Kết Hôn Cùng Ảnh Đế

Kết Hôn Cùng Ảnh Đế

1

Vừa quay xong, tôi tranh thủ chạy về nhà đúng giờ.

Vừa vào đến cửa, chưa kịp rửa mặt đánh răng, tôi đã ngồi ngay trước bàn trang điểm bật livestream.

Buổi livestream này là màn dạo đầu cho buổi gặp mặt sinh nhật của tôi, fan đã vào phòng chờ từ sớm.

Tôi vừa tẩy trang vừa trò chuyện với mọi người trên khung chat.

“Ừ đúng rồi, tôi vừa mới quay xong về nhà đây.”

“Phim mới sắp lên sóng rồi, nhớ ủng hộ nhiều nha.”

Bình luận tràn ngập màn hình, lướt nhanh đến hoa cả mắt.

Giữa một loạt lời khen và tán dương, tôi bất chợt thấy một dòng bình luận chói lóa.

【Chị ơi sao phòng sau lưng chị hình như có người kìa?】

Mặt tôi không đổi sắc, nhưng trong lòng bắt đầu chột dạ.

Theo phản xạ, tôi liếc về phía phòng tắm sau lưng.

Qua lớp kính mờ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, lờ mờ thấy được bóng người.

Tôi thót tim.

May mà dòng bình luận đó nhanh chóng bị trôi mất, không nhiều người thấy được.

Sở dĩ tôi hoảng loạn đến vậy là vì… trong căn hộ này đúng là không chỉ có một mình tôi.

Mà người đó, không ai khác, chính là chồng tôi – người mà tôi vẫn đang giấu kín.

Nam minh tinh hot nhất hiện nay – Bùi Ảnh.

2

Nói Bùi Ảnh là nam minh tinh hot nhất bây giờ, cũng không hề quá lời.

Từ bà cụ tám mươi đến nhóc con tám tuổi, ai cũng có thể kể tên ít nhất hai bộ phim tiêu biểu của anh ấy.

Còn tôi thì hoàn toàn ngược lại, là cái tên bị gắn mác “bình hoa di động” trong giới giải trí.

Tôi nổi tiếng, nhưng không ai đánh giá cao năng lực.

Từ bà cụ tám mươi đến nhóc con tám tuổi, ai cũng có thể phàn nàn đôi câu về tôi.

Thời gian đầu sau khi kết hôn, hai bên quản lý từng có ý định công khai mối quan hệ, để cải thiện hình tượng của tôi.

Nhưng ngay khi tin tức tôi và Bùi Ảnh sẽ cùng xuất hiện trong một buổi phỏng vấn bị rò rỉ.

Tài khoản của tôi và Bùi Ảnh, cùng với tài khoản chính thức của hai công ty quản lý, lập tức bị dân mạng “ném đá” tơi tả.

Fan của anh ấy khóc than khắp nơi.

Còn dưới bài đăng của tôi là những lời chửi rủa mỉa mai không dứt.

“Chị ơi, đổi người khác để tạo couple được không, không tạo couple là chết à?”

“Cho tôi làm thay chị, tôi có EQ cao.”

“Tránh xa ra, đừng có dính vào người ta.”

“Không nói nhiều, chị này tuy là bình hoa thật, nhưng gương mặt thì không ai chê được.”

Những lời như vậy cứ ào ào đổ về như bông tuyết giữa bão tuyết, không cách nào ngăn lại.

Cuối cùng buổi phỏng vấn đành hủy bỏ, đợi đến ngày tôi có được danh tiếng tốt hơn rồi mới tính chuyện công khai.

3

Nghĩ đến đó, tôi không để lộ chút cảm xúc nào, nhẹ nhàng che đi phần lưng phía sau.

Tay phải thì âm thầm với ra ngoài khung hình, cầm lấy điện thoại nhắn tin cho Bùi Ảnh.

“Anh đang ở nhà à? Trong phòng tắm có phải anh không?”

Một lúc sau, anh ấy mới trả lời.

Bùi Ảnh: “Là anh mà, vợ.”

Tôi: “Chút nữa tuyệt đối không được ra ngoài, không được nhúc nhích, nghe rõ chưa.”

Bùi Ảnh: “Ý em là bên trên không được động, hay bên dưới không được động?”

Tôi lờ đi màn bông đùa của anh, chỉ dặn dò anh cứ yên vị trong phòng tắm.

Lát sau, tôi mở lại màn hình điện thoại, không thấy tin nhắn trả lời thêm nào nữa.

Chồng tôi mà yên lặng, chắc chắn là đang bày trò.

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên “rầm” một tiếng, cửa phòng tắm sau lưng bị đẩy ra.

Kèm theo đó là tiếng Bùi Ảnh cười tươi rói: “Vợ ơi, quần lót của anh đâu rồi?”

Tôi chết sững tại chỗ, cứng ngắc quay đầu lại.

Bùi Ảnh cởi trần, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh eo.

Tóc ướt nhẹp, từng giọt nước nhỏ xuống xương quai xanh.

Tiếp tục trượt xuống bụng trên rõ cơ bụng và đường nét săn chắc.

Cuối cùng biến mất sau lớp khăn tắm.

Tôi bất giác thấy cổ họng khô khốc, theo bản năng nuốt nước bọt.

Khung chat cũng lặng đi trong chốc lát.

Ngay sau đó lăn như lũ quét.

Tối hôm đó, hot search bùng nổ suốt đêm.

4

Livestream bị quá tải vì người xem tràn vào quá đông, cuối cùng bị đứng hình.

Sau khi buộc phải tắt sóng.

Hai bên quản lý lập tức gọi điện đến.

Nói rằng sẽ qua nhà ngay để cùng bàn đối sách.

Đầu dây bên kia, quản lý của tôi còn dặn dò đầy ẩn ý: “Đừng quan tâm mạng xã hội quá, không chịu nổi thì đưa điện thoại cho Bùi Ảnh giữ giùm.”

Vốn tôi còn có thể nhịn được, chị ấy vừa nói xong tôi lại càng tò mò muốn xem.

Cúp máy xong, tôi vội vàng dùng tài khoản phụ lên mạng.

Mở Weibo, chờ tận 5 phút mới thấy bảng hot search hiện lên.

#Thẩm Từ Bùi Ảnh#

#Thẩm Từ Bùi Ảnh giấu hôn#

… hàng loạt từ khóa chiếm gần nửa bảng xếp hạng.

Thu hút nhất là từ khóa đứng đầu hot search.

#Quần lót của Bùi Ảnh# giữ vững ngôi vị số 1, không ai lay chuyển được.

Đủ để thấy dân mạng hóng chuyện đến mức nào.

Tôi còn chưa kịp bấm vào xem kỹ thì đã bị Bùi Ảnh kéo vào lòng từ phía sau.

Anh giật lấy điện thoại trong tay tôi, cúi đầu vùi mặt vào cổ tôi.

Tóc còn ướt dính sát vào da, nhẹ nhàng cọ qua lại: “Vợ ơi, đừng giận mà.”

“Anh thật sự không cố ý.”

Tôi hừ lạnh: “Em thấy là anh cố tình thì có, nói rồi là đừng có ra ngoài.”

“Thế mà còn bắt em đi tìm…”

Tôi còn chưa nói xong thì chuông cửa vang lên.

Vừa định đứng dậy ra mở cửa, đã nghe thấy tiếng Bùi Ảnh gào lên: “Quần lót!! Vợ ơi!!!”

Tôi lập tức nổi điên, quay lại mở tủ đồ, lôi ra từng chiếc quần lót ném lên người anh.

Vừa ném vừa mắng: “Quần lót nè, mặc vào mà biến đi!”

Nói xong tôi quay đi mở cửa, mặc kệ tiếng la hét phía sau.

“A a a a!! Vợ ơi, anh đội quần lót lên đầu mất rồi!”

5

Quản lý của Bùi Ảnh vừa bước vào đã đập một cái lên vai anh.

“Cởi trần mà chạy ra ngoài, anh tưởng anh đang quay MV hả?”

Quản lý của tôi – chị Dương – không nói gì, nhưng ai cũng thấy chị ấy đang rất không vui.

Bùi Ảnh biết mình sai, không dám lên tiếng.

Còn tôi thì ngược lại, tâm trạng rất tốt.

Không kịp nhiều lời, hai quản lý đã bắt tay xử lý sự cố.

“Hồi trước tính cho hai người tạo couple nhưng phản ứng quá tệ, chi bằng giờ nhân cơ hội công khai luôn.”

Quản lý của Bùi Ảnh vừa nói vừa đưa tới một quyển sổ.

“Chương trình tạp kỹ này mời hai người làm khách mời bay, vừa tạo độ hot cho chương trình, vừa để fan hai bên có thời gian làm quen.”

Chị Dương cũng nói: “Chị xem chương trình này rồi, thấy khá ổn.”

“Còn nữa, buổi gặp mặt sinh nhật của em chị sẽ dời lên ngày mai, có thêm phần phỏng vấn ngắn. Lúc đó em nói hai đứa sẽ cùng tham gia show là được.”

Bùi Ảnh giơ hai tay đồng ý: “Anh thấy được đó!”

Quản lý anh: “Tôi cũng thấy được đó.”

Chị Dương: “Tôi thấy cũng ổn luôn.”

Tôi: “…”

6

Hôm sau, Bùi Ảnh về đoàn phim quay tiếp.

Tôi đến hội trường họp báo thì thấy bên ngoài đã tụ tập không ít phóng viên.

Có vẻ còn đông hơn dự kiến.

Chị Dương chỉ ra ngoài cửa kính xe: “Kìa, tin mới tung ra tối qua, mấy nhà báo giải trí lớn từng không đoái hoài đến chúng ta giờ gọi điện nườm nượp.”

Similar Posts

  • Máu và Lời Hứa

    Khi cả nhà đang rỉ tai nhau rằng chú út sắp kết hôn với mối tình đầu, tôi chỉ cười.

    Bởi lúc ấy, tôi đang nằm gọn trong lòng chú út, thong thả ăn trái cây.

    Tôi cố ý trêu:

    “Bọn họ đều nói anh sắp kết hôn rồi.”

    Cố Bắc An khẽ vuốt má tôi, giọng dịu dàng:

    “Đúng là sắp kết hôn.

    Ngày mai cô ấy sẽ dọn đến đây, mật mã cửa tôi đã đổi rồi, sau này em ra ngoài mà ở.”

  • Mẹ Đơn Thân Trong Biển Lửa

    Đám cháy ở khu tập thể gia đình quân đội bùng lên, tôi và nữ bác sĩ Bạch Hân đang chăm sóc chồng tôi cùng bị mắc kẹt trong biển lửa. Tôi đang định cầu cứu thì lại nghe thấy giọng chồng tôi, vị thủ trưởng, ra lệnh ở bên ngoài:

    “Hứa Thu Nguyệt là quân tẩu, cô ấy có giác ngộ nên tự nguyện hi sinh tính mạng, bây giờ tất cả mọi người tập trung hết sức cứu Bạch Hân!”

    Lúc đó tôi mới nhận ra Lê Thành Châu cũng đã trọng sinh.

    Kiếp trước tôi nói với anh ta rằng mình đã mang thai hai tháng, anh ta do dự rồi chọn cứu tôi trước, còn Bạch Hân vì thế mà chết cháy trong biển lửa.

    Chồng tôi không hề phản ứng gì trước cái chết của cô ấy, toàn tâm toàn ý chăm sóc tôi và con gái. Mãi đến hai mươi năm sau, anh ta cố tình lái xe đâm cùng tôi chết chung:

    “Hứa Thu Nguyệt, điều hối hận nhất trong đời này của tôi là đã cứu cô trước!”

    Nhìn Lê Thành Châu đỏ hoe mắt lao vào biển lửa cứu Bạch Hân, tôi đặt tay lên bụng, mặc cho ngọn lửa nuốt chửng mình: “Bảo bối, kiếp này chúng ta không cần bố nữa.”

  • HỈ ĐOÀN VIÊN

    Ta bị người ta đ/à/o m/ộ.

    Là một chàng trai trẻ tuổi, hắn tìm kiếm trong huyệt mộ tối tăm nửa ngày, rồi vô tình làm vỡ chiếc đèn Trường Minh.

    Cuối cùng ta cũng được tự do.

    Cậu trai trẻ sợ tới mức liên tục lui về phía sau, ta bay đến bên cạnh hắn, muốn bám lấy dương khí của hắn để rời đi.

    Chàng trai trẻ sau khi nhìn rõ mặt tôi liền nhảy dựng lên, hân hoan nhảy nhót:

    “Bà cố tổ ơi, là người sao, vậy con sẽ không sợ nữa, bình thường chỉ thấy người trên tranh, người ở ngoài còn…”

    Ta nghi hoặc ngắt lời hắn: “Ta mười tám tuổi đã chếc, sao có thể làm bà cố tổ của ngươi được?”

    (…)

  • Hoàng Thượng, Người Thật Thơm

    Ta là Trấn Quốc nữ tướng quân nắm giữ trăm vạn đại quân, vì để ta không tạo phản, Hoàng thượng xem ta như bảo bối.

    Chỉ cần ta nói một câu, dù là kim ngân châu báu, hay là gấm vóc lụa là, hắn đều có thể tìm đến, cứ như không cần tiền mà đưa đến nhà ta.

    Có cầu tất ứng, ngàn vạn chiều theo.

    Lại một lần thắng trận trở về, nhìn núi đồ ban thưởng chất cao như núi, ta bỗng nhiên cảm thấy ngán rồi.

    Hoàng thượng: “Có yêu cầu gì cứ việc nói ra, trẫm nhất định sẽ đáp ứng.”

    Ta thẳng thắn nói:

    “Ta thèm nam nhân rồi.”

    Giữa điện lớn, vị thiên tử trẻ tuổi lập tức đỏ mặt tía tai.

    Văn võ bá quan xôn xao, đòi trị tội ta.

    Không ngờ tối hôm đó, Hoàng thượng lại lặng lẽ đến nhà ta hỏi:

    “Ái khanh, nàng thấy trẫm thế nào?”

  • Tổn Thương Từ Một Phía

    Tôi và chồng là gia đình tái hôn, mỗi người đều mang theo một cô con gái.

    Trước khi khai giảng, buổi phỏng vấn của con gái riêng với đề tài “tổn thương từ gia đình ruột thịt” bỗng chốc nổi đình nổi đám khắp mạng.

    Ngày con bé vừa dọn đến, tôi còn cố ý dời bàn học của con ruột ra phòng khách, nhường cho nó cái bàn lớn trong phòng phụ.

    Sợ nó cảm thấy thiếu hơi ấm của mẹ, tôi gần như đem hết phần quan tâm vốn dành cho con ruột, dồn hết cả cho nó.

    Đến cả sổ tay, bút dạ quang chuẩn bị cho năm học mới tôi cũng mua đủ màu nó thích, mua hai phần.

    Ngay cả khi con gái ruột lẩm bẩm rằng mẹ thiên vị, tôi cũng bỏ ngoài tai.

    Một tuần trước khai giảng, đài truyền hình địa phương đến quay chương trình “Thanh thiếu niên trưởng thành”, con bé chủ động giơ tay tham gia.

    Trước ống kính, nó nắm chặt micro, mắt đỏ hoe:

    “Ngày nào em cũng phải chui vào phòng phụ làm bài tập, vì dì nói phòng khách để lại cho em gái; dì mua văn phòng phẩm nhập khẩu cho em gái, nhưng của em thì giấu đi, bảo cái cũ còn dùng được.”

    Chương trình vừa phát sóng, từ khóa “Mẹ kế độc ác có thể xấu tới mức nào” lập tức leo thẳng hot search.

    Dân mạng lùng ra địa chỉ nhà tôi, chặn dưới lầu chửi bới “dì ghẻ độc ác”, đến con gái ruột đi học cũng bị người ta chỉ trỏ.

    Hôm đó, tôi đến đón con gái riêng tan học thì bị người ta chờ sẵn, xô ngã xuống bậc thang.

    Lúc ngã nhào xuống, tôi còn nghe thấy con bé thì thầm:

    “Dì đừng giận, mọi người chỉ đang thay con bất bình thôi…”

    Mở mắt lần nữa, tôi nhìn thấy chồng tiện tay quẳng hành lý của con bé ở ngay cửa.

    Anh vốn là người làm việc tỉ mỉ, nhưng với con ruột của mình thì phần lớn đều lạnh nhạt, chẳng mấy khi hỏi han.

    Nhìn con bé cúi đầu thay giày, ánh mắt lại che giấu chẳng ít toan tính, khóe môi tôi khẽ cong lên.

    Thì ra cái gọi là “tổn thương từ gia đình ruột thịt” mà mày nói là thế này sao?

    Vậy thì kiếp này, tao sẽ cho mày nếm thử thế nào mới gọi là nghẹt thở thật sự.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *