi và cô bạn thân được gia đình gấp rút giục cưới, đến mức phát ngán.

    Thế là bọn tôi bèn chống chế: “Nếu có thể để hai đứa gả vào cùng một nhà, thì tụi con cưới.”

    Ai ngờ… thật sự bị họ tìm được đối tượng phù hợp.

    Hai anh em sinh đôi nhà họ Tần – gia thế hiển hách, nhân phẩm tốt, diện mạo lại điển trai.

    Thần kỳ hơn là, hai người họ còn đồng ý với chuyện này.

    Tôi và bạn thân – Tô Nguyệt Đình – ngồi trước hồ sơ cá nhân của hai anh em mà cẩn thận tính toán.

    Nguyệt Đình là kiểu người hướng nội, thích mẫu người lạnh lùng, cấm dục, cần có không gian riêng.

    Anh cả Tần Vân Xuyên – lạnh lùng tự giữ mình, rất hợp với khẩu vị của cô ấy.

    Còn tôi, Trình Yên Nhiên, là kiểu hướng ngoại, mê mẩn mẫu người hoạt bát, thích dính người, tốt nhất là như song sinh dính liền.

    Em trai Tần Vân Tranh – dính người, ngoan ngoãn, trúng tim tôi.

    Cô ấy lấy anh trai, tôi lấy em trai.

    Đúng là trời tác thành.

    Một tháng sau, chưa từng gặp mặt nhau lần nào, tôi và Nguyệt Đình tổ chức đám cưới cùng ngày, tại cùng một khách sạn.

    Có thể là thói quen của anh em sinh đôi, hôm đó hai người họ mặc lễ phục giống hệt nhau.

    Tụi tôi cũng mặc váy cưới cùng kiểu, xinh đẹp như nhau.

    Nhưng tiếc là…

    Tôi và Nguyệt Đình đều bị cận nặng, còn hơi mù mặt.

    Xui xẻo hơn là, hai đứa tôi đều có mí mắt mạnh như hàm cá sấu – dán mí vào là dính chặt, gỡ không ra.

    Vậy nên trong ngày cưới, tụi tôi chẳng đứa nào mang kính áp tròng.

    Bề ngoài, nhìn vào là hai tuyệt thế giai nhân.

    Thực tế, là hai kẻ mở mắt mà vẫn mù đường.

    Sau khi náo nhiệt kết thúc, quay về biệt thự tân hôn, tôi mới thấy có gì đó sai sai.

  • Kế hoạch bắt chồng tay trắng ra đi

    Trên đường từ bệnh viện về sau khi khám thai, tôi tiện đường rẽ vào siêu thị mua sữa chua.

    Ngay trước quầy lạnh, một bóng dáng quen thuộc khiến tôi sững người.

    Ông xã cao lãnh, phong thái kiêu ngạo thường ngày, giờ phút này lại đang chen chúc giữa một đám các bà nội trợ tranh nhau trứng gà giảm giá.

    Bộ vest cao cấp trị giá hàng chục triệu bị ép đến nhăn nhúm, mái tóc rối bù như ổ gà, vậy mà anh ta chẳng hề nhận ra.

    Trong tay còn ôm chặt hai hộp trứng gà.

    Tôi dụi mắt, suýt tưởng mình hoa mắt.

    Hôm qua còn là vị chủ tịch khí thế bừng bừng trong phòng họp, hôm nay lại vì tiết kiệm năm hào mà đấu trí với các cô các dì ở chợ?

    Điện thoại xoay trong lòng bàn tay, tôi bấm số gọi cho anh.

    “Anh đang ở đâu vậy?”

    Đầu dây bên kia, giọng anh đè xuống cực thấp:

    “Anh đang họp ở công ty, có việc gì để sau hãy nói.”

    Tôi cười nhạt đáp không sao, cúp máy, rồi xoay người đi thẳng xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm siêu thị.

    Tóm lấy chiếc rìu cứu hỏa đặt ở góc tường, tôi hung hăng bổ xuống chiếc Maybach màu đen bóng loáng.

    Sau đó, tôi gọi cho bạn thân, bình tĩnh kể lại toàn bộ chuyện vừa rồi.

    “Tớ muốn ly hôn.”

    Đầu dây kia, bạn tôi sững sờ không tin nổi:

    “Chỉ vì Lục Viễn Chu đi tranh trứng gà giảm giá mà cậu đòi ly hôn á?”

    Tôi nghiêm túc đáp lại:

    “Đúng vậy, chỉ vì anh ta tranh trứng gà giảm giá. Không những phải ly hôn, mà tôi còn phải để anh ta ra đi tay trắng.”

  • Trùng Sinh Rồi, Ta Thành Toàn Cho Chàng

    Tống Cẩm Thư trùng sinh rồi.
    Khi hầu hạ phu quân lâm chung, nàng lại nghe chàng lúc hấp hối không ngừng gọi tên đại tẩu.
    Y nói: “Tri Yến, nếu có kiếp sau, ta quyết chẳng phụ nàng…”
    Khoảnh khắc ấy, hai mắt Tống Cẩm Thư ngấm lệ, một đời tái sinh, nàng nguyện phất tay rời đi, tác thành cho họ.
    “Tiểu thư, Tiểu Hầu gia cầm quân khải hoàn hồi kinh rồi ạ! Tiểu thư!”
    Nha hoàn Thu Hà chạy vào Phù Tô Các, Tống Cẩm Thư bấy giờ mới chợt bừng tỉnh từ giấc mộng cũ.
    Nàng đứng dậy, khoác tấm áo có hoa văn rồi hít sâu một hơi.
    Nàng cùng phu quân Giang Dục Hành là do phụ mẫu chỉ hôn, suốt một đời tuân thủ nữ tắc, chưa từng bận tâm liệu Giang Dục Hành có thực lòng yêu nàng hay chăng.
    Trùng sinh trở về, nàng đã quyết.
    Nàng muốn hòa ly, tác thành cho chàng và người mà chàng yêu thương kiếp này.
    “Đi thôi, dọn món ra.”
    Giọng nói Tống Cẩm Thư nhàn nhạt, không tìm thấy chút vui mừng nào khi vị phu quân xuất chinh hai năm đã vinh quy trở lại.
    Thu Hà theo sát phía sau, có chút khó hiểu, “Tiểu thư, không vội ạ? Tiểu Hầu gia giờ đang ở Xuân Thảo Đường của Trưởng phu nhân kia kìa!”
    Chàng vội vã như thế, xa cách hai năm, người đầu tiên muốn gặp lại chính là đại tẩu mà chàng ngày đêm mong nhớ.
    “Không sao, đại tẩu gả vào Hầu phủ liền thủ tiết, thật khiến người ta thương xót.”
    Tống Cẩm Thư chậm rãi bước ra khỏi Phù Tô Các, lúc này đã cuối thu, lá ngô đồng trước sân bay lả tả.
    Nàng dẫm lên lớp lá khô đi đến tiền viện, giữa sân đặt một bàn Bát Tiên, bên trên bày hương án.
    Khi lão Hầu gia còn sống, Ấp Bách Hầu Phủ chính là công thần khai quốc dẹp loạn tứ phương, Tiểu Hầu gia Giang Dục Hành kế thừa binh nghiệp của người, xưa nay dũng mãnh.
    Lần này chàng bình định Nam Di, chém giết 28 tướng địch.
    Theo quy củ, Hầu phủ đốt hương đón gió để xua rủi, sau đó người một nhà lại quây quần ăn bữa đoàn viên.
    Tống Cẩm Thư xưa nay không hề tỏ vẻ cao sang, cùng nha hoàn bận rộn thu dọn hương án, dọn lên từng đĩa sơn hào hải vị.
    Từ cổng trăng, nơi tiền viện bỗng truyền đến tiếng hô khẽ.
    Nàng ngoảnh đầu nhìn, thấy một nữ tử liễu yếu đào tơ lỡ trẹo chân, may mắn bên cạnh có Giang Dục Hành kịp thời đỡ lấy.
    Đại tẩu Tần Tri Yến, từ nhỏ thể chất yếu ớt vì vậy mà luôn ở góc sân tứ phía kia, hiếm khi bước ra khỏi cửa.
    Nếu không nhờ Giang Dục Hành đích thân mời, e rằng đại tẩu cũng không tới.
    Hai người dựa vào nhau, gò má tái nhợt của Tần Tri Yến chợt ửng hồng.
    Tống Cẩm Thư nhìn mà lòng không gợn sóng, nàng cúi mi, đặt xuống đôi đũa bọc vàng.
    “Phu nhân, cực nhọc cho người quá.”
    Chỉ trong chớp mắt, Giang Dục Hành đã bước tới cạnh Tống Cẩm Thư, giọng nói như lời khách sáo công đường.
    Tống Cẩm Thư ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo, bình thản trả lời, “Việc trong bổn phận, nên làm.”
    Kiếp trước, Tống Cẩm Thư sẽ mòn mỏi trông chờ, mừng rỡ khôn xiết.
    Nhưng nay, mọi thứ đã không còn.
    Giang Dục Hành không thấy có gì lạ, chàng như làm ảo thuật, rút ra một cây trâm ngọc màu biếc, “Nam Di sản xuất ngọc thượng hạng, hai năm nay phu nhân chăm lo gia nghiệp vất vả, ta là kẻ thô kệch không biết chọn lễ, mong phu nhân chớ chê.”
    Nói rồi, chàng cài cây trâm ấy lên mái tóc đen của Tống Cẩm Thư.
    Tống Cẩm Thư thoáng ngửi thấy mùi hương lan nhàn nhạt từ người chàng, đó là thứ hương liệu thường dùng ở phòng đại tẩu.
    Ánh mắt nàng liếc sang một bên, đại tẩu Tần Tri Yến đang dịu dàng mỉm cười, trên búi tóc Tiên Loa Kế cũng cài một cây trâm châu ngọc xanh biếc.
    Có điều, trâm ngọc của Tần Tri Yến là một loại chất ngọc sáng trong hiếm có.
    Kiếp trước, nàng chưa từng để tâm những chuyện vụn vặt này.
    Giờ đây khi suy xét kĩ, Giang Dục Hành thiên vị quá rõ, tình cảm đối với Tần Tri Yến, từng chút từng chút đều có dấu tích.

  • Tôi dựa vào hôn nhân AA để “ăn ngược” tuyệt tự

    Trước khi đi đăng ký kết hôn, bạn trai yêu cầu tôi tải một APP hôn nhân AA sau cưới – bản ưu tiên nam giới.

    Mẹ anh ta liếc nhìn cái bụng đã lộ rõ của tôi, giọng đầy soi mói:

    “Nếu không đồng ý thì phá thai đi. Con trai tôi là sinh viên ưu tú, thiếu gì người muốn lấy.”

    “Trong APP AA có ghi rõ, nhà tôi không cần đưa sính lễ.”

    Đang sốt ruột muốn lấy chồng, tôi lập tức cam đoan không cần sính lễ, cũng đồng ý tải APP.

    Mẹ tôi còn phải cười làm lành:

    “Chỉ cần hai đứa chịu đi đăng ký kết hôn, tôi đưa ngược lại 188.800 tệ, coi như tài sản trước hôn nhân của con rể.”

    Bị cái “bánh từ trên trời rơi xuống” đập cho choáng váng, ngay trong ngày hôm đó, Vương Thừa Diệu đã kéo tôi đi đăng ký kết hôn.

    Giấy chứng nhận vừa cầm trong tay, chưa cần mẹ anh ta nhắc, mẹ tôi đã chủ động chuyển tiền.

    Dù sao thì, 188.800 tệ đổi lấy một mạng người, quá lời rồi.

  • Kỷ Niệm 9 Năm Yêu Nhau, Phát Hiện Bạn Trai Lăng Nhăng

    Tối trước ngày kỷ niệm chín năm yêu nhau với Ôn Bách, tôi mở Tiểu Hồng Thư để lướt xem review các nhà hàng lãng mạn gần đây cho các cặp đôi.

    Bỗng có một bài đăng giới thiệu một tiệm đồ Nhật trang trí cực đẹp, thu hút ánh nhìn của tôi.

    Tôi bấm vào xem, và thấy bình luận mới nhất hiện lên.

    【Ngon lắm luôn! Các chị em nhất định phải đến thử tiệm đồ Nhật này nha, cá hồi siêu béo luôn, bạn trai tui còn nói mỡ của nó còn nhiều hơn “người kia” nhà ảnh nữa hí hí.】

    Hình ảnh kèm theo là vài tấm ảnh live.

    Mấy lời này khiến tôi hơi nhíu mày vì khó chịu, nhưng vẫn tò mò bấm vào xem ảnh để coi nhà hàng đó thế nào.

    Và ngay khoảnh khắc ảnh live phát ra, tôi sững sờ.

    Cảm giác như vừa bị quăng vào hầm băng lạnh buốt.

    Một giọng đàn ông vang lên đầy cưng chiều:

    “Đừng chụp nữa, mau ăn đi nè.”

    Không phải ai xa lạ.

    Chính là giọng của Ôn Bách – người mới một giây trước còn đang nhắn tin bảo tôi rằng anh đang tăng ca.

  • Nhiếp Chính Vương Sủng Thê Tận Trời

    Chẩn ra hỉ mạch xong, phụ thân hỏi ta đứa bé trong bụng có phải của Thái tử điện hạ hay không.

    Ta lắc đầu: “Không phải Thái tử, ta cũng không biết là của ai.”

    Phụ thân hai mắt trợn ngược, suýt nữa ngất xỉu.

    “Đêm đó trời tối đèn tắt, nam nhân kia lại bị xích sắt khóa lại, ta thấy hắn dung mạo tuấn tú nên nhất thời không nhịn được.”

    “Xong việc ta để lại một tờ ngân phiếu năm trăm lượng, coi như mua đứt.”

    “Tạo nghiệt mà! Phủ thừa tướng sắp tiêu rồi!”

    Đang nói dở, quản gia lăn lộn bò vào, hớt hải xông thẳng vào.

    “Tướng gia! Nhiếp chính vương mang sính lễ đến chặn kín cổng phủ rồi! Nói muốn ở rể!”

    Phụ thân ta tại chỗ quỳ sụp xuống.

    Chỉ thấy vị Nhiếp chính vương ốm yếu trong truyền thuyết kia đang cầm tờ ngân phiếu trong tay, nửa cười nửa không nhìn chằm chằm vào ta.

    “Cháu dâu, kỹ thuật của bổn vương… chỉ đáng năm trăm lượng sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *