Hận Ý Ba Đời, Chô N Trong Một Đêm Xuân Tiêu

Hận Ý Ba Đời, Chô N Trong Một Đêm Xuân Tiêu

Mười sáu tuổi năm ấy, ta dùng một thủ đoạn chẳng thể đưa ra ánh sáng, ép đại ca bước vào gian phòng của Lục Tri Ngọc.

Lục Tri Ngọc vô cùng đắc ý, còn hỏi ta muốn ban thưởng gì.

Ta đành thấp hèn nở nụ cười nịnh nọt, “Ta muốn vào cung, được phong làm phi. Cầu nhị ca chuẩn thuận cho ta.”

Ta vẫn luôn sợ hắn. Chỉ khi vào được hoàng cung, ta mới có cơ may báo thù hắn.

Năm xưa chính hắn hại Oanh tỷ tỷ phải xuống tóc quy y.

Cũng chính hắn bức mẫu thân ta tự vẫn thê thảm.

Mà tất cả những tội nghiệt ấy… chỉ vì hắn si tâm với đại ca.

Ta không muốn làm ni cô, lại càng không muốn chết, vì thế ta chỉ có thể lấy đại ca làm vật hy sinh, giữ lấy đường sống cho bản thân.

Lục Tri Ngọc vui mừng khôn xiết, ngày hôm sau liền dẫn ta tiến cung, đưa tới trước mặt bệ hạ đã ngoài tứ tuần.

Đêm ấy, bệ hạ liền lật bài gọi ta thị tẩm.

1

Bệ hạ bước vào lúc ta vừa tắm xong.

Tóc còn ướt đẫm, lẫn sương mù mờ ảo của hơi nước.

Ngài là một vị đế vương đầy uy nghiêm, nhưng khi nhìn ta, đôi mắt lại mang theo tia dịu dàng.

Ngài đi tới bên ta, hỏi ta thích ăn gì, thích uống gì, thích cung điện thế nào, phẩm cấp ra sao.

Trong căn phòng mờ tối, ánh mắt của đế vương dịu dàng, nhưng vẫn ẩn hiện sóng ngầm dữ dội.

Ta rụt rè ôm lấy cổ ngài, dè dặt nói: “Thần thiếp vào cung… là để không phải gặp lại Lục Tri Ngọc nữa.”

Ánh mắt đế vương khẽ lóe sáng, hiển nhiên không ngờ ta sẽ nói vậy.

Ta vẫn giữ vẻ ngây thơ, nhưng đôi mắt đã ươn ướt, “Lục Tri Ngọc thật đáng sợ, thần thiếp không muốn gặp lại hắn.”

“Thần thiếp nghĩ mãi, cảm thấy nơi an toàn nhất thiên hạ này, chỉ có thể là bên cạnh bệ hạ.”

Ta ngẩng đầu nhìn ngài, đôi mắt trong veo như nai rừng, “Thần thiếp nghĩ, bệ hạ nhất định sẽ bảo vệ thiếp.”

Bệ hạ chậm rãi nói: “Ồ? Vậy vì sao nàng lại sợ Lục Tri Ngọc đến thế?”

Ta nói: “Nói ra thì dài lắm…”

Ta nắm lấy tay bệ hạ, đặt lên ngực mình.

Ta lặng lẽ nhìn ngài, chân thành nói: “Thiếp, kiếp này chỉ nguyện hầu hạ bệ hạ. Bệ hạ nhất định sẽ lưu danh thiên cổ, thiên thu vạn đại.”

Bệ hạ bật cười, cả lông mày lẫn đôi mắt đều phủ đầy nét cười.

Ngài bế bổng ta lên, đặt ta xuống giường.

Một đêm xuân tiêu.

Ngày hôm sau, ta được phong làm Thu Tài Nhân, ở tại điện Phong Hoa.

Từ đó bắt đầu sủng ái không dứt.

Bệ hạ đem viên bảo thạch to nhất, bộ lông chồn quý nhất, những món trang sức đẹp nhất, tất thảy đều ban cho ta.

Ba tháng sau, khi ta đang ăn nho xanh trong ngự hoa viên, Chiêu Vãn quận chúa tới thăm.

Vừa gặp mặt, nàng đã tát ta một bạt tai.

Ánh mắt nàng nhìn ta tràn đầy khinh miệt và chán ghét, lạnh lùng nói: “Thế gian này lại có loại người không biết xấu hổ như ngươi.”

Vừa mắng, nàng vừa hất đổ đĩa nho pha lê trên bàn đá.

Chùm nho xanh xinh đẹp rơi đầy mặt đất, vấy đầy bùn đất.

Ta vội vàng ngồi xổm nhặt nho lên, nhưng Chiêu Vãn lại giơ chân giẫm chúng nát bét thành nước.

Nàng cúi người nâng mặt ta lên, ánh mắt mang theo hận ý: “Vì vinh hoa phú quý của bản thân, ngươi lại đem đại ca ngươi ra hy sinh.”

“Ngươi có biết không? Đại ca ngươi giờ bị Lục Tri Ngọc giam cầm trong phủ, sắp phát điên rồi!”

Ta nhìn chùm nho bị nàng giẫm nát, đau lòng không thôi.

Đó là cống phẩm ngon nhất từ Thổ Phồn, mới được đưa đến hôm qua, đến cả Quý Phi còn chưa kịp ăn mà!

Có lẽ vì thấy ta không đáp, nàng lại giơ tay tát ta thêm cái nữa.

Đôi mắt nàng đỏ bừng, càng thêm căm giận: “Tự nhìn ngươi bây giờ, chẳng khác nào một con chó bị nuôi nhốt.”

Ta cười làm lành: “Đúng, ta chính là một con chó bị nuôi nhốt. Quận chúa bớt giận, không cần chấp với loại chó như ta.”

Quận chúa: “Ngươi—”

Nàng không thể tin nổi mà nhìn ta, sự căm ghét và chấn động dần hóa thành một tia thất vọng nơi đáy mắt.

Nàng khàn giọng nói: “Thì ra, cô gái từng cưỡi ngựa tung hoành với ta, đã chết rồi. Từ nay về sau, ta và ngươi… đoạn tuyệt.”

Similar Posts

  • Người Một Nhà, Nhưng Tiền Ai Nấy Trả

    VĂN ÁN

    Em chồng gọi điện cho tôi, bảo tan làm tiện đường mua ít đồ ăn, tối nay nó qua nhà ăn cơm.

    Tôi nghĩ bụng mua ít thì cũng chẳng sao, ai ngờ nó gửi hẳn một cái file, mở ra xem thì kín đặc hai trang giấy.

    Từ tôm hùm Úc đến bò Wagyu M9, từ nho Nhật Shine Muscat đến cả băng vệ sinh hàng hiệu mà nó dùng.

    Chồng tôi còn ở bên cạnh khuyên nhủ: “Người một nhà, đừng so đo.”

    Tôi cười, đẩy xe trong siêu thị, từng món từng món một cho hết vào giỏ.

    Lúc thanh toán, nhìn hóa đơn ba triệu hai trăm tám, tôi chụp lại gửi vào nhóm gia đình: “Em gái, em chuyển tiền trước cho chị, để chị thanh toán rồi đem về cho em.”

  • Người Vợ Bí Mật

    Công ty tổ chức team building, chồng tôi – người đang kết hôn bí mật với tôi – cũng sẽ tham gia.

    Thấy tôi cau mày, anh ta chỉ lạnh nhạt buông một câu: “Cái này tính là công vụ, em nên biết điều chút.”

    Bảo mẫu lẩm bẩm khe khẽ:“Hôm nay là kỷ niệm ba năm kết hôn của cô và tiên sinh, cô còn chuẩn bị nguyên bàn thức ăn.”

    Tôi không đáp lại, vết thương khi cắt rau trúng tay vẫn đang đau nhức, lặng lẽ phụ họa cho sự tủi thân này.

    Nửa tiếng sau, video buổi team building được gửi tới điện thoại tôi.

    “Hiếm khi tổng giám đốc Chu chịu tham gia, chúng ta cùng chơi một trò chơi: Ai đã từng làm qua điều gì thì mở mắt.”

    “Kết hôn rồi!”

    Chu Hành Giản không mở mắt.“Từng nấu ăn vì người mình yêu!”

    Vẫn không có phản ứng.

    “Trong buổi tiệc hôm nay có người mình thích!”

    Người đàn ông từ đầu đến cuối không thèm động đậy một cọng lông mi, bỗng mở bừng mắt.

    Ánh nhìn anh ta dừng lại—Là cô thư ký mà tôi thấy rất quen mắt—Đang thẹn thùng, dè dặt nhìn anh ta.

    Mọi người ồn ào trêu chọc, còn anh thì làm như không nghe thấy,Chỉ dùng ánh mắt dịu dàng đến mức có thể dìm chết người mà tôi chưa từng thấy qua, để nhìn cô ấy.

    Tôi cúi đầu, nhìn tờ phiếu siêu âm thai trong tay, mực nước đã nhòe nhoẹt.

    Chợt thấy, ba năm hôn nhân này thật vô nghĩa.

    Nếu anh đã có người trong lòng, vậy thì anh và đứa con này, tôi đều không cần nữa.

  • Tìm Chồng Tương Lai

    Để né tránh mấy buổi xem mắt, tôi giơ bảng tìm chồng ngay trong công viên.

    【Tặng 80.000 để cưới một anh về nhà.

    Yêu cầu: cao từ 1m80 trở lên, mặt đẹp bụng 6 múi.

    Kết hôn xong nghỉ việc, chăm sóc bố mẹ tôi, con mang họ tôi.

    Trợ cấp sinh hoạt mỗi tháng 2.000.

    Ai có hứng thú xin liên hệ, tôi sẽ vay tiền lo sính lễ, sau khi cưới hai ta cùng trả.】

    Đúng lúc tôi tưởng mình có thể đánh lạc hướng mọi người một cách yên ổn, thì một anh chàng đẹp trai ngại ngùng tiến lại gần.

    “Chào bạn… cho hỏi tôi có thể đăng ký được không?”

  • Thử Thách Tình Cảm Full

    Tôi đã theo đuổi nam thần trường học suốt hai năm, vậy mà anh ta lại bất ngờ công khai có bạn gái.

    Tôi đang định đi tìm anh ta hỏi cho rõ ràng thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một loạt dòng bình luận kiểu “bình luận bay”:

    【Cuối cùng cũng đến rồi, thử thách cuối cùng của nam chính! Chỉ cần nữ chính vượt qua, sau đó sẽ là những ngày tháng yêu đương ngọt ngào ngập tràn!】

    【Nam chính từng hứa sẽ chính thức đến với nữ chính vào ngày sinh nhật cô ấy, nhưng lại cố tình công khai có người yêu trước đó một tháng, chỉ để thử xem cô ấy có chịu ở lại bên anh ta bất chấp mọi thứ hay không.】

    【Ai cũng tưởng nam chính lạnh lùng cao ngạo, thực chất bên trong lại tự ti, nhạy cảm. Những người “vặn vẹo” như tụi tôi thực sự cần một người yêu không bao giờ bỏ đi.】

    【Nữ chính nhất định phải vượt qua thử thách! Chỉ cần cô ấy rơi vài giọt nước mắt, nam chính cũng có thể vì cô ấy mà hy sinh tất cả.】

    Tôi sững người, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh thân mật của hai người họ trong vòng bạn bè.

    Nụ cười ngọt ngào dịu dàng trên khuôn mặt anh ta, là thứ tôi chưa bao giờ được thấy.

    Tôi mỉm cười, nhấn like cho bức ảnh đó, sau đó lập tức chặn và xóa WeChat của anh ta.

    Cũng đăng luôn một dòng trạng thái:

    “Tự ti nhạy cảm là bệnh, có bệnh thì phải chữa.”

    Tối hôm đó, nam thần trường học gọi điện cho tôi liên tục, làm nổ tung cả điện thoại.

  • Đậu Hũ Hương Tình

    Thành Cẩn cưới ta, đối với chàng mà nói, chẳng khác nào một sự sỉ nhục.

    Đây là điều mà khắp kinh thành đều công nhận.

    Dù sao thì chàng là vị Nhiếp chính vương nắm trong tay quyền khuynh thiên hạ, lòng dạ thâm sâu khó lường, còn ta, chỉ là một cô gái bán đậu hũ tầm thường, mồ côi không nơi nương tựa.

    Đêm tân hôn, chàng vội vàng vén tấm khăn hỷ trên đầu ta rồi mặt mày âm trầm, ngồi sang một bên uống rượu buồn.

    Hẳn cực kỳ uất ức.

    Ta len lén nhìn chàng, vốn dĩ chàng đã tuấn mỹ phi phàm, nay khoác lên mình hỷ phục đỏ thẫm lại càng thêm tuấn nhã tinh anh, ngay cả trong hàng mày nơi khoé mắt cũng phảng phất sắc khí quyến rũ.

    Chỉ là trong cái quyến rũ ấy, lại xen thêm vài phần hung lệ.

    Ta ngoan ngoãn ngồi yên trên giường cưới, không dám thở mạnh, ánh mắt thất thần.

    Thành Cẩn khẽ nguyền rủa điều gì đó rồi đột nhiên đứng dậy bước đến trước mặt ta.

    Hai ngón tay nâng cằm ta lên, tỉ mỉ quan sát, ánh nhìn tràn đầy sự xét nét.

    Một hồi sau, chàng lạnh nhạt nói: “Da chẳng mịn chút nào.”

    Ta ngượng ngùng cười gượng.

    Chàng lại nắm lấy tay ta, soi kỹ dưới ánh nến, khẽ tặc lưỡi: “Cả tay cũng vậy.”

    Ngón tay chàng thon dài như ngọc, quả thật đẹp hơn tay ta nhiều lắm.

    Ta xấu hổ muốn rút tay về, nhưng chàng lại siết chặt hơn.

    “Ta vốn có thể cưới tiểu thư danh môn, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, ai nấy dung nhan kiều diễm,” giọng chàng lạnh lẽo như đang nghiến răng.

    Ta chỉ biết gật đầu, trong lòng ngượng ngập.

    “Ngay cả Trường công chúa đương triều cũng từng có tình ý với ta.”

    “Ngươi nhìn lại mình đi, có điểm nào sánh được với nàng ấy chăng?”

    Ta cúi đầu, trong lòng chua xót, buồn bã đáp nhỏ: “Thiếp quả thật không bằng họ.”

    Thành Cẩn hừ lạnh, cúi đầu hít khẽ bên cổ ta: “Ngay cả mùi hương cũng không giấu nổi mùi đậu hũ trên người ngươi.”

    Chàng kề quá gần, hơi thở nóng rực phả bên tai khiến mặt ta đỏ bừng, lòng cũng nghẹn lại.

    Ta khẽ nghiêng người tránh đi, muốn cách xa chàng đôi chút.

    Nhưng chàng lại vòng tay ôm lấy eo ta, bất mãn hỏi: “Sao cứ né tránh ta mãi vậy?”

    Ta cố nén nghẹn ngào, dùng mu bàn tay lau mặt, giả vờ thản nhiên nói: “Thiếp sợ mùi đậu hũ xông vào Nhiếp chính vương, hay là, đêm nay để thiếp sang gian ngoài nghỉ nhé?”

    Chàng đẩy ta ngã xuống giường, cúi người đè lên, nét mặt lạnh lùng: “Đã ngửi mùi ấy mấy ngày nay rồi, thêm một đêm nữa có sao đâu?”

  • Từ Hôm Nay Mẹ Nghỉ Việc

    VĂN ÁN

    Ăn xong bữa cơm tất niên, cậu con trai bảy tuổi của tôi bỗng nhiên lấy ra một bản tổng kết cuối năm của gia đình… dưới dạng PPT dày tới 65 trang.

    “Ông nội thích câu cá, cá ông câu được góp thành mười tám món ngon tuyệt, đúng là tay câu cá làm giàu.”

    “Bà nội thích ăn đồ thừa, một năm ăn ba trăm lần đồ thừa, là cao thủ tiết kiệm.”

    “Bố thích đi làm, cả năm không nghỉ ngày nào, là cao thủ kiếm tiền của nhà mình.”

    Ai cũng có danh hiệu.

    Ngay cả chú chó nhà tôi, con cũng phong cho nó danh hiệu “chó ngoan nhất”.

    Mọi người bị dỗ cho cười rạng rỡ, tôi cũng nhìn con với vẻ mong đợi, không biết trong mắt con, tôi—người mẹ này—sẽ được trao danh hiệu gì.

    Đến lượt tôi, nó bấm sang trang PPT tiếp theo:

    “Mẹ ơi, năm 2025 mẹ tiêu 35w, nhưng thu nhập lại là 0, mẹ là cao thủ nợ nần!”

    “Xét thấy mẹ phá của quá giỏi, quyền quản gia chuyển giao cho người tiết kiệm nhất là bà nội.”

    “Ai đồng ý, xin giơ tay!”

    Nó nói nghiêm túc như thật, còn lòng tôi thì lạnh buốt trong chớp mắt.

    Nhìn mọi người đồng loạt giơ tay tán thành, tôi cười: “Được, mẹ cũng đồng ý.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *