Tám Năm Thanh Xuân

Tám Năm Thanh Xuân

Danh sách ứng cử điều dưỡng trưởng được công bố, tôi lại một lần nữa trượt.

Mẹ kế gọi điện, bảo tôi về quê lấy một tên nhà giàu mới phất có xưởng sản xuất.

Trước đây tôi luôn nói muốn lập nghiệp ở thành phố lớn.

Nhưng lần này, tôi chỉ nhạt nhẽo đáp một tiếng “Được”.

Chỉ vì khi cầm đơn xin xét duyệt lại đi tìm bạn trai là viện trưởng,

Tình cờ nghe được anh ta đang tán gẫu với phó viện trưởng trong văn phòng.

“Suất lần này cho thực tập sinh mới tới, Lâm Thính chắc không làm ầm lên chứ?”

Giang Hoài An hờ hững lật hồ sơ bệnh án.

“Cô ta làm gì được? Cho cô ta vẽ một cái bánh vẽ, mua thêm cái túi, ngoan ngoãn hơn ai hết.”

“Một bên là hộ lý cao cấp miễn phí, một bên là con gái cục trưởng cục y tế, không biết tối đa hóa lợi ích à?”

Người kia hít sâu một hơi lạnh.

“Cậu thật đủ độc đấy, treo cô ta suốt bảy năm, không sợ cô ta tuyệt vọng bỏ đi à?”

Anh ta cười cợt đầy chắc chắn và chế nhạo.

“Ba tháng trước, vì lần không dùng bao đó, cô ta vừa nạo thai, sau này có sinh được nữa cũng khó nói.”

“Thứ giày rách như vậy, ngoài tôi ra ai còn cần? Cô ta không dám bỏ đi đâu.”

Tấm khăn che nhục nhã bị chính tay anh ta xé nát.

Cùng với cái gọi là tình yêu tôi từng khiêm nhường tới tận đáy bùn.

Tôi bẻ gãy que thử thai trong tay, ném vào thùng rác.

Đặt vé máy bay về quê.

Hòn đá ôm suốt tám năm vẫn không ấm nổi, giấc mộng hào môn này, tôi không mơ nữa.

1

Que thử thai bị tôi bẻ gãy thành hai đoạn, ném vào thùng rác tầng văn phòng viện trưởng.

Trên đó chỉ có một vạch.

Không có thai.

Vốn dĩ tôi mang nó và đơn xin xét duyệt lại, muốn đến nói với Giang Hoài An, có thể cơ thể tôi đã hồi phục.

Thậm chí từng nghĩ, nếu anh ấy đồng ý, chúng tôi sẽ đi đăng ký kết hôn.

Nhưng cách một cánh cửa, tôi nghe thấy hai chữ “giày rách”.

Khoảnh khắc ấy, tám năm thanh xuân như một cái tát thật đau, đánh thẳng vào mặt tôi.

Tôi không đẩy cửa vào.

Cũng không khóc, không làm ầm.

Chỉ lặng lẽ quay đầu, mang theo đơn xét duyệt mà tôi thức ba đêm liền để làm, nhằm giúp anh ta tranh thủ tài nguyên,

Cùng que thử thai, ném vào thùng rác bẩn thỉu kia.

Về đến trạm y tá, Tống Miên đang tựa vào chỗ ngồi của tôi.

Trên ngực cô ta cài bảng tên “Điều dưỡng trưởng” mới tinh, phản chiếu ánh đèn lóa mắt.

Đó từng là vị trí của tôi.

Tôi ngồi ba năm, làm tám năm, hôm nay trở thành của cô ta.

“chị Lâm, về rồi à?”

Tống Miên cầm trên tay một cây bút máy nhập khẩu đắt tiền, đúng loại Giang Hoài An thường dùng.

“Vừa nãy viện trưởng Giang còn nói, vị trí điều dưỡng trưởng vất vả quá, sợ chị không chịu nổi, đặc biệt bảo em chia sẻ giúp.”

Cô ta cười vô tội, nhưng trong mắt là niềm đắc ý không che giấu.

“Sau này mấy việc nặng nhọc, cứ để tụi em trẻ trung làm, chị ấy mà, nghỉ ngơi bên cạnh là được rồi.”

Nói xong, cô ta “bịch” một cái ném xấp hồ sơ dày cộp lên bàn tôi.

Làm cái cốc nước trên bàn tôi cũng rung lên.

“Đây là xử lý khiếu nại y bác sĩ tháng trước, còn có bảng phân ca bên cấp cứu, chị Lâm kinh nghiệm phong phú, giúp em làm với nha.”

“Em mới nhận chức, nhiều quy trình chưa quen, lỡ làm sai, viện trưởng Giang lại bảo em không hiểu chuyện thì khổ.”

Đây là công việc của điều dưỡng trưởng.

Giờ đây, cô ta cầm mức lương và danh hiệu điều dưỡng trưởng, nhưng đẩy hết việc cho tôi.

Các đồng nghiệp xung quanh đều cúi đầu, không ai dám lên tiếng.

Ai cũng biết, Tống Miên là con gái của cục trưởng cục y tế, là người Giang Hoài An đang cưng chiều nhất.

Còn tôi, chỉ là “hộ lý cao cấp” mà Giang Hoài An đã dùng chán.

Tôi nhìn bó hoa hồng Karola to đùng trên bàn Tống Miên.

Giang Hoài An từng nói, hoa hồng đỏ quá tầm thường, không hợp khí chất bác sĩ.

Hóa ra anh ta không phải thấy tầm thường, mà là thấy tôi không xứng.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat từ Giang Hoài An.

【Tối nay đến văn phòng tôi, báo cáo số liệu tiêu hao quý trước.】

Giọng điệu cứng nhắc, như đang gọi một con chó ngoan tới trình báo.

Trước kia mỗi lần nhận được tin nhắn của anh ta, tôi sẽ trả lời ngay lập tức, thậm chí còn mua sẵn bữa khuya anh thích.

Nhưng giờ đây tôi chỉ thấy dạ dày quặn thắt.

Tôi cầm điện thoại, bình tĩnh trả lời hai chữ: 【Biết rồi.】

Đặt điện thoại xuống, tôi mở máy tính, gọi lại bản báo cáo xin nghỉ việc đã viết từ lâu.

Sửa lại ngày tháng, in ra.

Đã bị xem là “giày rách” rồi.

Thì tôi sẽ cho anh ta thấy, mất đi “giày rách” như tôi, anh còn bước tiếp được không.

Lúc này, Tống Miên tiến lại gần, trên người là mùi nước hoa ngọt ngào ngấy ngấy.

“chị Lâm, đang xem gì thế? Nhìn chăm chú ghê.”

Similar Posts

  • Muốn Làm Pháo Hôi Bình Yên

    VĂN ÁN

    Khi ta chuẩn bị “ăn sạch” cả Thời Đình, bỗng phát hiện,

    ta chẳng qua chỉ là nữ phụ độc ác trong truyện.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Mà hắn, lại là nam chủ bệnh kiều điên loạn.

    Chẳng bao lâu nữa, để lấy lòng nữ chủ,

    hắn sẽ châm một ngọn lửa thiêu ta thành tro.

    Vì muốn giữ mạng, ta đành giả vờ mất trí nhớ.

    “Công tử, ngài là ai?”

    Thời Đình vẻ mặt thản nhiên đáp:

    “Ta là ca ca của vị hôn phu ngươi.”

    Ta suýt nữa không nhịn được mà bật cười.

    Cho đến khi Thời Bất Tạ, đệ đệ của hắn, xuất hiện.

    Thiếu niên ấy dung mạo lạnh lùng, phong thái ngạo nghễ,

    khóe môi khẽ cong, cười mà như không:

    “Đúng vậy, thưa tẩu tẩu, ta là vị hôn phu của nàng.”

  • Di Chúc Của Một Người Mẹ Rất Rảnh

    Mẹ tôi qua đời rồi, di chúc để lại tài sản cho đứa con mà bà yêu thương nhất.

    Vì chuyện này mà tôi và cô em gái trà xanh cãi nhau đến rách đầu mẻ trán.

    Kiếp thứ nhất, khi tôi đang tắm, nó ném sạc dự phòng vào bồn tắm khiến tôi nổ banh xác như gà rán giòn tan.

    Nó mở cửa hầm bí mật của mẹ, nhận diện khuôn mặt thất bại, hầm tự nổ tung.

    Kiếp thứ hai, tôi dụ nó lên núi ngắm sao, rồi lén tay đẩy xuống vực.

    Tôi tràn đầy tự tin mở cửa hầm, nhận diện khuôn mặt lại thất bại, hệ thống tự hủy kích hoạt.

    Kiếp thứ ba, cả hai chúng tôi nhìn nhau, bắt đầu nghi ngờ liệu có khả năng khác.

    Cuối cùng, tụi tôi tìm ra bảy người con riêng của mẹ.

    Bảy người đàn ông nhìn nhau, nở nụ cười đầy hiểm ác,

    Đồng loạt móc ra dao găm, bom mini, thuốc độc rồi lao vào cuộc chiến đẫm máu.

    Cho đến kiếp thứ chín, cả chín người chúng tôi lấm lem tả tơi ngồi trên ghế,

    Vô hồn nhìn màn hình lớn nơi mẹ đang hiện lên bằng hologram, tuyên bố di chúc:

    “Tài sản của mẹ sẽ để lại cho đứa con mà mẹ yêu thương nhất~”

  • Tận Thế Băng Giá Chồng Lại Đi Tích Đồ Cho Bạch Nguyệt Quang

    Kiếp trước, chồng tôi biết trước một giờ rằng thời tiết cực lạnh sắp đến, nhưng thay vì lo cho gia đình, anh ta lại lái xe đi tích trữ đồ ăn giúp Bạch Nguyệt Quang.

    Tôi và con gái ở nhà một mình, thiếu thốn đủ thứ.

    Trong cái lạnh âm 60 độ, tôi bất lực nhìn con gái đang sốt cao dần tắt thở trong vòng tay.

    Khi anh ta và Bạch Nguyệt Quang trở về, nhìn thấy tôi hấp hối, anh ta không những không hối lỗi mà còn mắng chửi thậm tệ, đổ hết lỗi cho tôi vì không chăm con cẩn thận.

    Anh ta ném tôi ra ngoài trong cơn giận dữ, để tôi chết cóng, rồi đập nát thi thể tôi đã đông cứng, trộn lẫn vào rác và gửi đi lò đốt để làm nhiên liệu.

    Lần này tỉnh lại, tôi trở về 12 tiếng trước ngày tận thế, nghe thấy anh ta đang bật loa ngoài nói chuyện điện thoại với mẹ chồng.

    Tiếng mẹ chồng chanh chua vang lên:

    “Nhà người ta, con dâu ngày nào cũng giặt đồ lót cho mẹ chồng, sao mày không học theo đi?”

    Tôi lập tức đáp lại, giọng điệu cực kỳ lễ phép:

    “Mẹ, con sẽ đón mẹ về ngay, quỳ xuống hầu hạ mẹ!”

  • Cắt Điện Cả Chung Cư Chỉ Vì Một Cái Gara

    【1】

    Hàng xóm tố cáo gara nhà tôi là công trình xây dựng trái phép, đội quản lý đô thị dán niêm phong lên cửa.

    Tôi đối mặt với ông ta, bình tĩnh nói: “Được thôi, tôi sẽ tháo dỡ.”

    Ông ta đắc ý ra mặt: “Người trẻ đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện chiếm lợi nhỏ.”

    Tôi thức cả đêm tháo dỡ xong, dọn sạch sẽ đống rác xây dựng.

    Sáng hôm sau, hàng xóm, ban quản lý, công ty điện lực, nhà mạng… xếp hàng đến gõ cửa nhà tôi.

    Mặt ông hàng xóm trắng bệch hơn cả giấy, giọng gần như muốn khóc, van xin tôi:

    “Anh ơi, tôi sai rồi, anh xây lại được không? Tôi trả tiền cho anh!”

    Tôi tựa người vào khung cửa, thong thả châm một điếu thuốc…

  • Chồng Tuyệt Vọng Sợ Bị Vợ Bỏ

    Trong lúc đợi thang máy, tôi tiện tay lướt thấy một bài viết.

    【Vợ tôi tuyển nữ thư ký mới, mà thư ký hình như thích cô ấy thì phải?】

    Bình luận phía dưới xem ra đã quá quen với việc chủ thớt ngày nào cũng phát điên.

    【Mở mắt ra là đấu đá gà chó. Anh ơi, hay là mình kiếm việc làm đi cho đỡ nghĩ nhiều.】

    Tò mò, tôi lướt vào trang cá nhân của chủ thớt.

    Bài gần nhất là:

    【Xong đời rồi! Vợ tôi và bạn trai cũ kéo nhau đi bar gọi nam người mẫu!】

    【Muốn bán công ty, xin làm thư ký cho vợ, hoặc làm ông chồng nội trợ cũng được…】

    Khá thú vị đấy. Nhìn kiểu này thì chắc là một ông chồng tuyệt vọng, sợ bị vợ đá.

    Nhưng càng đọc tôi lại càng thấy có gì đó sai sai.

    Sao lịch trình của “vợ chủ thớt” lại… giống tôi thế?

    Tôi nhìn lại địa chỉ IP.

    Hình như… chủ thớt là chồng tôi – Thẩm Hành Tuyên.

  • Lời Nguyền Của Đồng Tiền

    Sau khi trùm trường tỏ tình với hoa khôi bị từ chối, để xả giận, cậu ta chơi trò tung tiền trong lớp.

    Nhiều người ùa vào nhặt, tôi đói đến hoa mắt cũng tham gia.

    Chỉ là vừa cúi nhặt một tờ tiền đỏ, trước mắt tôi liền xuất hiện mấy dòng “bình luận” lơ lửng.

    【Ở đâu ra con tốt thí này? Không biết mấy người đi nhặt tiền đều là bạn của nam phụ à?】

    【Haha, nam phụ làm vậy chỉ để diễn cho nữ chính xem, ai ngờ lại có người tưởng thật.】

    Tôi cầm tờ tiền, khó xử ngẩng đầu lên, quả nhiên tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

    Đúng lúc này, hoa khôi xuất hiện ở cửa lớp.

    Trùm trường bực bội nhét chỗ tiền còn lại vào tay tôi.

    “Sau này tiền của tôi đều cho cậu xài.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *