Đêm Nguyên Tiêu, Đừng Bắt Tôi Tăng Ca

Đêm Nguyên Tiêu, Đừng Bắt Tôi Tăng Ca

Tôi có một cái huông kỳ lạ: cứ đến đêm Nguyên tiêu là phải xin nghỉ, bởi chỉ cần tôi tăng ca vào đêm này, công ty chắc chắn sẽ có người ch e c.

Năm đầu tiên, có một người bị trầ/ m z nh/ ảy lầ/ u 44.

Năm thứ hai, có một người bị nhân tình tìm đến tận nơi đâ/ m ch e c.

Để không gây rắc rối cho công ty, hằng năm tôi đều xin nghỉ suốt từ Tết Nguyên đán cho đến hết rằm tháng Giêng.

Cho đến năm nay, em vợ của sếp lên làm lãnh đạo, hắn nhìn tôi cười lạnh:

“Cái gì mà huông nghỉ lễ với chả thể chất đặc biệt, tôi thấy cô chỉ là lười làm mà thôi.”

“Thằng này đé/ o cho cô nghỉ đấy, để tôi chống mắt lên xem công ty này xảy ra được chuyện gì.”

Đúng đêm Nguyên tiêu, công ty bốc ch/ áy, lính cứu hỏa khiêng ra từng khối than đen kịt.

Hắn đã bị thi/ u đến mức chẳng còn m/ ả/h nào ngu/ yên vẹn để mà ghép lại nữa.

1.

Lính cứu hỏa đến kịp thời nên lửa không cháy lan ra ngoài, nhưng căn phòng 1203 nơi công ty tôi tọa lạc đã bị thiê/ u r/ ụi chỉ còn trơ khung

Khi lính cứu hỏa đưa từng mản/ h xư/ ơng đen kịt của vị lãnh đạo nọ ra ngoài, tôi nhìn đống tr/ o tà/ n đó mà nôn thốc nôn tháo.

Lại xảy ra chuyện rồi, lại có chuyện rồi, đây là mạng người thứ ba.

Dây cảnh báo nhanh chóng được giăng lên.

Sếp tôi – Tôn Hạo Thiên nghe tin dữ vội vàng chạy đến.

Bà chủ Vương Bình Bình lao tới, khóc lóc chửi rủa tôi thậm tệ:

“Cô trả mạ/ ng em trai lại đây cho tôi! Đêm nay chỉ có cô và Diệu Tổ tăng ca, chính cô đã gi e c nó!”

Tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy:

“Không liên quan đến tôi mà, tôi chỉ xuống lầu mua chai nước, lúc quay lại đã thấy tòa nhà bốc cháy rồi.”

“Mọi người xem, nước này là do Vương Diệu Tổ bắt tôi đi mua đấy.”

Tôi run cầm cập lấy điện thoại ra, mở hộp thoại với Vương Diệu Tổ.

Trong đó ghi lại rõ mồn một:

Tao chơi gam/ e buồn ngủ quá, mày ra đối diện đường mua cho tao chai Re/ d Bu/ ll, không đi thì tao đuổi việc.

Tôi đâu thể không đáp ứng yêu cầu nhỏ nhặt như vậy chứ!

“Với lại tôi đã nói rồi, tôi có cái huông cứ Nguyên tiêu tăng ca là có người ch e c…”

Càng nói tôi càng thiếu tự tin, giọng nhỏ dần.

“Cô bớt lấy mấy cái chuyện mê tín đó ra mà hù tôi!”

Vương Bình Bình gào thét như một mụ đàn bà chanh chua, rồi đấ/ m túi bụi vào người Tôn Hạo Thiên:

“Ông nói gì đi chứ!”

Tôn Hạo Thiên có vẻ bình tĩnh hơn vợ, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại thoáng chút sợ hãi.

Ông ta kiên nhẫn khuyên vợ đợi cảnh sát đến.

“Lại là cô!” Đội trưởng Trương của đội hình sự sải bước qua hàng rào phong tỏa, sắc mặt u ám:

“Lần này, dù thế nào tôi cũng không để kẻ sá/ t nh/ ân hàng loạt như cô nhởn nhơ nữa đâu!”

Tôi cảm thấy thật vô lý: “Ai là sá/ t nh/ ân cơ ạ?”

“Năm đầu tiên cô đến đây, đêm Nguyên tiêu cô đòi nghỉ nhưng lãnh đạo không phê, thế là từ năm thứ hai, cứ hễ hắn không cho cô nghỉ là công ty lại có người ch e c.”

“Triệu Tinh Tinh, chúng ta là người văn minh, đừng nói mấy lời ám muội nữa.

Cái gì mà thể chất cứ không nghỉ là có người ch e c, trên đời làm gì có chuyện nực cười như thế?

Chẳng qua là để được nghỉ phép mà cô đã ra tay gi e c người nhiều lần, còn gì để chối cãi nữa không?”

Tôi sắp phát điên vì oan ức rồi:

“Không phải, ý ông là hai người trước đó cũng do tôi giết sao? Lúc đó các ông cũng đã điều tra rồi mà!”

“Người bị trầm cảm kia là do mẹ anh ta bị ng/ ộ đ/ ộc khí gas, anh ta không chịu nổi cú sốc mới 44.

Còn người bị gi e c kia là do cô nhân tình ra tay. Hoàn toàn không liên quan gì đến tôi!”

“Ai biết được cô đã làm gì sau lưng?” Đội trưởng Trương lạnh lùng nói,

“Nếu không thì tại sao họ không chết sớm hay muộn, mà cứ hễ cô tăng ca là họ lại ch e c?”

“Vậy động cơ của tôi là gì? Chỉ để được nghỉ hai ngày thôi sao?” Trời ạ, quá sức phi lý.

Đội trưởng Trương nhất thời im lặng. Đám đông xung quanh xì xào bàn tán, vừa sợ hãi vừa tò mò ngó nghiêng vào trong:

“Đó là x/ ác ch e c sao? Chá/ y đến mức này rồi à.”

“Nghe nói lãnh đạo không cho nghỉ nên nhân viên mới báo thù gi e c ng/ ười đấy.”

“Biế/ n t/ hái vậy sao? Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà gi e c người à?”

Tôi không thèm chấp những người này, bắt người phải có bằng chứng, kết quả điều tra sẽ chứng minh tôi trong sạch.

Không lâu sau, một cảnh sát trẻ cầm điện thoại chạy đến nói gì đó với Đội trưởng Trương.

Mắt Đội trưởng Trương sáng lên, ông ta đưa điện thoại ra trước mặt tôi:

“Cô còn nói không có động cơ, vậy đây là cái gì?”

Mắt tôi trợn ngược vì sốc. Trên màn hình là hơn 200GB “phim hành động”, chỉ nhìn một cái thôi cũng đủ khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Mà nữ chính trong đó, không ngoại lệ, đều đã được gh/ ép m/ ặt của tôi vào!

“Thứ này được tìm thấy trong USB của Vương Diệu Tổ.

Cô căm hận hắn vì hắn tu/ ng ti/ n đồn nhảm về cô, nên cô đã ra tay gi e c hắn!”

Tôi tức đến mức run rẩy cả người.

Cái tên Vương Diệu Tổ này, hóa ra hắn không chỉ làm khó dễ tôi trong công việc mà sau lưng còn làm những chuyện v/ ô liê/ m sỉ như thế.

Nghĩ đến những lúc ánh mắt hắn dính chặt trên người mình, tôi lại thấy buồn nôn.

Nhưng đối mặt với sự ép hỏi của Đội trưởng Trương, tôi vẫn phải tự minh oan:

“Tôi hoàn toàn không biết hắn làm những chuyện này, sao có thể gi e c hắn được?”

“Cô nói không biết là xong sao? Chúng tôi đang điều tra nguyên nhân vụ hỏa hoạn, lần này cô có chắp cánh cũng khó thoát!”

Mọi người đều đứng chờ tại chỗ, bầu không khí căng thẳng và đông đặc.

Một lúc sau, một cảnh sát hình sự trẻ tuổi khác đi tới, vẻ mặt ngập ngừng.

“Nói mau!” Đội trưởng Trương gầm lên.

Cậu cảnh sát trẻ giật nảy mình:

“Điều tra rõ rồi ạ, nguyên nhân vụ cháy lần này là do chập điện vì dây dẫn cũ nát.

Điểm khởi phát cháy nằm đúng ngay văn phòng của Vương Diệu Tổ, dấu vết rất rõ ràng.”

“Không hề có dấu vết của việc cố ý phóng hỏa.”

Nghĩa là, tôi trong sạch. Vương Diệu Tổ khi chơi game thường đeo tai nghe, có lẽ hắn chơi quá hăng say nên không phát hiện ra lửa cháy,

đến khi lửa lan rộng thì hắn đã không còn đường thoát. Chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra!

Tôi hào hứng đưa ra suy luận của mình, mọi người xung quanh cũng gật đầu thấy có lý.

Nhưng Đội trưởng Trương vẫn giữ ánh mắt sắc lẹm, nghiêm nghị nhìn tôi:

“Vậy ý cô là, chính vì cô tăng ca vào đêm Nguyên tiêu nên Vương Diệu Tổ mới ch e c?”

Tôi cũng thấy chuyện này rất phi lý, nhưng hiện tại nhìn lại thì đúng là như vậy.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng rùng mình, run rẩy nói với Đội trưởng Trương:

“Hay là… để tôi về trước được không? Tôi sợ tôi đứng dưới sảnh này cũng bị tính là đang tăng ca.

Đêm Nguyên tiêu vẫn chưa qua, tôi không muốn lại có thêm mạng người nào nữa đâu.”

2.

“Cô đang đe dọa tôi đấy à?”

“Không không, tôi không dám.”

Tôi lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Tôi chỉ cảm thấy ba lần tăng ca là ba mạng người.

Dù kết quả điều tra lần nào cũng chứng minh không liên quan đến tôi, nhưng cái “thể chất” này của tôi vẫn nên được coi trọng một chút.

Có những thứ không tin thì cũng phải nên kiêng dè.

“Hừ,” Đội trưởng Trương cười lạnh, “Cô nghĩ chúng tôi sẽ tin mấy cái chuyện tâm linh kỳ quái này sao?”

Ông ta hét lớn với đám đông xung quanh:

“Thế giới này là duy vật, mọi người đừng tin vào những chuyện hư cấu này.

Tăng ca đêm Nguyên tiêu mà lại là nguyên nhân gây ch e c người, chuyện đó làm sao có thể xảy ra được?”

Những người xung quanh nghe vậy càng thêm tin tưởng ông ta.

“Đúng thế, phi lý quá.”

“Hoặc là mấy chuyện này chỉ là trùng hợp, hoặc cô ta thực sự là hung thủ.”

Thấy ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía mình, mặt tôi đỏ bừng:

“Tôi là đang muốn tốt cho mọi người thôi…”

Thật sự sẽ có người ch e c đấy!

Đội trưởng Trương hít một hơi sâu, theo lệ thường lệnh cho cấp dưới đi tra soát các mối quan hệ của Vương Diệu Tổ, đồng thời lật lại hồ sơ của hai người chết trước đó.

Ông ta muốn điều tra trọng điểm xem giữa ba người này có mối liên hệ nào không.

Vương Bình Bình đâu dễ dàng bỏ qua cho tôi, mụ ta mắng chửi:

“Tôi thấy mấy cái vide/ o đó chẳng phải ghép mặt gì cả, chính là cô đấy.

Cô làm mấy chuyện đ/ ốn m/ ạt sau lưng bị em trai tôi biết được, nên cô mới gi e c người diệ/ t khẩu.”

“Cán bộ công an, hung thủ chính là cô ta, các anh mau bắt cô ta về đi!”

Tôi bình tĩnh nhìn mụ, lúc này ai động thủ trước người đó sẽ thất thế:

“Bà ta đang tung tin đồn nhảm bôi nhọ tôi trước mặt mọi người, tôi yêu cầu bắt giữ bà ta vì tội vu khống và bồi thường thiệt hại tinh thần cho tôi.”

Đội trưởng Trương nhíu mày, quát mắng Vương Bình Bình:

“Mấy cái video đó có dấ/ u vết xử lý A/ I rõ ràng, còn nói bậy nữa tôi sẽ bắt bà trước.”

Để tránh có thêm người ch e c, tôi đề nghị:

“Hay là cứ để tôi về đi, qua đêm Nguyên tiêu rồi tính, tôi cũng chẳng chạy đi đâu được.”

Sắc mặt Đội trưởng Trương vẫn rất khó coi, ông ta không thèm để ý đến tôi.

Lúc này, kết quả điều tra sơ bộ cũng đã có.

“Đội trưởng Trương, quan hệ xã hội của Vương Diệu Tổ rất đơn giản, hắn sống ở nhà chị gái và anh rể, làm việc tại công ty của họ,

hằng ngày chỉ ham chơi lười làm, cũng chưa từng nghe nói gây thù chuốc oán với ai.”

“Mối liên hệ giữa ba người chết này cũng rất đơn giản, họ đều là nhân viên làm việc tại cùng một công ty, ngoài ra không hề có tranh chấp tình cảm hay nợ nần gì khác.”

Similar Posts

  • Lạnh Lùng Nhưng Nghiện Khoe Bạn Gái

    VÂN ÁN

    Bạn cùng bàn của tôi là một nam thần lạnh lùng nổi tiếng, nhưng lại đánh nhau cực ghê và chưa bao giờ liếc nhìn ai bằng khóe mắt.

    Tôi luôn dè dặt khi tiếp xúc với cậu ấy, chỉ sợ vô tình chọc giận.

    Nhưng một hôm sau giờ tan học, tôi quay lại trường lấy đồ, thì thấy trong lớp – lẽ ra phải trống không – lại ngồi đầy những gương mặt khó quản.

    Bạn cùng bàn lạnh lùng của tôi ngồi chính giữa, vẻ mặt đắc ý:

    “Có gì đáng khoe đâu? Đâu có ai xinh bằng Cẩm Nhất nhà tôi.”

    Đọc full tại page bắp cải đáng yêu

    Tôi đứng ở cửa không dám cắt ngang màn khoác lác đó, bởi vì tôi chính là Cẩm Nhất.

  • Nghiệp Duyên Của Phật Nữ

    Tôi sinh ra đã “mồm quạ đen”: hễ buột miệng nói điều xấu là lập tức ứng nghiệm.

    Năm bốn tuổi, tôi chỉ làm rơi một hạt cơm, bà nội đã tóm lấy tôi, lôi thẳng ra hố xí:

    “Đồ của nợ, còn dám lãng phí lương thực à? Chi bằng giờ dìm mày ch//ết luôn cho xong!”

    Tôi ngẩng đầu nhìn bà, khẽ nói: “Chính bà sẽ rơi xuống hầm phân mà ch//ết đuối.”

    Lời vừa dứt, chân bà trượt một cái, bổ nhào xuống hầm phân, không bao giờ ngoi lên được nữa.

    Ông nội chỉ thẳng mặt tôi chửi là “sao sát”, nói tôi hại ch//ết bà, rồi quay lưng lén bá/n tôi cho bọn bu/ôn ng/ười.

    Tôi nhìn theo bóng lưng ông, thấp giọng nói: “Ông với hắn sẽ bị xe ngựa tông ch//ết cả hai.”

    Vừa dứt lời, một cỗ xe do ngựa điên kéo lao ầm ầm tới, cán cả ông lẫn tên buôn người dưới bánh xe.

    Dân làng bảo tôi là yêu nghiệt, nhao nhao đòi đánh ch//ết cho xong, kẻo cái miệng quạ đen của tôi hại ch//ết cả làng.

    Cha mẹ bất đắc dĩ, quỳ trước mặt trụ trì chùa suốt ba ngày ba đêm, mới xin được cho tôi vào chùa tụng kinh, mong Phật Tổ trấn được cái miệng này, ít ra… còn che chở được tôi.

    Họ nói, đợi khi nào có điều kiện sẽ quay lại đón tôi.

    Nhưng tôi cứ đợi, đợi mãi đến khi trở thành “cô gái nhà Phật” nổi tiếng trong chùa, vẫn chẳng thấy họ đến.

    Cho đến một ngày, mẹ tôi mắt đỏ hoe tìm tới, nói muốn đưa tôi xuống núi:

    “Phùng Xuân, ba con bị người ta đánh què chân, em gái con… bị cầm thú làm nhục… Con theo mẹ về, nhìn họ lần cuối…”

    Nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của mẹ, tôi không nói hai lời, thu dọn quần áo rồi theo bà bước ra khỏi cổng chùa.

    Từ khi vào cửa Phật, tôi hiếm khi mở miệng; nhưng hễ tôi mở miệng, lời nói ra lại đủ khiến kẻ ác nhà tan cửa nát.

  • Mỗi Ngày Đều Lo Tiểu Thư Sụp Đổ Hình Tượng

    Trở thành nha hoàn thân cận của tiểu thư, ngày nào ta cũng nơm nớp lo sợ, chỉ e vô ý gây họa. Tiểu thư bị oan ức hay bị mắng, ta luôn là kẻ đầu tiên xông ra đối chất.

    Người ngoài cười chê ta khờ dại, bảo rằng tiểu thư chỉ đang lợi dụng ta như con tốt thí mạng. Nhưng đến khi cô gia vì bạch nguyệt quang của hắn mà muốn đánh chết ta, tiểu thư rốt cuộc không nhịn được: “Ngươi… dừng… dừng… dừng… dừng tay lại cho ta!”

    Xong rồi, họa lớn cuối cùng vẫn bị đâm toạc!

  • Bạn Gái Sếp Là Trùm Cuối

    Dùng tên thật để gửi hợp đồng cho sếp, ai ngờ lại bị bạn gái sếp tưởng là thư tình của “tiểu tam”, xé tan tành.

    Sếp gọi điện xin lỗi, còn cô ta thì vẫn giả vờ nũng nịu vu khống:

    “Em chỉ lo cho anh thôi mà, ngày nào anh cũng tăng ca không chịu về nhà, em thật sự không thấy an toàn…”

    “Với lại ai mà biết cô ta có mưu đồ gì không? Tuổi còn trẻ như vậy mà đã làm trợ lý đặc biệt, người hiểu chuyện thì tự hiểu rồi đấy.”

    Sếp bảo tôi đừng để bụng, còn bồi thường gấp ba lần tiền lương, giục tôi nhanh chóng hoàn thiện lại hợp đồng.

    Nhưng đến ba giờ sáng, khi tôi gọi cho sếp để xác nhận bản cuối cùng của hợp đồng, anh ta lại từ chối bắt máy hết lần này đến lần khác.

    Ngày mai là ngày ký hợp đồng, sếp đã dặn tôi dù thế nào hôm nay cũng phải để anh ta xác nhận bản hợp đồng.

    Tôi hết cách, đành đổi điện thoại khác để tiếp tục gọi cho sếp.

    Kết quả, đầu dây bên kia lại vang lên giọng của bạn gái anh ta:

    “Cô phiền đủ chưa vậy? Là người trưởng thành rồi thì có thể giữ chút giới hạn không?”

    “Nửa đêm nửa hôm còn gọi cho chồng tôi, là muốn quyến rũ ai hả?”

    Chưa kịp để tôi mở miệng, điện thoại đã bị dập ngang rồi còn bị chặn luôn.

    Liên lạc với sếp không được, công ty cũng chẳng còn ai.

    Tôi ôm một bụng tức về nhà ngủ, dù sao trời có sập xuống thì cũng không phải rơi trúng tôi.

    Ai ngờ hôm sau, đúng lúc đang ký hợp đồng với đối tác, bạn gái của sếp lại bất ngờ xuất hiện.

  • Kim Tỏa Tù Lung

    Ta mang thai mười tháng, sinh hạ một đứa con, nhưng không phải cốt nhục của Trần Vũ.

    Vậy mà hắn vẫn hết mực che chở yêu thương.

    Ngay cả chính thê của hắn muốn cướp lấy đứa trẻ, cũng bị hắn hung hăng quất roi.

    Người đời đều nói, một quả phụ bị phu quân ruồng bỏ như ta lại được hắn thiên vị sủng ái, ắt là phúc phận kiếp trước tu thành.

    Trần Vũ cũng thường hay nói, ngoài danh phận ra, cả mạng hắn cũng có thể cho ta.

    Ta trừng mắt lườm, toàn là mấy thứ chẳng ai cần, cho cũng như không.

    Về sau hắn tạo phản thất bại, dắt ta trốn đến vách núi cheo leo, hỏi ta có nguyện cùng hắn tử vong vì tình.

    Ta cầm chủy thủ tẩm độc, một nhát đâm thẳng vào ngực hắn: “Miễn đi, đa tạ.”

  • Cuộc Chiến Sau Cánh Cửa Hôn Nhân

    “Thẩm Niệm, chị về rồi.”

    Tôi kéo vali đẩy cửa vào, sững người ngay ở cửa ra vào.

    Trên ghế sofa phòng khách có một người phụ nữ lạ đang ngồi, trong lòng ôm một đứa trẻ sơ sinh. Trong chiếc nôi bên cạnh, còn nằm một đứa nữa.

    Một trai một gái.

    Trong vali của tôi, có chiếc đồng hồ nhập khẩu tôi mua cho Trần Hạo. Tôi đã chọn ở tỉnh thành rất lâu, nghĩ rằng anh nhất định sẽ thích.

    “Hạo ca đi mua rau rồi, sắp về ngay.” Người phụ nữ mỉm cười đứng lên, ra vẻ như nữ chủ nhân của căn nhà này mà chào tôi, “Chị là Thẩm Niệm phải không? Em tên Lâm Vi.”

    Tôi nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô ta, cảm thấy có chút quen mắt.

    Cửa mở. Trần Hạo xách rau đứng ở cửa, sắc mặt trong chốc lát trở nên rất khó coi.

    “Niệm Niệm, sao em… Không phải em nói ngày mai mới đến sao?”

    Tôi nhìn anh, không nói gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *