Khởi Đầu Mới

Khởi Đầu Mới

Trở về năm 1980, sau khi bỏ chồng và con gái, tôi sống một mình rực rỡ

Ngày tôi cầm được giấy chứng nhận du học trong tay, người chồng là thủ trưởng của tôi đã bị chẩn đoán mắc ung thư.

Anh ta cầu tôi nhường lại suất du học, đổi lấy một mạng của mình.

“A Dao, chỉ có bố của Chu Niệm mới chữa được bệnh cho anh.”

“Điều kiện duy nhất của ông ấy là để Chu Niệm thay em đi du học.”

“Anh không sợ chết, nhưng nếu không có anh, sau này em và Gia Gia phải làm sao đây?”

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tiêu Cảnh Diễm, tôi từ bỏ việc du học nâng cao, tận tâm chăm sóc anh ta và con gái.

Thế nhưng ba năm sau, bạch nguyệt quang Chu Niệm của anh ta học thành trở về nước, Tiêu Cảnh Diễm lại ôm cô ta mà hôn.

“Con đàn bà ngu ngốc Giang Dao kia, tôi giả bệnh ba năm rồi mà cô ta còn không nhìn ra.”

“May mà có cô ta kiếm tiền, nên em không cần vừa học vừa làm.”

Con gái cũng vui vẻ lao vào lòng cô ta, gọi cô ta là “mẹ”.

Tôi như bị sét đánh trúng, trong cơn hoảng hốt đã lao vào một chiếc xe tải đi ngược chiều.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở lại năm 1980, vào đúng ngày cầm được giấy chứng nhận du học.

1

Giấy chứng nhận du học còn chưa kịp ấm trong tay, người chồng là thủ trưởng đã ôm lấy tôi khóc.

“A Dao, bác sĩ nói anh bị ung thư, rất nhanh sẽ chết mất.”

“Sau này em và Gia Gia phải làm sao đây…”

Người đàn ông cao hơn một mét tám ấy khóc như một đứa trẻ.

“Anh không sợ chết, nhưng anh lo cho em và Gia Gia!”

Trong mắt tôi thoáng qua một tia chán ghét, nhưng vẫn vỗ lưng anh ta an ủi:

“Anh yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Gia Gia.”

Tiêu Cảnh Diễm ngẩn ra: “Em sao lại không đau lòng chút nào?”

Tôi cố ý làm ra vẻ bi thương, thở dài: “Đau lòng thì được gì chứ? Đây đều là số mệnh.”

“Em đã có cơ hội du học, nhưng anh lại sắp chết, đúng là trời xanh trêu người.”

Sắc mặt Tiêu Cảnh Diễm có chút ngượng ngùng: “Thực ra vẫn có cách chữa khỏi bệnh của anh.”

“Bố của Chu Niệm là chuyên gia trong lĩnh vực này, ông ấy có thể chữa cho anh.”

“Nhưng điều kiện duy nhất của ông ấy là để Chu Niệm thay em đi du học.”

Xem kìa, lập tức đi thẳng vào vấn đề rồi.

Kiếp trước, anh ta đâu có nóng lòng nói với tôi những chuyện này như vậy.

Bởi vì vừa nghe anh ta bị chẩn đoán ung thư, lúc đó tôi đã hoảng loạn rồi.

Ngay lập tức chạy ngược chạy xuôi lo tiền cho anh ta chữa bệnh, còn nhờ vả quan hệ tìm bác sĩ cứu anh ta.

Kết quả lại rơi vào cái bẫy lời nói dối mà bọn họ đã dày công bày ra.

Tiêu Cảnh Diễm bảo tôi giao giấy chứng nhận du học ra, để bạch nguyệt quang Chu Niệm của anh ta thay tôi đi du học.

Để cứu anh ta, tôi buộc phải từ bỏ giấc mơ ra nước ngoài học tập nâng cao.

Từ đó dốc cả thân lẫn tâm vào cái gia đình này.

Cũng từ ngày đó, tôi mất đi tất cả.

Vì bệnh của anh ta, tôi đã vay một khoản tiền lớn từ người thân và bạn bè.

Ba năm tiếp theo, tôi không kể ngày đêm, chạy khắp nơi làm thêm kiếm tiền trả nợ.

Nhưng thập niên 80, tiền đâu có dễ kiếm như vậy?

Mỗi ngày tôi làm ở ba nhà máy, làm việc từ sớm đến tối muộn.

Thực ra, khoản tiền ấy lại trở thành học phí du học cho Chu Niệm.

Cùng với tiền tiêu vặt để cả nhà bọn họ ăn chơi.

Mãi đến trước khi chết, tôi mới biết mình bị họ xoay như chong chóng.

Sống lại lần này, tôi tuyệt đối không thể để đám người đó hút máu mình thêm nữa.

Con gái sáu tuổi của tôi, Gia Gia, chạy tới ôm chặt lấy Tiêu Cảnh Diễm.

“Ba! Chúng ta và mẹ Chu đi chơi nhé? Cô ấy nói sẽ mua kẹo nước ngọt cho con!”

Một tiếng “mẹ Chu” khiến sắc mặt Tiêu Cảnh Diễm lập tức thay đổi.

Anh ta vội vàng ngăn lại: “Đừng nói bừa! Cái gì mà mẹ Chu, đó là cô Chu.”

Anh ta dè dặt liếc tôi một cái, “Giang Dao, em đừng nghĩ nhiều, bình thường là Chu Niệm đối xử với con bé quá tốt, nên trẻ con nói năng mới không giữ ý tứ như vậy.”

“Gia Gia cũng không có mấy người thân thích, Chu Niệm thích con bé, đó là chuyện tốt.”

Khóe môi tôi khẽ nhếch, trong lòng cười lạnh.

Nếu không có sự dung túng của Tiêu Cảnh Diễm ở phía sau, Gia Gia làm sao có thể thân với Chu Niệm như vậy?

Thì ra anh ta đã sớm lén lút để Gia Gia nhận Chu Niệm làm mẹ.

Nhưng mà, tất cả đều không còn quan trọng nữa.

Cả hai cha con bọn họ đều đã có người mình thích, đương nhiên là chuyện tốt.

Gia Gia bĩu môi tủi thân: “Nhưng ba bảo con gọi cô ấy là mẹ mà…”

“Im miệng!” Tiêu Cảnh Diễm quát lên, Gia Gia giật mình, ngay sau đó “oa” một tiếng rồi vừa khóc vừa chạy đi.

Nếu là trước đây, nhất định tôi sẽ đuổi theo dỗ dành con bé.

Nói với con bé rằng ba không cố ý quát con, ba yêu con.

Nhưng bây giờ, tôi thờ ơ.

Chỉ lạnh lùng nhìn con bé bị bậc cửa vấp ngã, tiếng khóc càng lúc càng to.

Đứa trẻ từ nhỏ đã chỉ biết nghiêng khuỷu tay ra ngoài như nó, không cần cũng được.

2

Vé tàu đi tỉnh thành là ba ngày sau.

Đến lúc đó, tôi sẽ mang theo giấy chứng nhận du học, bước lên chuyến bay bay tới ngôi trường đại học mơ ước.

Tôi không để ý tới cha con họ, mang theo đủ loại giấy tờ đến văn phòng lãnh đạo nộp đơn ly hôn.

Tiêu Cảnh Diễm có thân phận đặc biệt, cách ly hôn thông thường chắc chắn là không được.

Tôi viết một tờ đơn dài mấy trang, ghi lại rành rẽ từng việc dơ bẩn giữa anh ta và Chu Niệm trong khoảng thời gian này.

Lãnh đạo từ lâu đã nhìn ra quan hệ của hai người họ không bình thường, chỉ lắc đầu thở dài.

“Đồng chí Giang Dao, lần du học này của cô cũng là vì công việc, cô cứ yên tâm, chuyện ly hôn này tổ chức chắc chắn sẽ cho phép.”

Làm xong thủ tục, tôi về nhà thu dọn đồ đạc thì Tiêu Cảnh Diễm đã dẫn Gia Gia trở về.

Gia Gia đã hết khóc, trên tay còn xách một túi trong suốt xinh đẹp, bên trong đựng đầy kẹo nước ngọt đủ màu sắc.

Tôi nhớ loại túi này, trước đó Chu Niệm đã mua cho con bé mấy lần.

Cô ta còn cố ý nói mỉa tôi trước mặt Gia Gia:

“Chị dâu, không phải tôi nói chị đâu, chị nghiêm khắc với Gia Gia quá rồi.”

“Trẻ con nào lại không thích ăn kẹo chứ? Thỉnh thoảng ăn mấy viên thì có sao đâu.”

Lúc đó tôi còn phải giữ thể diện cho nhau nên không tiện nói nhiều trước mặt Chu Niệm.

Đợi cô ta đi rồi mới lấy hết số kẹo đó lại.

Còn khổ khẩu khuyên Gia Gia ăn ít đồ ngọt thôi, để phòng sâu răng.

Nhưng con bé bị Chu Niệm đầu độc nhiều lần, nên càng lúc càng bài xích sự ngăn cản của tôi.

Gia Gia nhìn thấy tôi, như thể nhớ ra những viên kẹo từng bị tôi tịch thu.

Lập tức giấu túi kẹo ra sau lưng.

Tôi vô thức nhíu mày: “Con đã có nhiều lỗ sâu răng lắm rồi, sao còn ăn nhiều kẹo như vậy?”

Tiêu Cảnh Diễm đứng ra hòa giải: “Gia Gia vừa nãy khóc mà, nên mua ít kẹo dỗ nó.”

Tôi vừa nói xong câu đó đã thấy hối hận.

Thật sự là chỗ không nên lo thì lại đi lo lung tung.

Khó trách từ nhỏ nó đã không thân với tôi, có một ông bố chỉ biết đứng giữa hòa giải như vậy.

Lại thêm mẹ kế là Chu Niệm nuông chiều đến mức không biết phải trái, trẻ con nào phân biệt được đúng sai, đương nhiên sẽ cảm thấy ai cưng chiều mình thì người đó là người tốt.

Quả nhiên, Gia Gia vừa đối mắt với tôi xong liền lấy hết can đảm hét lên:

“Mẹ là người xấu! Đừng hòng cướp kẹo của con!”

“Chỉ có mẹ Chu là tốt thôi! Con ghét mẹ!”

Similar Posts

  • Sổ Nợ Tình Yêu

    Kỷ niệm sáu năm yêu nhau, tôi mặc váy ngắn bó sát định tạo bất ngờ cho bạn trai là nghiên cứu sinh.

    Video ngắn tự động lướt đến một buổi livestream của một blogger pháp luật, vang lên giọng nam quen thuộc:

    “Bạn gái đã chu cấp cho tôi học hành hết 500.000 tệ, tôi đã trả lại 100.000 rồi, ban đầu định trả hết rồi mới chia tay, nhưng tôi không muốn đợi nữa.”

    “Nếu sau khi chia tay mà cô ấy nhất quyết kiện tôi, tôi có thể trả từ từ không?”

    Bình luận tràn ngập lời mắng chửi, nói anh ta là kẻ bạc tình.

    Anh ta bình thản nói: “Nếu tôi bạc tình, tôi đã chẳng định trả tiền. Tôi đã không còn tình cảm với cô ấy nữa, chẳng lẽ vì 50 vạn mà phải gắn bó cả đời?”

    Tim tôi chợt thắt lại, mấy năm nay tôi thực sự đã chi 50 vạn để chu cấp cho Cố Niên học hành.

    Nhưng lại tự an ủi là mình nghĩ quá, vì anh ấy chưa từng đề cập chuyện trả lại tiền.

    Gọi điện cho bạn trai suốt nửa tiếng mới được kết nối, livestream cũng vừa kết thúc.

    “Cố Niên, hôm nay là sinh nhật em——”

    “Lại lén tìm anh nữa hả?! Không phải đã nói chờ em liên thông thành công rồi mới gặp sao?”

    Lời nói của tôi nghẹn lại.

    Chợt liếc thấy góc bàn anh ấy có quyển sổ ghi chú mở sẵn, trang đầu tiên viết năm chữ: “Sổ ghi nợ trả dần”.

    Mua tài liệu giúp cô ấy thi liên thông: 188 tệ.

    Tiền xe khi đi gặp cô ấy: 35 tệ.

    Tặng nước hoa Dior sinh nhật cô ấy: 380 tệ.

    Tổng cộng: Đã trả 100.000 tệ.

  • Cộng Sinh Cùng Chàng

    Lúc đang nằm chờ chết giữa đống xác người, bên cạnh ta bỗng rơi xuống một thi thể còn tươi hơn cả ta.

    Ta nhìn nữ thi kia, thấy nàng có ba phần giống mình.

    Vì thế, ta lột y phục của nàng, mạo nhận thân phận của nàng.

    Trở về “nhà”, người phu quân liệt giường kia lại vừa nhìn đã nhận ra ta không phải nàng.

    “Ngươi không phải là nàng, ngươi là ai?”

    Ta căng thẳng, dè dặt ứng phó.

    “Một kẻ… muốn cùng chàng cộng sinh.”

  • Phép Tính Của Cha Mẹ

    Ba mẹ đi công tác, tôi và em trai chơi trò “cái tôi có, cái bạn không có”.

    Tôi cười, mở bàn tay ra: “Sinh nhật mẹ đã tự tay làm bánh cho tôi.”

    Em trai hờ hững cong một ngón tay xuống: “Sổ đỏ nhà có tên của tôi.”

    Tôi sững người.

    Nhưng nó hả hê tiếp tục kể.

    “Các hợp đồng bảo hiểm của bố mẹ, người thụ hưởng cũng đều là tên của tôi.”

    Ngón tay nó cứng đờ giữa không trung, đầu óc tôi trống rỗng.

    Đến nỗi câu tiếp theo của tôi cũng nuốt lại không ra được.

    Thật ra tôi định nói, tôi bị ung thư.

    Có lẽ, sống không còn được bao lâu nữa.

  • Hoa Khôi Quân Đội

    Kiếp trước tôi được trao danh hiệu “Hoa khôi quân đội” của đoàn văn công, và được thưởng hai vé xem phim.

    Tôi hớn hở định rủ chồng đi xem.

    Ai ngờ anh ta cầm luôn hai vé, quay lưng dẫn thanh mai trúc mã đi xem phim.

    Không ngờ tối hôm đó rạp phim bất ngờ bốc cháy.

    Chồng tôi may mắn thoát được, còn cô thanh mai thì chết cháy trong biển lửa.

    Sau đó, anh ta đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi:

    “Nếu không phải cô mang hai tấm vé đó về, Tuyết Nhung đâu có chết!”

    Anh ta phát điên, phóng hỏa đốt nhà, còn khóa trái cửa.

    Cuối cùng, tôi chết trong biển lửa, đau đớn không tả nổi.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày nhận được hai tấm vé.

    Vừa về tới nhà, chồng tôi đã hỏi ngay:

    “Vợ ơi, nghe nói đoàn văn công phát vé xem phim miễn phí à? Tối nay mình đi xem phim nhé!”

    Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhận ra — anh ta cũng đã sống lại rồi.

  • Đại Lang Thay Hôn

    VĂN ÁN

    Khắp thành Quảng Lăng, ai ai cũng nói Tạ Thanh Từ thật có phúc.

    Bởi hắn có một vị huynh trưởng tài giỏi, việc gì cũng thay hắn gánh vác chu toàn.

    Tạ Thanh Từ trốn học, huynh trưởng liền đích thân mang thịt khô tới cửa xin lỗi tiên sinh.

    Tạ Thanh Từ trốn nợ, huynh trưởng lại tự đến sòng bạc, giúp hắn thanh toán từng khoản.

    Ngay cả Triệu ma ma khi chải tóc cho ta cũng không nhịn được mà than rằng:

    “Đại lang nhà họ Tạ cái gì cũng tốt, chỉ khổ nỗi Nhị lang chẳng chịu nên thân.

    Nếu cô nương được gả cho Đại lang ấy, e là lão gia phu nhân còn vui mừng chẳng kịp đó.”

    Ta lại chỉ mỉm cười, dịu dàng đáp:

    “Đại lang đã tốt như thế, thì Nhị lang chưa chắc đã kém đâu.”

    Cho đến hôm nay, để dỗ dành cô thanh mai của mình vui vẻ, Tạ Thanh Từ lại trốn hôn, bỏ mặc ta, người con gái từ phương xa gả tới, phải ngồi chờ mòn mỏi trong kiệu hoa.

    Giờ lành đã trôi qua, quan khách trong sảnh đều vươn cổ hóng chuyện, bàn tán râm ran:

    “Người ta vẫn nói, gả con gái phải ngẩng đầu, rước dâu phải cúi đầu, coi bộ nhà họ Thẩm hôm nay sắp có trò hay để xem rồi.”

    Mà ta, trong kiệu hoa, chẳng khóc cũng chẳng quậy.

    Chỉ khẽ nâng quạt, nghiêng đầu nhìn sang vị Đại lang kia với đôi mắt mang chút tò mò, trốn học, trốn nợ còn dễ, nhưng trốn hôn như thế này, không biết Đại lang sẽ thay đệ đệ mình dàn xếp thế nào đây?

  • Những Vết Thương Không Thể Đổi Tên

    Tôi sinh đứa đầu, đau quằn quại suốt hai ngày, vậy mà lại không có quyền đặt tên con.

    Chồng tôi xót vợ, nên khi mang thai đứa thứ hai, anh đã cãi nhau với bố mẹ chồng – vốn nổi tiếng cổ hủ – suốt ba ngày liền.

    Đến ngày thứ tư, anh về nhà, đưa cho tôi một cuốn từ điển Tân Hoa, cười tươi như nắng:

    “Bố mẹ muốn đặt tên ở nhà thế nào cũng được, nhưng tên chính phải để vợ đặt.”

    Tôi vừa cảm động vừa vui mừng.

    Một tháng sau, tôi gần như lật nát cả cuốn từ điển mới nghĩ ra được cái tên ưng ý, mang cho Giang Khởi xem.

    Nhưng anh không vui, trái lại ánh mắt như vừa quyết định điều gì đó.

    “Thầy phong thủy nói đứa này mệnh hèn, phải đặt tên hèn mới dễ nuôi.”

    “Anh thấy gọi là Chiêu Đệ cũng được.”

    Tôi chết lặng, không thể tin nổi, rồi hai vợ chồng cãi nhau một trận dữ dội.

    Anh chỉ cười nhạt, giọng nhẹ hẫng:

    “Trước đây em cũng sống hai mươi năm với cái tên Trần Dẫn Nam đấy thôi?”

    “Chỉ là một cái tên mà, lớn lên nó cũng có thể đổi như em.”

    Tôi tức đến mức choáng váng, suýt sảy thai.

    Lúc đó, Giang Khởi hoảng hốt, liều mạng vượt bảy đèn đỏ, lao thẳng vào bệnh viện, gọi tất cả bác sĩ giỏi nhất để giữ con cho tôi.

    Tôi không hiểu vì sao dạo này anh lại thay đổi thất thường đến vậy… cho đến khi điện thoại của anh reo lên.

    Đầu dây bên kia là một giọng nữ rụt rè:

    “Giang tổng… chuyện tôi nói đùa, anh không để bụng đấy chứ? Dù có đặt tên con anh là Chiêu Đệ, tôi cũng sẽ không ký lại hợp đồng bao nuôi đâu.”

    Bụng tôi quặn thắt vì đau, nhưng lần này, tôi không gọi bác sĩ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *