Bản Di Chúc Trước Bữa Cơm

Bản Di Chúc Trước Bữa Cơm

“Nhân lúc mọi người đều có mặt, bố mẹ và mẹ con đã lập một bản di chúc.”

Trong bữa cơm đoàn viên, tôi nhìn bản di chúc bố mẹ đưa tới tay:

Trên đó viết anh cả lấy ba triệu tiền tiết kiệm, em trai út cầm hai sổ đỏ nhà trong khu nội thành.

Đến lượt tôi, chỉ còn một mảnh đất hoang ở quê bị bỏ không hơn mười năm nay.

Ba mẹ liếc nhìn nhau: “Mảnh đất này tuy bỏ hoang, nhưng con mang về dựng một căn nhà nhỏ cũng đủ ở rồi, xem như tấm lòng của ba mẹ.”

Cả bàn im lặng.

Tôi khẽ nhếch môi, chỉ nhẹ giọng nói: “Được, vậy sau này ba mẹ để hai người lo, tôi về quê.”

Trong ánh mắt sững sờ của họ, tôi đứng dậy bỏ đi.

Nửa năm sau, người của Cục Tài nguyên trực tiếp đến tận nơi tìm tôi:

“Cô à, mảnh đất hoang này sẽ được dùng cho dự án năng lượng mới, chúng tôi sẽ bồi thường cho cô ba căn nhà tái định cư cùng hai triệu tiền mặt.”

Tôi nhìn anh cả và em út đang đỏ mắt vì sốt ruột, khẽ cười: “Quả nhiên, tấm lòng của ba mẹ là thật nhất.”

1

Ngày thứ ba kể từ khi tin tức về việc thu hồi đất kèm bồi thường lan ra, chiếc xe của anh cả Trần Kiến Quốc lần đầu tiên xuất hiện trên con đường đất quê nhà.

Lúc đó tôi đang dọn cỏ dại trên mảnh đất hoang.

Nửa năm trước khi dọn về đây, mảnh đất hai mươi mẫu này ngoài mấy căn nhà cũ nát thì chỉ toàn cỏ mọc ngang lưng.

Hiện tại, tôi đã dọn được một phần ba, trồng ít rau theo mùa.

Chiếc xe màu đen đỗ cách đó không xa, tung bụi mù mịt.

Anh cả bước xuống, chau mày phủi bụi trên bộ vest, rõ ràng là không quen với đường đất quê mùa này.

“Em ở đây thật à?”

Anh ta tiến lại gần, đánh giá mấy căn nhà cũ mà tôi đã sửa tạm.

“Nơi này sao mà ở nổi.”

“Tốt hơn thuê nhà, ít ra không phải nhìn sắc mặt chủ nhà.”

Tôi không ngừng tay.

Anh ta khẽ hắng giọng, có chút lúng túng:

“Vào nhà ngồi nói chuyện đi, ngoài này gió to.”

Trong nhà bài trí đơn giản, nhưng sạch sẽ.

Anh cả ngồi xuống chiếc ghế duy nhất, tôi rót cho anh ta ly nước từ bình giữ nhiệt.

“Em à, chuyện di chúc của ba mẹ, anh suy nghĩ rất nhiều, thấy đúng là không công bằng với em.”

“Đây là một triệu rưỡi, tiền riêng của anh, em cầm đi, coi như có cái đặt cọc mua nhà ở thành phố.”

Anh ta nói thẳng, rút từ cặp công văn ra một tấm thẻ ngân hàng đặt lên bàn.

Tôi không động đậy, nhìn tấm thẻ ấy, bỗng nhớ về mùa hè năm tôi mười sáu tuổi.

Tôi vừa lãnh tháng lương đầu tiên ở xưởng dệt.

Tám tờ tiền giấy nhàu nát mệnh giá một trăm tệ.

Tôi giữ lại một tờ, còn lại bảy tờ gói cẩn thận, đi bộ hai cây số ra bưu điện, gửi cho người anh đang học đại học.

Phần ghi chú trên phiếu chuyển tiền, tôi viết:

“Anh, cố gắng lên, học hành cho tốt.”

“Em à?”

Giọng của anh cả kéo tôi trở lại hiện thực.

Tôi không động vào tấm thẻ, chỉ hỏi:

“Anh còn nhớ khoản tiền đầu tiên em gửi cho anh không?”

Trần Kiến Quốc sững lại: “Tiền gì cơ?”

“Tám trăm tệ, tháng lương đầu tiên của em.”

Tôi nói, nhìn vẻ mặt mơ hồ của anh ta, “Em giữ lại một trăm, gửi anh bảy trăm.”

Anh ta nhíu mày: “Chuyện lâu như vậy rồi, ai mà nhớ nổi…”

Tôi nhớ.

Tôi nhớ rõ sau khi gửi tiền, tôi ngồi trên bậc thềm trước bưu điện.

Nhìn những cô gái cùng tuổi trên phố mặc váy xinh xắn đi ngang, tay cầm kem, cười rạng rỡ.

Tôi sờ vào túi quần chỉ còn đúng một trăm tệ, quyết định đi bộ về xưởng, tiết kiệm hai tệ tiền xe.

Tôi bình tĩnh nói:

“Lúc mười sáu tuổi, làm ở xưởng dệt, mỗi ngày làm mười hai tiếng, tháng đầu tiên lãnh được tám trăm.”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

Tôi tự nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:

“Sau đó tháng nào cũng gửi, gửi suốt năm năm, đến khi anh tốt nghiệp, đi làm, nói không cần gửi nữa.”

“Chị cả ở xưởng hỏi tôi sao không giữ lại chút tiền mua cái áo mới, tôi nói: ‘Anh tôi đang học đại học, cần tiền.’”

Trần Kiến Quốc có vẻ lúng túng.

“Lúc đó nhà mình khó khăn mà…”

“Vả lại chuyện cũng qua rồi, bây giờ anh tới là muốn giúp em. Em một mình cầm nhiều tiền đền bù vậy dễ bị người ta lừa, anh là anh ruột em, có thể giúp em xử lý…”

“Xử lý sao? Giống như cách anh xử lý cuộc đời của em trước giờ hả?”

Tôi hỏi.

“Em có ý gì vậy?”

Tôi đi tới tủ, mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn album ảnh đã ố vàng.

Mở một trang, là ảnh chụp chung của cả lớp.

Tôi đứng ở hàng thứ hai, ngoài cùng bên phải, nụ cười rụt rè.

“Ảnh tốt nghiệp cấp hai của em.”

Tôi đẩy album tới trước mặt anh.

Giáo viên chủ nhiệm có ghi một dòng sau bức ảnh:

“Bạn Trần Hiểu Vân học giỏi, đã đỗ vào lớp trọng điểm của trường Nhất Trung, mong em tiếp tục cố gắng, tương lai xán lạn.”

Trần Kiến Quốc chần chừ nhận lấy, nhìn dòng chữ nắn nót phía sau ảnh.

Tay anh ta khẽ run lên.

Mùa hè năm đó, anh nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, cả nhà vui mừng rộn rã.

Còn giấy báo của tôi, mẹ tiện tay đặt trên bàn, từ đó không ai nhắc tới nữa.

“Mẹ nói, nhà không đủ tiền nuôi hai đứa học.”

“Ba nói, con gái học nhiều cũng vô dụng. Còn anh thì…”

Tôi nhìn ra cửa sổ, câu nói năm xưa hiện về, đến giờ nghĩ lại vẫn đau như dao cắt.

“Anh nói: ‘Em đi làm sớm cũng tốt, có thể giúp anh tiết kiệm tiền sinh hoạt.’”

Mặt Trần Kiến Quốc trắng bệch: “Lúc đó… anh không có ý đó…”

Tôi cất album lại.

“Ý gì không còn quan trọng nữa.”

“Quan trọng là, em đã nhường—nhường cơ hội được học hành, nhường cả cuộc sống lẽ ra nên thuộc về em.”

Trần Kiến Quốc đứng dậy, đi tới đi lui trong căn phòng chật hẹp.

“Anh biết nhà mình nợ em, nhưng bây giờ em có mảnh đất này, sắp được đền bù rồi, hai triệu cộng ba căn nhà, em tiêu không hết đâu. Anh là anh em, chẳng lẽ em không thể…”

“Không thể gì?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Không thể lại giống như trước, đem những thứ tốt đẹp nhường cho anh à?”

Anh ta nghẹn lời, sắc mặt đỏ bừng.

Bên ngoài vang lên tiếng xe, một chiếc xe của ủy ban thị trấn dừng lại trước cửa, vài người bước xuống đi về phía nhà tôi.

“Có cô Trần Hiểu Vân ở đây không?”

Người đàn ông trung niên dẫn đầu mỉm cười hỏi.

“Là tôi.”

Tôi đứng dậy mở cửa.

“Chào cô, tôi là Lý Văn Thao bên Cục Tài nguyên.”

“Lần trước chúng ta có gọi điện rồi, lần này muốn đến nói rõ thêm về phương án đền bù cho mảnh đất của cô.”

Mắt anh cả sáng lên, lập tức chen tới:

“Chào anh Lý, tôi là anh trai của Hiểu Vân, chuyện trong nhà tôi cũng có thể làm chủ…”

Lý Văn Thao nhìn anh, rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt hơi ngờ vực.

“Anh Lý, chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé.”

Tôi cầm áo khoác, xoay người nói với anh cả:

“Một triệu rưỡi đó, anh cầm về đi. Đất của tôi, tôi tự xử lý.”

Anh cả ở sau lưng gọi với theo:

“Trần Hiểu Vân! Em đừng có hối hận! Mấy chuyện đền bù giải tỏa phức tạp lắm, một mình em không xoay xở nổi đâu!”

Tôi không ngoảnh lại, đi cùng Lý Văn Thao và mấy người nữa ra mảnh đất hoang trước cửa.

2

Ngày hôm sau, em út Trần Kiến Quân cũng tới.

Lái chiếc SUV màu trắng mới mua.

Lần này nó mang theo một giỏ hoa quả, vừa vào cửa đã cười niềm nở:

“Chị à, chỗ này chị dọn dẹp nhìn cũng ra dáng ghê ha.”

Tôi đặt giỏ quà sang một bên.

“Nói đi, lần này muốn xin gì?”

Nụ cười nó khựng lại một chút.

“Chị, sao chị lại nói thế, em chỉ ghé thăm chị thôi, mẹ bảo mang ít dưa chua chị thích ăn tới…”

“Đặt đó đi.”

Tôi tiếp tục sắp xếp đống hồ sơ trên bàn, là bản đánh giá sơ bộ của bên ban giải tỏa.

Trần Kiến Quân ghé lại nhìn một cái, hít sâu một hơi:

“Năm căn? Không phải nói ba căn thôi sao?”

Tôi cất tập tài liệu.

“Phương án mới nhất. Anh Lý nói, mảnh đất của tôi nằm đúng vùng quy hoạch lõi, còn bao gồm cả hơn một mẫu đất rừng phụ cận. Thêm nữa, nửa năm nay tôi cải tạo lại, sử dụng hiệu quả, quyền sử dụng đất rõ ràng, không tranh chấp, nên mức đền bù ưu đãi hơn.”

Ánh mắt em út chợt lóe lên.

“Chị à, có chuyện này không biết có nên nói không…”

“Vậy thì đừng nói.”

Tôi rót cho mình một ly nước.

Nó nghẹn lại, nhưng vẫn nói tiếp:

“Hôm qua ba mẹ bảo với em, mảnh đất này lúc làm giấy tờ hình như có vấn đề. Đất của ông nội để lại thì con cái đều có phần chứ…”

Tôi đặt ly nước xuống.

“Em còn nhớ tiền cưới của em là bao nhiêu không?”

Trần Kiến Quân sững người.

“Sao tự dưng nhắc chuyện đó…”

“Hai mươi vạn.”

Tôi điềm đạm nói.

“Trong đó tám vạn là tiền bán thân của tôi.”

“Chị, chị nói vậy khó nghe quá!”

“Khó nghe, nhưng là sự thật.”

Tôi nhìn nó.

“Nhà họ Trương đưa tám vạn làm sính lễ, ba mẹ lập tức đưa cho ba mẹ vợ của em. Tôi nói không muốn lấy chồng, vì nghe nói Trương Cường nhậu nhẹt rồi đánh vợ, mẹ quỳ xuống trước mặt tôi, nói nếu tôi không cưới, em sẽ không thành hôn được, nhà họ Trần sẽ tuyệt hậu.”

Em trai quay mặt đi.

“Chuyện đó là ý của ba mẹ, em không biết…”

Tôi bật cười.

“Em không biết? Vậy em có biết, ngày em xách tám vạn đó đi mua nhẫn cưới, tôi ở nhà họ Trương đã bị ăn trận đòn đầu tiên chưa?”

Người nó khẽ run lên.

Tôi nói tiếp.

“Đương nhiên là em không biết. Vì lúc đó em đang bận chuẩn bị lễ cưới, bận làm chú rể. Còn tôi, mặt mũi bầm dập quay về nhà mẹ đẻ, mẹ nói vợ chồng cãi nhau là chuyện thường, ráng nhịn cho qua. Ba thì nói con gái gả đi rồi, như bát nước hắt ra.”

“Chị… xin lỗi…” – nó khẽ nói.

Tôi giơ ba ngón tay lên.

“Ba năm. Tôi đã nhẫn nhịn suốt ba năm.”

“Lần cuối cùng, hắn đánh tôi phải nhập viện, gãy hai cái xương sườn. Tôi đòi ly hôn, nhà họ Trương bảo phải trả lại sính lễ, ba mẹ thì nói nhà không có tiền, bảo tôi tự nghĩ cách xoay sở.”

“Cuối cùng nhờ đến Hội Liên hiệp Phụ nữ, tôi mới ly hôn được.”

“Ly hôn xong, tôi dắt con gái không nơi nương tựa, muốn về nhà mẹ đẻ ở nhờ mấy hôm, em còn nhớ lúc đó em nói gì không?”

Tôi nhìn nó.

Nó lắc đầu, không dám nhìn tôi.

“Em nói: ‘Chị à, không phải em không giúp, nhưng chị mới ly hôn đã về nhà ở, hàng xóm dị nghị, vợ em cũng khó xử.’”

Tôi lặp lại từng chữ một câu nói của nó.

Trong phòng yên lặng đến đáng sợ.

Similar Posts

  • Tiền Đó Không Phải Của Anh

    VĂN ÁN

    Khi tôi dùng điện thoại của chồng để tra cứu tài liệu, màn hình vừa sáng lên thì một thông báo chuyển khoản hiện ra.

    Ngay giây sau, bạn gái cũ của anh ấy nhắn tin tới.

    “Tháng này một vạn tệ tiền cấp dưỡng em nhận được rồi, cảm ơn anh Hạo.”

    Tôi sững người.

    “Tiền cấp dưỡng?”

    “Trần Hạo, tháng nào anh cũng nói đó là tiền chuyển cho bố anh trị liệu phục hồi cơ mà!”

    Trần Hạo hoảng hốt giải thích:

    “Vợ à, em đừng nghĩ nhiều, anh chỉ thấy mẹ con họ đơn chiếc quá… Chồng cũ của cô ấy không đưa một đồng nào, cuộc sống thật sự khó khăn…”

    Tôi đưa tay sờ sợi dây chuyền cũ đã đeo suốt năm năm, nay đã xỉn đen trên cổ:

    “Một tháng anh cầm về có bảy nghìn, lấy đâu ra nhiều tiền thế để chuyển cho cô ta?”

    Cổ họng anh khẽ động, rất lâu sau mới nặn ra được một câu:

    “Anh rút từ khoản tiền đặt cọc mua căn hộ khu học của con mình.”

    Tôi đứng chết lặng tại chỗ.

    Số tiền đó là mồ hôi nước mắt mà bố mẹ tôi trước lúc lâm chung đã nắm chặt tay tôi, dặn dành cho cháu ngoại đi học.

    Anh đem nó đi nuôi con của bạn gái cũ.

    ……

  • Trùng sinh, tôi quyết tâm không để con trai toại nguyện

    Nhà tân hôn của con trai vừa sửa xong, vậy mà tôi lại chẳng thể nào vui lên nổi.

    Phòng ngủ có ba gian.

    Một gian dành cho đứa bé trong bụng của con dâu.

    Một gian dành cho thông gia, cả năm chẳng đến được một lần.

    Ngay cả con chó mà con dâu nuôi cũng được độc chiếm một gian.

    Còn tôi, người mua nhà và trả đủ tiền, ngày ngày phải hầu hạ bọn họ, lại không có nổi một cái giường.

    Tôi đề nghị khi thông gia chưa tới thì bản thân sẽ tạm ở phòng của họ, nhưng lập tức bị con trai dứt khoát từ chối: “Giường là ngôi nhà thứ hai, không thể tùy tiện cho người khác ngủ.”

    “Đến chút quy củ này mẹ cũng không hiểu sao!”

    Tôi nói đặt một chiếc giường gấp ở phòng khách, lại bị con dâu chê bai: “Giường gấp xấu chết đi được, vừa chiếm chỗ, vừa không phù hợp với không gian sang trọng của phòng khách.”

    “Hơn nữa mẹ ngủ ngoài phòng khách, quần áo xốc xếch, ai biết có phải có ý đồ gì khác, muốn quyến rũ bố tôi không?”

    Bọn họ thậm chí còn không cho tôi ngủ chung phòng với con chó, nói tôi trở mình sẽ làm phiền nó nghỉ ngơi.

    Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể trải chiếu ngủ dưới đất trong bếp suốt bốn năm.

    Sau này, tôi mắc bệnh nan y, muốn vay tiền con trai con dâu chữa bệnh.

    Nhưng lại bị bọn họ chỉ thẳng mặt mắng: “Cha mẹ người ta mắc bệnh nan y đều biết từ bỏ điều trị để tiết kiệm tiền cho con cháu.”

    “Sao bà lại ích kỷ như vậy?”

    “Tôi thấy bà không phải muốn vay tiền, mà là muốn mượn thọ mượn mệnh của con cái chúng tôi!”

    Tôi bị đuổi ra khỏi nhà, chết vì bệnh trong gió lạnh.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày nhà tân hôn vừa sửa xong.

    Tôi thức tỉnh hệ thống hoàn trả mẫu ái.

    Lần này, tôi nhất định sẽ để bọn họ biết.

    Thế nào gọi là trả cả vốn lẫn lãi.

  • Hồi Ức Từ Một Linh Hồn Mất Mát

    Con đường trở thành vũ công chính, Hứa Thiên Giang đã đi mất hai đời mới có thể đi đến.

    Khi cô đứng trên sân khấu của Nhà hát Quốc gia, nhận được vinh dự cao nhất dành cho vũ công.

    Phóng viên chuyên mục hỏi cô: “Hứa tiểu thư, đi đến ngày hôm nay, cô cho rằng người mình muốn cảm ơn nhất là ai?”

    Hứa Thiên Giang nghĩ ngợi một lát, rồi mỉm cười đáp: “Chắc là chồng cũ của tôi——cảm ơn anh ta lòng đã có nơi thuộc về, nên mới ly hôn với tôi.”

    ……

  • Bản Thiết Kế Cuối Cùng

    Khi Thẩm Dự Bạch đẩy đơn ly hôn về phía tôi, đầu ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ óc chó, âm thanh rất khẽ, như tiếng nặng nề khi mảnh kết cấu chịu lực cuối cùng trong mô hình kiến trúc đoạt giải mà chúng tôi cùng thiết kế bị rút ra.

    ” Cố Vãn, chúng ta ly hôn đi, Lâm Vi… cô ấy cần anh. ”

    Bên ngoài cửa sổ là đường chân trời của thành phố – cảnh quan mà văn phòng chúng tôi luôn tự hào, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả tấm tường kính.

    Tôi nâng ly cà phê đã nguội bên cạnh lên, không uống, chỉ cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay qua thành cốc.

    Mười năm, từ hai đứa sinh viên trẻ tuổi cùng thức đêm trong phòng vẽ khoa Kiến trúc, đến bộ đôi linh hồn và trụ cột được công nhận phía sau bảng hiệu vàng của “Dự Vãn Thiết Kế”.

    Yêu nhau bốn năm, kết hôn sáu năm, anh lo phần thi công thực tế, tôi đảm nhận việc biến ước mơ thành bản vẽ, thành bê tông cốt thép.

    Biết bao công trình biểu tượng ra đời từ tay chúng tôi, biết bao lời khen ngợi được trao tặng.

    Kết cục, anh lại nói với tôi, anh cần “chăm sóc” một trợ lý thiết kế mới vào làm chưa đầy hai năm.

    ” Được thôi. ”

    Giọng tôi bình tĩnh hơn tôi tưởng, thẳng như đường kẻ T dùng để vẽ những nét chính xác nhất.

  • Chiếc Huân Chương Hạng Nhất

    Tôi vừa bước lên bục nhận giải, tấm bằng khen còn chưa kịp ấm tay, thì hoa khôi của trường đã chỉ tay vào tôi giữa đám đông mà mắng lớn:

    “Bố cô ta là tội phạm bị đi cải tạo, mẹ thì bán đậu phụ thối đầu độc người ta, đến cả huy chương vàng này cũng là ăn cắp mà có!”

    Tôi đáp: “Bố tôi không phải tội phạm bị đi cải tạo, ông ấy là liệt sĩ, hy sinh khi tháo bom.”

    Bọn họ cười phá lên.

    Chúng bảo tôi không chỉ gian lận, mà còn dám bôi nhọ danh dự anh hùng.

    Chúng đập nát sạp hàng của mẹ tôi, đánh gãy tay bà, kéo tôi vào hẻm nhỏ định quay clip đồi bại, bảo là “cho cả mạng thấy đức hạnh của thủ khoa”.

    Tôi báo cảnh sát, chẳng ai quan tâm.

    Tôi livestream, tài khoản bị khóa.

    Tôi đăng bằng chứng, họ nói tôi đang dựng chuyện để câu sự thương hại.

    Cho đến khi tôi cầm huân chương hạng nhất, quỳ trước cổng quân khu, vừa khóc vừa gào lên:

    “Chú ơi, cháu không cần huy chương nữa, cũng không cần suất vào đại học, cũng không cần giải thưởng gì hết… Chú có thể trả bố lại cho cháu được không?”

  • Thiên Kim Thảm Họa Vì Một Chữ

    Sau khi xuyên vào truyện giả – thật thiên kim, tôi bỗng thức tỉnh kỹ năng “sửa chữ”.

    Ngày đầu tiên nhận lại thân phận, giả thiên kim đã khóc ròng trước mặt truyền thông,

    nói tôi từng cảnh cáo cô ta rằng:

    chỉ cần tôi quay về nhà này, cô ta đừng mong sống yên ổn.

    Tôi liền sửa chữ “kh/ óc” thành “/ị”.

    Cô ta còn chưa nói hết câu, đám phóng viên đã bị mùi xua chạy tán loạn.

    Về đến nhà, cô ta lại lăn từ lầu hai xuống, vu oan tôi đ/ ẩy.

    Tôi liền sửa chữ “hai” thành “mười”.

    Đến lúc lăn xong, giả thiên kim óc cũng lộn đều, nửa câu cũng nói không nổi.

    Thấy tôi sắp chơi ch e c giả thiên kim, hệ thống gào thét k/ éo tôi vào một quyển ngược văn cổ điển.

    “Lần này cô là nữ chính bất lực vô dụng, phải đi đúng theo cốt truyện, tuyệt đối không được dùng kỹ năng sửa chữ làm tổn hại nam chính!”

    Tôi cười tươi như hoa đồng ý.

    Vậy nên trong đám cưới của tôi và nam chính, khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta gọi điện dọa 44, anh muốn lái xe đến cứu.

    Tôi không cản, chỉ lặng lẽ sửa “lá/ /i” thành “đ ẩy”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *