Tấm Thẻ Cào Ly Hôn

Tấm Thẻ Cào Ly Hôn

Công ty tổ chức tiệc cuối năm, phát cho mỗi người một tấm thẻ cào “chơi khăm”. Tấm nào cũng ghi trúng thưởng một tỷ tệ.

Tôi thấy nhảm, chẳng buồn cào, mang về nhà.

Tắm xong bước ra, phát hiện thẻ cào biến mất, còn chồng thì mặt mũi hớn hở.

Tôi vừa định nói với anh ta rằng đó chỉ là trò đùa…

Thì mẹ chồng bất ngờ xông vào:

“Con trai, ly hôn ngay! Mẹ đã bảo con nhỏ vô dụng này không xứng với con rồi!”

“Giờ con là tỷ phú rồi, cả thế giới đầy gái đẹp đang chờ con chọn!”

Chồng tôi chẳng thèm suy nghĩ, đáp liền:

“Biết rồi mẹ, con đặt lịch rồi, mai đi ly!”

Nói xong, anh ta quay sang tôi, giọng ngây thơ:

“Em không định nói tấm thẻ đó là của em đấy chứ?”

“Tôi tra rồi, thẻ cào không ghi tên, ai cầm thì của người đó.”

Chương 1

Công ty phát cho mỗi người một tấm thẻ cào chơi khăm, tấm nào cũng “trúng” một tỷ tệ.

Tôi thấy nhảm quá nên không cào, đem về nhà.

Sau khi tắm xong bước ra, tôi phát hiện tấm thẻ cào đã biến mất.

Chồng tôi thì nét mặt đầy kích động.

Tôi vừa định nói với anh ta rằng đó chỉ là hàng giả…

Ngay lúc đó, mẹ chồng lao thẳng vào nhà:

“Con trai, ly hôn ngay! Mẹ nói rồi mà, con nhỏ vô dụng này không xứng với con!”

“Giờ con là tỷ phú rồi, gái đẹp ngoài kia thiếu gì!”

Chồng tôi không chần chừ lấy một giây:

“Biết rồi mẹ, con đặt lịch rồi, mai đi ly luôn!”

Rồi anh ta nhìn tôi, hỏi với vẻ vô tội:

“Em không định nói tấm thẻ đó là của em đấy chứ?”

“Tôi tra rồi, thẻ không ghi tên, ai giữ thì của người đó.”

“Thật đấy, mẹ tôi nói đúng. Cô bây giờ chẳng còn xứng với tôi nữa.”

Trái tim tôi lạnh toát.

Tôi quay người, cất đi món quà mà tôi đã dùng toàn bộ thưởng Tết mấy chục triệu mua cho anh ta.

Đã cho rằng tôi không xứng thì đừng mong nhận được quà của tôi.

“Nghe chưa? Mau thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi nhà này!”

“Cô tưởng ly hôn rồi vẫn bám vào cái nhà này hả?”

Mẹ chồng – bà Chu Phượng Nghi – chỉ tay vào tôi, mặt mày đầy đắc thắng:

“Con trai tôi giờ có tiền, nhưng không ngu!”

“Nuôi cô bao nhiêu năm, giờ đòi một ít phí tổn thất tinh thần là hợp lý thôi!”

Tôi đứng như trời trồng, nhìn chồng – Ôn Bách Lâm – mãi mới cất lời:

“Anh thực sự muốn ly hôn sao?”

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, đầy chán ghét:

“Đúng vậy.”

“Kết hôn bao nhiêu năm, toàn tôi mua đồ tặng cô, cô đã từng tặng tôi cái gì chưa?”

“Ngay cả một cái đồng hồ Rolex cũng không có!”

“Cô bảo mình mang lại giá trị tinh thần à? Nếu có thật thì tôi đã không ly hôn khi có tiền rồi!”

Tôi bỗng thấy bản thân thật ngu ngốc.

5 năm kết hôn, mỗi tháng tôi đều giao đủ 50.000 tệ tiền lương.

Nhà, xe sau khi cưới đều đứng tên mỗi mình anh ta.

Dù không phải Rolex, nhưng chiếc đồng hồ tôi tặng giá trị còn gấp mấy lần Rolex.

Vậy mà anh ta dám nói tôi không mang lại giá trị tinh thần?

Thấy tôi im lặng, bà Chu tưởng tôi không chịu buông, lập tức nổi đóa:

“Cô không định tranh giành cái thẻ trúng thưởng của con trai tôi đấy chứ?!”

“Đó là của con trai tôi! Không liên quan gì đến cô hết!”

“Cô thường ngày không chịu cố gắng kiếm tiền, giờ lại dòm ngó vào tiền của con trai tôi, đúng là không biết xấu hổ!”

“Người ta ngoài kia ai cũng nói, Bách Lâm cưới nhầm đồ bỏ đi!”

“Tôi thấy họ nói chẳng sai chút nào!”

Ôn Bách Lâm quay sang:

“Mẹ đừng nói nữa, nói ra con cũng thấy mất mặt.”

Bọn họ đâu có biết, công ty tôi đã quyết định bổ nhiệm tôi làm Tổng giám đốc, còn chia cho tôi 5% cổ phần.

Nếu không phải vì chuyện này, hôm nay Bách Lâm đã có thể lái chiếc siêu xe Maserati mà tôi định tặng cho anh ta.

Nhưng giờ thì thôi, anh ta không có cái số đó rồi.

Tôi nhìn họ với ánh mắt châm biếm, lạnh lùng nói:

“Tấm thẻ cào đó là công ty tặng cho tôi trong buổi tiệc cuối năm, đồng nghiệp tôi có thể làm chứng.”

Ôn Bách Lâm lập tức ôm chặt túi áo, rồi đá tôi một cú:

“Cô điên vì tiền rồi à?”

“Hứa Du, cô có biết xấu hổ không vậy? Thẻ cào không ghi tên! Ai giữ thì là của người đó!”

Ngay lúc đó, một bóng người lao vào từ ngoài cửa.

Cô ta lao thẳng vào lòng Bách Lâm, giọng đầy kích động:

“Bách Lâm, anh nói thật đấy à?!”

“Anh thật sự trúng một tỷ tệ?!”

Người đó chính là bạn thân nhất của tôi – Thẩm Nhược Ảnh.

Năm xưa lúc tôi theo đuổi Bách Lâm, cô ta còn bày cho tôi đủ thứ chiêu.

Vậy mà giờ, cô ta dám trước mặt tôi, chui vào lòng chồng tôi.

Và điều khiến tôi thấy cay đắng hơn cả — Bách Lâm trúng số xong, người đầu tiên anh ta báo tin lại chính là cô ta.

Giữa họ có quan hệ gì, khỏi cần nói cũng biết.

Bách Lâm lúc này cũng chẳng buồn che giấu nữa, vòng tay ôm lấy cổ Nhược Ảnh, dịu dàng nói:

“Thật mà, Nhược Ảnh, từ giờ anh nuôi em nhé?”

Similar Posts

  • Vị Hôn Phu Bao Nuôi Một Cô Sinh Viên

    Vị hôn phu của tôi nuôi một cô sinh viên đại học bên ngoài, cuối cùng cô ta cũng đến trước mặt tôi.

    Cô ta nước mắt lưng tròng, khóc đẹp như trong phim.

    “Chúng tôi yêu nhau.”

    “Dù chị dùng cách gì cũng không thể ép tôi rời xa anh ấy!”

    Tôi gật đầu, ừ một tiếng.

    “Được. Tôi muốn hỏi cô một chuyện.”

    “Làm sao em chắc rằng em và anh ta thật sự yêu nhau?”

  • Cô Con Gái Có Vận May Cá Chép Vàng

    Trùng sinh về ngày tổ chức tiệc đầy năm, rõ ràng tôi có vận may cá chép vàng, nhưng lại phớt lờ yêu cầu của ba mẹ.

    Ở kiếp trước, tôi đã dùng vận may này giúp ba mẹ trở thành người giàu nhất.

    Anh cả thành ông trùm thương trường, anh hai là “thánh y” ngành y, anh ba là siêu sao ca nhạc.

    Chỉ có cô con gái nuôi – Tiêu Ngọc Nhu, vì không cùng huyết thống nên không được hưởng vận may của tôi.

    Mười tám tuổi cô ấy thi trượt đại học, hai mươi tuổi bị bắt cóc, hai lăm tuổi chết ngoài ý muốn.

    Trước khi mất, cô ấy rơi nước mắt nói:

    “Không trách Miểu Miểu, mình vốn là người ngoài, cô ấy không giúp mình cũng là điều phải thôi.”

    Cả gia đình đều cho rằng tôi ghen ghét, cố ý để Tiêu Ngọc Nhu gặp bất hạnh.

    Họ giam tôi lại, làm đủ loại nghiên cứu, muốn dùng vận may của tôi hồi sinh Tiêu Ngọc Nhu, cuối cùng tra tấn tôi đến chết.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày tiệc đầy năm. Ba cười tít mắt hỏi:

    “Con gái cưng, con thấy ba có nên ký dự án trị giá chục triệu này không?”

    Tôi chớp mắt, rồi lấy một nắm bùn trong chậu hoa đập thẳng lên mặt ba.

  • Nữ Đại Ca Nhà Họ Kỳ

    Tôi là nữ đại ca trẻ nhất – cũng là duy nhất – của thế giới ngầm Kinh Hải!

    Chuyện gì có thể giải quyết bằng nắm đấm thì tuyệt đối không nói lý.

    Thế nhưng năm tôi 18 tuổi, gia tộc quyền quý nhất Kinh Hải lại đích thân đến trại giáo dưỡng để đón tôi về nhà. Họ nói tôi mới là con gái ruột nhà họ Kỳ.

    Vừa về đến nhà, ba mẹ cùng ba ông anh trai đã vây quanh tôi, nhao nhao hỏi tôi 18 năm qua sống thế nào.

    Nhưng sau khi “con gái giả” xuất hiện, sắc mặt cả nhà như thể vừa nuốt phải thứ gì đó kinh khủng.

    Vì cả nhà đều nghe thấy tiếng lòng độc ác của cô ta:

    【Một con đàn bà lăn lộn trong đám đàn ông như nó, dựa vào đâu quay về giành lại thân phận tiểu thư nhà họ Kỳ với tôi?】

    【Ba mẹ với mấy ông anh đúng là ngu, đối xử tử tế với thứ đàn bà bị chơi nát như vậy. Không lẽ họ không thấy cô ta nên học tôi nhiều vào sao? Tôi là bậc thầy dạy nữ đức có tiếng nhất Kinh Hải đấy!】

    【Con nhỏ này vừa xấu vừa lép, đợi ba mẹ phát hiện nó vô dụng chẳng làm nên trò trống gì, sớm muộn gì cũng bị đá ra khỏi nhà thôi!】

    Tôi chỉ biết chống trán cười khổ, chẳng buồn tranh cãi.

    Không ngờ, năm ông anh và ba mẹ tôi lại nhất tề liếc cô ta một cái sắc lẹm như dao:

    “Câm miệng! Nếu mày làm tiểu tổ tông của chúng ta nổi giận bỏ đi, thì mày cũng cút luôn đi cho khuất mắt!”

  • Mẹ Kế Vẫn Là Người Dưng

    Trong bữa cơm, tôi vừa gắp cho con gái riêng của chồng một cái đùi gà thì anh ta bỗng mở miệng:

    “Dù sao thì mẹ kế vẫn là mẹ kế, tôi biết cô sẽ chẳng bao giờ coi Ninh Ninh như con ruột của mình.”

    Tôi khựng lại vài giây, đặt đũa xuống, cau mày hỏi:

    “Anh tự nhiên nói mấy lời này là sao?”

    Chồng tôi hạ mạnh ly rượu xuống bàn:

    “Rõ ràng là sinh nhật mẹ cô, tại sao lại bắt con gái tôi bỏ tiền mua bánh kem?”

    “Nhìn thì tưởng cô gắp đùi gà cho con bé, nhưng sau lưng lại để căn nhà cho con trai cô. Không thiên vị thì là gì?”

    Tôi quay sang nhìn Ninh Ninh, mong con bé lên tiếng giải thích.

    Nhưng khi ánh mắt chạm nhau, nó chỉ cúi đầu tỏ vẻ tủi thân.

    Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra.

    Hóa ra sự thân thiết mà nó thể hiện trước mặt người ngoài chỉ là giả vờ. Trong lòng nó, tôi mãi mãi là người dưng.

    Và chồng tôi… vẫn luôn để bụng chuyện tiền bánh kem và căn nhà kia.

  • Bóng Tối Của Quá Khứ

    Mỗi lần đi kiểm tra ký túc xá, tôi luôn bị tên đầu gấu trong trường – Chu Sách – gây sự.

    Tôi bảo anh ta xuống giường để phối hợp kiểm tra. Anh ta lại lười biếng lên tiếng:

    “Đồ nhà quê, tôi mà xuống giường thì cô coi như mất chức rồi đấy.”

    Tôi lạnh lùng ghi tên anh ta vào sổ. Từ đó, tôi và anh ta xem như kết thù.

    Nhưng những lần sau tôi quay lại kiểm tra phòng, Chu Sách lại nằm trên giường trên, chống đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lười nhác:

    “Xem ra tối qua tôi chưa đủ cố gắng, cô vẫn còn sức đi kiểm tra phòng tôi à?”

  • Đậu Vào Thanh Hoa, Tôi Thấy Ba Mẹ Đột Ngột Biến Mất

    Sau khi tôi đậu vào Thanh Hoa, ba mẹ cuối cùng cũng thực hiện lời hứa, dẫn tôi đi du lịch xa.

    Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi lại phát hiện ba mẹ đã biến mất.

    Phòng khách sạn trống rỗng, họ đi rất đột ngột, đến cả một mảnh giấy nhắn cũng không để lại.

    Vài tiếng sau, tôi lướt thấy bài đăng trên vòng bạn bè của em gái.

    Là một bức ảnh chụp chung, trong ảnh, ba mẹ đang dẫn nó đi dạo trong trung tâm thương mại, chú thích là:

    “Gia đình yêu dấu nhất, hôm nay chỉ thuộc về mình em.”

    Tôi im lặng một lúc, rồi để lại bình luận:

    “Hay quá nhỉ, từ giờ họ cũng đều là của em hết.”

    Tôi bỏ đi không ngoảnh lại, nhưng ba mẹ – những người xưa nay luôn ghét bỏ tôi – lần này lại hoảng loạn thật sự.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *