Đại Hôn Đổi Kiệu

Đại Hôn Đổi Kiệu

Đêm trước đại hôn, cái tên ghi trên hôn thư đã không còn là ta nữa.

Bằng hữu thân thiết của chàng đã đổi tên ta thành tên người con gái hắn hằng ái mộ, còn cười hớn hở đến trước mặt chàng để lĩnh công.

Chàng nghiêng người tựa dưới ánh đèn, chỉ hờ hững buông một câu.

“Nàng ấy cũng mến mộ ta, cứ để nàng ta làm loạn đi.”

Đêm ấy, ta không khóc, chỉ đem của hồi môn ra kiểm đi kiểm lại hết lần này đến lần khác.

Sáng hôm sau, tiếng nhạc đón dâu vang trời, ta chỉnh lại hỉ phục rồi bước ra khỏi cửa.

Chỉ là chiếc kiệu hoa kia, lại thêu gia huy của phủ nhà bên cạnh.

01

Nến hỉ cháy rực sáng.

Sáp nến từng giọt từng giọt lăn xuống, đông lại trên chân nến mạ vàng.

Ta tên là Tống Tri Ý.

Ngày mai, ta sẽ gả cho Lục Cảnh Hành.

Chúng ta là thanh mai trúc mã, tình ý tương thông, mối hôn sự này là giai thoại khiến cả kinh thành đều ngưỡng mộ.

Chính tay ta đã thêu xong bộ giá y cho mình, từng mũi từng chỉ đều chất chứa niềm mong đợi về tương lai.

Lúc này, ta đang vuốt ve hoa văn sen song sinh trên giá y, lòng tràn đầy vui mừng.

A hoàn thân cận là Xuân Đào đẩy cửa bước vào, sắc mặt trắng bệch như giấy.

“Tiểu thư…”

Giọng nàng run run.

Tim ta khẽ thắt lại, ngẩng đầu lên.

“Có chuyện gì?”

Môi Xuân Đào run lẩy bẩy, đưa qua một phong hôn thư đã được gấp lại.

“Người… người tự xem đi ạ.”

Đầu ngón tay ta hơi lạnh.

Ta chậm rãi mở hôn thư ra.

Giấy đỏ thẫm, chữ dát vàng, vốn nên là thứ vui mừng nhất trên đời.

Nhưng ở hàng ghi tên tân nương, người được viết lại không phải tên ta.

Mà là Liễu Như Yên.

Bằng hữu thân thiết của Lục Cảnh Hành là Tạ Thần, vẫn luôn đem lòng ái mộ Liễu Như Yên.

Còn Liễu Như Yên lại si mê vị hôn phu của ta, Lục Cảnh Hành.

Chuyện này trong vòng tròn của chúng ta vốn chẳng phải bí mật gì.

Trái tim ta từng chút từng chút lạnh xuống.

“Cái này từ đâu ra?”

“Vừa nãy người làm bên phủ họ Lục đưa tới, nói là… nói là ngày mai đón dâu sẽ dùng đến.”

Giọng Xuân Đào đã mang theo tiếng nức nở.

“Bọn họ sao dám bắt nạt người như vậy! Tiểu thư, chúng ta đi tìm lão gia, hủy mối hôn này đi!”

Ta không nói gì.

Ta chỉ nhìn chằm chằm ba chữ ấy, Liễu Như Yên.

Nét bút phóng túng, mang theo mấy phần đắc ý.

Ta nhận ra, đây là nét chữ của Tạ Thần.

Ta từ từ gấp lại hôn thư, đặt vào phong bì.

“Xuân Đào, đỡ ta dậy.”

Giọng ta rất bình tĩnh.

Xuân Đào sững người.

“Tiểu thư, người muốn đi đâu?”

“Đến phủ họ Lục.”

Phủ họ Lục cách nhà ta chỉ mấy con phố.

Ta không làm kinh động phụ mẫu, chỉ dẫn theo Xuân Đào, lặng lẽ ra ngoài từ cửa sau.

Đêm đã khuya, trên phố rất yên tĩnh.

Những chiếc đèn lồng đỏ trước cổng phủ họ Lục lay động trong gió đêm, như từng con mắt đang cười nhạo ta.

Đèn trong thư phòng vẫn còn sáng.

Ta bước tới dưới cửa sổ, nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

Là Tạ Thần.

“Cảnh Hành, ngươi xem, chuyện này ta làm đẹp chứ?”

Giọng hắn nhẹ nhàng vui vẻ, đầy ý khoe công.

“Như Yên vốn nên là thê tử của ngươi, còn Tống Tri Ý kia tính tình trầm lặng, nào xứng với ngươi.”

Ta nín thở, chờ câu trả lời của Lục Cảnh Hành.

Tim ta đập rất nhanh, từng nhịp từng nhịp gõ vào màng tai.

Có lẽ chàng sẽ quở trách Tạ Thần hồ nháo.

Có lẽ chàng sẽ lập tức sai người sửa lại hôn thư.

Ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Là giọng của Lục Cảnh Hành, mang theo mấy phần hờ hững.

Chàng nghiêng người tựa dưới ánh đèn, chỉ nhàn nhạt buông một câu.

“Nàng ấy cũng mến mộ ta, cứ để nàng ta làm loạn đi.”

Một câu ngắn ngủi như lưỡi dao băng, đâm thẳng vào tim ta.

Cứ để nàng ta làm loạn đi.

Trong mắt chàng, hôn sự liên quan đến danh tiết cả đời ta này chẳng qua chỉ là một trò hồ nháo không đau không ngứa.

Là sự hồ nháo của Liễu Như Yên.

Là sự hồ nháo của Tạ Thần.

Thậm chí, sự tồn tại của ta, nỗi phẫn nộ của ta, cũng chỉ là thứ điểm xuyết cho trò hồ nháo ấy.

Ta bỗng thấy toàn thân lạnh buốt.

Từ đầu ngón tay đến tận tứ chi bách hài đều đông cứng.

Tạ Thần vẫn còn cười.

“Ta biết ngay ngươi sẽ không trách ta. Ngày mai ngươi cưới được Như Yên, trong lòng ta cũng coi như xong một mối. Còn bên phía Tống gia, cùng lắm chỉ là một nữ nhân, cho chút bồi thường là được thôi.”

Ta không thể nghe thêm được nữa.

Ta xoay người bỏ đi.

Xuân Đào lo lắng nhìn ta.

“Tiểu thư, người đừng quá đau lòng…”

Ta lắc đầu.

Đêm ấy, ta không khóc.

Ta trở về phòng mình, khép cửa lại.

Ta bảo Xuân Đào đem danh sách của hồi môn tới.

Một trăm hai mươi tám rương sính gả.

Từ ruộng đất, khế ước, đến vàng bạc châu báu, rồi đồ cổ tranh chữ, món nào cũng là tâm huyết mẫu thân chuẩn bị cho ta.

Ta cầm bút, chấm mực, đối chiếu với danh sách, từng món từng món một kiểm lại.

Ánh nến lay động, in bóng dáng chăm chú của ta xuống mặt giấy.

Tay ta rất vững, nét chữ rõ ràng.

Ta kiểm của hồi môn hết lần này đến lần khác.

Cho tới khi trời hửng sáng.

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng lễ nhạc, từ xa đến gần.

Là đoàn người tới đón dâu.

Xuân Đào đẩy cửa bước vào, hai mắt đỏ hoe.

“Tiểu thư, kiệu hoa của Lục gia tới rồi.”

Ta đặt bút xuống, đứng dậy.

“Thay y phục.”

Ta khoác lên người bộ giá y do chính tay mình thêu nên.

Hỉ phục đỏ thẫm, từng lớp chồng lên nhau, hoa lệ mà nặng nề.

Ta đứng trước gương, đội phượng quan cho chính mình.

Người trong gương sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt trong veo.

Ta chỉnh lại giá y, hít sâu một hơi, bước ra khỏi cửa.

Trước cổng phủ, đoàn đón dâu của Lục gia trống chiêng rộn rã, náo nhiệt vô cùng.

Bà mai cười tươi như hoa bước tới đón.

“Tân nương tử cuối cùng cũng ra rồi, mau lên kiệu đi nào!”

Mọi ánh mắt đều dồn cả lên người ta.

Phụ mẫu ta đứng một bên, ánh mắt phức tạp.

Đêm qua bọn họ đã biết hết mọi chuyện, phụ thân tức giận đến mức định đi tìm Lục gia phân phải trái, nhưng bị ta ngăn lại.

Ta nói, chuyện của con gái, để con gái tự giải quyết.

Ta không đi về phía chiếc kiệu hoa của Lục gia.

Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, ta đi thẳng sang bên cạnh.

Ở đó, cũng có một chiếc kiệu hoa đang đậu.

Kiểu dáng của kiệu ấy còn hoa mỹ hơn, trên kiệu thêu không phải gia huy của Lục gia, mà là kỳ lân văn của phủ bên cạnh, phủ họ Bùi.

Bùi gia.

Phủ đệ của đại tướng quân đương triều, Bùi Diễn.

02

Đội ngũ đón dâu của Bùi phủ yên ắng như một đội quân.

Những hộ vệ giáp trụ chỉnh tề đứng nghiêm hai bên kiệu hoa, khí thế lẫm liệt.

Đối lập hoàn toàn với đội ngũ ồn ào bên phía Lục gia.

Toàn trường chết lặng.

Mọi người đều nhìn ta như nhìn một kẻ điên.

Nụ cười trên mặt bà mai của Lục gia cứng đờ.

“Tống tiểu thư, người… người làm gì vậy? Kiệu hoa ở bên này mà!”

Bà ta chỉ vào chiếc kiệu thêu gia huy Lục gia, giọng the thé.

Ta không thèm để ý đến bà ta.

Ta bước tới trước kiệu hoa của Bùi gia.

Trước rèm kiệu đứng một nam nhân, là tổng quản của Bùi phủ, Bùi An.

Thần sắc ông trầm ổn, thấy ta bèn khẽ khom người.

“Tống tiểu thư.”

Ta gật đầu với ông ấy.

“Bùi tướng quân có ở trong phủ không?”

Giọng ta không lớn, nhưng đủ rõ để vang khắp đầu phố.

Bùi An đáp: “Tướng quân đang ở trong phủ đợi người.”

Ta nhấc váy, không chút do dự, bước thẳng lên kiệu hoa của Bùi gia.

Rèm kiệu buông xuống, ngăn cách mọi ánh mắt bên ngoài.

Ta có thể nghe thấy bên ngoài bùng nổ những tiếng xôn xao dữ dội.

“Trời ơi! Nàng lên kiệu của Bùi gia rồi!”

“Chuyện này là sao? Chẳng phải Tống gia kết thân với Lục gia sao?”

“Hôm nay Bùi gia cũng cưới vợ à? Cưới ai vậy?”

Tiếng thét chói tai của bà mai Lục gia lại càng đinh tai.

“Phản rồi! Phản thật rồi! Mau đi bẩm báo Lục công tử!”

Xuân Đào theo sát ta, cũng lên kiệu, căng thẳng nắm chặt tay ta, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

“Tiểu thư, người… người thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”

Ta nắm ngược lại tay nàng, cho nàng một ánh mắt trấn an.

“Ta nghĩ kỹ rồi.”

Bên ngoài rất nhanh vang lên giọng nói tức tối của Lục Cảnh Hành.

“Tống Tri Ý! Nàng xuống đây cho ta! Nàng đang làm loạn cái gì vậy!”

Ta nhắm mắt lại, không đáp.

Làm loạn?

Trong mắt chàng, ta làm gì cũng đều là hồ nháo.

Chỉ có sự “nháo” của Liễu Như Yên mới là “tình si” mà chàng cam lòng dung túng.

Thân kiệu khẽ lắc, rồi được nâng lên một cách vững vàng.

Đội ngũ của Bùi phủ bắt đầu khởi hành.

Tiếng lễ nhạc lại vang lên, nhưng là lễ nhạc của Bùi gia, trang nghiêm mà uy thế.

Lục Cảnh Hành vẫn còn gào thét ở bên ngoài.

“Tống Tri Ý! Nàng dám gả cho Bùi Diễn tên võ phu kia! Nàng đừng hối hận!”

Ta coi như không nghe thấy.

Hối hận ư?

Từ khi chàng thốt ra câu nói ấy vào đêm qua, trong từ điển của ta đã không còn hai chữ hối hận nữa rồi.

Kiệu hoa đi rất vững.

Ta có thể tưởng tượng bên ngoài là cảnh tượng gà bay chó sủa thế nào.

Chắc hẳn Lục Cảnh Hành sẽ cho rằng ta dùng cách này để ép chàng khuất phục, ép chàng phải cưới ta.

Chàng đã sai rồi.

Ta không phải đang làm loạn, ta đang đi lấy chồng.

Chỉ là, tân lang đã đổi thành người khác.

Bùi phủ ở ngay sát bên.

Chỉ chừng một chén trà, kiệu hoa đã hạ xuống.

Rèm kiệu được vén từ bên ngoài lên.

Một bàn tay xương khớp rõ ràng chìa ra trước mặt ta.

Chủ nhân của bàn tay ấy mặc một thân quân phục màu huyền, dáng người cao thẳng như tùng.

Ta ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt sâu thẳm.

Bùi Diễn.

Chàng còn anh tuấn hơn cả trong lời đồn, gương mặt cương nghị lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Trên người toát ra khí tức sắt máu của kẻ chinh chiến sa trường quanh năm.

Chàng nhìn ta, đáy mắt không gợn sóng.

“Xuống đi.”

Giọng chàng trầm thấp, không mang theo cảm xúc.

Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng.

Tay chàng rất ấm, khô ráo, mang một lớp chai mỏng.

Ta mượn lực của chàng, bước ra khỏi kiệu hoa.

Similar Posts

  • Ba Ly Rượu Kính Số Mệnh

    Đang mất ngủ triền miên vì mang thai, tôi vô tình lướt trúng một video mang tên “ba ly rượu kính số mệnh”.

    Trong video, cô gái trong phòng bệnh lấy glucose thay rượu, chúc mừng sự ra đời của một sinh mệnh mới.

    Chén thứ nhất kính người yêu.

    Kính anh ta đã cố chịu đựng sự ghê tởm về sinh lý để đi ngủ với người phụ nữ đó. Chỉ vì cô ta có nhóm máu hiếm Rh âm, là “mảnh đất ươm mầm” duy nhất có thể mang thai “liều thuốc giải”.

    Chén thứ hai kính thai nhi.

    Cơ thể người trưởng thành có phản ứng đào thải lớn, chỉ có tế bào gốc của trẻ sơ sinh là tinh khiết nhất. Thế nên anh ta tính toán thời kỳ rụng trứng, ngừng thuốc của cô ta, để hạt giống cứu mạng cưỡng ép nảy mầm.

    Chén thứ ba kính ngày dự sinh.

    Ba tháng sau đứa trẻ chào đời, cũng là lúc tôi được tái sinh.

    Còn cái cơ thể mẹ bị vắt kiệt kia, sống chết mặc kệ.

    Phần bình luận tràn ngập chữ “đã quá”, còn tôi thì lạnh toát toàn thân.

    Bởi vì năm phút trước, chồng tôi — chuyên gia huyết học Bùi Hành Tri — vừa mang đến một ly sữa nóng và một bản “Giấy đồng ý hiến tặng tế bào gốc sơ sinh theo chỉ định”.

  • Đường Hồi Hương Ở Vân Châu

    VĂN ÁN

    Ngoại thất mang thai, muốn có danh phận.

    Phu quân bèn dắt nàng ta đến dự yến mừng sinh thần của ta.

    Giữa chốn đông đủ khách khứa, nàng ta nâng chén trà của thiếp thất, nước mắt lưng tròng quỳ xuống trước mặt ta:

    “Lang quân nói, nếu không được phu nhân chấp thuận, thì sẽ bắt thiếp bỏ đứa nhỏ này. Thiếp cầu xin phu nhân thương tình, cho thiếp một con đường sống.”

    Ta chẳng nói một lời, cũng không nhận lấy chén trà ấy.

    Phu quân đứng bên giận dữ quát lên:

    “Ngươi sáu năm vẫn không sinh nổi một đứa con. Nay ta để Nguyệt nương dâng trà, đó là nể mặt ngươi!

    Nếu ngươi không muốn nàng làm thiếp, vậy thì được thôi, ta lập nàng làm bình thê!”

    Mọi người đều tưởng ta đau lòng đến ngây dại, để mặc phu quân và ngoại thất tự do rời đi mà chẳng hé nửa lời.

    Chỉ có bằng hữu thân cận ghé lại, khẽ nhắc ta:

    “Người đi hết rồi, ngươi không cần nín cười nữa đâu.”

  • Nghe được tiếng lòng cháu trai, tôi phản đòn cả nhà

    Anh trai tôi ra nước ngoài công tác, nhờ tôi chăm sóc chị dâu đang mang thai.

    “Em chăm sóc chị dâu cho tốt, tiền sinh hoạt anh sẽ chuyển cho em.”

    Tôi lập tức mở chế độ thanh toán thân thiết cho chị dâu, dù sao cũng có anh trai tôi chi trả.

    Nhưng đến cuối tháng, anh chỉ chuyển cho tôi đúng năm trăm.

    “Một bà bầu thì tiêu được bao nhiêu? Năm trăm em còn lời ấy chứ!”

    Sợ chị dâu đang bầu bí lại nghĩ ngợi nhiều, tôi đành phải tự bỏ tiền túi bù vào.

    Không ngờ lại vô tình nghe được tiếng lòng của đứa bé trong bụng chị dâu:

    【He he, ba thông minh thật, biết rõ dù không đưa tiền cho cô, cô cũng sẽ không bỏ mặc mẹ mình!】

    【Dù sao sau này cô chết rồi, tài sản cũng là của tôi cả!】

    Tôi lặng lẽ hủy chế độ thanh toán thân thiết.

  • Trở Thành Chị Dâu Của Người Yêuchương 6 Trở Thành Chị Dâu Của Người Yêu

    VĂN ÁN

    Tại buổi diễn tập lễ cưới, chị dâu tương lai của Tống Thời Cẩm đột nhiên ngất xỉu ngay giữa thảm đỏ.

    Anh ta trước mặt bao người bỏ mặc tôi, bế cô ta chạy thẳng đến bệnh viện.

    Vài tiếng sau, anh ta gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại dài:

    “Thanh Dao bị bệnh tim di truyền, bác sĩ nói do xúc động mạnh quá nên mới ngất.”

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    “Cô ấy đã âm thầm thích tôi mười năm, đến khi biết tôi phải kết hôn vì liên minh, cô ấy chấp nhận lấy anh trai tôi.”

    “Em chẳng phải hay nói muốn có một cô em gái sao?

    Đợi cô ấy quay xong bộ phim này, tôi sẽ nhận cô ấy làm em gái nuôi.

    Sau này tôi với anh tôi, cùng em, cùng cô ấy, bốn người chúng ta sống chung.”

    Thấy tôi mãi không trả lời, anh ta gửi thêm một tin nữa:

    “Lễ cưới tạm hoãn đi, Thanh Dao cần nghỉ ngơi.”

    Nhìn dòng tin nhắn anh ta gửi tới, tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.

    Anh ta thật sự cho rằng một đại tiểu thư của nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh sẽ đợi anh ta bố thí lễ cưới sao?

    Tôi cũng chẳng buồn diễn nữa, trực tiếp gọi điện cho Tống Thời Khiêm:

    “Anh à, đám cưới của em trai anh hủy rồi, nhưng cô dâu vẫn là người nhà họ Tống, anh có muốn không?”

  • Đời Này, Tôi Chọn Sống Cho Tôi

    Khi đang lau nhà, đứa cháu trai ba tháng tuổi suýt nữa thì ngã khỏi bàn thay tã.

    Tôi vứt cây lau, lao đến đỡ lấy thằng bé.

    Con dâu ngẩng đầu khỏi điện thoại, hỏi tôi:

    “Mẹ có rửa tay chưa?”

    Tôi lắc đầu, định giải thích thì con trai đã vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt tôi.

    “Đã nói bao nhiêu lần là không rửa tay thì đừng bế con, mẹ cố tình chống đối tụi con phải không?!”

    Chồng tôi trừng mắt trách mắng:

    “Chuyện nhỏ vậy cũng làm không xong, lúc nào cũng khiến bầu không khí trong nhà căng thẳng. Tôi thật sự không biết bà còn làm được gì nữa!”

    Tôi lau vết máu mũi trên mặt, bỗng thấy nửa đời người này thật mục nát.

    Vào phòng, tôi gọi cho em gái – người cả đời chưa từng kết hôn:

    “Chuyện đi du lịch dài ngày mà em từng nói lần trước, chị đồng ý rồi.”

     

  • Ly Hôn Từ Một Đĩa Sủi Cảochương 7 Ly Hôn Từ Một Đĩa Sủi Cảo

    VĂN ÁN

    Tôi và bạn gái cũ của chồng – Chu Mẫn – lao vào đánh nhau, cả hai đều bị thương.

    Thế nhưng Chu Mẫn lại đứng về phía cô ta, quay sang trách móc tôi.

    Xuất viện xong, tôi quyết định ly hôn và dọn khỏi nhà.

    Con trai kéo chiếc vali nhỏ, nắm chặt tay tôi:

    “Ba, con tự xử rồi, con chọn ở với mẹ.”

    Sau đó nhét chiếc vali vào tay Chu Mẫn.

    “Ba, ba hãy tay trắng ra đi đi.”

    Về sau, Chu Mẫn gọi điện muốn níu kéo, nhưng con trai dùng đồng hồ điện thoại nhận máy:

    “Chú ơi, chú đừng gọi cho tôi nữa, tôi sợ mẹ hiểu lầm.”

    Chu Mẫn tức giận đến phát điên:

    “Giang Dịch Thanh, tôi biết cô muốn “cha mất con còn”, nhưng người cô giữ lại chính là con trai tôi và bạn gái cũ sinh ra đó!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *