Hậu Phi Tuyệt Mệnh

Hậu Phi Tuyệt Mệnh

Ngày Cảnh Trạm quyết ý phong ngư nữ làm Hoàng quý phi, cũng chính là ngày ta khó sinh mà băng hà.

Hắn hỏi cung nhân:

“Hoàng hậu… đã chịu nhận sai chưa?”

Cung nhân run lẩy bẩy quỳ xuống thưa:

“Tâu bệ hạ… nương nương khó sản, sau khi sinh hạ tiểu hoàng tử thì… đã băng hà rồi ạ.”

Cảnh Trạm sững người, rồi như kẻ mất trí mà lao thẳng về cung của ta.

Chưa từng có ai nhìn thấy, một vị hoàng đế… lại thất thái đến như vậy.

1

Mưa xuân lất phất, hàn khí thấu xương.

Cái lạnh thấm đẫm toàn bộ cảnh sắc của Cảnh Nhân cung.

Ta đứng nơi viện giữa, ánh mắt dừng lại nơi cành đào đã bắt đầu đâm chồi, rồi lại dời sang bức tường cung điện trải dài không thấy điểm tận cùng.

“Đông Quỳ, hôm nay hắn cũng không đến, phải chăng?”

“Vâng ạ.”

Đông Quỳ cúi đầu đáp, đồng thời khoác lên vai ta một chiếc hạc bào bằng sa đỏ viền lông hồ trắng, lại nói: “Gió ngoài này lớn, nương nương vẫn nên hồi phòng nghỉ ngơi thì hơn.”

Ta không động, chỉ cố chấp nhìn về cuối con ngõ.

Nhưng ngoài cành đào lay động theo gió, chẳng còn bóng dáng gì khác.

Chốc lát sau, ta mới xoay người.

“Thôi vậy, ngươi thay bổn cung lấy thanh Niệm Vân kiếm trong hộp kia ra đi, để cả một mùa đông, e là đã hoen gỉ mất rồi.”

Thanh kiếm ấy là vật đầu tiên Cảnh Trạm tặng ta.

Khi đưa nó cho ta, hắn nói: “Hoàn Hoàn, trẫm biết nàng ôm chí lớn như chim hồng, đợi trẫm hoàn thành tâm nguyện, nhất định sẽ trả nàng một bầu trời rộng lớn.”

Ta chưa từng quên, là tự ta không chịu rời đi.

Ta nghĩ, một khi đã tâm duyệt một người, tự nhiên sẽ muốn theo bước người ấy.

Bỗng trong điện lao ra một bóng dáng màu trúc thanh.

Nàng nhanh chóng chạy đến trước mặt ta, nhét vào tay ta một chiếc lò sưởi nhỏ ấm áp.

Là Thanh Đái, nha hoàn hồi môn của ta.

Vào cung đã được năm năm, vậy mà vẫn giữ tính tình chất phác nhiệt thành.

So với sự trầm ổn đoan trang của Đông Quỳ, nàng càng lộ vẻ vụng về hấp tấp.

“Nô tỳ thấy, cái ả ngư nữ kia không biết đã dùng thủ đoạn gì, mà dỗ được Hoàng thượng nửa năm không bước chân tới Cảnh Nhân cung, nương nương còn giữ làm gì thanh kiếm ấy nữa.”

Chính là lời nàng đã nói.

Ta vốn định trách nàng mấy câu.

Nhưng lời đến miệng lại đổi hướng, chỉ nói: “Giờ nàng ta đã là quý phi, chớ buông lời bất kính nữa.”

Thanh Đái nghe vậy vội bịt chặt miệng, đảo mắt nhìn quanh, dáng vẻ như sợ tai vách mạch rừng.

Ta lắc đầu, khẽ cười.

Trở vào trong điện, Đông Quỳ liền mang ra thanh đoạn kiếm.

Phần gãy nơi thân kiếm đã loang lổ những vết rỉ sắt.

Ta cẩn thận lau chùi, nhưng dẫu dùng bao nhiêu sức lực cũng chẳng thể xóa sạch được vết gỉ kia.

Ngay lúc ta định tìm cách khác, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng động lớn.

“Rầm—!”

Ngay sau đó là tiếng đồng thanh của cung nhân: “Cung thỉnh Hoàng thượng vạn tuế!”

Là Cảnh Trạm tới rồi.

Tay ta khựng lại, niềm hân hoan trong lòng còn chưa kịp lan tỏa.

Liền thấy hắn tức giận xông vào.

Nửa năm không gặp Cảnh Trạm, phong tư tuấn dật của hắn vẫn như xưa.

Là người mà ta đem lòng tâm duyệt.

Nhưng lại không phải nữa rồi.

Hắn chưa từng dùng ánh mắt ấy nhìn ta, như thể đang nhìn một kẻ thù.

Trong đôi mắt hắn đầy ắp lửa giận.

“Thẩm Vân Hoàn, ngươi lại dám thừa lúc trẫm không có mặt, âm hại Kỳ Nhi!”

2

Thì ra là vì muốn đòi lại công bằng cho Tô Kỳ Nhi mà đến.

Ta cụp mắt, chậm rãi đứng dậy thi lễ.

Sau đó ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Cảnh Trạm: “Trước khi rời cung, bệ hạ từng dặn người nhắc nhở nô tỳ phải chăm sóc Vãn quý phi chu đáo, thần thiếp không dám lơ là, liền sai Thái y viện đưa ít thuốc bổ qua đó, như vậy… đã gọi là âm hại rồi sao?”

Ta nói thực, nhưng cũng chẳng thể dập tắt được lửa giận trong lòng Cảnh Trạm.

Ngược lại, càng khiến hắn thêm phẫn nộ.

Hắn bất ngờ bóp chặt cằm ta, ánh mắt như lưỡi dao bén ngót lướt ngang mặt ta.

“Thẩm Vân Hoàn, ngươi có biết năm xưa Kỳ Nhi vì cứu trẫm mà lưu lại bệnh căn trong người! Thận yếu thể hư, vốn không thể dùng thuốc bổ! Ngươi đưa nhiều thuốc như vậy qua đó, chẳng phải muốn lấy mạng nàng sao!?”

Ta muốn giải thích, nhưng cơn đau nơi cằm khiến ta không tài nào mở miệng.

Trong lòng chỉ thấy đắng chát.

“Trẫm thấy ngươi không muốn làm Hoàng hậu nữa rồi.”

Cảnh Trạm vẫn hung hăng mà nói.

Cái đắng chát ấy lan tràn khắp thân thể, ta bắt đầu run rẩy, không cách nào kiềm chế.

Hoàng hậu… thì ra hắn còn nhớ, ta vẫn là Hoàng hậu của hắn.

Rõ ràng là hắn đã tặng ta thanh trường kiếm ấy, hứa cho ta một đời một kiếp một đôi người.

Cũng là hắn đã thề với trời, trong hậu cung chỉ có mình ta.

Nay lại thành ra thế này, bảo ta sao có thể cam lòng?

“Thần thiếp đưa qua đều là dược tính bình hòa, Vãn quý phi tuyệt đối không thể có chuyện gì vì thuốc đó…”

Lời còn chưa dứt, Cảnh Trạm đã buông tay, vứt bỏ ta ra như vứt một thứ dơ bẩn.

“Đến nước này mà ngươi còn chối, phải chăng ngươi dựa vào nhà họ Thẩm chống lưng nên chẳng để trẫm vào mắt nữa?”

Similar Posts

  • Tôi Nuôi Bố Chồng, Anh Nuôi Vợ Bé

    Đang lúc tăng ca đêm giao thừa, tôi nhận được điện thoại từ sân bay.

    “Chào chị Mục, phương án bồi thường cho hành lý ký gửi bị hư hỏng của chồng chị đã có rồi ạ.

    Điện thoại của anh ấy luôn không liên lạc được, nên chỉ có thể liên hệ với chị – người liên lạc khẩn cấp này.

    Phương án sơ bộ là bồi thường cho chị những đồ dùng cho trẻ sơ sinh trong vali, được không ạ?”

    Tôi sững người —

    Tôi không có con, bên phía họ hàng quê chồng cũng không có trẻ sơ sinh nào, trong vali sao lại có những thứ đó?

    Thấy tôi im lặng, đối phương tưởng tôi không hài lòng, giọng điệu càng thêm khách sáo.

    “Hay là… số quần áo nữ size L mới còn lại này, chúng tôi cũng có thể bồi thường theo đúng giá.

    Chỉ là cần chị cung cấp hóa đơn mua hàng.”

    Tim tôi chùng xuống.

    Tôi chỉ mặc size S, mẹ chồng hai năm trước cũng đã qua đời, những bộ quần áo này lại là mang cho ai?

    Khớp tay cầm điện thoại trắng bệch, tôi hít sâu một hơi.

    “Đợi tôi ở sân bay, tôi đích thân đến định giá.”

    Cũng giống như cuộc hôn nhân của chúng tôi, đã đến lúc cần được đánh giá lại.

  • Bà Cụ Hàng Xóm Khó Chịu

    Vừa dọn đến nhà mới, bà cụ hàng xóm đã xách theo một cái lò than sang nhà tôi thu phí:

    “Chung cư mình mùa đông không có hệ thống sưởi, chuyện giữ ấm là do tôi phụ trách.”

    “Lò than này giá 98 tệ, tôi tặng miễn phí. Phí than 10 tệ mỗi ngày, phí phục vụ 5 tệ mỗi ngày.”

    “Nếu cô đóng theo tháng, tôi có thể giảm còn 88%, tổng cộng 400 tệ.”

    “Cô xem có muốn trả luôn 3 tháng không? Thanh toán qua WeChat hay Alipay nhé?”

    Nhìn khói um khắp nhà, tôi giận tím mặt, lập tức đuổi bà ta ra ngoài.

    Không ngờ bà cụ còn hằn học đe dọa tôi:

    “Cô cứ đợi đấy, cô là người đầu tiên trong khu dám không đóng tiền cho tôi!”

    Mấy hàng xóm khác còn lén khuyên tôi:

    “Tôi khuyên cô nên bỏ tiền ra tránh phiền phức thì hơn, bà ta có bệnh tâm thần đấy, loại có giấy chứng nhận hẳn hoi.”

    Trùng hợp làm sao!

    Thằng cháu siêu hung của tôi vừa mới ra tù hôm nay, còn từng lên cả bản tin thời sự.

  • Gặp Lại Chồng Cũ Trong Chợ Rau

    Lúc gặp lại chồng cũ, tôi vừa mới chửi bới xong xuôi sau khi ch/ ặt xong hai cân xư/ ơng ống lợn.

    “Cái đ/ ồ già sống không thọ, lần sau bà đây sẽ tống thẳng cái thụ/ t bồn cầu vào mồ/ m mày!”

    Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả tôi và Thẩm Vọng Chi đều sững sờ.

    Năm năm trôi qua, gương mặt Thẩm Vọng Chi càng thêm phần cao quý, hoàn toàn lạc quẻ với cái chợ rau ồn ào náo nhiệt này.

    “Lâm Ấu Y, có đáng đến mức này không?”

    Tôi đảo mắt một cái, con dao phay trong tay múa may quay cuồng đầy khí thế.

    “Lão già kia thiếu của bà đây hai đồng, anh bù cho tôi chắc?”

    Tiếng loa báo nhận tiền vang lên.

    “Alipay đã nhận hai vạn tệ.”

    Thẩm Vọng Chi hỏi lại lần thứ hai.

    “Lâm Ấu Y, có đáng đến mức này không?”

    Tôi biết lần này anh ta hỏi về việc tôi – một nghệ sĩ cello nổi tiếng từ khi còn trẻ, từng được mệnh danh là đệ nhất ngoan hiền của giới thượng lưu Kinh thành.

    Sao lại có thể sa sút đến mức trở thành một mụ đàn bà chợ búa đanh đá, chi li từng đồng từng cắc như thế này.

    Nhưng tất cả những chuyện này, chẳng phải đều nhờ anh ta ban tặng sao?

  • Ba Năm Thử Thách

    Sau khi mẹ tôi gả vào hào môn,

    Thằng em trai hờ của tôi cùng một đám thiếu gia nhà giàu lập ra một cái nhóm gọi là “đội săn gái lẳng”.

    Bọn họ tìm cách dụ dỗ tôi ngoại tình, rồi vạch trần “bộ mặt thật” của tôi.

    “Con nhỏ đó không phải chị tao! Đừng nhìn ngoài mặt trong sáng, thật ra sớm bị chơi nát rồi!”

    “Loại đàn bà này rẻ tiền lắm, chưa thấy qua đời là gì, dỗ vài câu là nằm xuống làm chó cho tao ngay.”

    Tôi khẽ nhếch môi, hẹn gặp thằng thiếu gia dễ dụ nhất trong đám.

    “Cậu thấy tôi có to không?”

    Thiếu gia nhà giàu đẹp trai đỏ mặt: “To.”

    Tôi ôm cậu ta từ phía sau, giả vờ buồn bã.

    “Từ nhỏ tôi đã bị khinh thường vì cơ thể khác biệt… nhưng cậu không giống những người xấu kia, cậu nhất định sẽ bảo vệ tôi đúng không?”

    Cậu ta lắp bắp đáp: “Được.”

    Mấy trai tân non nớt đúng là dễ lừa thật.

    Thiếu gia vươn thẳng lưng, tuyên bố muốn làm vị hôn phu của tôi.

    Đám công tử kia phát điên.

    “Cố Mạc! Mày bị bệnh à! Lại còn phản bội bọn tao?”

    “Rõ ràng nói tao phụ trách dụ dỗ, mày trèo lên giường làm gì?”

  • Chăm Sóc Cô Ấy Thật Tốt

    VĂN ÁN

    Đêm giao thừa, bạn trai tôi — một thiếu tướng — gọi điện nói muốn kết hôn với tôi.

    Tôi đang cụng rượu với mấy người mẫu nam thì sững lại, buột miệng:

    “Anh chẳng phải đã sớm đăng ký kết hôn với vợ liệt sĩ của chiến hữu rồi sao? Sao mà nghiện đăng ký kết hôn thế? Tôi không lái xe cũ đâu.”

    Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi cả phòng bao lập tức ồn ào như nổ tung.

    “Hạ thiếu tướng lần này hình như chơi lớn thật rồi, đã bảo cậu phải dỗ dành bác sĩ Khương đi mà.”

    Hạ Diên Chu khẽ ho một tiếng, “Em tìm chỗ yên tĩnh đi, chúng ta giải quyết chút chuyện gia đình.”

    Hai chữ “chuyện gia đình” anh nhấn rất nặng, tôi biết người đàn ông này đang tức giận.

    Nhưng tôi không để tâm, dứt khoát cúp máy.

    Ngay giây sau, điện thoại lại vang lên những cuộc gọi dồn dập như đoạt mạng.

    Tôi chỉ bình tĩnh chuyển sang chế độ máy bay, khỏi để anh tiếp tục làm phiền.

    Chỉ vì khi đó bạn trai tôi sợ vợ liệt sĩ của chiến hữu bị trả về quê chịu khổ,

    đã ngay trong đêm rút lại báo cáo kết hôn của chúng tôi, quay sang nộp đơn với Tô Tuyết.

    Lúc tôi biết tin, chỉ còn đúng hai mươi bốn giờ nữa là hết hạn phê duyệt.

    Cậu cần vụ Tiểu Trần lúng túng thay anh giải thích:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *