Lá thư tuyệt mệnh của chồng thập niên 80

Lá thư tuyệt mệnh của chồng thập niên 80

66 tuổi, người chồng mất tích của tôi – Canh Vệ Dân – bỗng nhiên trở về trong vinh quang.

Năm xưa, anh chỉ để lại một câu: “Chăm sóc tốt cho bố mẹ và con cái”, rồi biến mất không một tin tức.

Tôi cắn răng một mình nuôi con gái lớn khôn, tiễn đưa bố mẹ chồng ở tuổi 80.

Đến giây phút cuối đời, nhìn con trưởng thành, tôi thấy mãn nguyện.

Ít ra tôi cũng không phụ sự ủy thác của chồng.

Nhưng con gái lại nắm tay tôi khóc, bảo có người quen đến thăm.

Giây sau, tôi nhìn thấy người đàn ông biến mất suốt 40 năm – chồng tôi.

Anh ta ăn mặc sang trọng, dắt theo vợ con đứng trước giường bệnh.

Giọng điệu ban ơn: “Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, em nuôi con gái khôn lớn, chăm sóc bố mẹ chu toàn, tôi đến tiễn em chặng cuối.”

Lúc ấy tôi mới biết anh ta không chết, mà đã lấy vợ sinh con, còn thành ông chủ lớn.

Tức giận đến nghẹn tim, tôi trút hơi thở cuối cùng.

Mở mắt ra, trước mặt tôi chính là lá thư tuyệt mệnh.

1

“Chăm sóc bố mẹ và con cái, anh đi đây.”

Một lần nữa thấy câu này, tôi lạnh sống lưng.

Đó là nửa năm sau khi chồng mất tích, tôi nhận được bức thư đầu tiên.

Kiếp trước, tôi ngây thơ tin rằng chồng nghĩ quẩn mà chết.

Mãi đến năm 66 tuổi, khi nằm trên giường bệnh vì lao lực, anh ta dẫn vợ con đứng trước mặt tôi, nói muốn tiễn tôi lần cuối.

Người vợ mới kia da dẻ hồng hào, trẻ trung, hoàn toàn đối lập với khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhợt nhạt của tôi.

Đến lúc đó tôi mới hiểu: câu “anh đi đây” trong lá thư, không phải là đi tìm cái chết, mà là đi lập gia đình mới.

Nghĩ đến đây, tôi run rẩy toàn thân.

Nếu Canh Vệ Dân đã muốn giả chết, bố mẹ chồng còn hùa vào che giấu, vậy thì để anh ta chết hẳn đi!

Tôi cầm lá thư lên thị trấn, ra tiệm ảnh phóng to bức chân dung một tấc của Canh Vệ Dân, làm thành di ảnh.

Sau đó chạy sang nhà chú Triệu ở đầu làng, nhờ ông gọi ban nhạc về thổi kèn, gõ trống.

Chẳng mấy chốc, cả làng đều nghe tin chồng tôi – Canh Vệ Dân – qua đời.

Tôi vừa khóc lóc vừa chạy quanh mấy vòng, lo nào kèn trống, nào ảnh chụp, lại còn đi báo tin họ hàng.

Khi dân làng ùn ùn kéo đến, họ thấy tôi ôm di ảnh vừa khóc, bên cạnh là con gái mới một tuổi khóc đến đỏ mặt.

Bố mẹ chồng bị gọi từ ngoài đồng về, vừa vào cửa đã sững sờ.

Bố chồng tức giận quát:

“Tiểu Cầm, con làm cái trò gì vậy?”

Tôi khóc, đưa lá thư ra:

“Bố mẹ, Vệ Dân đi rồi. Con phải lo hậu sự cho anh ấy, chỉ tiếc chẳng biết xác ở đâu, nhưng lễ nghi thì không thể thiếu!”

Tôi liếc nhìn, thấy mặt bố chồng đỏ bừng rồi trắng bệch, sau cùng tức tối mắng:

“Hồ đồ! Chỉ bằng một lá thư mà dám khẳng định Vệ Dân chết? Con chẳng khác nào đang nguyền rủa con trai tôi gặp chuyện!”

Ông nhất quyết cho rằng con trai không chết, chỉ vì gặp khó khăn nên rời nhà.

Khi nhìn thấy di ảnh đặt ngay chính điện, ông xông tới mắng át tôi:

“Cất ngay cái ảnh đó đi, bảo chú Triệu mang ban nhạc về!”

Rồi ông đưa mắt ra hiệu cho mẹ chồng.

Mẹ chồng lập tức ra sân xua tay:

“Con trai tôi chỉ mới mất liên lạc vài hôm, hiểu nhầm thôi, bà con giải tán đi, đừng ồn ào nữa.”

Tôi vội chạy theo, gào lên:

“Bố mẹ, có phải hai người biết Vệ Dân đang ở đâu không?”

Ánh mắt cả hai né tránh.

Mẹ chồng chỉ biết nhìn bố chồng.

Ông ậm ừ:

“Làm sao chúng tôi biết được? Trong thư cũng chẳng viết, chúng tôi chỉ đoán thôi.”

Rồi cả hai quay đi, chẳng buồn đối diện với tôi nữa.

Tôi cố tình nói lớn:

“Bố mẹ, nếu hai người khẳng định Vệ Dân không sao, vậy để con lên đơn vị của anh ấy tìm. Con không tin một người to lớn như vậy lại bốc hơi được.”

Tôi ôm con, chen ra khỏi đám đông.

Bố mẹ chồng như phát điên kéo tôi lại:

“Không được đi, tuyệt đối không được đi!”

2

Kiếp trước, cũng chính lúc tôi muốn đi tìm, họ liều mạng ngăn cản.

Họ nói Vệ Dân chỉ nghĩ quẩn tạm thời, nếu tôi lên đơn vị gây chuyện, ảnh hưởng danh tiếng, sau này anh quay về sẽ mất chỗ làm.

Tôi lúc đó quá ngốc, bị câu nói đó dọa sợ.

Giờ nghĩ lại mới hiểu, bọn họ vốn đã thông đồng để che giấu tôi.

Mẹ chồng ôm chặt lấy tôi, bố chồng dang tay chắn ngang:

“Không được đi, Tiểu Cầm, tuyệt đối không được. Nếu Vệ Dân chỉ nghĩ quẩn, vài hôm nữa quay về, con làm hỏng danh tiếng, nó mất việc thì sao?”

Lại là câu đó.

Tóc tai rối bù, nước mắt lã chã, tôi vừa khóc vừa van nài:

“Bố mẹ, rốt cuộc Vệ Dân sống hay chết chúng ta phải biết chứ. Nếu anh ấy mất mạng rồi, giữ được công việc thì có ích gì?

Quan trọng là người còn sống, hay là cái chức mới quan trọng?”

Xung quanh, hàng xóm nghe vậy liền hùa theo:

“Dĩ nhiên mạng người quan trọng hơn việc làm. Sao bố mẹ Vệ Dân già rồi mà lại hồ đồ thế?”

“Con trai mất còn chẳng lo, cứ lo giữ việc làm là sao?”

“Chết hay sống thì cũng phải đi tìm chứ!”

Tiếng người ồn ào, lời lẽ của bố mẹ chồng chẳng còn thuyết phục.

Họ buộc phải dịu giọng:

“Tiểu Cầm, đừng nóng. Để chú họ lên thành phố dò la xem sao.”

Kiếp trước cũng vậy.

Chú họ đi, rồi nói chẳng ai biết gì, có lẽ Vệ Dân nghĩ quẩn, bảo tôi đừng lo.

Tôi không an lòng, định tự đi tìm, thì mẹ chồng đột ngột bị bò dẫm trúng, nói chấn thương phải nằm một trăm ngày, bắt tôi chăm sóc, cuối cùng tôi chẳng thể đi.

Lần này, tôi không để họ lừa nữa.

Tôi nói ngay:

“Bố, chuyện lớn thế này, con phải đi cùng chú.”

Bố chồng còn định từ chối.

Nhưng trước sức ép của hàng xóm, ông ta đành dịu giọng:

“Được, tối nay bảo chú sang đây, cả nhà bàn bạc rồi tính.”

“Bà con về hết đi, về hết đi.”

Tối đến, chú chẳng hề sang.

Bố chồng ăn xong thì ra ngoài, một lúc sau quay về nói đã bàn với chú, mai chú sẽ lên thành phố.

Tôi lau di ảnh của Vệ Dân, bố chồng cau mày, mặt đầy khó chịu:

“Chuyện còn chưa rõ ràng, con có thể cất cái ảnh đó đi không?”

Tôi từ chối:

“Xưa nay người ta vẫn nói chuẩn bị sẵn quan tài, áo tang thì có thể trừ hung hóa cát. Treo di ảnh ở đây, biết đâu Vệ Dân lại tai qua nạn khỏi.”

Bố chồng tức tối bỏ đi.

Sáng hôm sau, trời chưa kịp sáng đã nghe tiếng hét thảm ngoài sân.

Là mẹ chồng – bà bị bò đá.

Kiếp trước, để ngăn tôi lên thành phố tìm chồng, bà giả vờ bị bò dẫm vào chân.

Lần này, để chắc ăn, tối hôm trước tôi còn đổ thêm một bát máu gà vào máng ăn, bò ngửi thấy máu dễ phát điên.

Quả nhiên, rất nhanh đã nghe tiếng bố chồng kêu cứu:

“Tiểu Cầm, mau ra đây, mẹ con bị bò đá rồi!”

Tôi thong thả ngồi dậy, mặc quần áo rồi mới bước ra sân.

Chỉ thấy một vũng máu loang dưới đất, mẹ chồng khóe miệng cũng rướm máu, trông bị thương không nhẹ.

Tôi vội hét lên:

“Bố, mau tìm xe đưa lên thành phố, có khi nội tạng mẹ bị tổn thương rồi, chậm trễ thì mất mạng.”

Sau khi chết, tôi từng lượn lờ bên cạnh Vệ Dân và người đàn bà kia, nhớ mang máng hôn lễ của họ cũng gần đến rồi.

Lần này đưa mẹ chồng đi thành phố, chắc hẳn có thể bắt gặp.

3

Tôi tất tả gọi hàng xóm đến giúp.

Bố chồng không đồng ý đi thành phố, nhưng khi đưa mẹ chồng đến trạm y tế, bác sĩ thôn nhìn xong chỉ lắc đầu:

“Không ổn đâu, tốt nhất phải đưa bà ấy lên thành phố kiểm tra. Tôi không có đủ thiết bị.”

Mẹ chồng nằm trên xe, mặt trắng bệch, ho không ngừng, còn nôn thêm mấy ngụm máu.

Bố chồng hút thuốc lào, cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng cắn răng:

“Đi thành phố.”

Tôi về nhà gửi con gái cho dì Phấn hàng xóm, mang theo đồ dùng cho mẹ chồng rồi cùng bố chồng đi.

Sắp xếp cho bà nhập viện xong thì đã đến giờ cơm.

Bụng tôi sôi ùng ục, bụng bố chồng cũng réo theo.

Ông bảo tôi đi mua cơm.

Tôi lật túi trống rỗng cho ông xem:

“Bố, hết tiền rồi. Mang theo đều đóng viện phí cả. Con phải về vay hàng xóm ít tiền.”

Bố chồng nhìn tôi thật sâu, rồi phẩy tay.

Ra khỏi cổng bệnh viện, tôi lập tức rẽ thẳng đến đơn vị của Vệ Dân, tìm bác Trương – đồng nghiệp cũ của bố tôi.

Năm xưa, sau khi bố tôi gặp tai nạn trong xưởng, nhà máy bồi thường bằng cách cho một người vào thay. Vệ Dân kêu công việc cực nhọc, nhất quyết đòi đi thay tôi.

Chỗ làm của anh ta cũng là bác Trương giúp sắp xếp.

Tôi muốn vạch mặt anh ta ngay tại hôn lễ, nhất định không thể thiếu bác Trương làm chứng.

Tôi giải thích mọi chuyện, rồi mượn bác Trương 50 đồng lấy cớ mẹ chồng nhập viện. Sau đó trở về làng, nói với mọi người tình hình bệnh viện bảo bà cần mổ.

Nghe tin, hàng xóm ai nấy đều bàn nhau đi thăm. Người mang trứng, người mang đường đỏ.

Hôm sau, hơn chục người cùng kéo nhau lên thành phố.

Thăm xong, tôi dẫn mọi người đi ăn.

Thành phố cách huyện hai tiếng xe, mà đối với họ, vào thành phố chẳng khác nào bước vào thế giới mới, ai cũng tò mò.

Theo trí nhớ, tôi đưa cả đoàn đến Nhà hàng Nhân Dân – lớn nhất thành phố.

Quan trọng hơn, hôn lễ của Vệ Dân cũng tổ chức ở đây.

Nếu tôi nhớ không nhầm, chính là hôm nay.

Trước khi đi, tôi còn gọi bác Trương, hẹn ăn cơm tại đây để tỏ lòng cảm ơn.

Cả nhóm vừa vào đã trầm trồ ngắm nghía.

Còn tôi thì dán mắt nhìn về phía hội trường bên, nơi hôn lễ đang diễn ra.

Tôi ghé tai dì Phấn nói nhỏ:

“Dì xem, thành phố hiện đại thật, quần áo cưới của họ đẹp quá.”

Dì Phấn nheo mắt nhìn kỹ, rồi hốt hoảng quay lại kéo tôi:

“Tiểu Cầm, chú rể kia… hình như là Vệ Dân.”

Similar Posts

  • Ảnh Hậu Hết Thời

    Tôi là ảnh hậu đã hết thời, phải đóng phim cùng ảnh đế mới nổi.

    Nhìn thấy anh ta, tôi ngây người.

    Đây chẳng phải là tên cặn bã từng theo đuổi tôi rầm rộ hồi cấp ba, làm cả trường đều biết, nhưng sau khi lừa được nụ hôn đầu của tôi thì nhẫn tâm đá tôi sao?

    Hơn nữa, tại sao tôi còn nghe được cả tiếng lòng của anh ta?

    【Tôi nói rồi, tôi có vợ bạch nguyệt quang, sao quản lý còn nhận cho tôi cái phim tình cảm sến súa này?!】

    【Lão tử có đầy tiền! Bao nhiêu tiền cũng không mua nổi một nụ hôn của tôi!】

    Giây tiếp theo, anh ta nhìn thấy tôi.

    【Vợ ơi, sao lại là em?】

    Tôi: ?

  • Hết Thương Cạn Nhớ

    Thẩm Ý Hoan giấu Lục Trầm Chu, đưa chim hoàng yến của anh ra nước ngoài.

    Tối hôm đó, anh lập tức bắt cóc bố mẹ cô, dùng mạng sống của họ để ép cô khai ra tung tích của chim hoàng yến.

    Lục Trầm Chu đẩy điện thoại đến trước mặt cô, trên màn hình là hình ảnh bố mẹ cô bị trói chặt trên ghế, ngực dán thuốc nổ hẹn giờ.

    Dòng số đếm ngược nhảy từng giây:

    00:59:59

    00:59:58

    Anh ngồi đối diện cô, âu phục chỉnh tề, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, trông chẳng khác gì đang chờ ký một hợp đồng không mấy quan trọng.

    “Ý Hoan, em còn năm mươi chín phút.”

    Giọng anh bình thản, thậm chí còn mang theo chút dịu dàng.

    “Nói cho anh biết, em đã đưa Hoàn Hoàn đi đâu rồi?”

    Toàn thân Thẩm Ý Hoan lạnh toát, cổ họng như bị bóp nghẹt, không thốt ra được một chữ.

    Đây là lần thứ ba anh hỏi cô.

    Lần đầu tiên, anh hỏi Lâm Thanh Hoàn đi đâu, cô im lặng.

    Lần thứ hai, anh bóp cằm cô, ngón tay lướt nhẹ qua môi cô, giọng trầm thấp:

    “Ý Hoan, đừng giận dỗi nữa.”

    Còn bây giờ, là lần thứ ba.

    Anh dùng tính mạng bố mẹ cô để ép cô mở miệng.

    “Lục Trầm Chu…” – giọng cô run rẩy – “Họ là bố mẹ tôi… là người quan trọng nhất với tôi…”

  • Cùng Nhau Vượt Qua Bão Tố

    Năm đó là khoảng thời gian tình cảm của chúng tôi trong sáng nhất. Lục Dục Trạch đã đến công trường vác bao cát suốt hai tháng, chỉ để tặng tôi một món quà tử tế vào ngày sinh nhật.

    Nhưng khi món quà được đưa đến trước mặt, tôi chẳng buồn nhìn, cười nhạo trước mặt mọi người rồi ném thẳng vào thùng rác. “Rẻ tiền quá, tôi không cần.”

    Hôm đó, tôi lấy lý do anh nghèo để chia tay, còn công khai quen với kẻ thù không đội trời chung của anh – ngay trước mặt anh.

    Sau này, cậu trai nghèo năm nào lại trở thành hiện tượng trong giới tài chính, nắm trong tay vô số tài nguyên, tài sản hàng trăm triệu.

    Khi gặp lại, tôi bị nhà sản xuất đưa đến trước mặt anh. Anh chỉ liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu sắc như dao: “Rẻ tiền, tôi không cần.”

  • Hỉ Tang Năm 89 Tuổi

    Tôi chết vào năm 89 tuổi, gọi là hỉ tang.

    Trước linh đường, khách đến viếng ai cũng khen tôi số tốt, chồng thủy chung, con riêng hiếu thuận.

    Ai cũng nghĩ tôi nằm liệt giường, chẳng khác gì một người thực vật vô tri vô giác.

    Nhưng chỉ mình tôi biết, một cái ống thở đã giam tôi trên giường, trong nhà kho, thậm chí ở góc cầu thang suốt mấy chục năm.

    Chỉ để đổi lấy khoản lương hưu cao ngất của tôi mỗi tháng.

    Cho đến khi mùi thối rữa trên người tôi không thể che giấu nữa, Triệu Tấn Niên mới “ban ơn” cho tôi được chết.

    Ông ta rơi hai giọt nước mắt đục ngầu:

    “Tiết Âm, kiếp này coi như anh nợ em, nhưng anh không thể nhìn hai đứa con chết đói được.”

    “Muốn trách thì trách em quá mạnh mẽ, ôm chặt tiền trong nhà không buông, ép anh không còn cách nào, mới để em nằm đó bao nhiêu năm.”

    “Giờ thì em cũng giải thoát rồi.”

    Triệu Tấn Niên diễn rất đạt.

    Quay người đi, ông ta liền dùng tiền tang lễ của tôi mua cho vợ cũ một chiếc vòng vàng to tướng, nói là để cảm ơn bà ta những năm qua đã vất vả.

    Bọn họ giẫm lên xương cốt tôi mà ân ái, cả nhà đoàn tụ.

    Tôi chết đầy uất hận.

    Sống lại một đời, tôi chủ động xin đi làm hỗ trợ kỹ thuật ở tuyến dưới, tránh xa Triệu Tấn Niên càng xa càng tốt.

    Thế mà ông ta lại dẫn theo hai đứa con, lặn lội ngàn dặm quỳ trước mặt tôi, người đầy phong sương:

    “Tiết Âm, anh xin em… về nhà với anh.”

  • Ly Hôn Vì Không Muốn Là Người Cả Đời Hy Sinh

    “Tú Quyên, cái suất đi làm ở xí nghiệp dệt của con, nhường cho em dâu đi.”

    Tôi đang ngồi xổm trong sân giặt đồ, vừa nghe mẹ chồng nói vậy, cái bàn giặt trong tay suýt rơi tõm vào chậu nước.

    Gì cơ?

    Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn mẹ chồng – Vương Quế Hoa, bà đang nhìn tôi bằng ánh mắt hết sức đương nhiên.

    “Mẹ nói gì cơ ạ?” Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    “Tôi nói, cái suất làm ở xưởng dệt đó, nhường cho em dâu cô.”

    Vương Quế Hoa nhắc lại, giọng điệu còn chắc chắn hơn lúc nãy.

    Đầu tôi như ong ong.

    Cái suất này là tôi nhờ vả đủ đường mới xin được, gần như vét sạch tiền dành dụm trong nhà, chỉ mong được lên thành phố làm việc, thoát khỏi những tháng ngày khổ cực ở quê.

    Dựa vào đâu mà phải nhường cho vợ thằng em chồng?

    Ngay lúc tôi định mở miệng phản bác, trước mắt bỗng hiện ra một hàng chữ lạ:

    【Bà ta nghĩ: Dù sao thì con dâu lớn cũng chỉ là một đứa nhà quê, có được việc làm là nên biết đủ rồi, cơ hội tốt như thế tất nhiên phải để dành cho vợ thằng út nhà mình.】

    Tôi chết sững.

    Cái gì thế này? Sao tôi lại nghe được tiếng lòng của mẹ chồng?

    Còn chưa kịp hoàn hồn, thêm nhiều dòng chữ nữa hiện ra trước mắt tôi:

    【Vương Quế Hoa tiếp tục nghĩ: Thằng con lớn thì hiền, dỗ vài câu là xong, dù sao tụi nó cũng không dám phản kháng tôi đâu.】

    【Đợi con dâu út vào được xưởng dệt, sau này trụ lại thành phố rồi, cả nhà tôi sẽ được thơm lây.】

    Nhìn những dòng chữ đó, lửa giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt.

    Thì ra là vậy!

    Đột nhiên, hàng loạt ký ức khác tràn về trong đầu tôi.

    Tôi nhớ ra rồi – tôi đã sống lại!

  • Lời Thề Ngàn Kimchương 10 Lời Thề Ngàn Kim

    VĂN ÁN

    Sau khi biểu muội của phu quân lần thứ sáu mưu toan hủy hoại danh tiết của ta, hắn lại đề nghị nạp nàng ta làm bình thê.

    “Đứa nhỏ ấy cứ quấy phá mãi cũng chẳng phải cách, chẳng qua là vì muốn gả cho ta mà thôi.”

    Ta bình tĩnh hỏi:

    “Nàng ta mê d/ược ta, dẫn ngoại nam đến, hủy hoại thanh danh của ta, chàng cũng không truy cứu sao?”

    Hắn im lặng giây lát, rồi thở dài:

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Dù sao cuối cùng nàng cũng chẳng có việc gì, nó đâu có thật sự đắc thủ.

    Nàng là người hiểu chuyện, đừng so đo với kẻ trẻ con như nó.”

    Ta nhắc hắn:

    “Chàng còn nhớ khi cưới ta, đã từng thề với trời rằng, kẻ phụ lòng sẽ phải nuốt một nghìn cây kim bạc chứ?”

    Hắn im lặng, rồi nói:

    “Chuyện xưa khác, chuyện nay khác, A Phù. Ta làm vậy là để nó không còn bắt nạt nàng nữa.

    Cưới nó, nàng vẫn là chính thất của ta.

    Điều này không tính là phụ lòng.”

    Phải không?

    Nhưng với ta, thì tính.

    Vì vậy, đêm hôm đó, trong chiếc bánh bao hắn ăn, có sợi châm thêu đầu tiên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *