Xuyên Thư Ở Hậu Cung Bán Lẩu

Xuyên Thư Ở Hậu Cung Bán Lẩu

Là một kẻ xuyên thư, tôi hiểu rất rõ rằng, sau khi vào cung, cùng lắm tôi cũng chỉ là một quân cờ pháo hôi chuyên đi tặng kinh nghiệm cho nữ chính.

Thế nên tôi dứt khoát từ bỏ việc tranh giành sủng ái của đế vương, một lòng chỉ muốn kiếm tiền.

Khi nữ chính Mạnh Như Nguyệt vào cung, phô bày vẻ thanh cao và tài hoa của nàng ta, thì tôi lại đang bận mở chuỗi cửa hàng lẩu khắp hậu cung.

Nàng ta xưa nay vẫn luôn tự cho mình cao khiết, khinh thường thương nhân, còn tôi cũng nước sông không phạm nước giếng với nàng ta.

Nào ngờ vừa qua năm mới không bao lâu, Mạnh Như Nguyệt lại dẫn theo hoàng thượng tới niêm phong cửa tiệm của tôi.

Nàng ta chính khí lẫm liệt nói:

“Hậu cung là chốn trang nghiêm, ngươi vậy mà dám làm thứ mua bán thấp hèn như thế này ở đây, quả thực là khinh nhờn hoàng quyền!”

Nàng ta yêu cầu hoàng thượng tống tôi vào đại lao.

Tôi khó hiểu liếc nàng ta một cái:

“Mạnh tỷ tỷ, tấm vân cẩm tỷ đang mặc trên người này, hình như cũng là mua chịu ở cửa tiệm của muội thì phải? Tổng cộng tám trăm lượng, phiền tỷ thanh toán một chút?”

Mạnh Như Nguyệt mang theo vẻ kiêu ngạo tôi không sao hiểu nổi, ngẩng cao đầu nói:

“Bệ hạ sủng ái ta, chút bạc cỏn con vài trăm lượng ấy…”

Bên cạnh, hoàng thượng bỗng ho khan.

Mạnh Như Nguyệt hoàn toàn không nhận ra sự lúng túng của Tiêu Cảnh Yến, vẫn tiếp tục tự mình nói không ngừng.

“Thời Họa Đường, ngươi quả thật tục không chịu nổi!”

“Bệ hạ là chân long thiên tử, giàu có bốn bể, sao có thể để tâm đến chút bạc vụn mấy trăm lượng của ngươi?”

“Ngươi tính toán chi li như vậy, trong mắt chỉ toàn vàng bạc, đúng là làm ô uế thanh khí của hoàng cung này!”

Tôi cười lạnh một tiếng, rút từ trong tay áo ra một cuốn sổ ghi chép.

“Thanh khí? Thanh khí của Mạnh tỷ tỷ đúng là đắt thật đấy.”

“Cây trâm bộ diêu vàng ròng nạm hồng ngọc trên đầu, mua chịu một ngàn hai trăm lượng.”

“Đôi giày gấm Thục nạm châu nơi chân, mua chịu năm trăm lượng.”

“Ngay cả chiếc khăn lụa tằm tuyết Thiên Sơn mà tỷ đang dùng lau miệng lúc này, cũng là lấy từ chỗ muội, một trăm hai mươi lượng.”

“Bệ hạ quả thật giàu có bốn bể, nhưng hơn nửa năm nay, những món đồ Mạnh tỷ tỷ lấy không ở chỗ thần thiếp cộng lại đã hơn hai vạn lượng rồi.”

“Nếu bệ hạ sủng tỷ như thế, vậy số tiền này, bệ hạ trả thay tỷ chăng?”

Tôi ngẩng mắt nhìn về phía Tiêu Cảnh Yến.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Yến đã từ đỏ chuyển sang xanh, ánh mắt né tránh, không dám nhìn tôi.

“Làm càn!”

Mạnh Như Nguyệt thét lên một tiếng, giật lấy cuốn sổ trên tay tôi.

“Con gái nhà buôn như ngươi mà cũng dám mang thứ bẩn thỉu thế này ra làm ô uế mắt bệ hạ!”

“Nhắc tới tiền? Ngươi không chỉ sỉ nhục ta, mà còn sỉ nhục cả tình ý bệ hạ dành cho ta!”

Nàng ta quay đầu nhìn Tiêu Cảnh Yến, vành mắt lập tức đỏ hoe.

“Bệ hạ, thần thiếp chẳng qua chỉ thấy những món đồ này tinh xảo, muốn mượn về thưởng ngoạn một phen.”

“Nào ngờ muội muội lại con buôn đến vậy, còn đem tất cả ghi thành sổ nợ!”

“Nàng ta rõ ràng là đang coi hậu cung như cửa tiệm, coi bệ hạ như kẻ bị moi tiền!”

Tiêu Cảnh Yến hít sâu một hơi, ưỡn thẳng sống lưng, bày ra uy nghi của bậc thiên tử.

“Thời thị, ngươi thật khiến trẫm thất vọng.”

“Như Nguyệt trời sinh cao khiết, coi tiền tài như cặn bã, sao ngươi có thể dùng thứ tục vật ấy để cân đo nàng?”

“Ngươi dựng cái nồi lớn này trong cung, làm nơi đây khói lửa mù mịt, còn ra thể thống gì nữa!”

Tôi sững người.

Coi tiền như cặn bã ư?

Thế sao nàng ta không mặc lá cây mà vào cung đi?

“Bệ hạ, cửa tiệm lẩu này là do chính miệng người từng chuẩn cho mở mà!”

“Người còn nói món thịt bò cay này hợp khẩu vị người nhất!”

Đáy mắt Tiêu Cảnh Yến lóe lên vẻ hoảng loạn, rồi lập tức nổi giận.

“Hồ ngôn loạn ngữ!”

“Trẫm khi nào từng nói ra những lời hoang đường như thế!”

“Người đâu! Đập nát cái nơi khói lửa ô trọc này cho trẫm!”

“Đem hết đám nồi niêu bát đĩa tầm thường ấy, vứt sạch ra ngoài cho trẫm!”

Tôi trừng to mắt, nhìn đám thị vệ xông vào.

Chiếc nồi uyên ương bằng tử đồng mà tôi tốn món tiền lớn đặt làm bị một cước hất đổ, bộ bát đĩa sứ xanh thượng hạng bị đập tan thành mảnh vụn.

“Tiền của ta! Hàng của ta!”

Tôi lao tới định che chở, lại bị thái giám giữ chặt.

Mạnh Như Nguyệt bịt mũi, cầm lấy chiếc bàn tính đúc vàng ròng của tôi, trong mắt lóe lên tia ghen ghét.

“Loại đồ vật tục khí thế này, giữ lại cũng chỉ là mầm họa.”

Tay nàng ta buông lỏng, chiếc bàn tính vàng rơi tõm vào thùng nước cặn bên cạnh.

“Họa Đường muội muội, bổn cung đây là đang giúp muội gột rửa linh hồn.”

“Kể từ hôm nay, tịch thu toàn bộ sổ sách, niêm phong cửa tiệm này!”

“Cấm túc ở Tài Thần Các, không có sự cho phép của bổn cung, không được bước ra nửa bước!”

Nàng ta quay đầu nhìn Tiêu Cảnh Yến, nũng nịu nói:

“Bệ hạ, thần thiếp xử trí như vậy, có ổn thỏa không?”

Tiêu Cảnh Yến nhìn đống hỗn độn đầy đất, chột dạ quay mặt đi.

“Như Nguyệt xử sự công bằng, rất tốt.”

2

Mạnh Như Nguyệt không chỉ đập phá cửa tiệm của tôi.

Nàng ta còn lấy cớ điều tra vật phẩm cấm, dọn sạch hết mọi thứ đáng tiền trong phòng tôi.

Đến cả hai thỏi bạc tôi dùng để chèn chân bàn cũng không buông tha.

“Tiểu chủ…”

Cung nữ thân cận của tôi là Thúy Trúc mắt đỏ hoe bước vào, mu bàn tay phải sưng đỏ một mảng.

“Sao không tới Thái y viện lấy thuốc?”

Thúy Trúc oa lên khóc thành tiếng.

“Người của Thái y viện nói, Mạnh phi nương nương đã hạ chỉ.”

“Nói người của Tài Thần Các chúng ta toàn thân đều bốc mùi đồng tiền, dùng thuốc tốt đến đâu cũng là lãng phí.”

“Muốn có thuốc thì phải mang hiện ngân đi mua.”

“Nhưng… tiền mặt của chúng ta đều bị lục soát sạch rồi!”

Đúng là ức hiếp người quá đáng!

“Đi, theo ta tới Chung Túy Cung!”

Thị vệ ngoài cửa ngăn tôi lại.

“Thời tiểu chủ, Mạnh phi nương nương có lệnh, người không được ra ngoài.”

Tôi trở tay rút cây trâm bạc duy nhất còn lại trên đầu xuống, dí vào cổ mình.

“Tránh ra! Nếu không ta sẽ chết ngay trước mặt các ngươi!”

“Đến lúc hoàng thượng hỏi tội, ta xem các ngươi ăn nói thế nào!”

Đám thị vệ nhìn nhau, chỉ đành lui ra.

Mạnh Như Nguyệt đang ngồi dưới đình hóng mát trong sân, đốt hương gảy đàn.

Một đám cung nữ thái giám đứng bên cạnh nghe đến si mê say đắm.

“Mạnh Như Nguyệt! Đưa thuốc cho ta!”

Tôi sải bước tới, cắt ngang tiếng đàn của nàng ta.

Mạnh Như Nguyệt khẽ nhíu mày, khó chịu nhìn tôi.

“Thời muội muội, muội lớn tiếng như vậy, làm kinh động nhã hứng của bổn cung rồi.”

“Thúy Trúc bị bỏng, Thái y viện không chịu cấp thuốc!”

Mạnh Như Nguyệt khẽ cười.

“Sinh lão bệnh tử đều là thiên mệnh.”

“Chút thương tích nhỏ thôi, chịu đựng một chút là qua, cần gì phải làm lớn chuyện như thế?”

Nàng ta ghét bỏ liếc nhìn Thúy Trúc.

“Bổn cung thấy nha đầu này là do tâm hỏa quá vượng, nên mới gặp kiếp nạn như thế.”

“Hay là thế này, bổn cung ban cho nó một bức chữ.”

Mạnh Như Nguyệt đi tới bên bàn, nhấc bút viết xuống bốn chữ lớn:

Thanh tâm quả dục.

“Cầm về treo đầu giường, mỗi ngày đọc một trăm lần.”

“Trong nét chữ này ẩn chứa hạo nhiên chính khí của bổn cung, ắt có thể chữa lành nỗi đau của nó.”

Tôi tức đến bật cười.

“Hạo nhiên chính khí? Chính khí của ngươi có thể no bụng hay dùng làm thuốc đắp được sao?”

“Mạnh Như Nguyệt, ngươi chẳng phải chỉ muốn hành hạ ta sao? Cứ nhằm vào ta đây! Đưa thuốc cho Thúy Trúc!”

Ánh mắt Mạnh Như Nguyệt lạnh xuống.

“Thời Họa Đường, ngươi không biết cảm ân thì thôi, lại còn dám chống đối bổn cung?”

“Người đâu!”

Mấy ma ma làm việc nặng xông tới, ấn tôi xuống đất.

“Không phải ngươi thích tính sổ lắm sao?”

“Không phải ngươi cho rằng có tiền thì giải quyết được tất cả sao?”

Nàng ta phất tay, một thái giám bưng khay bước tới.

Trên khay đặt một chiếc bàn tính nhỏ bằng gỗ.

“Nuốt chiếc bàn tính này xuống.”

“Chỉ cần ngươi nuốt nó xuống, bổn cung sẽ thưởng cho ngươi một lọ thuốc trị bỏng.”

“Tiểu chủ, đừng!”

Thúy Trúc bịch một tiếng quỳ sụp xuống, liều mạng dập đầu.

“Nô tỳ không chữa nữa! Nô tỳ không đau nữa!”

Tôi nghiến răng, gằn từng chữ:

“Ta ăn.”

Mạnh Như Nguyệt cười.

Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Yến nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khựng lại một chút.

Mạnh Như Nguyệt lập tức đổi sang dáng vẻ rưng rưng như sắp khóc, nghênh đón đi tới.

“Bệ hạ, cuối cùng người cũng tới rồi.”

“Thời muội muội phát điên rồi, cứ nhất quyết đòi ăn bàn tính, thần thiếp có ngăn thế nào cũng không được!”

Tiêu Cảnh Yến nhìn về phía tôi, trong mắt thoáng hiện vẻ chán ghét.

Thái y đi phía sau Tiêu Cảnh Yến bỗng nhiên thốt lên kinh ngạc.

“Cái… chất gỗ làm bàn tính này…”

“Cái… chất gỗ làm chiếc bàn tính này… có chuyện gì sao?”

Tiêu Cảnh Yến nhíu mày hỏi.

Thái y toàn thân run rẩy quỳ sụp xuống.

“Bẩm bệ hạ, chiếc bàn tính này được làm từ gỗ trúc đào, có kịch độc!”

Sắc mặt Tiêu Cảnh Yến đại biến.

Mạnh Như Nguyệt cũng kinh hô một tiếng, che miệng lùi lại.

“Trời ơi! Thời muội muội, ngươi vì muốn vu oan bổn cung mà không tiếc uống độc sao?”

“Tâm địa của ngươi thật quá ác độc!”

Tôi nhổ những mảnh gỗ vụn lẫn máu trong miệng ra.

“Mạnh Như Nguyệt! Rõ ràng là ngươi ép ta ăn!”

“Ngươi nói bậy!”

Mạnh Như Nguyệt ủy khuất nhìn Tiêu Cảnh Yến.

“Bệ hạ, thần thiếp chỉ là có lòng tốt khuyên nàng tu thân dưỡng tính, ai ngờ nàng lại như chó điên mà cắn người.”

“Cả viện nô tài đều có thể làm chứng!”

Đám ma ma và thái giám lập tức quỳ rạp xuống đất, đồng thanh nói:

“Nương nương nói rất đúng, là Thời tiểu chủ tự mình muốn ăn.”

Tôi nhìn đám nô tài trắng đen đảo lộn này, tức đến run người.

“Tiêu Cảnh Yến, ngươi có mắt mà không tự nhìn sao? Tay của Thúy Trúc đã thối rữa thành thế nào rồi!”

Tôi chỉ về phía Thúy Trúc đang run rẩy bên cạnh.

Tiêu Cảnh Yến theo tay tôi nhìn sang, thấy vết thương rỉ mủ vàng, liền nhíu mày ghê tởm.

“Đủ rồi!”

“Thời thị, ngươi thân là phi tần mà hành xử như mụ đàn bà chanh chua, thật khiến hoàng gia mất hết thể diện!”

“Như Nguyệt xưa nay thuần thiện, đến một con kiến cũng không nỡ giẫm, sao có thể ép ngươi ăn độc mộc?”

Similar Posts

  • Kẻ Thù Chiếm Biệt Thự , Tôi Tống Hắn Vào Tù Ăn Tết

    Một căn biệt thự lâu ngày không ghé qua bất ngờ gửi đến hóa đơn điện nước chưa thanh toán,

    Cảm thấy có gì đó sai sai, tôi liền đổi vé máy bay đi nước ngoài, quyết định quay lại kiểm tra.

    Vừa lái xe đến nơi, tôi đã thấy điều bất thường — bên trong biệt thự đầy ắp người!

    Mà lạ lùng hơn nữa, họ toàn là bạn học đại học của tôi!

    Ngay chính giữa đám đông, vị hôn thê của tôi đang ôm hôn say đắm với… kẻ thù không đội trời chung từ thời đại học của tôi!

    Chưa kịp lên tiếng, hắn ta đã phát hiện ra tôi trước.

    Vòng tay ôm lấy vị hôn thê của tôi, hắn nhìn tôi đầy khinh miệt:

    “Loại phế vật như mày không đủ tư cách đến mấy chỗ thế này. Cút đi cho khuất mắt tao!”

    Vị hôn thê cũng tỏ ra khó chịu:

    “Đừng bám theo tôi nữa. Tôi chỉ đùa giỡn với anh thôi. Nghèo như anh, xứng đáng gì với một nữ thần như tôi?”

    Tôi âm thầm trợn mắt, không thèm phản ứng, quay người rút điện thoại.

    “Alo, tôi muốn báo án. Có người đột nhập trái phép vào nhà tôi.”

  • 6 Ly Rượu Cạn Tình

    Ngày đi đăng ký kết hôn, tôi vô tình lướt thấy một video triệu like mà chồng tôi đăng trên tài khoản phụ của anh ấy, tiêu đề là: “Kính bản thân 6 ly rượu”.

    “Ly thứ nhất, kính bản thân– 5 tuổi đã lén lấy nhẫn vàng của mẹ để cầu hôn cô ấy.”

    “Ly thứ hai, kính bản thân– thi đại học cố ý làm thiếu một câu để học cùng trường với cô ấy.”

    “Ly thứ ba, kính bản thân– 30 tuổi tặng cho cô ấy ngôi nhà trong mơ.”

    “Ly thứ tư, kính bản thân– 25 năm quen biết và yêu thương, chưa từng rời bỏ.”

    “Ly thứ năm, kính bản thân– chưa từng phản bội lời hứa.”

    Tôi thầm cười trong lòng, nghĩ chồng mình đúng là trẻ con.

    Cho đến khi anh ấy nói câu thứ sáu: “Ly thứ sáu, kính bản thân– cùng người mình yêu hóa thành chim liền cánh, cả đời không hối hận.”

    Khoảnh khắc đó, tôi như rơi xuống hầm băng.

    Tôi quay đầu nhìn chồng. Trên xương quai xanh của anh là hình xăm chim liền cánh mờ mờ hiện ra.

    Mà con chim còn lại, tôi đã từng thấy — trên vai cô em gái khóa dưới của anh ấy.

  • Oan Gia Đông Cung

    Ta đời này căm ghét ba điều.

    Một là thêu thùa, hai là uống thuốc, ba là ghét nhất là Tiểu điện hạ – Tề quốc Thái tử, Tiêu Mặc Hàn.

    Vị Thái tử này từ thuở nhỏ đã là khắc tinh của ta.

    Tưởng đâu cố nhẫn nhịn đến ngày xuất giá là có thể thoát khỏi hắn, ai ngờ thánh chỉ vừa ban xuống:

    “Tứ hôn với Đông cung.”

    Đêm đại hôn, ta cầm sẵn hưu thư trong tay, cùng hắn ước pháp tam chương:

    “Thứ nhất, phòng ai nấy ngủ; Thứ hai, chớ quản chuyện của ta; Thứ ba…”

    Chưa kịp nói dứt, hắn đã xé nát hưu thư, đè ta xuống lớp chăn gấm, giọng trầm khàn:

    “Thứ ba, gọi một tiếng ‘phu quân’ nghe xem nào.”

    “Thái tử phi, người còn chưa đi lễ Phật, điện hạ e sẽ sinh nghi mất!”

    Nha hoàn Xuân Đào sốt ruột giậm chân liên hồi.

    Ta hất váy, thoăn thoắt nhảy lên ngựa:

  • Từ Phòng Chứa Đồ Tới Trái Tim Em

    Cậu thực tập sinh mới đến vừa ngoan ngoãn vừa ngây thơ.

    Ngày nào tôi cũng kéo cậu ấy đi mắng ông chủ cho hả giận:

    “Tập nói theo chị! Đả đảo chủ nghĩa tư bản, vô sản muôn năm!”

    Cậu ngoan ngoãn lặp lại y như vậy.

    Tôi lại nói: “Bọn tư bản độc ác rồi sẽ diệt vong!”

    Cậu khẽ nhíu mày, hơi do dự: “Bọn tư bản… độc ác… rồi, rồi sẽ… diệt… diệt vong.”

    Tôi tiếp tục: “Ông chủ sinh con thì không có cái mông!”

    Mặt cậu ấy bỗng đỏ bừng: “Chị ơi… cái này… hình như hơi… bất nhân quá phải không?”

  • Thư Tình Không Tên

    “Ba, mẹ, con đồng ý về quê xem mắt kết hôn rồi, cuối tháng này con sẽ về.”

    Đầu xuân, tiết trời còn lạnh, Nguyễn Tương Nghi vừa mở cửa vừa gọi điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng vang lên giữa màn mưa lất phất như sương.

    Cô kéo chặt cổ áo, nghe thấy ba mẹ ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm.

    “Tương Nghi à, mấy năm nay ba mẹ sức khỏe càng ngày càng kém, chỉ mong con sớm yên bề gia thất. Giờ con đã suy nghĩ kỹ thì tốt rồi. Lúc con về, ba sẽ nhờ dì Lan sắp xếp vài người phù hợp để con gặp thử.”

    Nghe ba mẹ đã bắt đầu thu xếp, ánh mắt Nguyễn Tương Nghi khẽ run, lòng bỗng chùng xuống.

    Nói chuyện thêm vài câu, cô cúp máy.

    Cô đưa mắt nhìn quanh căn nhà, rồi quay lại phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

    Một xấp thư tình dày trong ngăn kéo, vài cuốn album chụp trộm giấu trong tủ, cùng những cuốn nhật ký đã viết suốt nhiều năm trên giá sách — tất cả đều là những tâm sự của mối tình đơn phương, tất cả đều liên quan đến… người con trai tên là Lục Lẫm Ngôn.

    Bây giờ, cô cho hết chúng vào một chiếc thùng giấy, rồi đem xuống dưới nhà, không chút do dự, nhóm lửa thiêu rụi.

    Ngọn lửa cam rực rỡ bập bùng, Nguyễn Tương Nghi bỗng nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

    Cô theo phản xạ ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lục Lẫm Ngôn trong bộ đồng phục phi công thẳng thớm, vóc dáng cao ráo như cây ngọc.

  • Phu Quân Lại Muốn Cưới Tiểu Thanh Mai

    Năm thứ năm sau khi hoàn thành nhiệm vụ công lược, phu quân ta muốn cưới tiểu thanh mai của hắn làm bình thê.

    “Dung nhi đã chẳng so đo mà chịu cùng nàng làm bình thê, nàng tốt nhất cũng nên biết cảm ơn, đừng làm càn.”

    Ta điềm đạm gật đầu, tận tâm tận lực lo liệu hôn lễ cho bọn họ.

    Hắn nói với vẻ đắc ý: “Xem ra nàng còn biết thức thời.”

    Khi hắn dắt tân nương đến trước mặt ta, ta chủ động dọn sạch bách hợp do hai ta từng cùng nhau trồng thuở trước, nhường lại chính viện.

    Hắn gượng cười: “Nếu nàng không vui, cũng chẳng cần cố ra vẻ kiên cường.”

    Cho đến ngày đại hôn, khi ta tự tay trao vòng ngọc chưởng gia cho tân phu nhân của hắn, bỗng hắn như phát cuồng, giật lại vòng ngọc kia trong tay nàng ta.

    “Nàng không phải là Tô Du Hoan!”

    “Du Hoan của ta tuyệt đối không thể dễ dàng đem lễ vật ta tặng trao cho người khác!”

    Nhìn dáng vẻ kinh hoảng, thất thố của hắn, ta khẽ cong môi, mỉm cười nhàn nhạt.

    Tiện tay ném mạnh chiếc vòng ngọc từng là báu vật trong mắt chủ thể xuống đất, đập nát.

    “Có gì mà không thể? Ngay cả nam nhân nàng còn chẳng cần, huống chi một món lễ vật!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *