Khi Cả Nhà Chồng Đều Đợi Tôi C H E C

Khi Cả Nhà Chồng Đều Đợi Tôi C H E C

“Nhà đứng tên anh, đúng không?”

Tôi sững người.

Vừa từ bệnh viện về, bản báo cáo khám sức khỏe vẫn còn bị tôi nắm chặt trong tay.

Bác sĩ nói, ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối, nhiều nhất là ba tháng.

Tôi vẫn chưa khóc.

Trần Hạo đã lên tiếng trước.

“Người thụ hưởng bảo hiểm cũng là anh chứ?”

Anh nhìn tôi, giọng điệu bình thản, như thể đang hỏi tối nay ăn gì.

Tôi nhìn anh.

Năm năm hôn nhân, tôi từng nghĩ anh yêu tôi.

“Đúng.” Tôi nói. “Tất cả đều đứng tên anh.”

Anh gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

Tôi đặt bản báo cáo khám bệnh lên bàn, quay người đi vào phòng ngủ.

Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nghe thấy anh gọi điện cho mẹ chồng:

“mẹ, chuyện đó mẹ nói đúng, phải sớm làm cho rõ ràng…”

Tôi đứng sau cánh cửa, không khóc.

Tôi chỉ đang nghĩ, từ lúc nào tôi lại biến thành một khoản nợ chờ thanh toán?

Tôi nhớ kỹ rồi.

1.

Mẹ chồng đến rất nhanh.

Sáng sớm hôm sau, bà đã xách hai ký sườn bước vào nhà.

“Vãn Vãn à, sức khỏe con phải dưỡng cho tốt.”

Bà bỏ sườn vào bếp, rồi quay ra ngồi xuống ghế sofa.

“Hạo Hạo nói với mẹ rồi, mẹ đau lòng cả đêm không ngủ được.”

Tôi ngồi đối diện, không nói gì.

“Nhưng mà,” bà đổi giọng, “có vài chuyện vẫn nên nói cho rõ sớm một chút.”

Cuối cùng cũng đến.

“Chuyện gì ạ?” tôi hỏi.

“Thì là… chuyện tài sản.” Ánh mắt bà chợt lảng đi.

“Con cũng biết đấy, căn nhà này, tiền đặt cọc ban đầu là Hạo Hạo bỏ ra…”

“Con bỏ hai trăm nghìn.”

“Hả?” Mẹ chồng sững lại.

“Thế… thế thì cũng là tiền bỏ ra sau khi cưới, tính là tài sản chung…”

“Nhưng giấy chứng nhận nhà chỉ có tên Trần Hạo.” Tôi nhìn bà.

Bà cười gượng:

“Đó là để vay ngân hàng cho tiện thôi mà… dù sao hai đứa là vợ chồng, đứng tên ai chẳng giống nhau?”

Tôi không tiếp lời.

“Ý của mẹ là,” bà hắng giọng, “dù sao… dù sao tình trạng của con thế này, để nhà lại cho Hạo Hạo cũng là hợp lý, đúng không? Con mà đi rồi, chẳng lẽ lại để rơi vào tay người ngoài…”

Dù sao.

Bà dùng hai chữ “dù sao”.

Dù sao tôi cũng sắp chết.

Dù sao căn nhà để lại cho con trai bà là chuyện đương nhiên.

Dù sao hai trăm nghìn tôi bỏ ra coi như đổ sông đổ biển.

“Còn cái bảo hiểm của con nữa,” mẹ chồng nói tiếp,

“mẹ nghe Hạo Hạo nói người thụ hưởng là nó? Thế thì tốt, đỡ phiền phức sau này…”

“Mẹ.” Trần Hạo từ phòng ngủ bước ra, cắt lời bà. “Chuyện này nói sau đi.”

Mẹ chồng liếc anh một cái:

“Sao lại không nói? Chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói rõ. Vãn Vãn à, không phải mẹ nói con, bệnh của con… cũng không biết là mắc kiểu gì…”

“Ý mẹ là sao?” tôi nhìn bà.

“Mẹ có ý gì đâu.” Bà bĩu môi.

“Chỉ là thấy con bình thường không chú ý giữ gìn sức khỏe, ngày nào cũng tăng ca, thức khuya…”

Hóa ra là lỗi của tôi.

“Thôi được rồi mẹ,” Trần Hạo cau mày, “mẹ về trước đi.”

“Mẹ còn chưa nói xong mà.”

Bà đứng dậy, đi tới trước mặt tôi.

“Vãn Vãn, mẹ biết mấy lời này khó nghe, nhưng con cũng phải nghĩ cho Hạo Hạo chứ. Nó mới ba mươi lăm tuổi, không thể…”

“Không thể cái gì?” tôi hỏi.

Bà không nói ra, nhưng tôi hiểu.

Không thể cả đời không cưới vợ.

Không thể trông chờ một người “sắp chết”.

“Tôi biết rồi.” tôi nói.

Mẹ chồng dường như rất hài lòng, vỗ nhẹ tay tôi:

“Con là đứa hiểu chuyện, mấy chuyện này, chỉ cần trong lòng biết là được.”

Bà đi rồi.

Trần Hạo ngồi xuống bên cạnh tôi, muốn nói lại thôi.

“Anh muốn nói gì?” tôi nhìn anh.

“Vãn Vãn, mẹ anh là người như vậy, nói chuyện thẳng thắn, em đừng để trong lòng…”

“Em không để trong lòng.”

Anh thở phào:“Vậy thì tốt.”

Tôi nhìn anh.

Năm năm hôn nhân, anh chưa từng hỏi tôi đi làm có mệt không.

Mỗi tháng tôi đưa năm nghìn tiền sinh hoạt cho mẹ chồng, anh không đưa một đồng.

Tiền đặt cọc mua nhà tôi bỏ hai trăm nghìn, anh chỉ bỏ một trăm nghìn,

nhưng giấy chứng nhận nhà lại chỉ ghi tên anh.

Tôi từng nghĩ, lấy chồng là như vậy.

Tôi từng nghĩ, ít nhất anh cũng yêu tôi.“Trần Hạo.”“Hả?”

Similar Posts

  • Hello Kitty, Em Là Của Anh

    Nửa đêm tôi đăng một status lên vòng bạn bè: 【Không cẩn thận làm bụng to rồi, trách mình không dùng biện pháp.】

    Kết quả nhận được hơn 99+ tin nhắn từ kẻ đối đầu không đội trời chung.

    【Cậu nghiêm túc à?】

    【Của ai? Là cậu học sinh thể thao da ngăm lần trước, hay cậu nhóc tiểu sữa trà xanh trước đó?】

    【Mau nghe điện thoại đi!!】

    【Tôi nghĩ kỹ rồi, nếu cậu muốn thì cứ sinh đi.】

    【Con theo họ tôi.】

    【Mở cửa ra, tôi đang đứng trước nhà cậu.】

    …… Vừa tắm xong, tôi cầm điện thoại, nhìn nồi lẩu cay ăn dở trước mặt, rơi vào trầm tư.

  • Ngày Trả Lại Danh Phận

    Ca ca từ biên cương mang về một nữ tử có dung mạo giống hệt huynh ấy.

    “Cha mẹ, người xem dung mạo của nàng đi, nàng mới là muội muội của con!”

    “Con đã tìm được nữ nhi thật sự của người về rồi.”

    Nữ tử kia hốc mắt đỏ hoe, khóc nức nở muốn nhào vào lòng song thân.

    “Cha mẹ, cuối cùng chúng ta cũng có thể đoàn tụ rồi.”

    Nhưng cha mẹ lại tránh nàng như tránh rắn rết, không cho nàng chạm vào nửa phần.

    Ca ca tưởng cha mẹ bị ta mê hoặc, quay sang gầm lên với ta:

    “Ngươi — kẻ mạo danh, cút khỏi nhà ta!”

    Ta lạnh lùng nhìn huynh ấy, đồ ngu!

    “Ta và ngươi không giống nhau ư, vậy sao ngươi không nhìn xem, hai chúng ta ai giống cha mẹ hơn?”

  • Gã Sát Nhân Trong Gia Đình

    Tôi bắt đầu nghi ngờ cha mình lắp camera ẩn trong phòng.

    Sau nửa năm đi làm xa trở về, tính tình bố tôi thay đổi hoàn toàn.

    Ông không cho chị gái và anh rể dẫn con ra ở riêng, cũng cấm tôi đến thành phố khác làm việc.

    Điên rồ nhất là, tôi nghi ngờ trong phòng mình bị bố lắp camera siêu nhỏ.

    Vì ngay lúc này, tôi đang tham gia một buổi phỏng vấn online.

    Vốn dĩ trong nhà ngoài tôi ra thì không ai ở đây. Vậy mà bố tôi lại bất ngờ xuất hiện.

    Không nói không rằng, ông bắt đầu đập cửa, dùng cưa điện tạo ra tiếng ồn kinh khủng.

  • Ống Heo Tiết Kiệm

    Năm con trai tôi bị chẩn đoán mắc bệnh nặng, phải đối diện với khoản chi phí thuốc men khổng lồ.

    Cùng lúc ấy, chồng tôi – Phó Lễ – bị tai nạn giao thông, liệt nửa người, mất luôn cả công việc.

    Tôi đã ly hôn, bỏ lại họ phía sau, chỉ mang theo đứa con gái sáu tuổi khỏe mạnh rời đi.

    Năm năm sau, con trai – giờ là một thiên tài – tốt nghiệp đại học, được Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc đặc cách tuyển chọn.

    Phó Lễ, khi ấy đã là một doanh nhân nổi bật trong giới thương trường, cùng con trai tham dự một buổi hội thảo học thuật.

    Trong hội trường, một giáo sư vừa cười vừa hỏi đùa:

    “Với thành tựu hôm nay, em hy vọng ai là người nhìn thấy nhất?”

    Con trai mười bảy tuổi, ánh mắt lạnh lùng, dáng vẻ trưởng thành trước tuổi:

    “Có lẽ là người mẹ ruột khiến người ta ghê tởm, và cả con sói mắt trắng giống bà ta – đứa em gái của tôi.”

    Phó Lễ khẽ cười, trong mắt cũng lộ rõ hận ý không thể che giấu.

    Cho đến một ngày sau đó, họ nhận được một chiếc ống heo tiết kiệm từ con gái.

    Tờ giấy đầu tiên bên trong là nét chữ non nớt kèm theo phiên âm:

    “Mẹ nói, đợi ống heo đầy, An An có thể xuất viện rồi.”

    Tờ giấy cuối cùng, là nét chữ mềm mại quen thuộc nhất với Phó Lễ:

    “Tạm biệt nhé, em đi với An An đây.”

  • THƯ GỬI THÊ TỬ

    Tức giận vì bị ép gả cho con của một kỹ nữ, ta từng đối đãi với chàng bằng vô số lời lẽ cay độc.

    Sau đó, chàng lại vì ta mà chắn trước ngàn kiếm, chịu lấy trăm vết đao đau thấu tâm can.

    Mãi đến khi khi chàng qua đời, ta mới tìm ở trong phủ được hơn ngàn bức “Thư Gửi Thê Tử”.

    Từng câu từng chữ, huyết lệ đong đầy, thổ lộ hết mối tình si.

    Đến khi mở mắt ra, ta đã quay trở về ba năm trước.

    Ta nghẹn ngào không thốt nên lời, lần đầu tiên trong đời ta gọi chàng là phu quân.

    Chàng lại tái mặt, nở nụ cười chua xót mà khó nói thành lời:

    “Tuế Tuế, đây lại là cách mới để nàng giày vò ta sao?”

  • Truy Thê Của Thái Phó: Một Đường Bốc Khói

    Ta trời sinh tướng mạo tầm thường. Vì vậy ta đã mua một tội nô tuấn tú khôi ngô về làm tướng công.

    Tội nô chê ta thô bỉ, thà làm công dài hạn chứ không chịu làm tướng công của ta.

    Một sớm vụ án được lật lại, hắn càng không chút do dự mà trèo lên xe ngựa về kinh.

    Trước khi đi còn để lại lời khuyên: “Giang Minh Nguyệt, thân phận của ngươi ở với một gã đồ tể là hợp nhất.”

    Ta nghĩ lời của bậc tri thức chắc chắn không sai. Thế nên đã nhận nửa con heo làm sính lễ của cửa hàng thịt bên cạnh.

    Vậy mà đêm tân hôn, hắn lại là người vén khăn voan của ta.

    Gương mặt đằng đằng sát khí, hắn hỏi: “Ai cho phép ngươi thành thân?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *