Sau Ly Hôn Chúng Tôi Gặp Lại Nhau

Sau Ly Hôn Chúng Tôi Gặp Lại Nhau

Năm thứ năm sau ly hôn, tái ngộ bên bờ biển

Năm thứ năm sau khi ly hôn với Cố Yến, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau bên bờ biển.

Sau vài giây im lặng, vẫn là anh lên tiếng trước. Giọng anh khàn khàn, hỏi tôi mấy năm nay sống có tốt không. Tôi bình tĩnh trả lời: “Mọi thứ đều ổn cả.”

Lúc chia tay, anh bất ngờ đỏ cả mắt, nói: “Kiều Hạ, em hoàn toàn không còn giống như trước nữa.”

Tôi nhìn ra mặt biển, không trả lời. Thật ra, mọi thứ vẫn vậy. Chỉ là… tôi không còn yêu anh nữa.

1. Tái ngộ

Tôi nắm tay con gái, dạy con nhận biết dấu vết của những con cua cát bò ngang qua.

Con bé nói: “Mẹ ơi, có một chú kia cứ nhìn tụi mình mãi.”

Tôi ngẩng đầu theo hướng con chỉ và thấy Cố Yến đứng cách đó khoảng mười mét, bên cạnh tảng đá ngầm. Áo sơ mi trắng của anh bị gió biển thổi phồng lên như một cánh buồm sắp ra khơi.

Năm năm rồi. Anh gầy đi một chút, đường nét khuôn mặt càng sắc nét hơn. Mái tóc từng được chải chuốt giờ buông lòa xòa trước trán, dính đầy hơi muối biển.

Anh bước lại gần và gọi: “Kiều Hạ.” Giọng anh trầm hơn so với trong ký ức, còn tiếng sóng biển thì cuốn trôi mất cái tên ấy.

Tôi cúi xuống, nhẹ giọng nói với con gái: “Con giúp mẹ nhặt vài cái vỏ sò nhé? Nhặt loại màu trắng thôi.”

Con bé tung tăng chạy đi. Giữa chúng tôi chỉ còn lại tiếng gió biển lướt qua.

Anh mở lời: “Con gái em đáng yêu thật.” Tôi đáp: “Cảm ơn.”

Anh hỏi: “Mấy tuổi rồi?” Tôi trả lời: “Bốn tuổi.”

Tôi hỏi lại: “Anh đi công tác à?” Thành phố nhỏ phương Nam này cách Bắc Kinh đến hai ngàn cây số, không thể gọi là ‘vô tình gặp mặt’.

Anh nói: “Công ty có dự án ở đây. Anh đã chuyển công tác tới đây nửa năm rồi.”

Quá trùng hợp. Trùng hợp đến mức giống như được sắp đặt.

Con gái tôi cầm vỏ sò chạy về, trốn sau lưng tôi, rụt rè nhìn anh.

Cố Yến ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào con bé và hỏi: “Con thích vỏ sò à?”

Con bé gật đầu. Anh mỉm cười, chỉ về bãi đá ngầm xa xa và nói: “Chú biết chỗ có những con sò ngọc đẹp nhất. Muốn đi xem không?”

Con bé ngẩng đầu nhìn tôi, mắt lấp lánh sáng. Lẽ ra tôi nên từ chối, nhưng gió biển quá dịu dàng, hoàng hôn quá đằm sâu, và tôi như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu.

Anh bế con gái tôi lên một cách thành thạo, khéo léo tránh làn sóng đang ùa tới. Người đàn ông từng ôm con cứng ngắc ấy, giờ lại hành động tự nhiên đến không ngờ.

Tôi hỏi: “Anh thường xuyên trông trẻ à?” Anh khựng lại một giây rồi nói: “Con của đồng nghiệp, thỉnh thoảng anh có phụ trông.”

Con gái tôi cười khanh khách trong vòng tay anh – đây là lần đầu tiên con bé cởi mở với người lạ nhanh đến vậy.

Sóng biển lướt qua mắt cá chân tôi, mát lạnh.

Tôi chợt nhớ tới mùa đông trước khi ly hôn, lúc anh bỏ mặc tôi giữa tuyết trắng, không ngoảnh đầu mà đi tìm cô trợ lý nữ “cần giúp đỡ” kia.

Khi đó anh nói: “Kiều Hạ, em mãi mãi chẳng hiểu chuyện gì cả.”

Còn bây giờ, anh lại nâng niu con của người khác như một bảo vật.

Trong khe đá quả nhiên có vỏ sò ngọc thật, con gái tôi phấn khích hét lên.

Cố Yến xắn tay áo lên, để lộ vết sẹo dữ tợn trên cánh tay — chính là vết thương năm xưa anh đã chịu khi chắn chai rượu thay tôi.

Anh nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn, liền nhanh chóng buông tay áo xuống.

Tôi khẽ hỏi: “Còn đau không?”

Anh lắc đầu: “Lâu rồi không còn đau nữa.”

Nhưng tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ cảnh máu anh chảy như suối, nhớ dáng anh nằm trên giường cấp cứu với hàng lông mày nhíu chặt, nhớ lời anh nói: “Kiều Hạ, anh sẽ không bao giờ để em bị thương.”

Vậy mà về sau, người khiến tôi đầy vết thương lại chính là anh.

Hoàng hôn buông xuống, ngọn hải đăng phía xa dần sáng lên.

Con gái tôi chơi mệt, nằm ngủ trên vai tôi.

Cố Yến cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng đắp lên người con bé.

Anh nói: “Để anh đưa hai mẹ con về.”

Tôi từ chối: “Không cần đâu.”

Anh đáp: “Ở đây không bắt được xe.”

Anh kiên trì, còn tôi thì nhượng bộ.

Chiếc xe dừng lại ở bờ kè, là một chiếc SUV nội địa bình thường, không phải chiếc Porsche mà anh từng yêu thích.

Bên trong xe không có mùi nước hoa, không có sợi tóc dài của phụ nữ, lịch sử định vị chỉ toàn địa chỉ công ty và siêu thị — đúng chuẩn xe của một người đàn ông sống một mình.

Tới trước cửa homestay, anh nhẹ nhàng bế con gái đưa lại cho tôi.

Anh hỏi: “Con bé tên là Kiều Nguyệt à?”

Tôi gật đầu: “Ừm.”

Anh nói khẽ: “Giống em lắm. Đặc biệt là đôi mắt.”

Gió biển hất tung phần tóc trước trán anh, để lộ nếp nhăn nhạt nhòa — năm năm trước vẫn chưa có.

Tôi lần đầu tiên gọi tên anh: “Cố Yến, anh sống có tốt không?”

Anh cười, khóe môi cong lên một cách chua xót: “Còn quan trọng sao?”

Không còn quan trọng nữa.

Tôi quay người, quẹt thẻ mở cửa.

Sau lưng, anh nói: “Kiều Hạ, anh xin lỗi.”

Nhưng câu nói ấy bị gió biển cuốn đi, nhẹ đến mức như chưa từng tồn tại.

Similar Posts

  • Linh Hồn Tôi Đứng Ngoài Ảnh Gia Đình

    Để cứu chồng và mẹ, tôi đã ôm lấy tên tội phạm quấn đầy bom trên người nh/ả/ y xu/ ống sông, kết quả là bị n/ ổ n/á/ t đôi chân.

    Từ một luật sư đầy triển vọng, tôi trở thành một ph/ ế nh/ ân không chân.

    Tôi rơi vào tr/ ầm z nặng.

    Trong cơn đi/ ên l/o/ ạn, tôi đ/ ập phá mọi thứ trong nhà, mẹ ôm lấy tôi khóc nấc lên:

    “Đau lòng thì cứ khóc ra đi, mẹ sẽ chăm sóc con cả đời!”

    Lúc tôi cầm dz/ a/ o định 44, Diệp Tích Bắc đỏ hoe mắt chộp lấy lư/ ỡi d/ a/ o:

    “Em chết anh cũng không số/ ng một mình, muốn ch e c thì cùng ch e c!”

    Kể từ đó, tôi nỗ lực kiềm chế những cảm xúc tiêu cực, không muốn họ phải đau lòng thêm nữa.

    Cho đến ngày sinh nhật mẹ.

    Tôi chỉ mới nói một câu là chân thấy không thoải mái, mẹ bỗng nhiên ném mạnh chiếc bánh kem xuống đất.

    “Thà rằng lúc đó con bị n/ ổ ch e c đi cho rồi, còn hơn là bây giờ ngày nào cũng h/ à/nh h/ ạ chúng ta!”

    Diệp Tích Bắc b/ó/ p c/ ổ tôi, l/ ôi xềnh xệch ra ban công.

    “Thực sự muốn ch e c thì ch e c cho dứt khoát đi, có giỏi thì nhả/ y xuống ngay bây giờ đi!”

    Tôi không khóc, lẳng lặng chờ đợi anh ta đẩy mình xuống lầu.

    Một người phụ nữ bỗng lao đến ôm lấy Diệp Tích Bắc.

    “Chị à, mạng chị là đồ bỏ đi, nhưng xin chị đừng liên lụy đến mẹ nuôi và sư huynh được không?”

    Tôi nhận ra cô ta.

    Sư muội của Diệp Tích Bắc, cũng là người mà anh ta công khai thừa nhận là “bạn tâm giao” trước ống kính.

    Dịu dàng, chu đáo, lại hay cười hay nhảy múa.

    Cô ta nhất định có thể thay thế tôi, làm một người con gái hiền, một người vợ tốt.

    Còn tôi, nên biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của họ.

    ……

  • Kết Đan Trong Kiếp Nạn

    VĂN ÁN

    Ngay khi ta đang vào thời khắc then chốt để kết đan, đạo lữ từng hứa sẽ hộ pháp cho ta lại

    đột nhiên quay lưng rời đi, chỉ bởi Khắc Diệu Nghi bất ngờ xông vào tĩnh thất, ngã quỵ trước mặt hắn mà cầu cứu.

    Lâu Thần Vũ hoảng hốt toan đứng dậy, ta khẩn cầu hắn: “Thần Vũ, chàng từng hứa sẽ ở

    bên ta cho đến khi kết đan hoàn tất,” thế nhưng đáp lại ta chỉ là một câu lạnh nhạt: “Ta đã

    bày trận kỳ quanh đây, sẽ không có gì tổn hại được nàng, hiện giờ Diệu Nghi cần ta hơn.”

    Nói đoạn, Lâu Thần Vũ mở đại môn, ôm lấy Khắc Diệu Nghi, không buồn ngoảnh đầu lại,

    cũng chẳng hề nhận ra rằng trận cấm hộ thể vốn bảo vệ ta đã bị hắn gỡ bỏ.

    Chớp mắt, thiên kiếp giáng xuống, lôi điện vây lấy toàn thân ta.

  • Kết Hôn 5 Năm, Anh Nói Mình Độc Thân

    Năm thứ năm của cuộc hôn nhân bí mật.

    Trong buổi tiệc tụ họp hội nhóm đại học, có người nhiệt tình gán ghép chồng tôi với một cô em cùng khoá.

    “Không được,” Thẩm Minh Thời ngẩng đầu nhìn tôi:

    “Tuy tôi độc thân, nhưng chuyện này không thể đem ra đùa giỡn.”

    Tôi mỉm cười, khẽ vuốt chiếc nhẫn cưới trên tay.

    Ngay sau đó, cô em bất ngờ hôn nhẹ lên má anh.

    “Tôi thích anh Thẩm,” cô nghiêm túc nói, “tôi muốn theo đuổi anh ấy một cách nghiêm túc.”

    Trong tiếng cười ồn ào vang khắp bàn, cô nàng ngọt ngào dựa sát vào người anh.

    Tôi âm thầm đếm ngược trong đầu: 3, 2, 1.

    Thẩm Minh Thời không từ chối.

    Cũng không đẩy cô ra.

  • Bệ Hạ Xin Tự Trọng

    Sau khi ca ca ta bỏ trốn cùng người trong lòng, ta phải giả nam thay huynh ấy lên triều.

    Không ngờ lại như cá gặp nước, thậm chí còn trêu chọc được công chúa đến mức nàng sống chết đòi lấy ta.

    Thế nhưng, một đêm hoa nguyệt, dưới ánh trăng dịu dàng, ta lại phát hiện… trái cổ của công chúa còn to hơn cả trái cổ giả của ta?!

    Công chúa nửa cười nửa không, ánh mắt sắc như dao:

    “Tiểu tử nhà ngươi, trêu chọc xong công chúa còn dám chọc luôn trẫm, lại còn xúi giục muội muội trẫm bỏ trốn?”

    “Cuối cùng cũng bắt được ngươi tại trận rồi nhỉ?”

    Khoan đã… trẫm?!

  • Trọng Sinh Làm Em Gái Người Khác

    Kiếp trước, tôi vì chăm sóc anh trai mà cả đời không lấy chồng.

    Kiếp này, chúng tôi cùng nhau trọng sinh.

    Việc đầu tiên anh ta làm sau khi sống lại, chính là đưa tôi đi, đổi lấy đứa con gái giả mạo định mệnh trở về.

    Anh ta đem tôi – khi đó còn bọc trong tã lót – ném ra đường lớn.

    “Đừng trách anh nhẫn tâm, ai bảo em đã hại chết Tri Vận chứ.”

  • Ly Hôn Trong Ánh Mắt Công Lý

    Vì tát Cốc Tuyết Linh một cái, tôi bị chồng – người đã kết hôn với tôi mười năm – đưa thẳng vào phòng bảo vệ giam lỏng.

    Một tuần sau tôi mới được thả ra.

    Trong thời gian đó, suất chuyển chính thức vốn thuộc về tôi lại bị anh ta mang ra bồi thường cho Cốc Tuyết Linh.

    Tôi tức giận chất vấn, nhưng chồng tôi lại nhíu mày lạnh lùng quát:

    “Không phải em đến chỗ làm của Tuyết Linh vu khống cô ấy và anh có quan hệ mờ ám thì cô ấy đã không mất việc!”

    “Huống hồ gì em còn tát cô ấy một cái, đương nhiên phải xin lỗi!”

    Tôi bình tĩnh gật đầu: “Ý anh là, tôi – vợ chính thất – tát tiểu tam thì phải đưa công việc biên chế của mình cho cô ta để xin lỗi đúng không?”

    Cốc Tuyết Linh ôm đứa con, phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi:

    “Giữa tôi và anh Cố thật sự trong sạch, chị nói vậy chẳng khác nào ép tôi đi tìm cái chết!”

    Tôi “ồ” lên một tiếng, nói: “Vậy thì cô đi chết đi.”

    Xung quanh lập tức im phăng phắc.

    Trước cửa trung tâm thương mại, đám người vây xem và các nhân viên đều dừng bước.

    Nghe tôi bảo Cốc Tuyết Linh đi chết, ai nấy đều lộ vẻ không đồng tình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *