TỰ DO và ĐẾ VƯƠNG

TỰ DO và ĐẾ VƯƠNG

Trùng sinh xong, ta giả bệnh, trốn tránh yến Thưởng Xuân được lập ra để tuyển phi cho Thái tử.

Ta biết rõ kết cục của bản thân sau khi tham dự yến hội.

Được ban hôn cùng Thái tử, đợi Thái tử đăng cơ rồi lại được sách lập làm Hoàng hậu.

Cùng người tương kính như tân, hưởng vinh hoa phú quý trọn một đời.

Đó là một kết cục rất đẹp.

Nhưng không phải điều ta mong muốn.

Bao đêm dài, ta luôn khát khao khung trời bao la ngoài chốn cung thành.

Cho nên lần này, ta nhất định phải sống vì tự do.

Thế nhưng, vào đêm sau khi yến hội chấm dứt, Thái tử Dung Dục, vốn nên không quen biết ta, lại lẻn vào khuê phòng của ta.

Hắn gấp gáp ép ta vào tường mà hôn:

“Ta đã làm sai điều gì? Vì cớ gì nàng lại không cần ta nữa?”

1

Ta trùng sinh rồi. Thật không dám tin.

Thông thường cơ hội này chỉ dành cho những kẻ bị người khác chèn ép, c/h/ế/t trong căm hận để họ có thể trở về báo thù.

Nhưng kiếp trước của ta, xét theo lẽ thường, có thể nói là vô cùng viên mãn.

Ta sinh ra ở phủ Thái sư, gia thế hiển hách.

Năm vừa tròn 2 lần 8 tuổi (16 tuổi), ta được ban hôn cho Thái tử đương triều làm Chính phi, sau này còn trở thành Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.

Phu quân của ta đối với ta cũng không tệ, hai chúng ta tương kính như tân, sống với nhau rất hòa thuận.

Cấu trúc như vậy, kết cục như thế, là giấc mộng mà bao nữ tử cầu còn không được.

Vì vậy, dù cả đời ta đều khát khao thế giới rộng lớn bên ngoài cung cấm, ta cũng không dám than vãn nửa lời.

Chỉ có thể tuân thủ quy tắc, làm tốt bổn phận Hoàng hậu, mạnh mẽ đè nén linh hồn trong ta ngày đêm gào thét đòi tự do.

Cơ hội trùng sinh lần này, ắt hẳn là phần thưởng mà trời cao ban cho ta sau quãng thời gian ta nhẫn nhịn bấy lâu!

Đây là điều ta xứng đáng nhận được!

Ta tuyệt đối không thể vụt mất!

Đời này, ta nhất định không ở trên chốn miếu đường cao sang, chịu cảnh tù cấm nơi thâm cung nữa. Ta muốn rong ruổi khắp chốn giang hồ, sống cuộc đời tự do tự tại!

2

Ta tính toán thời gian, còn khoảng chừng 1 tháng rưỡi nữa mới đến yến Thưởng Xuân.

Ta quyết định giả bệnh để trốn.

Nhưng không thể đợi đến hôm đó mới giả bệnh.

Phải giả trước.

Năm xưa khi ta được ban hôn, ta từng ngỡ rằng bản thân mình được Hoàng hậu để ý trong yến hội.

Sau này mới biết, Hoàng hậu sớm đã triệu kiến mẫu thân có cáo mệnh của ta, nói rõ muốn phủ Thái sư dâng một nữ nhi cho Thái tử làm thê.

Việc lập ra yến Thưởng Xuân, bề ngoài là để công bằng xem qua các danh môn quý nữ, từ đó chọn ra một người ưng ý. Thực tế chỉ để che mắt thiên hạ, qua mặt Lệ Quý phi được Hoàng thượng sủng ái mà thôi.

3

Hoàng hậu chỉ nói cần một đích nữ của phủ Thái sư, không chỉ rõ là ai. Dù sao, bất kể là ai, sau lưng vẫn là phủ Thái sư, điều bà cần chẳng qua là thế lực có thể giúp Thái tử có vị trí vững chắc trong triều.

Quyền đưa nữ nhi nào vào Đông Cung nằm trong tay mẫu thân. Mẫu thân chọn ai thì sẽ dẫn người đó đến yến hội. Sau đó, Hoàng hậu sẽ lập tức ban hôn ngay tại chỗ.

Lý do mẫu thân chọn ta cũng rất đơn giản: ta là trưởng nữ, vẻ ngoài cùng cung cách hành xử so với muội muội ổn hơn nhiều.

Nếu muốn mẫu thân không chọn ta, ta ắt phải có khiếm khuyết không thể đem ra mắt người khác.

Ví như một chứng bệnh nan y.

Bệnh nặng dai dẳng, không biết đến năm nào tháng nào mới chữa khỏi.

4

Thời gian cấp bách, ta nói bệnh là bệnh ngay.

Từ ngày thứ hai trở đi, ta bắt đầu chán ăn, toàn thân uể oải.

Bệnh tình ngày càng nặng, ăn gì cũng nôn ra, vừa ngồi dậy liền choáng váng, suốt ngày chỉ nằm lì trên giường.

Để khỏi sơ hở, ta thật sự nhịn đói mà chịu đựng, mỗi ngày chỉ cầm cự bằng một chút cháo loãng.

Nửa đêm, dịch vị trong dạ dày như muốn thiêu rụi cả người ta.

Nhưng dù thế nào ta cũng phải nhẫn.

Vì tự do, liều thôi!

Mẫu thân mời rất nhiều đại phu đến xem bệnh cho ta.

Bất kể là ai đến, ta đều giả bộ yếu ớt, mệt mỏi chẳng muốn nhúc nhích.

Các đại phu cũng không dám nói bừa rằng ta giả bệnh, đành ngập ngừng gán cho ta một bệnh danh nào đó, căn dặn phải tĩnh dưỡng.

Mỗi người một cách nói,

Qua ngày này đến ngày khác, bệnh của ta lại trở thành chứng nan y khó giải.

Dẫu vậy, ta không dám lơi lỏng.

Từ khi ta “phát bệnh”,

Mẫu thân liền giữ nhà cửa kín như bưng, không cho phép hạ nhân truyền ra ngoài một chút tin tức nào.

Đối với các đại phu đến chẩn bệnh, bà cũng không nói rõ thân phận người bệnh là ai.

Ta biết, mẫu thân vẫn ôm hy vọng rằng ta có thể bình phục trước yến Thưởng Xuân, lấy lại dáng vẻ khỏe mạnh như xưa.

Trong mắt bà, đây là mối nhân duyên đầy tiền đồ, bà không muốn ta bỏ lỡ.

Ta cảm kích lòng tốt của bà.

Nhưng mẫu thân ơi, nữ nhi thật sự không muốn bước chân vào chốn thâm cung đại viện đó nữa, sống một đời thận trọng gò bó.

5

Ta dựa theo kế hoạch, kiên trì không ngừng tiếp tục giả bệnh.

Mẫu thân cũng kiên trì không ngừng mời hết lượt đại phu này đến lượt đại phu khác cho ta.

Giờ ta đã rất có kinh nghiệm ngụy trang.

Bất kể là ai đến xem bệnh, ta đều chỉ để nha hoàn kéo cổ tay ta ra ngoài màn sa, còn bản thân nằm bên trong như kẻ đã c/h/ế/t, ngay cả mắt cũng không cần mở.

Sau đó nghe những đại phu ấy nghi hoặc thở dài, gãi đầu, nói nhăng nói cuội vài câu dọa người, hoặc chịu thua nhận mình vô phương cứu chữa.

Lần này, lại có một đại phu đến, ta vẫn theo đúng thủ đoạn cũ.

Nhưng vị đại phu lần này lại rất khác.

“Trong phòng có quá nhiều người, khiến tại hạ khó bề phán đoán, chẳng hay phu nhân có thể dẫn các nha hoàn ra ngoài chờ trong chốc lát được chăng?”

Đại phu nói vậy.

Hừ! Tên lang băm này định giở trò gì? Chẳng lẽ chờ mọi người ra hết sẽ thừa cơ trộm đồ trong phòng ta ư?

Nhưng mẫu thân dường như rất tin tưởng hắn, lập tức dẫn người ra ngoài.

Ta muốn xem thử hắn định làm gì.

“Cô nương vốn không hề có bệnh, tại sao phải giả vờ?”

Hắn mở miệng, giọng nói vô cùng chắc chắn.

Trong phút chốc khiến ta không biết nên phản ứng thế nào.

Nhưng nghĩ đến hành động hắn vừa làm, có lẽ người này không có ý phá hoại kế hoạch của ta.

Ta vén rèm, nhìn thẳng vào hắn: “Nếu ngươi chịu giúp ta, ta sẽ nói.”

Một vị đại phu còn rất trẻ.

Similar Posts

  • Hủy Hôn Trong Ngày Anh Được Thăng Chức

    Mọi người trong quân khu đều biết, Giang Dự và tôi là thanh mai trúc mã, từ lâu đã hứa hẹn bên nhau trọn đời.

    Thế nhưng anh ấy đã cầu hôn tôi ba lần, cả ba lần đều thất bại.

    Chỉ vì nhà họ Giang là dòng dõi quân nhân lâu đời, lập nên nhiều công trạng, có quy tắc nghiêm ngặt: người thừa kế phải lập nghiệp trước rồi mới được lập gia đình.

    Theo gia quy, anh ấy phải được thăng cấp lên Tướng thì mới có thể cưới tôi.

    Ba năm qua, Giang Dự liên tục nhận những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, lần nào cũng lành ít dữ nhiều, nhưng vẫn mãi không thấy văn bản thăng chức.

    Anh ấy rất áy náy, luôn miệng nói sang năm chắc chắn sẽ có tên trong danh sách thăng cấp, bảo tôi đợi thêm một năm nữa.

    Năm thứ tư, tôi hạ quyết tâm: nếu lần này anh ấy vẫn không được thăng chức, tôi sẽ cùng anh đến cầu xin lão gia nhà họ Giang, mong được đặc cách.

    Tôi vội vã chạy đến bộ chỉ huy quân khu, vừa đến nơi liền thấy Giang Dự vừa nhận xong văn kiện tuyên dương.

    Anh mở tập tài liệu có đóng dấu đỏ, ba chữ “Lệnh thăng chức” rõ ràng ngay ngắn.

    Nhưng tôi còn chưa kịp nở nụ cười, anh đã đưa tài liệu cho trợ lý.

    Ngay sau đó, giọng anh trầm thấp vang lên trong phòng làm việc yên ắng:

    “Giúp tôi trình lên cấp trên, xin hoãn thăng chức. Cứ nói ra ngoài là năm nay tôi vẫn chưa đủ điều kiện để lên cấp.”

  • Anh Liều Mạng Kiếm Tiền Chỉ Muốn Bên Cạnh Em

    Là một nữ phụ ham tiền, tôi không ngừng ức hiếp và dày vò người anh nuôi phản diện.

    Không ngừng tự tìm đường chết.

    Tôi dừng ánh mắt lại trên người anh ta, nhìn từ đầu đến chân, lạnh lùng cười khẩy:

    “Chỉ có nhiêu đây tiền? Đồ vô dụng!”

    Dần dần, ánh mắt anh nuôi nhìn tôi ngày càng u ám.

    Gần như sắp không nhịn nổi nữa.

    Sau khi nữ chính hiền lành lương thiện xuất hiện để cứu rỗi, tôi thức thời rút lui.

    Cho đến sau này.

    Trong căn biệt thự xa hoa lộng lẫy, tôi bị anh ta ép vào gương.

    Người anh nuôi – giờ đây đã là kẻ có tài sản hàng trăm triệu – ôm chặt lấy eo tôi từ phía sau, mắt đỏ ngầu, đáy mắt hiện lên nụ cười vừa lạnh lẽo vừa điên cuồng, thì thầm từng chữ:

    “Sao lại run thế… không phải rất thích tiền sao? Anh có rất nhiều tiền.”

    “Ngoan ngoãn đi, nuốt xuống.”

  • Mười Năm Giam Cầm, Tôi Được Tự Do

    Chồng tôi là một người khuyết tật. Mười năm trước, vì cứu tôi mà anh mất đi một bên chân.

    Tôi luôn mang trong lòng cảm giác tội lỗi, mười năm qua hết lòng chăm sóc anh như một thói quen không thể thay đổi.

    Để thêm gia vị cho cuộc sống hôn nhân, tôi âm thầm mua rất nhiều đồ cosplay và đạo cụ.

    Thế nhưng anh ấy lại luôn tỏ ra thờ ơ, chẳng hứng thú gì.

    Cho đến một ngày, khi tôi giúp anh dọn dẹp chiếc chân giả cũ, tôi phát hiện ở chỗ khớp nối có gắn một chiếc camera siêu nhỏ.

    Trong đoạn video lưu bên trong… là hình ảnh anh và cô bạn thân của tôi.

    Cô ta mặc bộ đồng phục y tá mà tôi mua, vừa cười nhạo tôi, vừa dùng chiếc chân giả đó để…

    Tôi không khóc, chỉ lặng lẽ đặt mua một chiếc chân giả giống hệt, nhưng bên trong được bơm đầy gel axit cực mạnh.

    Trên đó, tôi khắc một dòng chữ:“Bảo bối à, lần này thử chơi cái gì đó kích thích hơn một chút nhé.”

  • Bóng Hình Người Thứ Ba

    Trước đêm tôi và anh ấy đi đăng ký kết hôn, tôi ngồi trò chuyện với Linh Du trên ghế sofa.

    Cô ấy lại bất ngờ thú nhận một bí mật.

    Cô ấy đã mang thai được năm tuần, còn cha đứa bé thì tôi chưa từng gặp mặt.

    Nước mắt Linh Du rơi trên mu bàn tay tôi:

    “Vãn Vãn, cậu nói xem, tớ nên chọn cha đứa bé… hay là chọn châu Âu?”

    Tôi lau nước mắt cho cô ấy: “Ngốc ạ, tất nhiên là chọn tương lai rồi.”

    Cô ấy gật đầu, gửi tin nhắn tuyệt giao cho người đàn ông kia.

    Nửa đêm, tôi tình cờ thấy được tin nhắn đó trong điện thoại bạn trai mình.

  • Bông Hoa Hồng Ấy Không Thuộc Về Tôi

    Tôi và Cố Thời yêu nhau mười năm, anh ấy đã cầu hôn tôi vào lúc túng thiếu nhất.

    Anh cầm một bó hoa hồng giảm giá, vẻ mặt căng thẳng, quỳ một gối xuống đất.

    “Miên Miên, sau này anh sẽ mua cho em những bó hoa đắt hơn.”

    Tôi mỉm cười đồng ý.

    Ba năm sau, Cố Thời trở thành luật sư vàng trong giới.

    Anh mua một bó hoa hồng trăm bông đắt đỏ, nhưng không còn là để tặng tôi nữa.

    “Miên Miên, em phải hiểu, anh không thể lúc nào cũng xoay quanh em được.”

    Tôi không nói lời nào, kéo vali rời đi.

    Nhưng sau đó, cũng chính là anh, trong một đêm mưa quỳ đến ngất xỉu.

    Chỉ để mong tôi hồi tâm chuyển ý, quay về bên anh một lần nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *