Chồng Cũ Quỳ Gối Xin Tôi Quay Lại

Chồng Cũ Quỳ Gối Xin Tôi Quay Lại

Vào ngày kỷ niệm 3 năm kết hôn, món quà mà Trần Tuấn tặng tôi là một tờ đơn ly hôn và… một người phụ nữ.

“Tô Tình, ký đi.”

Anh ta ném tập tài liệu lên bàn ăn, chữ đen trên giấy trắng đâm thẳng vào mắt tôi.

“Đây là Lâm Vi Vi, đồng nghiệp của tôi. Từ giờ, cô ấy sẽ thay em chăm sóc tôi – tốt hơn em nhiều.”

Lâm Vi Vi đứng phía sau anh ta, tay ôm bụng hơi nhô lên, trên mặt là nụ cười của kẻ chiến thắng, xen lẫn chút e dè vừa đủ để không bị ghét.

“Chị dâu, chị đừng trách anh Tuấn, tất cả là lỗi của em. Nhưng… đứa bé là vô tội…”

Tôi không nhìn cô ta, chỉ nhìn chằm chằm Trần Tuấn.

Anh ta nghĩ tôi sẽ khóc, sẽ la lối, sẽ giống mấy bà vợ đanh đá mà làm loạn.

Bởi vì, vì anh ta, tôi đã từ bỏ suất học ở trường danh tiếng nước ngoài, cùng anh chen chúc trong căn phòng thuê vỏn vẹn 30 mét vuông, đồng cam cộng khổ đến lúc anh có công ty riêng như bây giờ.

Nhưng tôi chỉ… cười.

Tôi từ tốn cầm tờ đơn lên, thổi nhẹ lớp bụi tưởng tượng trên mặt giấy.

“Trần Tuấn, anh chắc chứ?”

“Anh không có nhiều kiên nhẫn đâu.” – Anh ta cau mày, vẻ mặt đầy chán ghét.

“Được thôi.” – Tôi đẩy bản thỏa thuận trở lại, từng chữ phát ra rõ ràng như lưỡi dao.

“Tiền, công ty, con – tôi lấy hết. Anh – cút ra khỏi đây tay trắng.”

1

Trần Tuấn bật cười như nghe phải trò đùa lố bịch nhất đời.

Anh ta cười khẩy, đưa tay gõ trán tôi, không có chút thân mật nào – chỉ là sự sỉ nhục.

“Tô Tình, em tỉnh chưa? Em quên ai là chủ công ty này à? Mấy căn nhà mang tên em, cái nào không phải anh bỏ tiền mua? Cái xe nát em lái cũng là xe cũ anh thải ra đấy.”

Từng lời nói chứa đầy khinh miệt, như trăm cây kim nhỏ đâm vào da thịt.

“Em chỉ là bà nội trợ, bao nhiêu năm nay chưa đi làm ngày nào. Em lấy gì để đòi chia với anh?”

Phía sau anh ta, Lâm Vi Vi kịp che miệng, ra vẻ không thể tin nổi.

“Trời ơi chị dâu, chị không đi làm thật ạ? Anh Tuấn bảo vệ chị kỹ quá rồi đó.”

Cô ta quay sang Trần Tuấn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn xót xa.

“Anh Tuấn, một mình anh gánh vác gia đình vất vả quá. Sau này, em sẽ cùng anh cố gắng.”

Một người tung, một người hứng, đúng là cặp trời sinh.

Tôi nâng ly rượu vang trước mặt, khẽ xoay nhẹ.

Màu đỏ sóng sánh tạo nên đường cong đẹp đẽ trên thành ly, phản chiếu khuôn mặt bình tĩnh không chút gợn sóng của tôi.

“Trần Tuấn, tôi hỏi lần cuối. Anh thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Cô nói nhiều quá!” – Anh ta hoàn toàn mất kiên nhẫn.

“Tô Tình, hôm nay tôi dẫn Vi Vi đến đây không phải để thương lượng. Cô ký thì tốt, không ký cũng phải ký!”

Anh ta nghĩ anh ta nắm mọi thứ trong tay.

Anh ta nghĩ tôi rời khỏi anh ta sẽ trắng tay, sống không nổi.

Anh ta quên mất – hay chưa từng biết – cái người mà anh ta gọi là “bà nội trợ”, thực ra… là ai.

“Được.”

Tôi đặt ly rượu xuống, đáy ly chạm bàn phát ra tiếng “cạch” vang vọng, rõ mồn một giữa không khí căng như dây đàn.

Cả Trần Tuấn lẫn Lâm Vi Vi đều sững người.

Tôi đứng dậy, nhìn họ từ trên xuống.

“Đã thế, anh thích làm bố người ta đến vậy – tôi cho anh toại nguyện.”

Tôi cầm điện thoại, gọi vào một số đã lâu không liên lạc.

Chưa đến một giây đã có người bắt máy.

“Anh.”

Giọng nam trầm ổn, hơi lười biếng vọng ra từ đầu dây bên kia:

“Tiểu Tình? Sao lại gọi cho anh? Thằng nhóc Trần Tuấn lại bắt nạt em hả?”

Anh trai tôi – Tô Diễn – người nắm quyền thực sự của nhà họ Tô, cũng là Tổng giám đốc tập đoàn Tô thị.

Năm xưa vì cái gọi là tình yêu, tôi nhất quyết lấy Trần Tuấn – một kẻ tay trắng, khiến anh tức đến mức suýt đoạn tuyệt quan hệ với tôi.

Ba năm qua, tôi luôn chỉ báo tin tốt, giấu mọi chuyện không vui, gần như chưa từng chủ động liên lạc với anh.

“Anh, em quyết định ly hôn rồi.”

Giọng tôi rất bình tĩnh, chẳng nghe ra chút cảm xúc nào.

Đầu dây bên kia lặng thinh.

Một lúc sau, Tô Diễn mới lên tiếng, mang theo cơn giận bị đè nén và một tia khoái cảm không dễ phát hiện.

“Thông suốt rồi à?”

“Ừ.”

“Gửi địa chỉ cho anh. Anh bảo luật sư Trương qua gặp em.”

“Vâng.”

Tôi cúp máy, rồi giơ điện thoại ra trước mặt Trần Tuấn, khẽ lắc lắc.

“Luật sư của tôi sẽ liên hệ với anh. Trong lúc chưa nhận được thông báo chính thức, tôi khuyên anh nên biết điều một chút.”

Mặt Trần Tuấn biến sắc liên tục.

Rõ ràng anh ta không ngờ rằng tôi không những không khóc lóc ầm ĩ, mà còn lập tức gọi luật sư đến.

Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh ta.

“Tô Tình, cô tưởng tìm đại một luật sư là dọa được tôi à? Tôi nói cho cô biết, vô ích thôi! Công ty này, tài sản này, cô đừng hòng lấy được đồng nào!”

Anh ta gào lên, cố gắng giành lại chút quyền chủ động, nhưng giọng điệu lộ rõ sự chột dạ.

Tôi chẳng buồn đáp.

“Cứ chờ xem.”

Nói xong, tôi khoác áo, xách túi, đi thẳng ra cửa.

Khi đi ngang qua Lâm Vi Vi, tôi dừng lại.

Cô ta theo phản xạ lùi về sau một bước, lấy tay che bụng, ánh mắt cảnh giác nhìn tôi đầy hoang mang.

Tôi cười nhạt, cúi người ghé sát tai cô ta, thì thầm bằng giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy:

“Muốn dựa vào đứa bé để đổi đời, còn phải xem cô có cái số đó không. Nhớ… giữ cái bụng cho kỹ vào.”

Sắc mặt Lâm Vi Vi lập tức trắng bệch.

Tôi không thèm liếc cô ta thêm lần nào, mở cửa bước đi.

Ra khỏi nhà hàng, gió đêm lùa qua gò má, mang theo chút lành lạnh khiến người tỉnh táo hơn.

Tôi hít một hơi thật sâu, ngực như nhẹ hẳn đi – mọi bức bối đè nén suốt bao năm dường như tan biến.

Ba năm hôn nhân, chỉ là một trò hề.

Cũng tốt thôi.

Đã đến lúc… tôi lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.

Tôi lái xe trở về “ngôi nhà” của tôi và Trần Tuấn – một căn hộ cao cấp nằm ở trung tâm thành phố.

Từng góc nơi đây đều do chính tay tôi bày trí.

Giờ nhìn lại, chỉ thấy nực cười.

Không chút luyến tiếc, tôi đi thẳng vào phòng thay đồ, kéo ra chiếc vali đã chuẩn bị từ lâu.

Vài bộ đồ cần dùng, mấy món trang sức đắt tiền, và… một túi hồ sơ cất kỹ trong ngăn bí mật.

Tất cả đã sẵn sàng.

Tôi kéo vali ra cửa, nhìn lại căn nhà lần cuối, rồi quay người bước đi không ngoái đầu.

Dưới lầu, một chiếc Bentley màu đen đã đợi sẵn từ lâu.

Tài xế bước xuống, cung kính mở cửa cho tôi.

“Tiểu thư, tiên sinh bảo tôi đến đón cô.”

“Về biệt thự cũ.”

Chiếc xe lướt êm qua màn đêm.

Tôi tựa đầu vào ghế, mắt nhìn dòng xe cộ lùi dần phía sau qua ô cửa kính, lòng hoàn toàn bình thản.

Trần Tuấn, trò chơi giữa chúng ta… giờ mới bắt đầu.

Cùng lúc đó, tại nhà hàng.

Trần Tuấn nhìn theo bóng lưng dứt khoát của tôi, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.

Phản ứng của Tô Tình… thật sự quá bất thường.

Không có la hét, không có nước mắt – chỉ là sự bình tĩnh đến đáng sợ.

“Anh Tuấn… chị dâu… chị ấy sẽ không nghĩ quẩn đấy chứ?” – Lâm Vi Vi khẽ kéo tay áo anh ta, giọng run rẩy.

“Cô ta?” – Trần Tuấn cười lạnh. “Loại phụ nữ đó quý mạng nhất, làm gì có chuyện nghĩ quẩn.”

Mặc dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng anh ta lại dấy lên nỗi bất an càng lúc càng rõ rệt.

Anh ta lập tức lấy điện thoại, định kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng, nhưng phát hiện mãi không thể đăng nhập được vào ứng dụng.

“Hệ thống đang bảo trì, vui lòng thử lại sau.”

Thử đi thử lại mấy lần, vẫn là dòng thông báo đó.

Một dự cảm xấu bao trùm lấy anh.

Anh ta lập tức gọi cho quản lý khách hàng bên ngân hàng.

“Anh Vương, thẻ của tôi có vấn đề gì không? Sao không đăng nhập được?”

Giọng của quản lý Vương ở đầu dây bên kia vẫn lễ phép, nhưng mang theo một chút xa cách:

“Chào anh Trần. Tài khoản của anh do có biến động bất thường về tài sản lớn nên đã bị tạm thời phong tỏa. Cần anh và vợ – cô Tô Tình – cùng đến quầy giao dịch để tiến hành xác minh và mở lại.”

“Cái gì cơ?! Phong tỏa? Biến động bất thường?”

Đầu óc Trần Tuấn ong lên một tiếng.

Toàn bộ tài sản đứng tên anh ta – bao gồm cả tài khoản công ty – đều liên kết với thẻ chính đó.

Similar Posts

  • Cưới Nhầm Chồng Cũ

    Lần đầu tiên tôi cảm thấy — đồ ăn ngoài cho quá nhiều cũng là một chuyện xấu.

    Buổi tối ăn quá no, tôi ra ngoài dạo một chút thì vô tình gặp chồng cũ, bị anh ta hiểu lầm là đang mang thai.

    Anh ta mỉa mai nói rằng người đàn ông tôi quen sau này không bằng anh ta.

    Thế nên, tôi dứt khoát nói đứa bé là của anh ta, rồi “sưởi ấm” cho anh cả đêm.

    Lần gặp lại sau đó, khi anh thấy bụng tôi vẫn phẳng lì, anh hoàn toàn mất kiểm soát.

    Đôi mắt đỏ ngầu, anh siết chặt cổ tay tôi, gằn từng chữ: “Con của chúng ta mất rồi, em vui đến thế sao?”

  • Quỹ Tình Yêu 2500 Tệ

    Chia tay đã 5 năm, người yêu cũ bỗng nhắn tin:

    “Anh có bạn gái rồi, xóa nhau đi.”

    Tôi trả lời: “Ừ, Lý Gia Minh.”

    Một giây sau:

    “Lý Gia Minh là ai?”

    Mười phút sau:

    “Em nói em chỉ yêu mỗi anh thôi mà? Đồ lừa đảo!”

    Nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa dồn dập:

    “Hứa Dao! Mẹ kiếp, em dám lừa tình anh!”

    “Còn là nụ hôn đầu của anh nữa!”

  • Tiền Là Mạng Sống

    Tôi yêu tiền như mạng, vì tiền, chuyện gì tôi cũng dám làm.

    Năm mười tuổi, mẹ nuôi vu cho tôi ăn cắp tiền. Tôi bèn mượn gió bẻ măng, nhét sạch toàn bộ tiền mặt của bà ta vào túi mình, không chừa lại một xu.

    “Đã nói tôi ăn cắp à? Được thôi, nếu không ngồi vững danh tiếng đó thì chẳng phải uổng công mẹ nuôi vu khống sao?”

    Bà ta thật sự phát hiện mất tiền, phát điên lên dùng roi mây quất tôi, bắt tôi quỳ lên kính vỡ, ép tôi nộp lại tiền:

    “Đồ đê tiện! Đồ con rơi con rớt! Ngay cả tiền học của anh mày mà cũng dám trộm!”

    Đê tiện ư?

    Tôi im lặng nghe, tối hôm đó lặng lẽ lén lấy đồ án tốt nghiệp của con trai bà ta, xé thành từng mảnh như hoa tuyết, rải khắp chuồng heo.

  • Mùi Sữa Trong Phòng Vip

    Chiếc máy xông hơi tôi mới mua bị hỏng, luồng sương phun ra lại mang theo một mùi sữa nhè nhẹ.

    Tôi buột miệng than một câu, vậy mà chồng tôi, Giang Xuyên, lại thốt ra ngay: “Có phải em không đổ nước tinh khiết không? Nhãn hiệu đó khó chiều lắm, chỉ dùng được nước tinh khiết thôi.”

    Tôi sững người.

    Chiếc máy xông hơi ấy là tôi lén mua, cố ý không cho anh ta biết. Vậy mà anh ta lại hiểu rõ đến thế, như thể đã dùng qua vô số lần.

    Cuối tuần, tôi viện cớ tăng ca, mở định vị trong xe anh ta, lần theo đến một trung tâm chăm sóc sau sinh cao cấp.

    Đẩy cửa một phòng VIP ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó tạt thẳng một gáo nước lạnh.

    Em gái ruột của tôi đang nằm trên giường.

    Trên tủ đầu giường, đặt một chiếc máy xông hơi giống hệt nhà tôi, đang phun ra làn sương trắng mang theo mùi sữa ngọt lịm.

    Còn chồng tôi, Giang Xuyên, đang bế một đứa trẻ sơ sinh trong tay, động tác vỗ ợ sữa thuần thục đến lạ, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn.

  • Người Ngoài Trong Nhà

    Cháu trai đạt điểm tuyệt đối hai môn, con dâu vui như mở hội đặt ngay vé máy bay đi Disneyland, nói là cả nhà cùng ăn mừng.

    Tôi nhìn ba chiếc vali lớn đã được xếp ngay ngắn, duy chỉ không có cái của tôi.

    Tôi vẫn mỉm cười hỏi một câu:

    “Thế vé của mẹ đâu?”

    Con dâu trợn mắt trắng, mặt đầy chán ghét.

    “Mẹ ơi, mẹ đi đứng cà nhắc như vậy, đi theo chỉ tổ thành gánh nặng, làm ảnh hưởng đến mỹ quan. Mẹ ở nhà trông cửa cho tốt đi, về sẽ mua quà cho mẹ.”

    Bọn họ đi rồi còn chặn tôi ngoài danh sách bạn bè trên mạng xã hội.

    Tôi lại nhìn thấy bài đăng của mẹ con dâu.

    “Cảm ơn con rể tốt đã bao cả chuyến du lịch cho cả nhà, trừ con mụ già chết tiệt kia ra, không khí cũng trong lành hẳn.”

    Thì ra cái gọi là du lịch cả nhà là đưa ông bà thông gia đi, chỉ duy nhất không đưa tôi, cái người bỏ tiền mua căn nhà này.

    Tôi nhìn căn biệt thự rộng lớn trống trơn, lạnh lùng gọi điện cho môi giới.

    “Căn này bán gấp, thanh toán một lần giảm còn tám phần giá gốc, tối nay sang tên, đồ đạc bên trong vứt hết!”

  • Trái Tim Lỡ 1 Nhịp

    Ngày kỷ niệm, tôi đội mưa lớn mang cơm đến cho Chu Cảnh vừa mới phẫu thuật xong.

    Nhưng anh ta lại một lần nữa biến mất không thấy bóng dáng.

    Tôi theo thói quen mở vòng bạn bè của “bạch nguyệt quang” trong khoa của anh ta.

    【Bạn trai người ta đỉnh thật đó! Tôi vừa kêu bị dằm đâm vào tay, ảnh lập tức bỏ hết mọi việc chạy tới, đích thân gắp dằm, băng bó cho tôi luôn.】

    【Người đàn ông tốt như vậy, sao lại là bạn trai người khác chứ?】

    Trong bức ảnh, Chu Cảnh đang cúi đầu, dùng nhíp phẫu thuật cẩn thận gắp mảnh dằm gỗ nhỏ xíu ở đầu ngón tay cô ấy.

    Dưới ánh đèn, gương mặt nghiêng của anh chuyên chú và dịu dàng đến nao lòng.

    Tôi không thể tự lừa mình dối người được nữa, lặng lẽ ném hộp cơm vào thùng rác, rồi gửi tin nhắn chia tay cho anh.

    Sau đó bạn anh nhắn lại: “Chu Cảnh nói cậu chỉ là chuyện bé xé ra to, con gái mà giận dỗi thì mua cái túi là xong.”

    Anh ta mãi mãi sẽ không hiểu, thứ tôi muốn chưa bao giờ là túi xách, mà là tình yêu tôi từng đặt cược cả trái tim.

    Khi tình yêu biến mất, đến tư cách dỗ dành tôi, anh ta cũng không còn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *