HÓA RA ANH MỚI LÀ CAO THỦ

HÓA RA ANH MỚI LÀ CAO THỦ

Yêu nhau năm năm, đồng nghiệp và người nhà của bạn trai đều không biết đến sự tồn tại của tôi.

“Vì sao không dẫn em đi cùng?”

Anh ấy say khướt: “Đừng làm ồn.”

Kéo chăn lên rồi chìm vào giấc ngủ.

Tôi xuống lầu đứng giữa gió lạnh suốt một lúc lâu, nửa đêm 12 giờ, tôi nhắn tin cho anh một câu: Chia tay đi.

Anh không đuổi theo, một tháng trôi qua rồi cũng chẳng hồi âm.

Tôi bỏ ghim trò chuyện với anh.

Cho đến hôm nay, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau sau khi chia tay.

1

Sở dĩ chọn thứ Bảy để dọn nhà, là vì trước đây cứ chiều thứ Bảy hằng tuần, Nghiêm Gia Minh đều ra ngoài tụ tập với đồng nghiệp, nói là để giải tỏa áp lực công việc cường độ cao suốt một tuần.

Tôi nghĩ im lặng mang đồ của mình đi, tránh phải chạm mặt lúng túng.

Cố Vũ nhất quyết muốn đi cùng giúp tôi, nói như thế sẽ dọn nhanh hơn.

Hôm đó nửa đêm tôi bỏ đi, điện thoại lại hết pin, may mà có Cố Vũ trả tiền khách sạn giúp, tôi mới không phải lang thang ngoài đường.

Sau đó Cố Vũ tỏ tình với tôi, tôi đồng ý: có lẽ bắt đầu một mối tình mới, mới là cách tốt nhất để kết thúc một mối tình cũ.

Một tháng không quay lại, trong nhà hơi bề bộn: sàn không quét, sofa thì bày đầy đồ linh tinh, trên bàn còn sót hộp cơm mua ngoài đã ăn xong mà chưa dọn.

Tôi lục trong tủ giày tìm được một đôi dép, vừa định đưa cho Cố Vũ thay, thì cửa phòng ngủ bật mở.

Nghiêm Gia Minh xuất hiện ngay khung cửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng tôi.

Sao anh ấy lại ở nhà?

Tôi bỗng thấy hơi luống cuống.

Bàn tay của Cố Vũ vươn ra từ phía sau, siết chặt tay tôi.

Tôi ổn định tinh thần lại một chút, lắp bắp nói: “Em về lấy đồ.”

Nghiêm Gia Minh liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi, ánh mắt đầy mỉa mai quét qua gương mặt tôi: “Giang Yến Yến, em làm loạn đủ chưa?”

Anh ấy còn cho rằng tôi đang vô cớ quấy rối, giở tính trẻ con.

Tôi muốn thể hiện sao cho thoải mái một chút, nhưng cứ chạm phải ánh mắt của Nghiêm Gia Minh, trong lòng lại chột dạ, không kìm được mà né tránh.

Cố Vũ siết tay tôi chặt hơn: “Hai người đã chia tay rồi, bây giờ Yến Yến là bạn gái của tôi.”

Nghiêm Gia Minh đảo mắt khinh bỉ.

Tôi biết, Nghiêm Gia Minh không ưa gì Cố Vũ.

Cố Vũ mở một tiệm bánh mì nho nhỏ trong khu dân cư, so với việc Nghiêm Gia Minh làm quản lý quỹ ngôi sao ở một công ty tài chính danh tiếng, thì dĩ nhiên không được rực rỡ hào nhoáng bằng.

Quan trọng hơn, suốt hơn hai mươi năm qua, Nghiêm Gia Minh từng là một thần tượng trong lòng tôi, là nam thần mà tôi tôn thờ.

Tôi bắt đầu thấy hối hận: có nên đợi lần tới lúc Nghiêm Gia Minh không ở nhà rồi hãy dọn nốt đồ hay không?

Ngay lúc tôi đang chần chừ muốn rút lui, bỗng “cộc cộc cộc” – có người gõ cửa.

Một nhân viên công tác của khu dân cư, ăn mặc kín mít, xuất hiện ở cửa, thông báo với chúng tôi: vì có ca nhiễm, tất cả mọi người trong khu đều buộc phải cách ly tại nhà.

Tôi ngây người, theo bản năng liếc nhìn sắc mặt Nghiêm Gia Minh.

Anh ấy không chút biểu cảm liếc qua tôi, rồi nói với nhân viên công tác rằng sẽ phối hợp chấp hành cách ly tại nhà, cũng có nghĩa đồng ý để tôi và Cố Vũ ở lại trong căn hộ này.

Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đóng cửa xong, Nghiêm Gia Minh bắt đầu đưa ra quy tắc:

“Trong máy tính có dữ liệu của tôi, chưa được phép thì đừng động…

Buổi tối tôi phải thức khuya canh thị trường, nên ban ngày dù tôi có dậy, trong nhà cũng không được làm ồn…

Tôi ghét mùi sầu riêng, nếu gọi món bên ngoài, dù là trái cây hay bánh, đều không được gọi mùi sầu riêng…”

Những quy tắc này tôi đã biết từ lâu.

Nhưng những lời anh ấy nói bây giờ không phải dành cho tôi, mà là nói với Cố Vũ.

Cố Vũ nhíu mày, thẳng thừng ngắt lời Nghiêm Gia Minh:

“Căn nhà này là do Yến Yến đi tìm, tiền thuê cũng chia đôi một nửa, cô ấy muốn làm gì thì làm, anh không có tư cách can thiệp.”

Hồi tìm nhà, Nghiêm Gia Minh bận quay cuồng, nào có rảnh lo chuyện thuê nhà.

Tôi chạy ngược chạy xuôi suốt một tháng, cũng vào khoảng thời gian đó, tôi tình cờ gặp Cố Vũ đang tìm mặt bằng qua công ty môi giới.

Chắc hẳn là lúc đó anh biết tôi cũng đang tìm nhà thuê.

Nghiêm Gia Minh tưởng tôi kể mọi chuyện cho Cố Vũ, liếc tôi nửa nóng nửa lạnh, rồi gắt với Cố Vũ: “Cậu không muốn ở thì đi đi.”

Tôi sợ hai người họ cãi nhau, vội kéo kéo cánh tay Cố Vũ: “Thôi mà, thôi mà.”

Cố Vũ quay lại nhìn tôi, tôi lại khẽ lay cánh tay anh: “Đừng chấp với anh ta.”

Cố Vũ đành thở dài, không nói gì thêm.

Tôi bảo Cố Vũ vào nhà vệ sinh lấy nước, còn tôi vào bếp lấy khăn, định dọn dẹp nhà cửa.

Đi ngang qua Nghiêm Gia Minh, anh ấy hạ giọng: “Yến Yến, dù em không học trường top đầu, thì cũng tốt nghiệp một đại học trọng điểm.

Vậy mà em lại qua lại với một kẻ bán bánh mì – em thấy mình với anh ta hợp nhau sao?”

Anh ấy hất cằm khinh khỉnh về phía Cố Vũ.

Tôi nghiến chặt môi: “Làm bánh là sở thích của anh ấy.”

“Sở thích?

Sở thích có thể làm cơm ăn được chắc?

Sở thích có trả nổi tiền thuê 1 tháng 6000 không?

Sở thích có thể mua nhà nuôi con không?”

Nghiêm Gia Minh cười khẩy: “Giang Yến Yến, một người là quản lý quỹ ngôi sao, một người bán bánh, ai mới hợp với em – vẫn là anh.”

Anh quay người bước về phòng ngủ.

Tôi đứng sững đó, hai tay siết chặt, mãi đến khi Cố Vũ tới bên cạnh hỏi: “Em sao thế?” tôi mới bừng tỉnh, ngẩng lên gượng cười: “Không sao.”

Nghiêm Gia Minh dám nói mấy câu đó, chắc chắn anh ấy nghĩ rằng tôi không nỡ rời xa anh ấy.

Mà quả thực, tôi vẫn còn lưu luyến anh.

Chúng tôi là bạn cùng trường cấp hai, từ nhỏ đến lớn, Nghiêm Gia Minh luôn là “học bá” sáng chói, còn tôi chỉ là “học tra” tầm thường, luôn ngước lên nhìn theo anh.

Đến khi anh đưa cho tôi sổ ghi chép học tập, nói rằng: “Em vào top 10, anh sẽ làm bạn trai em,” tôi còn không dám tin đó là sự thật.

Tôi lao đầu học ngày học đêm, cuối cùng thật sự chen chân được vào top 10 của khối.

Khi yêu nhau, Nghiêm Gia Minh bảo: “Giang Yến Yến, em nhặt được món hời rồi.”

Tôi cũng cảm thấy mình nhặt được “báu vật.”

Chúng tôi bên nhau 5 năm, anh nói thích con gái tóc dài thướt tha, thế là tôi luôn nuôi tóc dài.

Anh không thích tôi mặc váy ngắn, tôi liền chỉ mặc váy dài đến tận đầu gối.

Anh bảo tôi làm gì, tôi đều nghe lời.

Tôi yêu anh đến mức đánh mất cả bản thân.

2

Ba người đều chưa ăn trưa.

Tôi lục tủ lạnh, toàn là đồ tôi mua từ một tháng trước, rau xanh bọc trong túi nilon đã hư nát, đành phải vứt hết.

Tìm đi tìm lại, chỉ còn được một nhúm bột ngô và hai củ khoai tây đã mọc mầm.

Tôi thêm nước nấu bột ngô, thành một nồi cháo loãng đến mức soi gương được.

Trưa ba người chia nhau bột ngô với đĩa khoai tây xào.

Cố Vũ gắp hết khoai tây sang bát cho tôi, nói là anh ăn sáng muộn, giờ chưa đói.

Tôi không tin, bây giờ đã 3 giờ chiều rồi, chắc hẳn anh muốn tôi ăn nhiều hơn.

Nghiêm Gia Minh thấy cảnh tôi và anh ấy nhường qua nhường lại, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai, bĩu môi: “Nhịn một bữa cũng không có chết đói được đâu.”

Cố Vũ dừng đũa, từ tốn nhìn anh ta: “Không chết đói thì anh đừng ăn.”

Similar Posts

  • Người Yêu Quên Sinh Nhật, Tôi Lập Tức Đá Anh Ta

    Chương 1: Chồng cưới chớp nhoáng lại là bạn thanh mai

    Bạn thanh mai trúc mã sống chung mười năm quên mất sinh nhật của tôi.

    Tôi không nói nhiều, chia tay luôn cho gọn.

    Rồi bỏ ra năm triệu, cưới chớp nhoáng một “người hiến tinh trùng”.

    Quyền sở hữu trí tuệ thương hiệu, thiết kế cốt lõi – tôi ôm hết đi.

    Lục Hạo Thần tức đến phát điên, giọng toàn lửa:

    “Giang Tư Dư! Em điên rồi à? Chỉ vì anh quên sinh nhật em thôi sao?”

    Tôi bật cười, giọng lạnh như băng:

    “Đúng vậy, chỉ vì anh quên.”

    Lần sau anh ta gọi đến, nói:

    “Tiểu Vũ mang thai rồi, em đừng giận nữa. Dù sao đứa bé cũng coi như là nửa con của chúng ta.”

    Tôi cười:

    “Con của hai người các anh liên quan gì đến tôi? Với lại, hôm nay tôi kết hôn rồi.”

  • Chiếc Điện Thoại Kết Nối Giữa Nhân Gian Và Địa Phủ

    Ông tôi tạo phản ở địa phủ

    Hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ ông nội – người đã mất mười năm nay.

    “Cháu ngoan! Mau vẽ cho ông hai quả tên lửa rồi đốt gửi xuống đây! Để ông cho cái thằng rùa con Diêm Vương đó nổ tan xác luôn!”

    Ông nói ông đang tạo phản ở địa phủ, dẫn theo mấy người bạn chiến hữu cũ, quyết tâm xây dựng một “địa phủ xã hội chủ nghĩa”.

  • Chị Chồng Và Em Chồng Ngày Nào Cũng Tới Ăn Trực

    Hôm nay chị chồng và em chồng tôi lại đến nhà.

    Tôi rửa nồi xong, vừa bước ra khỏi bếp thì phát hiện trên bàn ăn đã không còn chỗ cho mình.

    Cả bàn đầy đồ ăn giờ chỉ còn vài cọng rau xanh nằm trơ trọi trên đĩa, thịt và hải sản đã bị ăn sạch.

    Tôi liếc nhìn chồng, quyết định không muốn nhẫn nhịn thêm nữa:

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Chồng tôi mặt đầy khó hiểu: “Chỉ vì hết đồ ăn mà cô đòi ly hôn, cô điên rồi à?”

    Ba mẹ chồng tôi thì vỗ bàn cái “rầm”!

    “Con gái tụi tôi chỉ đến ăn bữa cơm, cô đã đòi ly hôn dọa dẫm, ly thì ly đi! Sau này chúng tôi tìm con dâu khác đàng hoàng, biết điều hơn cô!”

    Trên mặt con trai tôi cũng thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn:

    “Mẹ, là do mẹ chậm chạp quá thôi! Chị với dì là khách, tất nhiên phải ưu tiên cho họ chứ! Vì chút chuyện nhỏ mà đòi ly hôn, mẹ có tham ăn quá không?

    “Với lại, mẹ chỉ biết nấu ăn rửa chén, làm sao so được với dì với chị, họ biết kiếm tiền đó! Họ còn nói sau này sẽ mua nhà, mua xe cho con! Con nói thật, nếu mẹ ly hôn, con không theo mẹ đâu, con không muốn khổ cùng mẹ…”

    Khoảnh khắc đó, tôi quyết định — không chỉ bỏ chồng, mà cả đứa con này, tôi cũng không cần nữa.

  • Ai Bắt Anh Uống Trà?

    Chồng tôi có cô bạn thanh mai trúc mã du học nhiều năm, mới về nước liền rủ hai vợ chồng tôi đi dự tiệc đón gió.

    Lần thứ năm cô ta khiêu khích tôi, còn cố tình thân mật với chồng tôi.

    Tôi không nhịn nữa, thẳng tay tát một cái thật mạnh vào mặt chồng.

    “Cơm ngon không ăn, anh cứ thích ăn phở!”

  • Vị Hôn Phu Không Mời Mà Tới

    Sau khi rơi xuống vực và mất trí nhớ, tôi được một anh công nhân rừng thô lỗ cứu về.

    Anh ta nói mình là vị hôn phu của tôi, còn bảo chúng tôi là thanh mai trúc mã.

    Anh chăm sóc tôi vô cùng chu đáo, mỗi tối đều chủ động tặng tôi “ảnh trai đẹp tắm rửa”.

    Tôi sờ lên cơ bụng anh, nói: “Tôi tin rồi, anh là chồng thật của tôi, còn thật hơn cả ngọc trai!”

    Cho đến khi vị hôn phu thật sự của tôi tìm đến, mắt đỏ hoe nói rằng anh đã dứt khoát với mối tình đầu, cầu xin tôi quay về.

  • Tận Thế Băng Giá, Báo Thù Cả Nhà

    Chồng tôi đi công tác về.

    Tôi mua đầy đủ nguyên liệu, vui vẻ định làm một bữa thật ngon cho anh ta.

    Không ngờ vừa mở cửa, lại bắt gặp cảnh anh ta đang âu yếm với đồng nghiệp Tiểu Mỹ…

    Ba mẹ chồng trách tôi ba năm trời chưa sinh được đứa cháu đích tôn cho nhà họ, mắng tôi là đồ xui xẻo, còn thẳng tay tát tôi một cái rồi nhốt vào phòng chứa đồ.

    Không ai ngờ, tận thế băng giá lại ập đến một cách điên cuồng.

    Nhiệt độ cực thấp kéo dài suốt nửa năm, lương thực cạn kiệt, tôi bị đói đến chết!

    Lúc mở mắt ra lần nữa…

    Tôi quay trở lại thời điểm trước khi tận thế bắt đầu.

    Lần này…

    Tôi sẽ ngồi trong phòng bật điều hoà, vừa ăn lẩu vừa thong thả nhìn bọn họ tự chém giết lẫn nhau.

    Tất cả bọn họ, tôi sẽ bắt phải trả giá!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *