Cả Đời Tôi Thua Vì Có Một Người Anh

Cả Đời Tôi Thua Vì Có Một Người Anh

Mất liên lạc bảy năm, anh trai tìm thấy tên tôi trong danh sách hiến tạng của trung tâm cấy ghép nội tạng.

Anh nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ trong tay y tá, nhìn vào bức ảnh tôi và tên cũ của tôi, lông mày nhíu chặt.

“Người này đang ở đâu?”

“Phòng bệnh tầng 12, khoa chăm sóc cuối đời. Hôm nay là ngày cuối cô ấy còn tỉnh táo, ngày mai sẽ phẫu thuật.”

Anh lạnh mặt đi lên tầng, lúc đẩy cửa ra, vừa đúng lúc nhìn thấy tôi đang viết di chúc.

“Cố Niệm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười bình tĩnh.

“Anh nhận nhầm người rồi, tôi tên Tô Vãn, không phải Cố Niệm.”

Anh bước lại gần giường bệnh, giọng nói cứng ngắc: “Về nhà với anh đi, nhận sai với Tiểu Tiểu một tiếng, anh sẽ tìm cho em bác sĩ giỏi nhất…”

“Không cần. Tôi chẳng làm gì sai cả, không cần phải xin lỗi ai.”

Tôi không ngẩng đầu, ký nốt chữ cuối cùng trên bản cam kết hiến tạng.

Im lặng hồi lâu, anh cười lạnh một tiếng: “Diễn đạt thật đấy. Bảy năm rồi, vẫn cái bộ dạng vô tội ấy.”

“Em bị bệnh gì? Sao lại phải phẫu thuật?”

Tôi cười nhạt.

“U thần kinh đệm giai đoạn cuối. Không sống được bao lâu nữa.”

“Thay vì để xác thối rữa dưới đất, chi bằng hiến nội tạng, còn có thể cứu được vài người.”

Vẻ mặt Cố Tri Hàn hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại sự lạnh lùng.

“Bớt diễn đi. Em tưởng làm ra vẻ đáng thương thì anh sẽ mềm lòng à?”

Ánh mắt anh quét qua căn phòng bệnh sơ sài, giọng nói mỉa mai: “Những năm qua sống bên ngoài không dễ chịu phải không? Nếu lúc trước không làm ra mấy chuyện đó, em cũng không đến nỗi này.”

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay gầy gò, không đáp.

“Niệm Niệm…” Anh đột nhiên gọi tôi, trong giọng có chút do dự, “Em thật sự bệnh nặng đến vậy sao?”

Tôi ngước mắt nhìn anh, ánh mắt bình thản đến rợn người: “Liên quan gì đến anh?”

“Anh là anh trai em!”

“Em gái anh… đã chết từ bảy năm trước rồi.”

Sắc mặt anh tái xanh, nhìn tôi chằm chằm: “Em hận anh đến vậy sao? Năm đó chẳng phải do em tự—”

“Đủ rồi.” Tôi cắt lời, “Anh đến đây không phải để lật lại chuyện cũ chứ? Có gì thì nói thẳng đi.”

Anh mấp máy môi, nhưng lại không thể nói nên lời.

“Để tôi đoán xem,” tôi chậm rãi mở miệng,

“Cô ta… cũng cần một lá gan?”

Cố Tri Hàn không trả lời.

Nhưng ánh mắt né tránh của anh, đã nói rõ tất cả.

Tôi tựa vào đầu giường, khẽ cười thành tiếng.

“Thì ra là vậy.”

“Bảy năm rồi, cuối cùng cô ta cũng nhớ ra là mình còn một người chị.”

“Vậy nên hôm nay anh đến đây… là để thay cô ta đòi gan của tôi?”

“Không phải đòi,” anh chỉnh lại, “là việc em nên làm. Năm đó là em tự nguyện hiến, bây giờ Tiểu Tiểu lại cần, em vẫn là chị cô ấy, đây là trách nhiệm của em.”

Tôi dựa vào giường, chỉ thấy nực cười đến cực điểm.

“Cố Tri Hàn, bảy năm trước anh đuổi tôi ra khỏi nhà, sao lúc đó không nhớ tôi là chị cô ta?”

“Đó là do cô tự chuốc lấy!” Giọng anh đột nhiên cao vút, “Nếu không phải cô năm đó làm bao nhiêu chuyện độc ác, hãm hại Tiểu Tiểu, tôi sao có thể đuổi cô đi?”

“Đến bây giờ cô vẫn còn nói dối, vẫn còn giả vờ vô tội.”

“Cô tưởng trốn suốt bảy năm thì tôi sẽ quên hết chuyện cô làm sao?”

Tôi nhắm mắt lại, lòng lạnh như tro tàn.

Thì ra, anh chưa từng nghi ngờ.

Chưa từng nghĩ, có khi nào… là anh sai.

“Ra ngoài đi,” tôi mệt mỏi nói, “tôi muốn nghỉ ngơi.”

“Cố Niệm!” Anh bất ngờ túm lấy vai tôi, “Nghe rõ lời tôi nói! Tiểu Tiểu cần gan của cô!”

Tôi mở mắt ra, bình tĩnh nhìn anh.

“Vậy thì bảo cô ta chờ gan từ người khác. Dù sao nội tạng của tôi cũng đã hiến cho người lạ rồi.”

“Cô—” Anh tức đến run người, “Cô tàn nhẫn đến vậy sao?! Năm đó là Tiểu Tiểu cứu mạng tôi! Không có cô ấy, làm gì có Cố gia hôm nay! Còn cô, chỉ là thứ vong ân phụ nghĩa!”

Tôi không đáp, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Cố Niệm, hôm nay tôi nói rõ luôn,” anh buông tay, giọng lạnh tanh, “nếu cô không cứu Tiểu Tiểu, tôi tuyệt đối sẽ không để cô dễ dàng chết như vậy.”

“Tôi sẽ dùng toàn bộ tài nguyên của Cố gia để chữa bệnh cho cô, để cô sống tiếp—sống trong đau khổ, sống không bằng chết.”

Tôi nghe lời đe dọa của anh, trong lòng không gợn chút sóng nào.

“Tùy anh.”

Anh nhìn tôi rất lâu, rồi xoay người rời đi.

Cánh cửa sau lưng bị đóng sầm lại.

Tôi nằm trên giường bệnh, nước mắt lặng lẽ lăn xuống.

Ký ức trôi về mười bốn năm trước.

Năm đó tôi mười ba tuổi, Cố Tri Hàn hai mươi mốt.

Cha mẹ chúng tôi mất trong một vụ tai nạn xe, để lại Cố gia rộng lớn cùng hàng loạt họ hàng đang chực chờ chia chác tài sản.

Khi ấy, Cố Tri Hàn như một con sói bảo vệ con.

Anh giữ chặt tôi sau lưng, một mình gánh lấy tất cả.

Trong tang lễ, có một người họ hàng say rượu, chỉ tay mắng tôi.

“Đồ sao chổi, không có mày thì ba mẹ mày đâu đến nỗi chết!”

Cố Tri Hàn đấm một cú, đánh đến mặt đối phương đầy máu.

“Ai dám động đến em gái tôi một ngón tay, tôi khiến hắn sống không bằng chết.”

Tối hôm đó, anh ôm tôi đang khóc nức nở, liên tục thì thầm:

“Niệm Niệm đừng sợ, có anh ở đây.”

“Cả đời này, anh sẽ bảo vệ em.”

Tôi tin.

Similar Posts

  • Xuất Cơm Trộn Phân

    Bốn năm đại học, tôi đã mất 569 phần đồ ăn giao tận nơi.

    Mãi đến gần tốt nghiệp, tôi mới công khai trên diễn đàn trường rằng:

    “Trong số 569 phần đồ ăn tôi bị mất, có 566 phần tôi đã trộn thêm ‘Oreo’ vào đó!” (ý là trộn thêm phân)

    Diễn đàn nổ tung.

    Đám chuyên trộm đồ ăn cũng phát hoảng.

    Hôm đó, vô số người kéo nhau lên trường tố cáo tôi ‘đầu độc’.

    Tôi chỉ cười nhạt, rồi ném ra luận văn tốt nghiệp của mình:

    《Nghiên cứu về tỷ lệ C/N và quá trình phân giải trong việc cải thiện chất lượng phân compost khi trộn chất thải và thực phẩm hữu cơ》

    “Đầu độc á? Đùa à. Đây chỉ là tư liệu thực nghiệm cho đề tài tốt nghiệp của tôi.”

  • Bí Ẩn Căn Phòng 414

    Nửa đêm, ký túc xá tầng trên bỗng nhiên vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.

    Tôi choàng tỉnh giữa giấc mơ, nghe thấy tiếng kéo ghế kêu kèn kẹt, xen lẫn với tiếng cười đùa và la hét chói tai.

    “Đồ thần kinh!”

    Tôi rủa thầm một câu, đeo tai nghe chống ồn vào, trở mình rồi tiếp tục ngủ.

    Sáng hôm sau, lối cầu thang dẫn lên tầng trên bị cảnh sát giăng dây phong tỏa.

    Hỏi ra mới biết,

    Tối qua, ký túc xá tầng trên đã xảy ra một vụ thảm sát.

    Cả phòng bốn người, không một ai sống sót.

  • Gia Quy Của Mẹ

    Vừa bước ra khỏi phòng thi đại học, mẹ tôi đã lập tức gửi ba điều “gia quy” vào group gia đình:

    “1. Học phí và sinh hoạt phí đại học, tự kiếm.”

    “2. Từ hôm nay, ở nhà phải trả tiền thuê nhà và điện nước.”

    “3. Mỗi tháng nộp 1000 tệ sinh hoạt phí.”

    Còn chưa kịp trả lời, shipper đã giao đến… vali hành lý của tôi.

    Mẹ tôi gọi điện thông báo ngắn gọn:

    “Con đã 18 tuổi rồi. Mẹ không còn nghĩa vụ nuôi con nữa.”

    “Tự giác đi kiếm việc mà làm.”

    Nói xong thì dập máy, rồi chặn số tôi luôn.

    Một năm sau, Ba tôi tìm đến tôi, câu đầu tiên là:

    “Triệu Vũ, mẹ mày có phải đã đưa sổ đỏ nhà cho mày rồi không?”

    Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ngăn bí mật dưới đáy vali, nơi đang giấu một tập hồ sơ.

    Rồi vô tội ngẩng đầu lên, bình thản đáp:

    “Tôi và mẹ đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu. Tôi nghe không hiểu ông đang nói gì.”

  • Chị Dâu Mang Thai Muốn Cả Nhà Tôi Cung Phụng

    Bạn gái của anh trai tôi vừa mới mang thai thì đã đưa cho mẹ tôi một tối hậu thư.

    1. Phải sang tên căn nhà trị giá 13 triệu tệ cho cô ta dưới hình thức mua bán.

    2. Phải lập tức đuổi tôi – cô em dâu chưa chồng – ra khỏi nhà, giao toàn bộ kinh tế gia đình cho cô ta quản lý, mỗi tháng tôi và mẹ chỉ được nhận 2000 tệ tiền sinh hoạt từ cô ta.

    3. Phải tổ chức một đám cưới sang trọng nhất, sính lễ 880 nghìn tệ, vàng bạc 250 nghìn tệ.

    Chưa hết, còn có 5678… cả một trang giấy, hàng chục điều kiện li liệt.

    Điều cuối cùng: nếu không đồng ý toàn bộ các yêu cầu, cô ta sẽ lập tức phá thai.

    Mẹ tôi cầm tờ giấy, bình tĩnh đồng ý hết tất cả các điều kiện, thong thả bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.

    Nhưng một tháng sau, vào đúng ngày cô ta vui vẻ chuẩn bị đến dự đám cưới của chính mình…

    Cô ta mới ngỡ ngàng phát hiện: Cô dâu lại là tôi!

  • Ngày Cưới, Chú Rể Quỳ Xuống Đưa Tôi Tờ Giấy Nợ 2,58 Triệu

    Sau khi trò chơi đón dâu kết thúc, Trần Vũ bị đám phù rể đẩy tới trước mặt tôi, anh ôm bó hoa cầm tay và q/ u/ ỳ một gối xuống.

    Dàn phù dâu phù rể vây thành một vòng, vỗ tay hò reo:

    “Tỏ tình đi! Tỏ tình đi! Tỏ tình đi!”

    Tôi cúi đầu nhìn anh, trái tim đập nhanh như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Tôi siết chặt tấm ga giường đỏ rực, chờ anh mở lời.

    Anh ngẩng đầu nhìn tôi, khẽ mỉm cười:

    “Vợ ơi, trước khi bế em ra khỏi cửa, anh có tờ giấy vay nợ này, em ký tên vào trước nhé.”

  • Tường Vi Trong Gió Tuyết

    Thái tử Lý Triệt đích thân rót cho ta một chén rượu Hợp Hoan, trong mắt chan chứa ôn nhu đủ để dìm chết người.

    “Vi Vi, chuyến này ta đi biên ải, núi cao sông xa. Đợi ta giám quốc, chỉnh đốn triều cương, ắt sẽ dùng tám kiệu lớn, lấy lễ Thái tử phi mà nghênh nàng hồi cung.”

    Ta tin rồi.

    Ta, Thẩm gia tướng môn, cùng chàng thanh mai trúc mã, đương nhiên nên vì chàng mà san sẻ lo toan.

    Nhưng khi tỉnh lại, nơi ta ở chẳng phải biệt viện chàng chuẩn bị, mà là trong doanh trướng nồng mùi máu tanh cùng mùi dê sống.

    Một nam nhân độc nhãn nhìn ta như đang xem xét gia súc. Trong tay hắn là một phong thư — chính là bút tích của Lý Triệt.

    “… Thẩm thị có nữ tên Thẩm Vi, tính Hung dữ như ngựa, nay tặng cho Hoắc tướng quân, để yên lòng Bắc cảnh. Mong tướng quân khéo ‘điều giáo’, chẳng cần để tâm đến hôn ước của cô ấy với cô.”

    Tờ thư rơi xuống đất. Hoắc tướng quân độc nhãn nở nụ cười dữ tợn, bàn tay thô ráp xoa lên mặt ta.

    “Quà Thái tử điện hạ ban tới, quả nhiên tuyệt sắc. Yên tâm, bản tướng sẽ khiến ngươi quên sạch kinh thành.”

    Lúc ấy, ta không khóc.

    Ta chỉ nghĩ — Lý Triệt, ba năm thôi, nhiều nhất ba năm, ta sẽ mang theo ba mươi vạn đại quân Bắc cảnh, trở về hỏi ngươi: Giang sơn này, ngươi còn ngồi vững được chăng?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *