Chuyến Tàu Rời Khỏi Campuchia

Chuyến Tàu Rời Khỏi Campuchia

Tôi đã ở lại khu công nghiệp tại Campuchia suốt bảy năm, đến mức không còn ra hình người nữa.

Mãi cho đến khi cặp song sinh ra đời, trái tim tê dại của tôi mới có một chút sinh khí.

Chồng tôi – cánh tay đắc lực của ông chủ khu công nghiệp – ngày thường đối xử với tôi bằng bạo lực và lạnh lùng như băng giá.

Thế nhưng, vào một đêm khuya, anh ta đột nhiên xông vào,

ném mạnh một chiếc vali nặng trịch và một tấm vé tàu vào lòng tôi.

“Đi mau! Đưa các con đi! Ngày mai nơi này sẽ bị truy quét, không ai sống sót nổi đâu!”

Giọng anh khản đặc, trong mắt là nỗi sợ hãi mà tôi chưa từng thấy.

Tôi ôm chặt hai đứa con, run rẩy hỏi: “Còn anh thì sao?”

Anh lau máu trên mặt, cười méo mó:

“Tôi sẽ đi giành lấy một tương lai sạch sẽ cho con chúng ta.”

01

Tôi đã sống ở Campuchia bảy năm rồi.

Mặt trời ở Tây Cảng nóng rát và công bằng – không bao giờ keo kiệt khi thiêu đốt từng tấc đất.

Làn da tôi sớm đã bị rám nắng đến khô ráp và sạm đen.

Những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay là huy chương duy nhất mà bảy năm qua để lại.

Người ta gọi tôi là A Ninh.

Không ai còn nhớ tôi tên là Hà Ninh.

Ngay cả chính tôi cũng gần như quên mất.

Bảy năm trước, tôi bị bạn trai khi đó lừa sang đây.

Hộ chiếu bị tịch thu, tôi bị giam vào khu công nghiệp.

Lúc đầu tôi còn biết khóc, biết la hét, còn mơ đến việc chạy trốn.

Về sau, chỉ còn lại sự tê liệt.

Nỗi sợ là thứ xa xỉ.

Tê dại mới là chiếc áo giáp của tôi.

Ở khu này, mạng người còn không bằng một con chó.

Tôi đã thấy quá nhiều người bị đánh gãy chân, vứt bên đường mặc cho tự sinh tự diệt.

Cũng thấy quá nhiều người bị bán đi, từ đó bốc hơi khỏi nhân gian.

Tôi sống sót được là nhờ vào Ngụy Quân.

Anh ta là cánh tay phải của ông chủ khu công nghiệp, nổi tiếng tàn nhẫn.

Cũng chính là chồng tôi.

Tất nhiên, không có lễ cưới, không lời chúc phúc, thậm chí không một tờ giấy hôn thú.

Ông chủ đem người phụ nữ mà ông không cần nữa, vứt cho anh ta như vứt rác.

Người phụ nữ đó là tôi.

Ngụy Quân không yêu tôi, thậm chí ghét bỏ tôi.

Anh ta cho rằng tôi là một gánh nặng, là món đồ bẩn thỉu đã bị người khác dùng qua.

Anh ta chưa từng che giấu sự chán ghét ấy.

Khi vui, thì thưởng cho tôi một bữa ăn.

Khi không vui, thì đấm đá là chuyện thường.

Một cái tát giáng xuống, đầu tôi choáng váng, miệng đầy mùi máu tanh.

Tôi không thể né tránh, càng không thể phản kháng.

Chỉ có thể co rút lại, ôm đầu, như một con chó chịu trận.

Cho đến một năm trước, khi cặp song sinh ra đời.

An An và Nhiên Nhiên.

An An của tôi, Nhiên Nhiên của tôi.

Hai đứa bé nhăn nheo, như hai chú mèo con mới sinh.

Tiếng khóc của chúng lần đầu tiên mang chút sinh khí cho căn phòng chết lặng này.

Cũng khiến trái tim tôi sống lại một chút.

Tôi bắt đầu sợ chết.

Tôi muốn nhìn chúng lớn lên.

Dù là ở nơi địa ngục này.

Ngụy Quân đối với con cũng chẳng thể gọi là thương.

Chỉ thỉnh thoảng đứng bên nôi, nhìn một lúc.

Ánh mắt phức tạp, như đang nhìn hai món đồ không thuộc về mình.

Còn tôi, anh ta vẫn đánh mắng như thường.

Chỉ là không đánh vào mặt nữa.

Anh nói, sợ làm con hoảng sợ.

Hôm nay, không khí trong khu công nghiệp đặc biệt căng thẳng.

Trong không khí như có mùi giông bão sắp tới.

Ngay cả Ngụy Quân cũng về sớm hơn thường lệ.

Trên người anh đầy mùi máu tanh và mùi thuốc súng.

Anh đá cửa bước vào, không thèm liếc nhìn tôi và lũ trẻ.

Đi thẳng vào phòng tắm, xối nước rất lâu.

Ra ngoài, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm.

Trên thân hình rắn chắc lại có thêm vài vết thương mới.

Tôi đang ôm Nhiên Nhiên vừa dỗ ngủ, không dám thở mạnh.

An An nằm trong nôi, đôi mắt đen nhánh như nho đen mở to, tò mò nhìn anh.

Ngụy Quân bước tới, hiếm hoi đưa tay chạm nhẹ vào mặt An An.

Ngón tay anh thô ráp, đầy vết chai.

Thế mà An An lại không sợ, còn nhe miệng cười toe toét.

Ngụy Quân như bị bỏng, giật tay lại.

Anh quay đầu, lạnh lùng nhìn tôi một cái.

“Trông con cho kỹ, tối đừng gây tiếng động.”

Tôi cúi đầu, lí nhí đáp vâng.

Đêm khuya.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

Là phòng của Ngụy Quân.

Phòng tôi chỉ là một nhà kho chứa đồ.

Tôi lập tức bịt miệng hai đứa nhỏ, tim đập thình thịch.

Trong khu này, gõ cửa lúc nửa đêm thường mang nghĩa là cái chết.

Cánh cửa bị đá tung.

Tôi hoảng hốt ngẩng đầu – là Ngụy Quân.

Anh đầy máu, trên mặt bị rạch một đường sâu, da thịt lật ra.

Anh thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu.

Là ánh mắt tôi chưa từng thấy.

Không tàn nhẫn, không hung bạo.

Mà là – sợ hãi.

02

Ngụy Quân xông vào.

Anh khóa trái cửa lại, ném mạnh một chiếc vali đen nặng trịch trước mặt tôi.

Chiếc vali nặng đến mức phát ra một tiếng “thịch” trầm nặng.

“Cầm lấy.”

Giọng anh khàn khàn như chiếc chiêng vỡ.

Tôi ôm hai đứa con, run rẩy co rút ở góc tường.

“Cái gì vậy?”

“Tiền.”

Anh đáp gọn lỏn.

Rồi anh rút từ ngực ra một tờ giấy gấp gọn, nhét vào tay tôi.

“Còn cái này.”

Tôi nhờ ánh sáng le lói ngoài cửa sổ mới nhìn rõ.

Là một tấm vé tàu.

Từ Tây Cảng đi, điểm đến là Singapore.

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Vé tàu?

Bảy năm rồi, tôi mơ cũng muốn rời khỏi nơi này.

Nhưng lúc này, tấm vé ấy đang nằm trong tay tôi, tôi lại thấy lạnh đến thấu xương.

“Tại sao?”

Tôi run run hỏi.

Ngụy Quân dựa vào cửa, thở dốc.

Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng chửi rủa.

“Đi mau! Đưa con đi!”

Anh gầm lên, mắt gắt gao nhìn tôi.

“Ngày mai ở đây sẽ bị truy quét, không ai sống sót được!”

Truy quét.

Không ai sống được.

Tám chữ đó như búa tạ giáng vào tim tôi.

Tôi hiểu rồi.

Hiểu tất cả rồi.

Bảo sao hôm nay không khí kỳ quái như thế.

Bảo sao người anh đầy mùi thuốc súng.

Thì ra, ngày tận thế đã đến.

Tôi ôm chặt An An và Nhiên Nhiên, nước mắt trào ra không ngừng.

Hai bé bị tôi ôm chặt đến khó chịu, bắt đầu khụt khịt.

Tôi vội nới lỏng vòng tay, vỗ nhẹ lưng chúng.

Phải đi.

Vì con tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn Ngụy Quân, run rẩy hỏi một câu.

“Còn anh thì sao?”

Anh lau máu trên mặt, hòa với mồ hôi và bùn đất, khiến khuôn mặt càng thêm dữ tợn.

Thế nhưng anh lại cười.

Đó là lần đầu tiên sau bảy năm, tôi thấy anh cười.

Không phải cười khinh, không phải cười lạnh.

Mà là… nụ cười của sự giải thoát.

“Tôi à?”

Anh lặp lại như nghe thấy chuyện gì đó buồn cười.

“Tôi sẽ đi giành lấy một tương lai sạch sẽ cho con chúng ta.”

Một tương lai sạch sẽ.

Những kẻ như chúng tôi… có xứng với tương lai không?

Còn sạch sẽ nữa sao?

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Anh không phải người tốt.

Là ác quỷ, là đồ tể, tay vấy máu.

Cũng chưa từng là người chồng tử tế.

Anh đánh tôi, chửi tôi, chưa từng coi tôi là người.

Nhưng giây phút này, tôi nhìn anh –

Người vì con mà sẵn sàng chết –

Tôi không thể hận nổi.

“Bên ngoài… toàn người, làm sao đi được?”

Tôi ôm chút hy vọng mong manh.

Biết đâu đây chỉ là cơn ác mộng?

“Đường chó sau núi, còn nhớ không?”

Anh hỏi.

Tôi rùng mình.

Cái đường chó đó,

Là tôi phát hiện ra khi mới đến đây.

Tôi từng lên kế hoạch chạy trốn qua đó rất nhiều lần.

Nhưng lần nào cũng thất bại vì bị Ngụy Quân giám sát.

Anh làm sao biết được?

“Tôi luôn biết.”

Anh như đọc được suy nghĩ tôi, đáp khẽ.

“Cái đường đó là tôi cố tình để lại, chính là cho hôm nay.”

Tôi lại bật khóc.

Hóa ra, anh biết hết.

Biết tôi muốn trốn.

Cũng sớm biết ngày này sẽ đến.

“Đừng khóc nữa!”

Anh quát khẽ, bực bội.

“Khóc thì sống được à? Cút ngay đi!”

Anh bước tới, xách vali lên.

Một tay khác thô bạo kéo tôi đứng dậy.

“Đi mau!”

Anh đẩy lưng tôi, hướng về phía cửa sổ.

Cửa sổ kho chứa rất nhỏ, dưới là sườn đồi dốc trơn trượt.

Bên ngoài, tiếng súng bắt đầu vang lên lác đác.

Càng lúc càng gần.

Sắc mặt Ngụy Quân càng khó coi.

Anh mở cửa sổ, ném vali xuống trước.

Sau đó bế lấy Nhiên Nhiên trong tay tôi.

Cô bé ngủ say, bị đánh thức, phát ra tiếng ư ử khó chịu.

Ngụy Quân ôm cô bé cứng đờ, động tác vụng về như một cái máy.

Anh cúi đầu, hôn nhanh lên trán con gái.

Rồi anh đưa cô bé qua cửa sổ.

“Đỡ lấy!”

Tôi trèo ra ngoài, hai chân chạm đất lầy lội trơn trượt.

Tôi run rẩy đón lấy con gái.

Tiếp theo là An An.

Cũng vậy, anh hôn nhẹ lên trán con trai.

Đợi tôi ôm hai đứa trong lòng, anh mới thò đầu ra ngoài cửa sổ.

“Chạy về hướng Đông, đừng quay đầu lại.”

“Ở bến tàu có người đón. Tàu tên là ‘Hải Xà’.”

“Lên được tàu là an toàn.”

Anh dặn dò kỹ càng, như đang trăn trối.

“Nhớ lấy, sau này đừng nói với chúng, chúng có người cha như tôi.”

Nói xong, anh định rút đầu vào.

“Ngụy Quân!”

Tôi không biết lấy đâu ra dũng khí, hét tên anh.

Anh khựng lại, quay đầu nhìn tôi.

Trong bóng tối, ánh mắt anh mịt mù.

“Sống tốt vào.”

Tôi nghe chính mình nói.

Anh sững người, rồi nở một nụ cười méo mó.

“Biết rồi, lắm lời.”

Anh đóng cửa sổ lại.

Cũng khép lại bảy năm địa ngục giữa tôi và anh.

03

Tiếng súng ngày càng dày đặc.

Tựa như pháo hoa đột nhiên nổ tung đêm giao thừa.

Chỉ khác là, những pháo hoa này… cướp mạng người.

Tôi không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Một tay bế một đứa con, tay kia kéo theo chiếc vali nặng trịch, tôi bước thấp bước cao chạy về phía sau núi.

Hai đứa nhỏ có lẽ cũng cảm nhận được không khí ngột ngạt, bỗng trở nên vô cùng yên ắng.

Không khóc, không la.

Chỉ rúc chặt gương mặt nhỏ bé vào lồng ngực tôi.

Trọng lượng của chúng là gánh nặng ngọt ngào.

Nhưng lúc này, lại là chướng ngại lớn nhất trên con đường trốn chạy của tôi.

Chiếc vali quá nặng.

Tôi kéo lê nó qua con đường núi lầy lội, từng bước đều vô cùng gian nan.

Đã mấy lần, tôi suýt trượt ngã.

Similar Posts

  • Tiếng Lòng Của Doanh Trưởng

    Đêm tân hôn, tôi nhận được lệnh điều động, gả cho người được mệnh danh là “Diêm Vương sống” nổi tiếng trong đại viện quân khu — Lục Tranh.

    Mọi người đều nói anh ta tính khí lạnh lùng, thủ đoạn tàn nhẫn, hơn nữa còn bị thương nặng nơi chiến trường, mất đi khả năng làm đàn ông. Mẹ chồng nắm tay tôi, thở dài bảo tôi cả đời này phải biết cảm thông và nhẫn nhịn.

    Tôi cam chịu nằm trên giường cưới, người đàn ông bên cạnh lạnh như một khối băng.

    Thế nhưng trong đầu tôi đột nhiên vang lên một giọng nam nóng bỏng:

    【Mềm thật, còn mềm hơn cả kẹo sữa Đại Bạch Thố.】

    【Cô ấy sao chưa nhúc nhích? Cô ấy chỉ cần động đậy một chút, tôi sẽ có lý do chính đáng để ôm cô ấy ngủ rồi.】

    【Nhịn đi, Lục Tranh! Mày là người đứng đắn, không được dọa vợ mới cưới!】

    Tôi bật mắt mở to — cái này mà gọi là “mất khả năng”?

  • Tự Biết

    Tôi đi thăm bạn trai – mối tình đang yêu xa, chuẩn bị đáp chuyến bay chẳng ngờ lại gặp phải luồng không khí mạnh,  máy bay rung lắc điên cuồng.

    Tôi nôn đến mức chẳng còn chút sức lực.. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tôi đã thực sự tin rằng mình không thể qua khỏi. Thậm chí đã viết sẵn cả di thư.

    Thật may, tôi vẫn còn sống…!!!

    Sau khi máy bay hạ cánh an toàn. Như vừa trở về từ cõi chết, tim tôi vẫn còn đập loạn xạ, tay chân còn run. Phấn khích, tôi kể lại trải nghiệm sinh tử ấy cho bạn trai nghe.

    Anh im lặng, nghe được một lúc, rồi thản nhiên hỏi tôi:

    “Em kể xong chưa?”

    “Nếu kể xong rồi thì anh đi đọc tài liệu đây.”

    Câu nói “chúng mình kết hôn đi” còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng.

    Về sau, anh cau mày, giọng vẫn như mọi khi nhưng đầy khó hiểu, hỏi tôi:

    “Chỉ vì anh không cùng em tán gẫu mà đòi chia tay sao?” 

    Tôi bình thản đáp:

    “Đúng vậy, và em còn phải cảm ơn anh nữa.”

    “Nếu không chia tay, em sẽ không biết…”

    “Có những người sẽ nhớ từng câu em nói – như thể từng lời ấy là điều quan trọng nhất trên đời.”

  • Huỷ Hôn Lễ Trước 3 Ngày

    Sau lần thứ ba trong đêm, Cố Hoằng Thâm thở dốc ôm chặt tôi vào lòng, dường như vẫn chưa thỏa mãn.

    “Bảo bối, sau khi kết hôn mình đừng có con vội, được không?”

    “Hay là mình nhận nuôi Tiểu Vũ nhé?”

    Anh ta ham muốn quá mạnh, tôi tưởng anh chỉ đùa, cho rằng anh tiếc khoảng thời gian chỉ có hai người.

    Cho đến khi tôi vô tình nghe thấy nội dung cuộc gọi của anh mới biết, hóa ra đó không phải trò đùa, mà là sự chuẩn bị từ trước.

    “Ba yên tâm đi! Con đã nói với Thẩm Nhã rồi, tạm thời không đăng ký kết hôn.”

    “Chiều nay Lina và Tiểu Vũ vừa xuống sân bay, con sẽ đưa họ đi đăng ký luôn.”

    Tôi thấy khó hiểu, chẳng lẽ anh đến Cục Dân chính là để nhận nuôi Tiểu Vũ? Nhưng chị dâu Lina vẫn khỏe mạnh, điều kiện không phù hợp mà?

    “Con sẽ dành nhiều thời gian bên Tiểu Vũ, chỉ cần thằng bé chịu sống cùng con, đến lúc đó có luật sư giỏi đứng ra, quyền nuôi con chắc chắn không vấn đề gì.”

    Tiểu Vũ là con trai chưa chào đời của anh trai Cố Hoằng Thâm.

    Lina là bạn gái của anh trai anh ta.

    Những thông tin này xâu chuỗi lại trong đầu tôi, cả người như bị sét đánh, đờ đẫn bước vào thang máy.

    Xuống đến tầng dưới, tôi rút điện thoại ra.

    “San San, lời hợp tác mà anh họ cậu nói trước kia vẫn còn hiệu lực chứ?”

    “Ba ngày nữa, tôi mang tác phẩm dự thi đến gặp anh ấy.”

    “Ba ngày nữa? Không phải cậu sắp kết hôn sao?!” San San vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.

    “Cưới… không cưới nữa.”

    Tôi cúp máy, đặt vé máy bay đến Bắc Kinh ba ngày sau.

  • Chỉ Là Thanh Mai, Không Phải Bạch Nguyệt Quang

    Tôi đồng ý chuyển trường cùng cậu bạn thanh mai trúc mã bị bắt nạt, thế mà ngay trước hôm đóng dấu hồ sơ, cậu ta lại đổi ý.

    Bạn thân của cậu ta đùa cợt:

    “Cậu giỏi thật đấy, giả vờ bị bắt nạt suốt bao lâu, chẳng qua để lừa cho được Chúc Hạo Lam chuyển trường cùng thôi.”

    “Chỉ là thanh mai trúc mã với cậu, thật sự nỡ để cô ấy một mình đến ngôi trường xa lạ à?”

    Tống Lộ Trạch nhàn nhạt đáp:

    “Cũng chỉ là một trường khác trong cùng thành phố thôi, có thể xa đến đâu được chứ?”

    “Bị cô ấy dính lấy suốt ngày, tôi cũng thấy mệt mỏi rồi. Như vậy cũng tốt.”

    Hôm đó, tôi đứng rất lâu ngoài cửa, cuối cùng chỉ biết xoay người rời đi.

    Tôi âm thầm đổi nguyện vọng từ trường Tam Trung Hải Thị thành ngôi trường quốc tế ở nước ngoài mà bố mẹ yêu cầu.

    Ai cũng quên mất, tôi với cậu ấy vốn dĩ đã khác nhau một trời một vực.

  • Dãy Số Đặc Biệt Của Chồng

    Kỷ Hách xóa hết hình xăm trên người và cầu hôn tôi.

    Chỉ giữ lại một dãy số ngay tim: 69726.

    Tôi hỏi anh ý nghĩa của nó.

    Anh nói: “Đây là sinh nhật mẹ anh. Bà mất rồi, anh muốn giữ lại để tưởng nhớ.”

    Tôi tin.

    Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong lòng anh ly hôn và quay về nước.

    Anh ấy dẫn một người đến trước mặt tôi: “Em họ tôi, ở nhờ nhà chúng ta mấy hôm.”

    Lúc đó tôi mới biết, 69726 mà anh khắc trong tim…

    Chính là tên cô ấy.

    Mục Nhiễm.

  • Vợ Nhỏ Của Doanh Trưởng

    Năm tôi mười tám tuổi, cầm theo một tờ hôn ước đã ố vàng, rời quê lên thành phố, chuyển vào sống trong khu nhà của quân khu.

    Vị hôn phu của tôi – Lục Trưng – là doanh trưởng trẻ tuổi và tài năng nhất toàn quân khu, cũng là giấc mộng của bao cô gái ở đây.

    Các cô ấy đều cười tôi quê mùa, cười tôi si tâm vọng tưởng, chờ xem tôi bị nhà họ Lục đuổi ra khỏi cửa thế nào.

    Nhưng họ đâu biết, mỗi đêm khuya, người đàn ông lạnh lùng nghiêm nghị ban ngày ấy đều lặng lẽ lẻn vào phòng tôi, hơi thở nóng rực phả vào tai tôi, giọng khàn khàn hỏi:

    “Nhóc con, hôm nay có nhớ anh không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *