Tiếng Lòng Trong Chuồng Lợn

Tiếng Lòng Trong Chuồng Lợn

Mẹ chồng bảo tôi đi cho lợn ăn.

Tôi vừa bước lại gần chuồng lợn, một giọng nói chui thẳng vào tai:

【Tới rồi! Lát nữa tao sẽ cắn nát mặt nó!】

【Con đĩ thối này, tối qua lại dám nằm sát bên người đàn ông của tao ngủ!】

【Hì hì, nó ch/ ếc cũng không ngờ được, tao với chồng nó là một đôi.】

Tôi đứng sững tại chỗ.

Nhìn con lợn đang trừng mắt với tôi trước mặt.

Nhưng nó cũng là lợn đực mà.

01

Khi nghe thấy giọng nói đó.

Tôi còn tưởng mình chưa tỉnh ngủ.

Dù sao bây giờ mới hơn năm giờ sáng, trời vẫn còn tối om.

Một tiếng trước.

Mẹ chồng đã tới đập cửa rồi.

Tôi đẩy đẩy người chồng bên cạnh là Lý Gia Hào.

Anh ta trở mình, quay lưng về phía tôi, người nồng mùi rượu, ngáy như sấm.

Tối qua anh ta uống đến nửa đêm mới về, tôi lau mặt, cởi giày cho anh ta, lục đục đến hai giờ mới ngủ.

Tôi đẩy thêm hai cái nữa, anh ta vẫn không nhúc nhích.

Tiếng chửi của mẹ chồng đã từ ngoài sân truyền tới tận cửa phòng.

“Nuôi một con dâu lười như vậy có ích gì! Cho lợn ăn mà cũng phải gọi ba lần!”

Tôi chỉ đành bò dậy.

Quấn vội cái áo bông rồi đi ra ngoài.

Chuồng lợn ở sau vườn, phải đi qua một lối hẹp tối om.

Không có đèn, tôi lần theo chân tường mà đi.

Bước cao bước thấp, giẫm phải mấy vũng bùn nhão.

Thùng đựng cám đặt ở cửa chuồng.

Mùi nước thừa chua lòm xộc thẳng vào mũi khiến người ta buồn nôn.

Tôi xách thùng lên, vừa lại gần.

Một giọng nói chui vào tai, the thé sắc nhọn:

【Tới rồi tới rồi! Con đĩ này cuối cùng cũng tới!】

Tôi sững lại, quay đầu nhìn quanh.

Không có lấy một bóng người.

Tôi lại bước thêm hai bước.

Trong chuồng, một con lợn đang trừng mắt nhìn tôi.

Béo đến mức bóng mỡ, toàn thân lông đen.

Hai con mắt nhỏ kẹt trong khe thịt, trong bóng tối lóe lên ánh sáng đục ngầu.

Nó sốt ruột dùng mõm húc húc vào máng.

Khụt khịt hai tiếng, như đang giục tôi.

Nhưng giọng nói kia lại vang lên.

Lần này gần hơn, như dán sát vào tai tôi mà nói:

【Lề mề cái gì? Mau vào đi! Vào rồi tao sẽ đè nó xuống, sau đó gặm cho tới chết!】

Tay tôi run lên, làm đổ ra nửa gáo nước thừa.

【Con đĩ thối này có phải biết được gì rồi không?】

【Lần trước con kia cũng cảnh giác lắm, không chịu vào. Kết quả bị tao cắn trúng cánh tay rồi kéo vào trong!】

【Hì hì hì…】

【Kéo về đè trong máng lợn, bắt đầu gặm từ chân, gặm suốt ba ngày, đúng là sướng chết đi được!】

Máu toàn thân tôi lập tức lạnh toát.

Cách một lớp song chắn.

Tôi nhìn thấy rõ ràng.

Trên gương mặt lợn kia vậy mà hiện lên một nụ cười.

Nó lại húc húc vào máng.

【Lại đây! Mau lại đây!】

Giọng nói đó lại vang lên, nhớp nháp chui vào tai tôi.

【Đưa tay vào đây, cho tao ăn.】

Cái thùng trong tay tôi rơi “choang” xuống đất.

Nước thừa văng đầy ống quần, mùi chua thối xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Nhưng tôi không còn để ý tới những thứ đó nữa, tôi chỉ nhìn chằm chằm con lợn kia.

Nó vẫn đang cười.

Thân hình béo ụ nằm đó, giữa hai chân lủng lẳng hai hòn tinh hoàn, là một con lợn đực.

Tôi véo mạnh vào đùi mình một cái.

Đau.

Không phải mơ.

02

Tôi lùi lại hai bước.

Tìm được một ống tre dài.

Tôi múc từng gáo thức ăn cho lợn đổ vào, men theo ống tre mà rót xuống máng.

Đồng thời, tôi nhìn chằm chằm con lợn đó không chớp mắt.

Đôi mắt vốn đang nheo lại của nó đột nhiên mở to.

Tôi nhìn rõ ràng, trên mặt nó thoáng qua một tia kinh ngạc.

Giọng nói lại chui ra:

【Chuyện gì vậy? Con đĩ này sao không lại gần?】

【Đừng hoảng… đừng hoảng… nghĩ cách dụ nó vào…】

【Đúng rồi, giả bệnh! Lát nữa tao ngã xuống, nó nhất định phải vào xem.】

【Đợi nó cúi sát lại, một phát đè xuống, ấn thẳng vào máng lợn!】

【Hì hì hì, cái này hay cái này hay!】

Tôi siết chặt ống tre.

Con lợn bắt đầu ăn.

Nó húc từng miếng lớn, lá rau thối trộn nước ôi văng tung tóe.

Ăn được mấy miếng, thân nó bỗng cứng lại.

Thức ăn trong miệng còn chưa kịp nuốt đã bắt đầu trợn trắng mắt.

Bọt trắng trào ra từ khóe miệng.

Bốn chân co giật.

Thân hình béo ụ đổ ập xuống vũng phân, bắn lên một mảng nước bùn đen vàng.

Tôi đứng ngoài chuồng lợn, không nhúc nhích.

Nó vẫn còn co giật, nhưng mắt lại liếc về phía tôi.

【Lại đây… lại đây… vào xem tao đi…】

Tiếng lòng lại vang lên.

Lần này mang theo vẻ đắc ý không giấu nổi.

【Đợi nó vào tao sẽ nhào lên nó! Cắn nát mặt nó!】

Tôi chộp lấy cây gậy dài bên cạnh.

Nhắm thẳng cái đầu lợn đó, một gậy nện xuống!

Toàn thân mỡ của nó rung lên, nhưng nó vẫn không bò dậy.

Thế nhưng tiếng lòng nổ tung:

【Đệch! Con đĩ chết tiệt này đánh tao!!!】

【Đau quá a a a, sao nó ra tay nặng thế!】

【Nhịn! Nó chắc chắn đang thăm dò. Nếu tao đứng dậy nó sẽ biết tao giả vờ mất…】

Tôi lại giơ gậy lên.

Đúng lúc đó, phía sau truyền đến một tiếng quát the thé:

“Cô đang làm cái gì vậy!”

03

Tôi quay đầu lại, mẹ chồng đứng sau lưng tôi, mỡ ngang trên mặt cũng run lên.

“Cô bị điên à! Đánh lợn làm gì!”

Khóe miệng con lợn khẽ cong lên.

Tiếng lòng lại chui ra, lần này là cuồng hỉ không kìm được:

【Tới rồi! Đồng bọn của tao tới rồi!】

【Con mụ già chết tiệt này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì! Chỉ vì ham nhà con đĩ này có tiền mới đồng ý cho Gia Hào cưới nó!】

【Đợi tao cắn nát mặt con đĩ, mụ già chắc chắn cũng không trách tao đâu!】

【Trước đây mụ còn cố ý bắt mấy con đĩ nhỏ kia tới cho lợn ăn, chẳng phải muốn tao thay mụ trút giận sao?】

【Lần trước con sinh viên kia bị cắn mất nửa bên mặt, điên rồi hì hì hì…】

Tôi siết chặt cây gậy trong tay.

Hóa ra tôi không phải người bị hại đầu tiên.

Mẹ chồng xông tới trước mặt, đưa tay giật lấy cây gậy của tôi.

“Lợn sao lại sùi bọt mép? Ban nãy nó còn đang yên đang lành, sao vừa cô cho ăn đã xảy ra chuyện?

“Có phải cô bỏ độc không!”

Tôi lùi lại một bước.

“Mẹ, con cũng không biết, con vừa đổ xong thức ăn thì nó ngã, con muốn đánh cho nó tỉnh…”

“Đánh tỉnh? Tỉnh cái đầu mẹ cô!”

Mẹ chồng một phát nắm chặt cổ tay tôi.

“Sao cô độc ác thế hả! Tôi chỉ bảo cô cho lợn ăn thôi mà cô lại muốn đánh chết nó!”

Móng tay bà ta bấm vào thịt tôi, đau đến mức tôi run lên.

“Còn không mau vào trong xem đi!”

“Con…”

Tôi liếc về phía chuồng lợn, giọng run rẩy:

“Mẹ, con không được, con sợ…”

“Sợ cái gì mà sợ!”

Giọng mẹ chồng chói tai đến nhức óc.

“Đây là lợn bình thường sao? Đây là con Gia Hào nuôi từ nhỏ đến lớn! Nếu nó có mệnh hệ gì, cô xem Gia Hào có lột da cô không!”

Bà ta kéo tôi về phía chuồng lợn.

Tôi cố tình chần chừ.

Tiếng lòng của con lợn không ngừng vang bên tai tôi.

【Mau vào đi hì hì hì hì!】

04

Mẹ chồng đang định đẩy tôi vào chuồng lợn thì.

Bà ta đột nhiên khựng lại.

Mắt nhìn chằm chằm vào bên trong chuồng.

Tôi men theo ánh mắt bà ta nhìn qua.

Con lợn đó vẫn nằm sấp trong vũng phân.

Mà bên cạnh nó có một thứ vàng óng đang phát sáng.

Vòng tay vàng của tôi.

Là thứ tôi vừa thừa lúc hỗn loạn ném vào.

Yết hầu mẹ chồng khẽ chuyển động.

Bà ta nuốt nước bọt một cái, trong mắt đầy tham lam.

Ngay giây sau.

Mẹ chồng đã bước vào chuồng lợn.

Bà ta cúi xuống, mặt áp sát miệng lợn, đưa tay với lấy chiếc vòng.

05

Đúng lúc đó.

Con lợn động đậy.

Nó há miệng, nhắm thẳng vào mặt mẹ chồng cắn một phát!

“A!”

Tiếng thét thảm thiết của mẹ chồng vang lên.

Cú cắn này rất chắc.

Miệng lợn từ trên chụp xuống trùm kín cả khuôn mặt bà ta.

Hàm trên mắc vào hốc mắt.

Hàm dưới chụp lấy cằm.

Răng ra sức nhai nghiến.

Con lợn ngoạm mặt bà ta, kéo vào sâu trong chuồng.

Mẹ chồng liều mạng giãy giụa.

Vòng vàng từ tay bà ta bay ra.

Lăn hai vòng, vừa vặn dừng lại bên chân tôi.

Tôi nhanh tay nhặt lên.

Tiếng lòng của con lợn vô cùng phấn khích:

【Cắn! Tao cắn! Tao dùng sức cắn chết con đĩ này!!】

【Cho nó dụ dỗ Gia Hào! Cho nó leo lên giường người đàn ông của tao! Cắn nát cái mặt nó, tao xem sau này nó còn lấy gì mà lẳng lơ! Lấy gì mà đê tiện!】

【Cắn chết nó cắn chết nó cắn chết nó!】

Hai tay mẹ chồng quờ ra sau.

Móng tay cào vào lỗ mũi con lợn.

Con lợn đau điếng, miệng càng dùng lực hơn.

Hai hàm răng trên dưới đan vào nhau nghiền ép, như nhai một miếng thịt còn xương.

Tiếng kêu thảm của mẹ chồng đổi giọng.

Từ chói tai thành khàn đặc.

Dần dần biến thành tiếng hít khí.

Cuối cùng, không còn tiếng nữa.

Con lợn vẫn chưa buông miệng.

Nó ngậm cái đầu đó, lắc trái lắc phải.

Thân thể mẹ chồng mềm nhũn lắc lư theo.

Lại qua một lúc nữa.

Con lợn mới nhả miệng.

Thở phì phò.

Mẹ chồng mềm oặt nằm sấp, mặt ngửa lên.

Đã không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa.

Chỉ còn lại một đống thịt nát đỏ trắng lẫn lộn.

Sống mũi không còn, môi không còn, nướu răng lộ ra bên ngoài, trắng ởn.

Con lợn cúi đầu.

Dùng mõm húc húc bà ta.

Sau đó nó khựng lại.

Đôi mắt nhỏ đột nhiên trợn to.

06

Con lợn ngẩng đầu.

Đối diện thẳng với tôi.

Con lợn sững sờ.

Tiếng lòng cũng ngơ ngác:

【Sao… sao lại thế này?】

Nó cúi đầu nhìn đống thịt nát trên đất, lại ngẩng đầu nhìn tôi.

Cúi đầu.

Lại ngẩng đầu.

【Người đàn bà này sao lại đứng ở ngoài?】

【Vậy tao cắn là ai? Tao cắn…】

Nó dùng miệng gạt tóc trên đống thịt nát kia ra.

Mấy sợi tóc vừa rồi còn dính máu bị nó húc sang một bên.

Lộ ra bên dưới là chân tóc hoa râm.

Mắt con lợn lại trợn to.

【Bà… bà già?】

Tiếng lòng run rẩy.

【Sao lại là bà già!!】

【Rõ ràng tao nghe thấy bà ta bảo con đĩ kia vào, sao chính mình lại vào trước?】

【Xong rồi xong rồi xong rồi…】

【Gia Hào mà biết tao cắn mẹ hắn, hắn nhất định sẽ trách tao. Hắn hiếu thảo như thế, hắn nghe lời mẹ hắn như thế… nếu hắn biết rồi…】

Con lợn ngẩng đầu, mắt lại nhìn về phía tôi.

Lần này ánh mắt trở nên vô cùng độc ác.

【Đều là con đĩ độc ác này!!】

【Là nó!! Chắc chắn là nó cố ý đẩy bà già vào!】

【Tao phải xé xác nó!】

Con lợn lao về phía trước, đâm vào hàng rào chuồng.

Hàng rào rất chắc chắn.

Không hề lay động.

Nó nhe răng về phía tôi, trên răng còn dính thịt vụn.

Nhưng nó không ra được.

Tôi quay người bỏ chạy.

Vừa chạy vừa hét:

“Cứu mạng! Mau tới cứu người! Lợn nhà tôi giết người rồi! Lợn ăn thịt người rồi!!”

Sau lưng, trong chuồng lợn vang lên tiếng tru gào điên cuồng.

Trong lòng tôi rất rõ ràng.

Con lợn này tuyệt đối không thể giữ lại!

Similar Posts

  • Căn Nhà Này Tôi Phải Lấy Lại

    Tôi và em trai cùng lúc chuẩn bị hôn lễ.

    Ba mẹ thì để tôi tự xoay xở, còn họ thì tất bật lo cho em.

    Bố mẹ chồng không những không trách móc, mà còn vét ra hơn nửa số tiền tích cóp, giúp tôi và Trường Nghiêm đặt một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.

    Ngày tôi háo hức đi nhận nhà, lại phát hiện trên giấy chứng nhận quyền sở hữu, không biết từ lúc nào, tên chủ sở hữu đã biến thành em trai tôi.

    Tôi run rẩy gọi điện về nhà chất vấn.

    Mẹ tôi lại khóc lóc:

    “Nhà bên vợ của em con ép dữ quá, nói không có nhà thì không cưới. Con dâu đang mang thai, nếu không có chỗ ở thì nó sẽ bỏ đứa bé không chịu kết hôn. Đó là cháu đầu tiên của mẹ, mẹ nào nỡ! Con là chị, chẳng lẽ không thể giúp em một lần sao?”

  • Công Ty Hứa 3 Triệu Lương Năm, Nhưng Mỗi Tháng Tôi Chỉ Nhận 20.000

    Tôi ký hợp đồng lương năm 300 vạn tệ (≈ 10.8 tỷ VNĐ).

    Sau khi vào công ty nửa năm, ngày nào tôi cũng tăng ca tới tận rạng sáng, cuối tuần không có một ngày nghỉ.

    Trong cuộc họp toàn công ty, tổng giám đốc còn công khai khen tôi là “trụ cột của doanh nghiệp”, nói sẽ tập trung bồi dưỡng tôi.

    Tôi chỉ mỉm cười gật đầu, trong đầu âm thầm tính toán con số trong tài khoản ngân hàng.

    Cho đến tháng thứ sáu.

    Khi mở ứng dụng ngân hàng ra, nhìn số dư trên màn hình… tay tôi bắt đầu run.

    Tôi gửi một lá đơn xin nghỉ việc cho tổng giám đốc.

    Ông ta lập tức xông thẳng vào phòng làm việc của tôi, đập mạnh xuống bàn:

    “Lương năm 300 vạn mà cô còn chưa hài lòng? Rốt cuộc cô còn muốn gì nữa?”

    Tôi xoay màn hình điện thoại về phía ông ta.

    “Ngài tự nhìn xem… sáu tháng qua, mỗi tháng tôi thực sự nhận được bao nhiêu.”

    Sắc mặt ông ta… lập tức trắng bệch.

  • Tôi Từng Có Ánh Nắng Ấm Áp

    Ngày đi đăng ký kết hôn, Phó Trầm Chu – người tôi yêu mười năm – không xuất hiện.

    Anh chỉ sai người mang đến một tấm “phiếu tha thứ vô điều kiện”.

    Kèm theo đó là một câu nói.

    “Em từng nói, không cần biết anh làm gì, chỉ cần có tấm phiếu này, em sẽ vô điều kiện tha thứ cho anh.”

    Lướt vòng bạn bè, Trì Niệm mới biết lý do anh đã hủy cuộc hẹn.

    Con chó ngao đen to tướng tên Bá Vương mà Giang Hiểu nuôi sắp đẻ, anh phải ở bên cạnh chăm sóc, không rời được.

    Anh không chỉ mời chuyên gia thú y tới nhà đỡ đẻ, còn bỏ ra cả triệu tệ để đặt làm riêng một chiếc lồng chó sang trọng đính kim cương.

    Giang Hiểu là “ác nữ” khét tiếng ở Bắc Kinh, từng bắt nạt đến mức ép chết mấy người, còn lái xe không bằng lái đâm chết người.

    Ai mà cô ta nhìn không thuận mắt đều bị cô ta hành hạ đến thê thảm.

    Bị người ta mắng chửi, Giang Hiểu chỉ hờ hững ném ra một câu:

    “Bọn họ vốn như kiến cỏ, chết thì chết thôi.”

    Vô số người ghét cay ghét đắng cô ta, nhưng chỉ vì năm xưa cô từng từ chối Phó Trầm Chu, nên cô trở thành “bạch nguyệt quang” mà anh không thể quên.

    Ngày nhà họ Giang phá sản, Phó Trầm Chu đưa Giang Hiểu về nuôi trong biệt thự đứng tên mình.

    Đối diện với Trì Niệm đang khóc lóc làm ầm, anh nói:

    “Niệm Niệm, người anh yêu là em. Nhưng Giang Hiểu là mối tình không thành thời niên thiếu của anh. Không có được thì sẽ mãi nhớ nhung. Chờ anh chiếm được rồi, chán rồi thì sẽ đá cô ta đi. Sau đó mới có thể toàn tâm toàn ý ở bên em cả đời.”

    Đó là lần đầu tiên anh lấy ra tấm “phiếu tha thứ vô điều kiện”.

  • Cô Bé Và Chiếc Máy Giặt

    Mẹ của tôi là một nhà thiết kế thiên tài.

    Bà mười tuổi đã thi đại học, mười sáu tuổi lấy bằng tiến sĩ, mười tám tuổi ra nước ngoài du học.

    Hai mươi hai tuổi, bà lại vì tôi mà từ bỏ công việc, vùi mình trong cơm áo gạo tiền, trở thành một người mẹ nội trợ.

    Mọi người đều nói tôi là cô công chúa nhỏ lớn lên trong hạnh phúc.

    Nhưng ngày cha xách vali rời khỏi nhà, chỉ vì tôi gọi một tiếng “Ba đừng đi”, mẹ bỗng quay đầu lại.

    Ánh mắt bà nhìn gương mặt giống cha như đúc của tôi, tràn đầy căm ghét.

    “Đồ sói con không biết điều!”

    “Tao từ bỏ tương lai, cực khổ sinh ra mày, mà trong mắt mày chỉ có cái thằng cha ngoại tình đó thôi sao?!”

    Bà lấy đế dép đánh vào mặt tôi đến miệng đầy máu.

    Ngoại vội vàng ngăn lại, dịu dàng nói: “Đừng đánh nữa, Duyên Duyên dù sao cũng là con của con mà.”

    Đau là tôi, nhưng người khóc lại là mẹ.

    Đêm đó, mẹ khoác tay một người đàn ông khác bước ra khỏi cửa.

    Tôi sợ mẹ cũng sẽ bỏ rơi mình, quỳ bò đến cửa, nắm lấy váy bà mà gào khóc:

    “Mẹ, con sai rồi, mẹ đừng bỏ con! Con sẽ ngoan, con sẽ không đòi gặp ba nữa đâu!”

    Mẹ giẫm gãy chân tôi bằng gót giày cao gót rồi ném tôi vào máy giặt.

    “Đừng chạm vào tao, tao không phải mẹ mày!”

    “Tao nói cho mày biết! Điều hối hận nhất đời này của mẹ mày là đã sinh ra đứa con khốn nạn như mày với thằng khốn đó!”

    Cửa sập mạnh.

    Cây lau nhà bên cạnh ngã xuống, vô tình ấn nút khởi động.

    Còn tôi lại nghĩ —Tốt quá, mẹ cuối cùng cũng tha thứ cho tôi rồi.

  • Mười Năm Nuôi Kẻ Phản Bội

    VĂN ÁN

    Nuôi chồng mười năm, hắn mắng con gái tôi là con ăn mày, nhưng lại lấy tiền của tôi mua túi hiệu giới hạn tặng cho nữ streamer kia!

    Tôi lập tức đóng băng toàn bộ tài sản, để cả thiên hạ cùng chứng kiến cảnh gã đàn ông ăn bám ấy phải ra đi tay trắng.

    Hắn quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ.

    Tôi chỉ lạnh lùng bật cười:

    “Anh hối hận, không phải vì yêu tôi, mà vì biết mình sắp tiêu đời rồi.”

  • Bạn Trai Thích Thực Tập Sinh Mới Đến

    Bạn trai yêu nhau ba năm, hôm nay định cầu hôn tôi.

    Một tiếng trước buổi họp tổng kết quý, từ khóa hot trên nội bộ công ty đã bùng nổ— “Tổng kết xong, Tống Thâm sẽ cầu hôn Nguyễn Thì Nhiễm.”

    Nhưng lúc này, tôi lại bắt gặp Tống Thâm đang hôn thực tập sinh mới ở góc cầu thang thoát hiểm, ép cô ta vào bức tường loang lổ.

    Toàn thân tôi lạnh toát. Sau cơn chấn động cảm xúc dữ dội, tôi chọn cách rút lui.

    Buổi họp này là dự án khó nhằn mà cả nhóm tôi đã cắn răng làm suốt một năm, tuyệt đối không được xảy ra sơ suất.

    Cố gắng chịu đựng đến khi báo cáo kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội, đèn sân khấu đột ngột rọi thẳng vào tôi.

    Bên cạnh, Tống Thâm quỳ một gối, cầm hộp nhẫn trong tay, cả khán phòng lặng như tờ.

    Tôi thấy tay anh ta run rẩy khi mở hộp, rồi ngay giây tiếp theo, anh ta vượt qua vai tôi, giơ nhẫn về phía cô thực tập sinh ở hàng ghế sau—gương mặt cô ta trắng bệch.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *