Sau Ly Hôn, Tôi Bán Cổ Phần Cho Kẻ Thù Của Anh

Sau Ly Hôn, Tôi Bán Cổ Phần Cho Kẻ Thù Của Anh

Hứa Thư Ninh trọng sinh rồi. Vừa mở mắt, thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là bản thỏa thuận ly hôn do Phó Tư Hàn đưa tới.

Giọng người đàn ông lạnh lẽo mà nhạt nhẽo:

“Ninh Ninh, cô gái kia mang thai rồi, đòi danh phận, chúng ta ly hôn đi. Em muốn bồi thường gì, anh đều có thể cho em.”

Hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của Hứa Thư Ninh và Phó Tư Hàn.

Phó Tư Hàn mất liên lạc suốt một đêm, việc đầu tiên sau khi trở về chính là đề nghị ly hôn với cô.

Anh nói, anh đã gặp được tình yêu đích thực.

Hứa Thư Ninh nhìn gương mặt tuấn tú thanh nhã của người đàn ông, rơi vào hoảng hốt.

Kiếp trước, cô trực tiếp chộp lấy con d/ ao g/ ọt trái cây trên bàn trà đ/ âm vào ngực anh.

Má0 ấm bắn đầy mặt cô, cô đỏ ngầu hai mắt hỏi anh:

“Cô ta là tình yêu đích thực, vậy bảy năm của tôi, Hứa Thư Ninh, rốt cuộc tính là gì?”

Từng yêu nồng nhiệt bao nhiêu, cuối cùng hận tuyệt tình bấy nhiêu.

Cô x/ é nát bản thỏa thuận ly hôn, cùng anh hành hạ lẫn nhau suốt tròn mười năm.

Ôn Oánh Oánh mang thai, bị cô thuê người kéo vào phòng ph/ ẫu th/ uật ph/ á th/ ai.

Anh mặt không biểu cảm trở về nhà, một cước đ// á mất đ/ ứa b/ é trong bụng cô.

Tiệc sinh nhật của Ôn Oánh Oánh, cô cho người đến đ/ ập ph/ á, n/ ém cả đống chuột ch/ ếc.

Sinh nhật của cô, Phó Tư Hàn nhốt cô trong mật thất, chỉ có một đống rắn lạnh băng làm bạn.

Từng chuyện từng chuyện một, Phó Tư Hàn từng nâng niu bảo vệ cô như châu như báu, nay vì một người phụ nữ khác mà giày vò cô đến khắp người đầy thương tích.

Chỉ vì một Ôn Oánh Oánh, công ty gia tộc cô bị ép đến phá sản, cha mẹ cô bị ép đến mức nh/ ảy l// ầu mà ch/ ế. !.

Lòng tự tôn của cô, niềm kiêu ngạo của cô, toàn bộ bị ngh/ iền nát thành bột niken.

Cuối cùng, cô mắc bệnh tâm thần phân liệt, khi lái xe đi ngang cầu Lâm Giang thì xuất hiện ảo giác, trực tiếp lao khỏi cầu, rơi xuống sông mà ch/ ế.!.

Ngăn cách giữa tiền kiếp và hiện tại, Hứa Thư Ninh lần nữa nhận lấy bản thỏa thuận ly hôn, ánh mắt nhìn anh không gợn sóng.

…………

“Tôi muốn 70% tài sản trong thời kỳ hôn nhân, cùng 51% cổ phần của Tập đoàn Ái Ninh.”

Phó Tư Hàn không ngờ cô lại bình tĩnh như vậy, có chút kinh ngạc nhìn cô.

Kết hôn bảy năm, anh tự cho rằng mình hiểu cô nhất, vậy mà giờ phút này lại có chút không nhìn thấu.

“Em thật sự đồng ý ly hôn?”

Hứa Thư Ninh mặt không đổi sắc gật đầu:

“Yên tâm, anh đưa tiền, tôi thả người.”

Phó Tư Hàn nheo đôi mắt sắc bén, giọng mang theo cảnh cáo:

“Ninh Ninh, đừng giở trò với anh. Cái trò lạt mềm buộc chặt này, anh trước giờ không ăn.”

“Chuyện chúng ta ly hôn, không liên quan đến Oánh Oánh.”

“Nếu để anh phát hiện em sau lưng anh đi tìm gây phiền phức cho cô gái kia, em nên rõ tính cách của anh.”

Từng câu từng chữ, đều là bảo vệ người trong lòng.

Khớp ngón tay cầm bản thỏa thuận ly hôn của Hứa Thư Ninh trắng bệch.

Mười năm tiền kiếp, sự sắt đá vô tình của anh, cô đã quá rõ ràng.

Hứa Thư Ninh không nói thêm gì, trực tiếp từng nét từng nét ký tên mình lên văn bản.

Phó Tư Hàn nhìn chữ ký phía trên, khẽ sững lại.

Ánh mắt rơi xuống vành mắt ửng đỏ của cô, nhớ đến tính cách quật cường hiếu thắng của cô, anh thở dài.

“Ninh Ninh, là anh có lỗi với em, sau này nếu em gặp khó khăn, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm anh.”

“Không làm vợ chồng, em vẫn mãi là người nhà của anh.”

Hứa Thư Ninh nhìn sự áy náy hời hợt nơi đáy mắt anh, bật cười.

“Cút đi.”

Phó Tư Hàn cầm bản thỏa thuận ly hôn, xoay người rời đi.

“Giấy chuyển nhượng cổ phần anh sẽ sớm đưa cho em.”

Hứa Thư Ninh nhìn bóng lưng anh dần biến mất, ánh mắt lạnh lẽo, nhớ lại chuyện xưa.

Thuở nhỏ cô từng lạc đường, khi được bà nội nhặt về nhà thì trong nhà đã có một người anh là Phó Tư Hàn.

Khi đó cuộc sống của họ rất khổ, nhưng trong ký ức của Hứa Thư Ninh chỉ còn lại vị ngọt.

Phó Tư Hàn từ nhỏ đã đối xử tốt với cô, tốt đến mức khiến cô chìm đắm.

Chiếc váy công chúa cô nhìn thêm một lần, sau giờ học anh lén làm ba công việc bán thời gian, dành dụm tiền mua về tặng cô.

Lúc đi ngang qua cửa tiệm lẩu cô lén nuốt nước bọt, anh ăn bánh bao suốt ba tháng, dùng tiền tiết kiệm đưa cô đi ăn lẩu.

Anh u ám, lạnh lùng, nhưng chỉ riêng với cô lại nâng niu trong lòng bàn tay, không để cô nhiễm nửa hạt bụi.

Anh đem tất cả tất cả tình yêu, đều cho cô.

Năm bà nội qua đời, cha mẹ ruột của cô tìm tới cửa, cô dẫn theo Phó Tư Hàn cùng trở về nhà họ Hứa.

Nhà họ Hứa là gia tộc hào môn, cha mẹ xem thường xuất thân mồ côi của Phó Tư Hàn, muốn dùng tiền đuổi anh đi.

Là Hứa Thư Ninh quỳ trước mặt cha mẹ nói đời này không anh thì không gả.

Nếu muốn đuổi anh đi, cô sẽ đi cùng.

Khi đó, Phó Tư Hàn quỳ bên cạnh cô thề trước cha mẹ cô.

Anh nói, trong vòng mười năm, nhất định sẽ thành danh, để cô sống những ngày tháng tốt đẹp.

Anh nói, anh yêu Hứa Thư Ninh, còn hơn yêu chính bản thân mình.

Anh nói, đời này thà chết cũng không phụ chân tâm.

Thiếu niên từng u ám kiêu ngạo năm nào, trưởng thành thành tân quý nhân trong giới thương nghiệp Kinh thị, cao quý điềm đạm.

Anh cuối cùng cũng có thể dễ dàng cho cô hạnh phúc, lại nói với cô… anh đã yêu người khác.

Tiền kiếp cô cố chấp si mê mười năm, kiếp này, cuối cùng cô đã học được buông tay.

Hứa Thư Ninh lau nước mắt, lấy điện thoại gọi cho mẹ.

Hứa mẫu gần như bắt máy trong nháy mắt, trong giọng nói lộ rõ vui mừng:

“Alo, Ninh Ninh?”

Hứa Thư Ninh vừa mở miệng, giọng đã nghẹn lại: “Mẹ.”

Hứa mẫu lập tức nghe ra điều bất thường trong giọng cô:

“Ninh Ninh, xảy ra chuyện gì rồi? Sao con khóc? Có chuyện gì cứ nói với ba mẹ, có chúng ta ở đây, không có cửa ải nào không vượt qua được.”

Hứa Thư Ninh không nhịn được nữa, nước mắt rơi đầy mặt.

Mấy năm trước, nhà họ Hứa ra nước ngoài phát triển, còn cô vì Phó Tư Hàn mà ở lại trong nước.

Vì Phó Tư Hàn, quan hệ giữa cô và cha mẹ những năm này cũng sinh ra khoảng cách.

Cô cho rằng ba mẹ trách mình, không dám liên lạc quá nhiều, sợ khiến họ không vui.

Nhưng tiền kiếp khi ba mẹ biết cô và Phó Tư Hàn ly hôn, không chút do dự trở về nước, đứng về phía cô.

Cho dù đến lúc chết, điều duy nhất họ vướng bận cũng chỉ là cô có sống tốt hay không.

Hứa Thư Ninh cắn chặt mu bàn tay, đến khi nếm được mùi máu tanh trong miệng mới cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.

Cô khẽ nói:

“Không có gì, con chỉ nhớ mẹ và ba.”

“Mấy ngày nữa là sinh nhật ba, con sẽ về cùng hai người đón sinh nhật.”

Sau khi trò chuyện vài câu với Hứa mẫu, cô cúp máy, mua một tấm vé máy bay xuất ngoại sau bảy ngày.

Bảy ngày sau, cô sẽ rời khỏi nơi chôn xương của mình.

Cũng sẽ hoàn toàn rời khỏi Phó Tư Hàn.

Không bao giờ quay đầu lại.

________________________________________

Chương 2

Sau khi mua vé, Hứa Thư Ninh lấy từ trong túi ra tờ báo cáo kiểm tra thai.

Đây vốn là món quà kỷ niệm bảy năm ngày cưới cô chuẩn bị cho Phó Tư Hàn.

Đáng tiếc, anh biến mất suốt một đêm, câu đầu tiên khi trở về lại là đề nghị ly hôn.

Kiếp trước, đứa bé này cũng chính trong cơn thịnh nộ của anh, bị anh một cước đá mất.

Cô vô cùng tự trách vì đã không bảo vệ được con mình.

Trước khi chết, thứ cô nhìn thấy bên cây cầu, chính là một bóng ảo của một đứa trẻ rơi khỏi cầu.

Cô liều mạng lao tới, cố gắng cứu đứa bé ấy, cuối cùng lại mất mạng.

Trong khoảnh khắc rơi vào dòng nước lạnh buốt, cô không giãy giụa, mặc cho bản thân chìm xuống đáy hồ, hoàn toàn giải thoát…

Hứa Thư Ninh trực tiếp ra khỏi nhà đến bệnh viện, đi thẳng tới khoa tâm thần.

Bác sĩ làm cho cô một loạt kiểm tra, vẻ mặt có phần nặng nề:

“Cô Hứa, cô từng trải qua chấn thương nghiêm trọng nào sao? Qua kiểm tra, trạng thái tinh thần của cô không mấy lạc quan, nghi ngờ mắc tâm thần phân liệt.”

Quả nhiên là vậy, thân thể cô tuy đã trọng sinh, nhưng tổn thương tinh thần sẽ không vì cô trọng sinh mà bị xóa sạch hoàn toàn.

Dù rằng hiện tại, cô tạm thời chưa xuất hiện ảo giác.

Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, sắc mặt Hứa Thư Ninh có chút tái nhợt.

Cô đưa tờ báo cáo kiểm tra thai cho bác sĩ.

“Tôi mang thai rồi.”

Bác sĩ nhìn một cái, thở dài:

“Cô Hứa, tình trạng hiện tại của cô không quá thích hợp để mang thai. Ảo giác, hoang tưởng và các triệu chứng khác có thể ảnh hưởng đến khả năng tự chăm sóc bản thân, thậm chí nguy hiểm đến sự an toàn của thai nhi.”

“Cô nên sớm bắt đầu dùng thuốc, đợi bệnh tình ổn định lại rồi tính.”

Ngón tay đặt lên bụng phẳng, trong lòng Hứa Thư Ninh chua xót đau đớn:

“Tôi sẽ suy nghĩ kỹ.”

Cô rời khỏi phòng khám, đi ra ngoài bệnh viện.

Chưa đi được bao xa, khi đi ngang qua hành lang khoa phụ sản, cô nhìn thấy Phó Tư Hàn và Ôn Oánh Oánh.

Ôn Oánh Oánh như phát điên, đấm liên tục vào cái bụng phẳng của mình, vừa đấm vừa khóc nói:

“Bảy mươi phần trăm tài sản! Bảy mươi phần trăm! Còn đòi năm mươi mốt phần trăm cổ phần công ty!”

“Dựa vào cái gì? Tất cả đều là anh cực khổ gây dựng nên, dựa vào cái gì đều cho cô ta?”

“Anh không phải nói anh yêu em sao? Anh đưa tiền cho cô ta mà còn nói yêu em? Em không tin, tiền ở đâu thì tình yêu ở đó!”

“Không sinh nữa! Em không sinh nữa! Không có tiền em và con sống thế nào?”

“Thà để con sinh ra chịu khổ, còn không bằng em sớm đánh nó đi cho xong.”

Phó Tư Hàn thấy cô ta như vậy, lập tức luống cuống, đau lòng ôm chặt cô ta vào lòng.

“Ngoan nào Oánh Oánh, đừng đánh nữa, em tức giận thì đánh anh, đừng làm tổn thương mình và con.”

“Em yên tâm, tiền anh còn có thể kiếm lại.”

“Anh đồng ý cho cô ta số tiền đó, không phải vì cô ta, chỉ là để sớm sạch sẽ thoát thân cưới em, bởi vì em xứng đáng, em hiểu không?”

Anh cúi mắt nhìn người phụ nữ trong lòng, ánh mắt chân thành như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.

Hứa Thư Ninh định rời đi, lại thấy Ôn Oánh Oánh trong lòng Phó Tư Hàn đột nhiên nhìn thấy cô, ánh mắt lập tức trở nên hung ác.

Hứa Thư Ninh khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên vài phần dự cảm không lành.

Chỉ thấy Ôn Oánh Oánh mạnh mẽ giãy khỏi vòng tay Phó Tư Hàn, từ xe đẩy của y tá đi ngang qua bên cạnh lấy hai chai truyền dịch rỗng.

Hứa Thư Ninh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy cô ta lao tới trước mặt.

Trong mắt Ôn Oánh Oánh tràn đầy hận ý:

“Ai nói nhất định phải ly hôn? Góa vợ rồi, chẳng phải cũng có thể sạch sẽ cưới em sao?”

Bốp!

Chai thuốc bị đập mạnh lên đỉnh đầu Hứa Thư Ninh.

Máu tươi trào ra, cả người cô lảo đảo tại chỗ.

Phó Tư Hàn hoảng hốt lao tới:

“Ninh Ninh!”

Ôn Oánh Oánh chộp lấy chai còn lại, lại một lần nữa hung hăng đập xuống.

“Muốn cướp tiền của chồng tôi? Đi chết đi!”

Trước mắt Hứa Thư Ninh tối sầm, cả người đổ gục về phía trước, hoàn toàn mất ý thức.

________________________________________

Chương 3

Khi Hứa Thư Ninh lần nữa tỉnh lại, người đã ở trong phòng bệnh.

Dù đã được băng bó, nhưng đầu vẫn đau như nứt ra.

Cô theo bản năng đưa tay sờ vị trí bị thương, đau đến run rẩy.

Y tá đang thay thuốc cho cô, thấy cô tỉnh lại, đồng cảm nói:

“Cô tỉnh rồi? Chấn động não nhẹ, khâu hơn bốn mươi mũi, may mà em bé trong bụng không sao.”

Similar Posts

  • Người Tôi Từng Nhặt Về

    “50 triệu tệ, trong vòng một tuần ra nước ngoài, vĩnh viễn rời khỏi con trai tôi.”

    Phu nhân nhà họ Tạ ngồi đối diện Đồng Chiêu, gương mặt được chăm sóc kỹ càng lộ rõ vẻ khinh miệt không che giấu.

    Nếu là trước đây, chắc chắn Đồng Chiêu sẽ đỏ hoe mắt mà phản bác: “Tôi bên anh ấy không phải vì tiền.”

    Nhưng bây giờ, cô chỉ bình tĩnh gật đầu: “Được thôi.”

    Phu nhân Tạ rõ ràng sững người trong giây lát, sau đó bật cười lạnh: “Cũng coi như cô biết thân biết phận.”

    Bà ta nhấn mạnh bốn chữ “biết thân biết phận” như để nhấn mạnh khoảng cách thân phận trời vực giữa cô và Tạ Văn Chu.

    Đồng Chiêu cụp mắt không nói, cầm lấy tấm chi phiếu rồi xoay người rời đi.

    Khi trở về biệt thự, trời đã tối đen.

    Nơi này quá rộng, rộng đến mức cô thường xuyên bị lạc.

    Thứ duy nhất quen thuộc, chỉ có tấm ảnh trên bàn trà – trong ảnh, Tạ Văn Chu vòng tay ôm eo cô, ánh mắt nhìn cô dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy tuyết đông.

    Cô khẽ vuốt qua bức ảnh, bỗng nhớ lại đêm mưa ba năm trước.

    Năm đó, cô nhặt được Tạ Văn Chu ở đầu hẻm – người đầy máu, ánh mắt trống rỗng.

    “Anh là ai?” Cô hỏi.

    “Tôi… không nhớ nữa.” Anh lắc đầu đầy mơ hồ, nước mưa hòa với máu nhỏ giọt từ mái tóc ướt sũng.

    Cứ như vậy, cô đưa người đàn ông mất trí nhớ ấy về nhà.

    Căn hộ cũ kỹ rộng ba mươi mét vuông, chen chúc hai người họ.

    Tường bong tróc, ống nước rò rỉ, mùa đông phải đắp ba lớp chăn mới đủ ấm.

    Thế nhưng chính trong nơi nghèo túng nhất ấy, lại nảy nở một tình yêu thuần khiết nhất.

    Họ dựa vào nhau mà sống, từ đó trở thành người duy nhất của nhau.

  • Ngày Chồng Tôi Nhắc Đến ‘triệu Phi Hổ’

    Trong lúc ăn cơm, Hứa Ngạn Thành đột nhiên buông đũa, nhìn tôi và hỏi:

    “Triệu Phi Hổ là ai?”

    Đôi đũa trên tay tôi khựng lại giữa không trung. Tim tôi lỗi mất một nhịp.

    Triệu Phi Hổ.

    Cái tên này là một nhân vật hư cấu mà tôi và Lộc Ninh đã tùy tiện bịa ra vào cái đêm cả hai say khướt.

    Chúng tôi đã giao hẹn với nhau, nếu một ngày nào đó ai gặp chuyện mà không liên lạc được, sẽ dùng “Triệu Phi Hổ” làm mật mã.

    Ngoài tôi và nó ra, không có người thứ ba biết đến sự tồn tại của cái tên này.

    Mà Lộc Ninh đã mất tích tròn một tháng rồi.

    Nó bảo đi Thái Lan du lịch, sau đó thì không bao giờ trở về nữa.

    Tôi nhìn gương mặt thản nhiên như không có chuyện gì của Hứa Ngạn Thành, trái tim dần chìm xuống tận đáy.

    Tại sao anh ta lại biết cái tên này?

  • Đậu Hũ Hương Tình

    Thành Cẩn cưới ta, đối với chàng mà nói, chẳng khác nào một sự sỉ nhục.

    Đây là điều mà khắp kinh thành đều công nhận.

    Dù sao thì chàng là vị Nhiếp chính vương nắm trong tay quyền khuynh thiên hạ, lòng dạ thâm sâu khó lường, còn ta, chỉ là một cô gái bán đậu hũ tầm thường, mồ côi không nơi nương tựa.

    Đêm tân hôn, chàng vội vàng vén tấm khăn hỷ trên đầu ta rồi mặt mày âm trầm, ngồi sang một bên uống rượu buồn.

    Hẳn cực kỳ uất ức.

    Ta len lén nhìn chàng, vốn dĩ chàng đã tuấn mỹ phi phàm, nay khoác lên mình hỷ phục đỏ thẫm lại càng thêm tuấn nhã tinh anh, ngay cả trong hàng mày nơi khoé mắt cũng phảng phất sắc khí quyến rũ.

    Chỉ là trong cái quyến rũ ấy, lại xen thêm vài phần hung lệ.

    Ta ngoan ngoãn ngồi yên trên giường cưới, không dám thở mạnh, ánh mắt thất thần.

    Thành Cẩn khẽ nguyền rủa điều gì đó rồi đột nhiên đứng dậy bước đến trước mặt ta.

    Hai ngón tay nâng cằm ta lên, tỉ mỉ quan sát, ánh nhìn tràn đầy sự xét nét.

    Một hồi sau, chàng lạnh nhạt nói: “Da chẳng mịn chút nào.”

    Ta ngượng ngùng cười gượng.

    Chàng lại nắm lấy tay ta, soi kỹ dưới ánh nến, khẽ tặc lưỡi: “Cả tay cũng vậy.”

    Ngón tay chàng thon dài như ngọc, quả thật đẹp hơn tay ta nhiều lắm.

    Ta xấu hổ muốn rút tay về, nhưng chàng lại siết chặt hơn.

    “Ta vốn có thể cưới tiểu thư danh môn, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, ai nấy dung nhan kiều diễm,” giọng chàng lạnh lẽo như đang nghiến răng.

    Ta chỉ biết gật đầu, trong lòng ngượng ngập.

    “Ngay cả Trường công chúa đương triều cũng từng có tình ý với ta.”

    “Ngươi nhìn lại mình đi, có điểm nào sánh được với nàng ấy chăng?”

    Ta cúi đầu, trong lòng chua xót, buồn bã đáp nhỏ: “Thiếp quả thật không bằng họ.”

    Thành Cẩn hừ lạnh, cúi đầu hít khẽ bên cổ ta: “Ngay cả mùi hương cũng không giấu nổi mùi đậu hũ trên người ngươi.”

    Chàng kề quá gần, hơi thở nóng rực phả bên tai khiến mặt ta đỏ bừng, lòng cũng nghẹn lại.

    Ta khẽ nghiêng người tránh đi, muốn cách xa chàng đôi chút.

    Nhưng chàng lại vòng tay ôm lấy eo ta, bất mãn hỏi: “Sao cứ né tránh ta mãi vậy?”

    Ta cố nén nghẹn ngào, dùng mu bàn tay lau mặt, giả vờ thản nhiên nói: “Thiếp sợ mùi đậu hũ xông vào Nhiếp chính vương, hay là, đêm nay để thiếp sang gian ngoài nghỉ nhé?”

    Chàng đẩy ta ngã xuống giường, cúi người đè lên, nét mặt lạnh lùng: “Đã ngửi mùi ấy mấy ngày nay rồi, thêm một đêm nữa có sao đâu?”

  • Đám Cưới Đó Cô Dâu Không Phải Tôi

    Ánh trăng trắng trong tim của Tề Cảnh Huyền bị ung thư, trước khi chết muốn được mặc váy cưới vì anh một lần.

    Anh đem chiếc váy cưới tôi đã chọn đưa cho cô ấy.

    Cả sợi dây chuyền mẹ để lại cho tôi, anh cũng đeo lên cổ cô ấy.

    Đám cưới vốn là của chúng tôi, anh cũng rộng lượng nhường cho cô ấy làm cô dâu.

    Ngày cưới, tôi bị nhốt trong nhà họ Tề, cửa lớn bị khóa chặt nhiều lớp, lòng lạnh như tro tàn.

    “Em ấy sắp không còn nữa rồi, lần này em nhường một chút đi.”

    “Anh biết em là người hiểu chuyện, đó cũng là lý do anh chọn cưới em. Chờ chuyện này qua rồi, anh sẽ bù cho em một đám cưới khác.”

    Nghe tiếng bước chân anh rời đi, tôi mở điện thoại, gọi cho một số quen thuộc.

    “Đến lúc rồi, tôi phải quay về thôi.”

  • Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Tháng Thứ Tám

    Triệu Minh Hiên đập bản thỏa thuận ly hôn xuống bàn.

    “Ký đi.”

    Tôi khẽ đặt tay lên bụng, đứa bé lại đạp thêm một cái.

    Đã tám tháng rồi.

    Mẹ Triệu ngồi bên cạnh vừa nhai hạt dưa vừa tiện tay nhổ vỏ xuống nền nhà tôi vừa mới lau sạch sẽ.

    “Đã xét nghiệm rồi, người nhóm máu O thì không thể sinh ra con nhóm máu B.”

    “Nhà họ Triệu chúng ta không nuôi loại con rơi này.”

    Tôi lật đến trang cuối cùng.

    Người vợ tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung.

    Toàn bộ.

    Điện thoại rung nhẹ, là vòng bạn bè của Liễu Mạn hiện lên.

    Chín tấm ảnh cưới, định vị tại Hội quán Váy cưới Bạch Kim.

    Dòng chữ kèm theo: “Anh ấy nói, chờ làm xong thủ tục sẽ cưới em.”

    Tôi cầm bút lên, ký tên.

    Ngòi bút đâm thủng cả tờ giấy.

  • Mười Năm Chờ Đợi, Một Ngày Buông Tay

    Vào đúng ngày tổ chức tiệc đính hôn, tôi không thể liên lạc được với người bạn trai đã quen mười năm – Hứa Kỳ Bạch.

    Tôi ngồi đợi anh ở nhà hàng suốt tám tiếng đồng hồ.

    Trời sẩm tối, anh mới gọi lại, giọng mang theo chút áy náy:

    “Lạc Lạc, xin lỗi em, bên anh xảy ra chút chuyện. Ba mẹ em không phải đợi quá lâu chứ?”

    Tôi nắm chặt đôi chân đã tê rần vì ngồi lâu, nhẹ giọng đáp: “Không đâu.”

    Giọng anh nghe có vẻ mỏi mệt:

    “Tiệc đính hôn dời lại nhé? Tuần sau được không? Anh sẽ qua giải thích với bác trai bác gái.”

    Điện thoại rung lên.

    Tôi lại thấy một bài đăng mới trong vòng bạn bè – hình Hứa Kỳ Bạch và An Hân thân mật chụp cùng nhau.

    Bạn bè chung đều bình luận chúc mừng.

    Chúc mừng An Hân trong sinh nhật tuổi mới được nhận 25 món quà tỉ mỉ do Hứa Kỳ Bạch chuẩn bị.

    Món quà cuối cùng – là anh đột ngột bay đến thành phố bên để mừng sinh nhật cô ta.

    Nói cách khác, tám tiếng mà anh “bận chuyện” – là bay đi làm sinh nhật cho cô bạn thanh mai trúc mã của mình.

    Khung chat nhảy ra tin nhắn từ An Hân, đầy khiêu khích:

    【Tô Lạc, người anh Kỳ Bạch để tâm nhất luôn là tôi, cô thật sự còn muốn lấy anh ấy à?】

    Tôi tắt màn hình điện thoại, không còn khổ sở, không còn truy hỏi.

    Chỉ gửi lại cho Hứa Kỳ Bạch một câu:

    “Không cần nữa, chúng ta… dừng lại thôi.”

    Tô Lạc không muốn cưới Hứa Kỳ Bạch nữa rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *