Con Số Âm Trong Lòng Ba Mẹ

Con Số Âm Trong Lòng Ba Mẹ

Hơn chục năm tiền lì xì, cuối cùng tôi lại còn nợ mẹ ba mươi nghìn

Từ nhỏ mỗi lần nhận lì xì, mẹ đều nói sẽ giữ giúp tôi, đợi tôi đủ mười tám tuổi thì trả lại.

Năm nay tôi tròn mừi t8m. Mùng Một Tết, tôi hỏi mẹ về tiền lì xì.

Mẹ đem tất cả bao lì xì của tôi ra, đếm đi đếm lại, cuối cùng tính ra một con số.

Âm ba mươi nghìn.

Tôi đứng sững.

Mẹ nhẹ nhàng giải thích:

“Nhã Kỳ à, tiền lì xì thực ra là qua lại tình cảm. Tuy con là người nhận, nhưng phía sau đều là ba mẹ phải chi ra.”

“Mẹ tính rồi, số tiền con nhận được không đủ bù cho số tiền ba mẹ đã mừng người ta bao năm nay.”

“Con là con gái mẹ, mẹ tất nhiên không bắt con trả ba mươi nghìn này, coi như huề là được.”

Ba mẹ cười hiền nhìn tôi, chờ tôi nói cảm ơn.

Tôi cúi đầu nhìn con số ba mươi nghìn chói mắt trong sổ, mắt đỏ lên.

“Vậy tại sao hai năm trước chị đủ tuổi, mẹ lại trả chị thẳng năm mươi nghìn tiền lì xì?”

Mẹ sững lại, nhìn ba một cái rồi thở dài, như thể tôi đang vô lý.

“Nhã Kỳ, vốn dĩ ba mẹ chỉ định sinh một đứa. Những khoản qua lại của chị con nằm trong kế hoạch cuộc đời của ba mẹ.”

“Nhưng những khoản phải chi vì con, cũng như con vậy, đều là ngoài dự tính.”

“Cho nên mới cần tính toán lại.”

Tôi không kìm được, mắt nhòe đi.

Đáp án thật ra tôi đã rõ, chỉ là vẫn tự làm mình xấu hổ hỏi thêm một lần.

Biết đâu lần này sẽ có câu trả lời khác?

Là tôi nghĩ nhiều rồi.

Tôi là đứa con thứ hai ngoài ý muốn, người khiến mẹ mất việc.

Con số âm hôm nay giống hệt vị trí khó xử của tôi trong gia đình — một món nợ vĩnh viễn không trả hết.

Chị tôi đang xem phim, tháo tai nghe:

“Nếu Nhã Kỳ không vui thì chia cho em một nửa tiền lì xì của em đi.”

Ba mẹ lập tức cảm động:

“Ngốc quá, tiền của con là của con, của Nhã Kỳ thì ba mẹ có sắp xếp.”

Mẹ rút hai trăm trong xấp tiền đưa tôi:

“Nhã Kỳ đừng buồn, đây là lì xì năm nay của con, mua gì mình thích nhé.”

“Tiền họ hàng cho con năm nay tụi mẹ cũng không giữ, con cứ tự cầm.”

Tôi nhắm mắt, đẩy tay mẹ ra.

“Không cần đâu.”

“Con còn nợ ba mẹ ba mươi nghìn mà, khỏi lì xì cho con, cứ lấy mà trừ nợ đi.”

Tôi quay về phòng, dựa lưng vào cửa, cuối cùng cũng bật khóc.

Ngoài cửa vang lên tiếng mẹ thở dài:

“Haiz, con bé này sao cứng đầu vậy chứ, đã nói không cần nó trả rồi mà.”

Ba tôi lạnh nhạt kết luận:

“Nó thông minh, nên càng biết tính toán. Chắc đang muốn giở trò để mình cho thêm tiền.”

Mẹ không nói gì.

Tôi cắn môi đến bật máu mới không khóc thành tiếng.

2

Buổi chiều họ hàng lần lượt tới, người tán gẫu, người đánh mạt chược, rất náo nhiệt.

Chỉ mình tôi lạc lõng, ở lì trong phòng cả buổi.

Tiếng ồn thi thoảng lọt vào, tiếng cười nói của họ hàng với chị tôi, và cả tiếng ba mẹ thở dài khi có người hỏi tới tôi.

Đến bữa tối, dì cả đưa cho tôi một bao lì xì dày cộp.

Tôi không nhận, bình tĩnh nói:

“Con cảm ơn dì, nhưng lì xì thì thôi ạ.”

Dì ngẩn ra: “Khách sáo với dì làm gì?”

Tôi mỉm cười:

“Không phải khách sáo.”

“Lì xì cho con thì đưa thẳng cho mẹ con đi. Con còn nợ mẹ ba mươi nghìn chưa trả.”

Cả bàn ăn im bặt, mọi người quay sang nhìn tôi và ba mẹ.

Nụ cười trên mặt mẹ cứng lại, vài giây sau bà gượng cười:

“Con bé này, chuyện nhà mà cũng nói ra ngoài, không xem hôm nay là ngày gì, làm người lớn mất mặt.”

Ba tôi đặt mạnh bát xuống:

“Sao, con định trước mặt họ hàng mà đạo đức bắt ép ba mẹ à? Cho rằng tụi ta tính sai sao?”

Tôi tưởng mình đã khóc cạn nước mắt rồi.

Nhưng giờ tay vẫn run.

Tôi giấu tay vào túi, giữ bình tĩnh lặp lại:

“Con nói rồi, con không lấy một đồng lì xì.”

“Con bắt ép gì chứ?”

Dì cả bối rối hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Chị tôi đứng ra, kể lại chuyện buổi sáng từ đầu tới cuối, rồi nói:

“Em ấy từ sáng tới giờ vẫn chưa vui.”

Nghe xong, họ hàng thoáng hiểu, rồi nhanh chóng chuyển sang ánh mắt trách móc dành cho tôi.

Dì ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay:

“Nhã Kỳ à, vì sinh con mà mẹ con mất việc, hồi đó khó khăn lắm. Tổn thất này đâu phải tiền mà đo được.”

“Chỉ vì chút tiền lì xì mà con giận ba mẹ sao? Không nên chút nào.”

Cậu tôi nói thêm:

“Đúng vậy, nếu mẹ con còn làm tới giờ, mỗi năm ít nhất thêm hai ba chục nghìn. Hơn chục năm rồi, con tự tính đi.”

“Ba mẹ có tính với con khoản đó không? Không hề. Chỉ có chút tiền lì xì mà con còn không buông được.”

Cô tôi bực bội:

“Hồi đó nếu mẹ con nhẫn tâm bỏ con đi thì làm gì có con hôm nay!”

“Con vốn là đứa ngoài kế hoạch, tính huề tiền lì xì chẳng phải rất hợp lý sao?”

Trong mắt họ, tôi trở thành đứa nhỏ tính toán, vô ơn.

Còn ba mẹ là người đáng thương bị con làm tổn thương.

Nhưng việc tôi được sinh ra, là quyết định của họ mà.

Dì cả lại nhét bao lì xì vào tay tôi, cùng mấy bao khác của họ hàng.

“Thôi, Tết nhất đừng nói chuyện này nữa.”

“Việc quan trọng nhất của con bây giờ là học hành cho tốt, sau này có tiền đồ thì hiếu thảo với ba mẹ. Đừng nghĩ ngợi mấy chuyện nhỏ này nữa.”

3

Thấy tôi vẫn không nhận tiền, không khí trở nên gượng gạo, chị bỗng lên tiếng khuyên:

“Em sắp vào đại học rồi, không tự dành dụm chút tiền sao được? Không có một đồng thì sao sống?”

Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn ba mẹ.

Trên mặt mẹ thoáng qua vẻ phức tạp và lúng túng khó nhận ra.

Thấy tôi nhìn chằm chằm, bà đành giải thích:

“Nhã Kỳ, chị con năm sau định xin học thạc sĩ ở nước ngoài, học phí với sinh hoạt phí một năm ít nhất cũng mấy trăm nghìn. Ba mẹ đang dồn sức để dành khoản này cho nó.”

“Mặc dù con đã đủ mười tám ba tháng trước, về lý mà nói nghĩa vụ pháp lý của ba mẹ đã xong, nhưng ba mẹ nghĩ năm cuối cấp quan trọng, không thể để con đi làm thêm phân tâm.”

“Cho nên… sau giờ làm, mẹ lại nhận thêm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi. Dù sao cũng phải cố gắng nửa năm này để con yên tâm thi đại học.”

Mọi người xôn xao.

“Chị làm hai việc luôn à!”

Dì kinh ngạc, nhìn mẹ với ánh mắt vừa khâm phục vừa xót xa.

“Ban ngày đi làm, ban đêm đứng ca, sao chịu nổi chứ!”

Cậu lắc đầu liên tục: “Không dễ dàng gì, tất cả vì con cái thôi…”

Cô trừng tôi rồi quay sang an ủi mẹ:

“Chị nói xem, cực khổ vậy làm gì! Con lớn rồi phải biết điều chứ! Nhã Kỳ, con nhìn mẹ đi, vì con mà vất vả thế này, con còn chưa hài lòng sao? Còn đi tính toán mấy đồng lì xì với mẹ, lương tâm con yên à?”

Ánh mắt trách móc từ khắp nơi đổ dồn vào tôi.

Tôi đứng giữa cơn mưa tên, trái tim như bị bắn thủng vô số lỗ, gió lạnh xuyên qua.

Tôi thấy nực cười, bắt đầu hoài nghi thế giới này.

Áp lực kinh tế của ba mẹ là do tôi sao?

Không phải do chị học đại học dân lập học phí năm mươi nghìn một năm sao?

Không phải do quyết định đi du học cần mấy trăm nghìn của chị sao?

Sao lại là do tôi — đứa học sinh lớp 12 mỗi tháng chỉ tiêu năm trăm tiền sinh hoạt?

Giữa những lời ca ngợi dành cho mẹ và sự lên án im lặng dành cho tôi, mẹ bước tới, đưa tay muốn nắm tay tôi.

Tôi mạnh tay gạt ra.

Trong mắt bà lập tức dâng lên nỗi buồn thật sự và khó hiểu.

“Nhã Kỳ, mẹ lo cho con còn chưa đủ sao? Sao con vẫn không vui?”

Bà nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh mãi không dạy được, nhẹ nhàng khuyên:

“Con vào đại học có thể vay vốn sinh viên đóng học phí, phần còn lại coi như tiền sinh hoạt.”

“Thời gian rảnh con đi làm thêm, cố gắng kiếm học bổng, tiền sinh hoạt là đủ rồi.”

Bà còn nói thêm:

“Nếu gặp khó khăn thật sự, con cũng có thể hỏi ba mẹ, tụi mẹ sẽ cho con vay.”

Nghe xong, tôi suýt bật cười.

Khó mà tưởng tượng trong một gia đình cha mẹ công việc ổn định, sức khỏe tốt, không nợ nần, lại có kế hoạch “chu đáo” như vậy cho đứa con đang chuẩn bị kỳ thi quan trọng nhất đời.

Chút không cam lòng cuối cùng trong lòng tôi tắt hẳn.

Tôi cong môi lạnh nhạt: “Được.”

Hôm sau tôi ra ngoài chạy cả ngày, tìm được việc tạm thời ở một chuỗi cửa hàng tiện lợi.

Mùng Ba Tết, ba mẹ ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị đi chúc Tết, xuống lầu thấy tôi không đi về phía bãi xe, họ ngạc nhiên hỏi:

“Con đi đâu?”

Tôi không quay đầu: “Con không đi. Lát nữa con đi làm.”

Mẹ sững lại: “Tết nhất làm gì, không thiếu hai ngày này đâu.”

Tôi quay lại, bình tĩnh cười:

“Thiếu.”

“Vì con là đứa ngoài kế hoạch của ba mẹ, không phải chị. Sau lưng con không có ai chống đỡ.”

Nói xong, tôi đi về phía trạm xe buýt, bỏ lại họ đứng chết lặng.

Suốt kỳ nghỉ đông, ngày nào tôi cũng đi làm. Sau khi khai giảng, tôi nộp đơn xin ở nội trú.

Ngoài những lần bắt buộc như Thanh Minh phải về, tôi không bước chân về nhà nữa.

4

Kỳ nghỉ Tết Đoan Ngọ về nhà, ba mẹ hỏi han chuyện học hành sinh hoạt, hỏi sao học kỳ này bận thế.

Sự quan tâm hời hợt khiến tôi buồn nôn.

“Con nhận dạy kèm cho em khóa dưới, nên không có thời gian về.”

Họ im lặng một lúc rồi chỉ nói: “Cũng phải chú ý sức khỏe, học vẫn là chính.”

Tôi cười nhạt:

“Đừng nói mấy câu vô nghĩa đó nữa. Hai người cho con chút hỗ trợ vật chất còn thực tế hơn.”

Họ lại không nói được gì.

Mẹ có vẻ bị lời nói và thái độ của tôi làm tổn thương, buồn bã:

“Nhã Kỳ, sao con nói chuyện với mẹ lúc nào cũng gai góc vậy. Từ sau chuyện lì xì, con thay đổi rồi, trở nên… rất…”

Similar Posts

  • Tôi Đuổi Cả Người Yêu Và Thanh Mai Của Anh Ta Ra Khỏi Nhà

    Bố mẹ mua nhà cho tôi ở Bắc Kinh.Nhưng bạn trai tôi thì chê bai đủ kiểu.

    Sau lưng tôi, anh ta lại khoe khoang với cô bạn thanh mai trúc mã của mình:

    “Nhà anh chính là văn phòng đại diện của em ở Bắc Kinh, em muốn đến lúc nào cũng được!”

    Cô ta đến chơi, còn ra dáng chủ nhà hơn cả tôi.

    Mở cửa trước cả tôi, đi dép của tôi, rồi nhìn tôi khiêu khích hỏi:“Cô là ai?”

    Thấy sắc mặt tôi không ổn, Trình Dịch Xuyên lại quay sang trách tôi không hiểu chuyện.

    “Nhà em là nhà anh, bạn anh cũng là bạn em. Cô ấy tính cách thẳng thắn quen rồi, em giận dỗi cái gì?”

    Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã chắc chắn: Người đàn ông này không thể giữ được nữa.

  • Chiếc Vé Không Có Tiền Mua

    Tôi đi công tác vì việc công, đã tạm ứng trước ba vạn bảy (37.000 tệ).

    Đơn xin hoàn tiền nộp lên đã hai tháng, phòng tài vụ nói hóa đơn không hợp lệ, trả về bắt sửa.

    Sửa ba lần, tài vụ lại bảo chưa có chữ ký của lãnh đạo.

    Lãnh đạo ký rồi, cô ta lại nói phải chờ quy trình, tháng sau mới được giải ngân.

    Ba giờ sáng, sếp gọi điện giục tôi đặt vé tàu cao tốc lúc sáu giờ sáng.

    Tôi nói: “Tài khoản em hết tiền rồi.”

    Sếp nổi giận:

    “Năm nghìn tệ cũng không lấy ra được, bình thường cậu tiêu tiền vào đâu hết rồi?”

    Tôi mở ghi chú các khoản tạm ứng ra, đọc từng dòng cho ông ta nghe.

    Đầu dây bên kia, im lặng suốt năm phút.

  • Bạn Trai Đào Mỏ

    “Bảo bối ơi, đi làm thêm hè một tháng em kiếm được bao nhiêu vậy?” Bạn trai tò mò hỏi.

    Tôi do dự một lúc lâu:

    “Không nhiều lắm, một tháng ba ngàn.”

    Anh ấy lập tức kêu to:

    “Ba ngàn! Vậy hai tháng là sáu ngàn rồi! Bảo bối ơi, mình giàu to rồi!”

    “Cũng sắp tới sinh nhật anh rồi, anh muốn tai nghe AirPods đời mới với cái card đồ họa, đúng rồi, trong game mới ra mấy bộ skin anh cũng thích lắm.”

    Anh ấy gửi liền mấy icon xin lì xì.

    Tôi từ chối:

    “Em với ba mẹ đã bàn rồi, số tiền này để làm tiền sinh hoạt cho học kỳ sau.”

    Anh ấy không chịu:

    “Sáu ngàn đó! Em chắc chắn không xài hết đâu!”

    Tôi im lặng thu hồi tin nhắn vừa rồi về chuyện ba ngàn một tháng.

  • Lệnh Truy Nã Âm Ty

    Ba năm sau khi chết, tôi bò ra từ giếng Bát Quái – nơi phong ấn đã bắt đầu lỏng.

    Quỷ sai đến đón tôi đi đầu thai, nhưng lần nào cũng thất bại.

    Hắn vò đầu bứt tai lật sổ sinh tử, vẻ mặt khó hiểu: “Rõ ràng cô đã chết ba năm, sao dương gian vẫn còn lệnh truy nã cô?”

    “Với lại hồn và xác cô không thể hợp nhất, trong vòng ba ngày hãy tìm lại xác mình, tôi sẽ đưa cô vào luân hồi.”

    Hắn vừa dứt lời, tôi đột nhiên xuất hiện giữa một buổi lễ cưới.

    Trên lễ đài, chồng cũ của tôi – Giang Lâm Chu – đang đeo chiếc nhẫn to như trứng chim bồ câu vào ngón áp út của cô em gái nuôi – Ôn Dĩ Ninh.

    “Anh Lâm Chu, cưới em đi, em nhất định sẽ đối xử tốt với anh.”

    “Em sẽ không như con chị máu lạnh kia, dắt trai bỏ trốn, còn cuỗm luôn tài sản nhà họ Ôn.”

    Tôi đột ngột lên tiếng: “Em gái, em cưới chồng chị mà sao không ai báo chị một tiếng?”

    Hai người hoảng loạn hét lên, mẹ tôi thì mắng chửi đầy giận dữ:

    “Đồ súc sinh! Mày trốn tội ba năm, giờ còn vác mặt về phá hôn lễ em gái mày à?”

    Tôi không quan tâm, chỉ nhìn Ôn Dĩ Ninh hỏi: “Hỏi thật nè, hồi đó chôn xác tao ở đâu vậy?”

    “Tao cần đầu thai gấp, không có thời gian chơi đùa đâu.”

  • Người Yêu Cũ Của Bạn Trai Trở Về

    Năm thứ ba làm “chim hoàng yến” cho Hỏa Nhiên, anh ấy nói muốn cưới tôi.

    Nhưng đúng lúc đó, người yêu cũ cứng đầu, mạnh mẽ của anh lại bất ngờ quay về.

    “Hỏa Nhiên, em quay lại rồi, anh còn cần em không?”

    Hỏa Nhiên cười khẩy, nghịch tóc tôi.

    “Cô là cái thá gì chứ? Tránh xa ra, đừng để vợ tôi không vui.”

    Thế mà đêm hôm đó, anh lại vào hội sở, cả đêm không về.

    Hôm sau, chúng tôi chia tay trong hòa bình.

    Chuyện đó gần như bóc trần tôi một lớp da, mất một tháng tôi mới vực dậy được.

    Sau đó tôi bắt đầu lại, vậy mà Hỏa Nhiên lại tìm đến. Anh gầy đi nhiều, nhìn cũng buồn bã.

    Anh đau khổ nói: “Anh nhớ em lắm!”

  • Nhân Vật Vô Danh

    Tôi là một nhân vật quần chúng vô danh trong tiểu thuyết, bàn tay tôi đang dần trở nên trong suốt.

    Lúc tôi co ro ở góc sân thượng phơi nắng cho bàn tay, một thiếu niên loạng choạng đẩy cửa sắt bước ra.

    Anh ta vấp chân, ngã nhào một cái, bàn tay vô tình chạm vào mu bàn tay tôi.

    Khoảnh khắc đó, bàn tay tôi lại hiện lên ánh sáng.

    Nhưng lúc này, anh ta đã nhảy qua lan can, đứng trên mép sân thượng.

    Gió thổi làm đồng phục trên người anh ta bay phần phật.

    Tôi lao đến với tốc độ nhanh nhất đời mình, nắm chặt ống quần anh ta.

    “Đợi đã! Đừng vội chết!”

    Vừa dứt lời, trước mắt tôi liền xuất hiện những dòng chữ vàng lơ lửng trên bầu trời.

    【Cô gái này là ai vậy?】

    【Cười xỉu, quần nam phụ sắp bị kéo tuột rồi!】

    【Anh ta vốn muốn tan biến nhẹ nhàng, bay theo gió, ai dè lại không dám nữa. Nhỡ nhảy xuống mà mất quần thì mất mặt quá.】

    【Nam phụ: Khoan đã, mình lên đây để làm gì nhỉ?】

    【Ban đầu là cảnh đau lòng, ai ngờ biến thành trò hề.】

    【Báo! Báo! Nhìn kìa, quần lót anh ta là họa tiết báo nè hahahaha!】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *