Thu Lưới Sau 8 Năm

Thu Lưới Sau 8 Năm

Năm 9 tuổi, vì cứu Dư Nghiễn mà tôi trúng phải sóng xung kích từ vụ nổ, từ đó phải đeo máy trợ thính.

Anh áy náy vô cùng.

Chủ động xin đính ước với tôi, đỏ hoe mắt thề rằng:

“Tiểu Hạ Hà, anh sẽ chăm sóc em cả đời.”

Thế nhưng đến năm 18 tuổi.

Vì để vượt qua thử thách của hoa khôi trường.

Anh tự tay tháo máy trợ thính của tôi xuống, ngay trước mặt hoa khôi và các bạn học, giọng đầy chán ghét:

“Đồ vướng víu, anh đã chịu đựng em đủ rồi.”

“Anh thật sự mong năm em 9 tuổi, em đừng được cứu, cứ thế mà chết đi cho rồi.”

Tôi nắm chặt tờ báo cáo phục hồi thính lực trong tay, không nói một lời.

Về nhà, lặng lẽ sửa nguyện vọng thi đại học, dẫn bố mẹ đến tận nơi để hủy hôn ước.

Dư Nghiễn, từ nay núi cao đường xa.

Anh và tôi, không cần gặp lại.

01

“Tiểu Hạ Hà, anh thật sự mong năm em 9 tuổi, em đừng được cứu, cứ thế mà chết đi cho rồi.”

Dư Nghiễn vừa nói xong câu đó.

Không khí trong phòng riêng lập tức sôi trào.

“Ôi, vẫn là Nghiễn ca đỉnh thật!”

“Lần sau đợi Hạ Hà chữa khỏi điếc, anh nói thẳng bên tai cô ta xem, tôi thật muốn biết cô ta có khóc nức nở, lí nhí như trà xanh không.”

“Nghe rồi thì sao, người tàn tật ai mà cần, cũng chỉ có Nghiễn ca đại phát từ bi mới thương hại cô ta thôi?”

Tôi chết lặng tại chỗ.

Nắm chặt tờ phục hồi trong túi, không biết nên làm gì.

Kỳ thi đại học kết thúc, bố mẹ đưa tôi đi chữa bệnh ở nơi khác, chữa khỏi hẳn lỗ tai, từ đó không cần đeo máy trợ thính nữa.

Hôm nay là tiệc sinh nhật của tôi.

Tôi vốn định hôm nay cho Dư Nghiễn một bất ngờ.

Báo cho anh biết tai tôi đã khỏi, sau này sẽ không còn là gánh nặng của anh.

Không ngờ một món quà bất ngờ chuẩn bị kỹ càng, lại khiến tôi nghe thấy sự thật đẫm máu sau lưng.

Lời của Dư Nghiễn như lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào tim tôi, khuấy lên đau đớn khiến ngực tôi nghẹn lại, khó thở.

Móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, từng cơn đau truyền tới.

Tôi cắn chặt môi, ngẩng đầu nhìn Dư Nghiễn, muốn hỏi anh tại sao.

Anh lại như chẳng hề nhận ra tôi đang đứng đó.

Anh cúi đầu nghịch chiếc máy trợ thính trắng, nụ cười lơ đễnh trêu chọc:

“Đủ rồi đấy.”

“Dù sao Hạ Hà hồi nhỏ cũng từng cứu mạng tôi, nói mấy lời này phải biết chừng mực, đừng để cô ấy nghe thấy.”

Mọi người lập tức hiểu ý.

“Được rồi, anh em đảm bảo kín miệng.”

“Tặc tặc, Hạ Hà bám được Nghiễn ca, suốt đời làm người điếc cũng đáng.”

Lại một tràng cười ồn ào.

“Thôi nào thôi nào, Hạ Hà dù gì cũng là cô gái yếu ớt, không như tôi có thể chơi đùa với mấy anh, đừng quá đáng.”

Diệp Mộng Kỳ mỉm cười bước tới, trang trọng tuyên bố:

“Dư Nghiễn, anh đã vượt qua thử thách của tôi rồi.”

“Giờ tôi tin anh không còn thích Hạ Hà nữa, ngày mai chúng ta có thể hẹn hò.”

Dư Nghiễn nhếch mày cười, ánh mắt dịu dàng như sắp tràn ra nước, khàn giọng đáp một câu “Được.”

Tôi ngây người nhìn, đầu óc trống rỗng.

Chỉ thấy cả thế giới như ngừng lại.

Tiếng cười đùa, tiếng hò reo trêu chọc vang lên bên tai, cuối cùng hóa thành tiếng ong ong sắc nhọn.

“Bé cưng, đang nghĩ gì thế?”

Khi tôi còn thất thần, Dư Nghiễn đã đeo xong máy trợ thính cho tôi, khóe môi vẽ nên một nụ cười: “Vui mừng đến ngẩn ra rồi à?”

Lẽ ra là vui mừng thật.

Sinh nhật 18 tuổi, được chàng trai mình thích tỏ tình, xác nhận quan hệ trước mặt bạn bè.

Quả thật như trong phim thần tượng.

Nhưng giờ đây, tôi mở miệng, chỉ thấy cổ họng khô khốc, không nói nổi một lời.

Những người khác nhao nhao lên tiếng:

“Em dâu nhỏ, vừa rồi Nghiễn ca tháo máy trợ thính nói bao nhiêu lời ngọt ngào, nghe mà chúng tôi nổi hết da gà.”

“Tặc tặc, giá như tôi cũng có thanh mai trúc mã.”

“Giỏi thật cậu nhóc này,” Diệp Mộng Kỳ khoác vai Dư Nghiễn, cười đấm nhẹ ngực anh, “tu luyện mấy kiếp mới ôm được mỹ nhân mềm yếu về tay.”

02

Tôi không nói gì.

Ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong phòng.

Người thì cười chúc mừng, người thì giơ ngón cái khen ngợi, thậm chí còn có người bảo chờ uống rượu mừng.

Không ai để lộ chút sơ hở nào, nét mặt tự nhiên đến khó tin.

Tôi chợt nhớ lại những buổi tụ họp lớn nhỏ trong năm nay, có rất nhiều khoảnh khắc tương tự như hôm nay.

Dư Nghiễn tháo máy trợ thính của tôi xuống, ánh mắt dịu dàng, môi khẽ mấp máy không biết đã nói điều gì.

Rồi anh lại nhẹ nhàng đeo nó vào cho tôi.

Mọi người đều nói, anh đang tỏ tình.

Anh đang thề thốt.

Anh đang hứa rằng sẽ không bao giờ làm tôi tổn thương.

Nếu như tôi không chữa khỏi tai.

Nếu như tôi chưa từng nghe thấy những lời ngọt ngào ấy thực chất sắc bén như pha lê vỡ, đầy gai nhọn và cay nghiệt đến thế…

Có lẽ cả đời này, tôi cũng sẽ không bao giờ biết được sự thật.

Diệp Mộng Kỳ bỗng “ối” lên một tiếng.

Cô ta buông tay khỏi vai Dư Nghiễn, làm như vô tình mà hào sảng nói với tôi:

“Ôi, xin lỗi nha Hạ Hà, bọn chị em thân thiết nên hay đùa kiểu đó, đừng ghen nha~”

Dư Nghiễn cười mắng:

“Thôi đi, suốt ngày như đám con trai, có tí nào ra dáng con gái đâu?”

Nói rồi, hai người họ bắt đầu đuổi nhau cười cợt, chẳng hề để tâm đến ai xung quanh.

Mà hình như, cũng chẳng ai cảm thấy có gì lạ.

Tôi khẽ nhắm mắt, quay người định rời đi.

Nhưng Diệp Mộng Kỳ tinh mắt, giơ tay chắn trước mặt tôi.

Ánh mắt cô ta đầy vẻ không hài lòng:

“Mọi người nể mặt mới đến dự sinh nhật cậu, vậy mà cậu nói đi là đi sao?”

Dư Nghiễn vươn tay xoa đầu tôi, giọng như đang dỗ dành:

“Quà sinh nhật của mọi người còn chưa mở mà, đừng giận dỗi như công chúa nữa, được không?”

Tôi khẽ nhíu mày, vô thức né tránh bàn tay anh.

Làm như không nhìn thấy sắc mặt anh lập tức sa sầm, tôi chậm rãi từng chữ nói:

“Chúng ta chia tay đi. Sau này đừng liên lạc nữa.”

Nói xong liền quay người, không ngoảnh lại, rời khỏi phòng tiệc.

03

Trên đường về, điện thoại liên tục nhận được tin nhắn.

Dư Nghiễn không hiểu:

“Em lại làm sao vậy?

Mọi người vất vả đến dự sinh nhật em, chuẩn bị quà cẩn thận như thế, vậy mà em nói bỏ là bỏ sao?”

“Diệp Mộng Kỳ chỉ vì vui quá thôi, cô ấy tính tình thoải mái thẳng thắn, không giống mấy cô gái thích làm quá lên như em.

Cô ấy khoác vai anh rồi cũng thả ra, còn xin lỗi em ngay rồi còn gì?”

Một vài người khác cũng lần lượt nhắc tên tôi trong nhóm bạn học:

“Hạ Hà, cậu có thấy mình hơi quá đáng không?”

“Bỗng dưng giận dỗi bỏ về, bọn mình có làm gì sai à?”

“Thật là, lòng tốt lại bị coi là gan lừa.”

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Lạnh lùng gõ lại một câu:

“Rốt cuộc là ai quá đáng?”

Tôi lần lượt chặn hết mấy người đó, rồi rời khỏi nhóm lớp.

Về đến nhà, tôi kể sơ lại mọi chuyện cho bố mẹ nghe.

Mím chặt môi, đối diện ánh mắt lo lắng của bố mẹ, nỗi chua xót và nghẹn ngào trong lòng bất chợt dâng lên, tôi không kìm được mà giọng nghẹn lại:

“Con không còn thích anh ấy nữa…”

“Cũng không muốn cùng anh ấy lên Thượng Hải học đại học, càng không muốn sau này ở bên anh ấy, kết hôn gì cả…”

Mẹ xót xa lau nước mắt cho tôi:

“Bảo bối ngoan, chuyện này đâu có gì to tát.”

“Ngày mai bố mẹ sẽ đưa con đi hủy hôn, nguyện vọng muốn đăng ký trường nào, bố mẹ đều ủng hộ. Sau lưng con lúc nào cũng có bố mẹ.”

Bố dắt tôi ra phòng khách, đặt chiếc dao cắt bánh kem vào tay tôi.

“Bánh còn chưa kịp mang sang bên đó, con đã về rồi. Vậy cũng tốt, nhà mình ba người cứ bình dị mà đón sinh nhật.”

“Mười tám năm trước con ra đời, bố đã cười đến nhăn hết cả mặt. Sinh nhật hôm nay, tiểu công chúa đừng khóc nữa, đến cắt bánh và ước đi, được không?”

Tôi bật cười trong nước mắt, dưới lời chúc của bố mẹ mà khẽ nhắm mắt ước nguyện, rồi thổi nến.

Ngay lúc chuẩn bị cắt bánh, chuông cửa bất ngờ vang lên.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, ra mở cửa – thì thấy Dư Nghiễn đã đuổi theo tới tận đây.

Bên ngoài trời mưa lất phất, từng tiếng sấm rền vang, thỉnh thoảng còn lóe lên tia chớp trắng lạnh.

Dư Nghiễn toàn thân ướt đẫm, mái tóc nhỏ từng giọt nước lách tách, nhưng anh hoàn toàn chẳng quan tâm.

Chỉ mỉm cười đưa ra một hộp quà trang sức được gói bọc rất tinh xảo.

“Xem này, là quà sinh nhật anh cất công chọn riêng cho em.”

“Đừng giận dỗi nữa được không? Mọi người vẫn đang chờ em quay lại phòng tiệc, cũng đừng tùy tiện nói chia tay nữa mà, được không?”

Similar Posts

  • Bố Con Trên Giường Cưới Của Tôi

    Trong bữa tiệc gia đình, nữ sinh nghèo được vị hôn phu Thẩm Yến của tôi tài trợ – Trương Hiểu Nha – bất ngờ nâng ly rượu, rồi quỳ ngay trước mặt tôi và anh ta.

    Ba mẹ anh vừa cười vừa trách:

    “Con bé này lại bày trò gì nữa thế?”

    Trương Hiểu Nha nghiêm túc nhìn chúng tôi:

    “Anh Yến, chị dâu, sau khi hai người kết hôn thì đừng sinh con nữa, hãy nhận em làm con gái đi! Em sẽ phụng dưỡng hai người đến cuối đời!”

    “Dù sao em cũng luôn mặc quần áo của chị dâu, tiêu tiền của chị ấy, sau này thừa kế tài sản cũng đường đường chính chính. Đúng không, ba?”

    Không ngờ Thẩm Yến lại cười, còn đưa tay xoa đầu cô ta:

    “Đồ ngốc, không lớn không nhỏ.”

    Trong giọng điệu chẳng có lấy nửa phần bất mãn.

    Trong tiếng cười gượng gạo của đám họ hàng, tôi chậm rãi đặt bát đũa xuống:

    “Không phải không thể, nhưng trước hết phải đi làm giám định huyết thống đã.”

    Thẩm Yến nhíu mày, mất kiên nhẫn:

    “Em lại bày trò gì nữa thế? Hiểu Nha chỉ đang đùa với em thôi. Sao em cứ làm người ta mất hứng vậy?”

    Tôi hờ hững liếc anh ta một cái:

    “Tôi không đùa đâu. Tôi chỉ sợ cô ta thật sự là con anh, dẫu sao hai người vốn thích kiểu ‘tình cha con thắm thiết’ mà.”

  • Tôi Đã Ở Đó Ba Năm

    Chỉ vì tôi nhận quà của một nữ bạn học mà không đưa cho em gái.

    Ba mẹ cho rằng tôi có vấn đề.

    Liền đưa tôi vào trại quản giáo.

    Một ngôi trường chuyên “chữa trị những chứng bệnh khó nói”.

    Năm đầu tiên, tôi bị chặt đứt một ngón út, cầu cứu không ai đáp lại.

    Năm thứ hai, bụng tôi to lên rồi lại xẹp xuống.

    Năm thứ ba, khi tôi đã không còn cảm nhận được bất kỳ cảm xúc nào nữa.

    Ba mẹ cuối cùng cũng nhớ ra để đón tôi về.

  • Mười Tám Năm Giả Mạo

    Tôi nhớ lại ngày trở về nhà họ Cố để nhận người thân, và nhìn thấy một người trông rất giống mình.

    Trùng hợp là, cô ta cũng được gọi là Cố Niệm.

    Lúc đó tôi mới biết, thì ra có người đã giả mạo thân phận của tôi, sống trong nhà họ Cố suốt mười tám năm.

    Tôi ngồi trong đại sảnh nhà họ Cố, bốn mắt nhìn thẳng vào cha Cố.

    “Cô nói cô là Cố Niệm, có chứng cứ gì không?”

    Ông nội và bà nội nhà họ Cố cũng nhìn tôi, chờ câu trả lời.

    Còn người đã giả mạo thân phận của tôi – Tô Oản Oản – thì ngồi bên cạnh bà, ra vẻ đáng thương.

    “Cần gì chứng cứ? Làm xét nghiệm quan hệ cha con là được rồi.”

    Chuyện đơn giản như vậy thôi.

  • Giả Thiên Kim, Thật Hoàng Hậu

    Đêm trước đại hôn, ta hay tin bản thân vốn chỉ là giả thiên kim của Thượng Thư phủ, cha mẹ bèn cho ta hai con đường.

    Hoặc là đoạn tuyệt quan hệ, đuổi ta khỏi kinh thành, đưa về trang tử nơi thôn quê.

    Hoặc là tự giáng thân phận làm thiếp, cùng chân thiên kim xuất giá nhập Hầu phủ.

    “Yên nhi, con chớ cố chấp nữa. Con từ nhỏ được nuông chiều, há chịu nổi cảnh bần hàn? Cùng Vũ nhi gả vào Hầu phủ, ấy mới là lựa chọn tốt nhất cho con.”

    Tất cả mọi người đều đinh ninh ta ắt sẽ chọn làm thiếp.

    Ta chỉ lặng lẽ nhìn người nam nhân đứng đó, một lời chẳng nói.

    “Chàng cũng mong ta làm thiếp sao?”

    Bùi Cảnh Thần mím môi, rốt cuộc sắc mặt khó coi, khẽ thở dài.

    “Yên nhi, nàng chiếm thân phận của Tri Vũ bao nhiêu năm, vốn dĩ là nàng nợ nàng ấy.”

    “Chính thất chi vị này, lẽ ra phải trả cho nàng ấy.”

    Tựa hồ sợ ta để tâm, hắn lại vội vàng nắm lấy tay ta, đổi giọng:

    “Nhưng nàng cứ yên tâm, đối ngoại chỉ là thiếp. Chỉ cần nàng nhập phủ, ta nhất định sẽ đãi nàng theo lễ bình thê.”

    Ta cười lạnh, đầy mặt châm biếm, hất tay hắn ra.

    Trong thoáng chốc, ta chợt nhớ tới mật thư nhận được ba ngày trước.

    “Mạnh Nhược Yên, nếu nàng còn không gả cho trẫm, trẫm lập tức phát binh Bắc Tề, đem nàng cướp về!”

    Bùi Cảnh Thần lấy tư cách gì mà cho rằng, ta sẽ bỏ ngôi Hoàng hậu.

    Mà gả cho hắn, làm một kẻ thiếp thất?

  • Chúng Ta Của Những Ngày Bình Yên

    Khi đang sắp xếp biểu mẫu đăng ký hoạt động phụ huynh – con cái, tay của Thẩm Niệm Vi bất chợt khựng lại.

    Tống Vũ Huyên — Cha: Cố Cảnh Thâm.

    Cố Cảnh Thâm, người chồng đã kết hôn với cô ba năm, lúc này lại xuất hiện trước mặt cô với tư cách là cha của một đứa trẻ khác, trắng đen rõ ràng ghi ngay trên giấy.

    Trong album điện thoại của cô vẫn còn lưu tấm ảnh kỷ niệm ngày cưới của họ chụp vào tuần trước.

    Người đàn ông trong ảnh mặc vest chỉnh tề, ngũ quan sắc nét như được điêu khắc, giống hệt như ảnh dán kèm trên biểu mẫu.

    Trùng tên trùng họ thì có thể, nhưng dung mạo cũng giống đến không sai một ly?

    Phía dưới biểu mẫu còn kèm theo số điện thoại liên lạc.

    Ngón tay Thẩm Niệm Vi run rẩy lơ lửng ngay trên số đó — là số điện thoại riêng của Cố Cảnh Thâm, chỉ dành cho những người thân cận nhất.

  • Nhân Danh Tình Yêu Sai Lầm

    Tôi bỏ ra hai vạn đồng mời chuyên gia dinh dưỡng giỏi nhất để điều chỉnh đường huyết cho bố, vậy mà ông vẫn luôn than cơm canh vô vị.

    “Thật ra con chỉ keo kiệt thôi, lần trước mấy món điểm tâm em gái con mua, con lén vứt đi, tưởng bố không biết sao?”

    Tôi sững người, ngỡ ông đang nói đùa, ngượng ngập cười cười rồi hỏi ông sao lại nghĩ như vậy.

    Ông trừng mắt lườm tôi một cái, lập tức đổi sang chuyện khác:

    “Cơm canh nhạt nhẽo như nước lã, ăn còn chẳng bằng không ăn.”

    Tôi nhìn kỹ mới phát hiện ông đã lén bỏ hẳn hai thìa đường to vào thức ăn.

    Tôi vừa cất lọ đường đi vừa khuyên ông rằng bệnh tiểu đường tuyệt đối không được đụng vào.

    Kết quả, ông hất tôi ra, khăng khăng đòi lấy lại.

    “Em gái con nói rồi, sống thì phải vui vẻ, ăn không vui thì sống lâu để làm gì?”

    Ông càng nói càng kích động, bất ngờ ném mạnh đôi đũa xuống bàn:

    “Chỉ biết phung phí tiền! Có phải con chịu khổ đâu, tất nhiên con không thấy xót, không như em gái con, nó biết bố thích ăn gì.”

    Ngực tôi chợt trầm xuống, lập tức gọi điện cho chuyên gia dinh dưỡng thanh toán hết khoản phí, rồi kéo bố ra khỏi tất cả nhóm người thân, đồng thời gửi tin nhắn chung: Bố tôi bệnh nặng, tuyệt đối cấm ngọt, ai dám cho thì tự chịu hậu quả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *