Ván Cược

Ván Cược

Đồng nghiệp tôi rất thích soi mói đồ hàng hiệu.

Thấy tôi đeo túi Hermès đi làm, cô ta mỉa mai châm chọc: “Với mức lương 8000 tệ một tháng như cô, làm sao mua nổi cái túi giá 1,5 vạn này? Tôi ghét nhất loại đàn bà thích ra vẻ. Cái túi này mà là hàng thật thì tôi livestream ăn phân luôn.”

Nói xong, còn lớn tiếng dọa sẽ cắt phăng cái túi “giả” của tôi.

Tôi mặt không biến sắc, đưa kéo cho cô ta, mỉm cười nói: “Cắt đi. Nhưng tôi cá là cô không dám đâu.”

1

Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp kéo nhau lại xem kịch.

Vừa thấy tôi đeo túi Hermès đi làm, Vương Hiểu Nhu cười khẩy mỉa mai: “Thẩm Lê, cô đừng có nghĩ tôi dễ bị doạ. Cô tưởng tôi không dám cắt cái túi giả này của cô chắc? Cái loại hàng xách tay rep 1:1 mà cô mua, nhìn qua cũng chỉ vài trăm tệ là cùng. Tôi cắt thì cô làm gì được tôi? Cả công ty này không ai dám dùng đồ fake, chỉ có cô là còn dám vác cái túi giả lòi ra đây để khoe mẽ thôi. Nhìn là thấy buồn nôn.”

Vương Hiểu Nhu nói xong, trừng mắt liếc tôi, khó chịu ra mặt.

Tôi lại bình thản đưa kéo cho cô ta, mỉm cười: “Đúng vậy, đền nổi thì cứ việc ra tay. Nhiều người đang xem lắm đó. Có bản lĩnh thì cắt đi.”

Dứt lời, tôi đặt thẳng túi lên bàn, khoanh tay chờ xem phản ứng của cô ta.

Dân văn phòng không có drama thì sống sao nổi? Vì thế đúng giờ cơm, mấy đồng nghiệp nữ chuyên hóng chuyện đứng bên cạnh hùa vào:

“Hiểu Nhu, cô ngày thường toàn xách LV, Chanel, nên tôi biết chắc con mắt thẩm định của cô phải đỉnh lắm luôn, nhìn phát là biết túi giả hay thật.”

“Làm công ăn lương, mua túi mấy trăm thì còn tin được, chứ cái túi 1 vạn 5 này thì thôi, giả quá lộ rồi đi.”

“Đúng đó, chắc chắn là fake, hàng xách tay mấy trăm tệ thôi. Nhà Hiểu Nhu giàu như vậy, đền mười cái cũng chẳng sao đâu mà.”

Mấy ông anh đã đồng nghiệp cũng nở nụ cười khinh khỉnh, ánh mắt như đang chờ xem tôi bị lật mặt.

Chỉ có Hạ Lệ – người hay chơi thân với tôi, lặng lẽ kéo tay áo tôi thì thầm: “Thẩm Lê, bỏ đi, đừng chấp với loại người như vậy, không đáng đâu.”

Tôi vỗ nhẹ tay cô ấy, cười nói: “Không sao, hôm nay tôi nhất định chơi tới cùng.”

Không vì gì khác, chỉ để hả giận.

Vương Hiểu Nhu nổi tiếng là “phú bà” trong công ty. Nghe nói nhà làm ăn khấm khá, mỗi ngày đều lái BMW đi làm. Túi LV, Chanel ngày nào cũng được thay nhau đeo trên tay. Nhưng cũng nhờ có tiền, mà cái tính kiêu căng thành ra lại được tung hô là “trực tính, dám nói dám làm”.

Mỗi lần có ai đó lỡ mua hàng rep 1:1, cô ta lập tức lao đến móc mỉa:

“Thà đi chết còn hơn là mua hàng fake, mất mặt thật sự. Nghèo thì đừng đụng vào hàng hiệu, nhìn cái là biết giả rồi.”

Lâu dần, trong công ty chẳng ai dám dùng đồ fake nữa. Thậm chí còn quay lại dùng hàng chợ cho đỡ bị soi.

Thấy tôi cứng rắn muốn cược tới cùng, Vương Hiểu Nhu cười khẩy lắc đầu: “Thẩm Lê, lương tháng của cô chỉ có 8000 tệ, vậy nói tôi nghe xem làm thế nào có thể mua nổi cái túi đắt như này? Coi như cô không ăn không uống, một năm tiết kiệm được 96,000 tệ, thì cũng phải mất 16 năm mới đủ tiền mua cái túi đó. Nếu đã muốn cược, thì phải thêm điều kiện gì đó chứ?”

Nhân viên bộ phận nhân sự Lý Phi cũng phụ họa: “Đúng rồi, túi thật mà bị cắt, Hiểu Nhu không chỉ phải đền tiền mà còn phải livestream ăn shit. Còn nếu túi cô là fake thì chỉ mất một cái túi rách rưới, chẳng lỗ gì mấy, thế thì không công bằng.”

Tôi nhún vai, giọng thản nhiên: “Được thôi, vậy mấy người nói xem, nếu túi này là giả, tôi phải chịu hình phạt hay cược thêm gì?”

Sau khi suy nghĩ vài giây, Vương Hiểu Nhu đột nhiên vỗ vai tôi, cười lạnh: “Nếu túi này là giả, cô có dám đền tôi một cái thật không?”

Hừ, đúng là coi trời bằng vung.

Cả đám đồng nghiệp xung quanh trợn tròn mắt, không ngờ cô ta chơi lớn đến vậy. Vì dù sao trong mắt họ, tôi cũng chỉ là một con nhỏ làm văn phòng bình thường. Lấy đâu ra khả năng đền cái túi trị giá 1,5 vạn tệ chứ?

2

Tôi chưa trả lời.

Vương Hiểu Nhu thấy phản ứng của tôi liền cười khẩy, nhếch môi: “Sao? Không dám à? Nếu giờ cô chịu nhận sai, quỳ xuống xin lỗi trước mặt tôi, tôi có thể hủy kèo.”

Hạ Lệ tức giận dậm chân, xông ra phản bác: “Vương Hiểu Nhu, cô quá đáng thật đấy! Dựa vào đâu mà bắt người ta quỳ xuống xin lỗi chứ? Nghĩ mình có tí tiền là muốn làm gì thì làm à? Túi là Thẩm Lê mua, là tiền của cô ấy bỏ ra, giả hay thật thì liên quan gì tới cô? Nếu nói vậy thì cả thế giới ai mua đồ fake cũng phải quỳ gối xin lỗi cô hết chắc? Cô tưởng mình là thẩm phán à? Người ta mặc gì, đeo gì cũng phải chờ cô duyệt hay gì?”

Thấy Hạ Lệ dám đứng ra bênh tôi, Vương Hiểu Nhu giận tím mặt.

Cô ta giơ tay tát Hạ Lệ một cái rồi mắng: “Cô là cái thá gì mà nói tôi? Tôi cược với Thẩm Lê, mắc mớ gì cô chõ mồm vào? Tôi nói cho cô biết, tôi ghét nhất mấy đứa nghèo mà bày đặt tỏ vẻ, thấy mà buồn nôn. Bên ngoài tôi không quản được, nhưng trong nội bộ công ty, thấy ngứa mắt thì tôi phải quản. Tốt nhất là cô cút đi giùm, loại nhà quê như cô không xứng nói chuyện với tôi.”

Dứt lời, đám Lý Phi liền cười phá lên. Mấy ông anh đồng nghiệp cũng che miệng cười khẽ.

Tôi vội kéo Hạ Lệ ra sau lưng, bước tới trước mặt Lý Phi chất vấn: “Lý Phi, cô bị mù à? Vương Hiểu Nhu vừa đánh đồng nghiệp trước mặt bao người, cô làm bên nhân sự mà không quản sao? Còn dám đứng đó cười nữa?”

Không ngờ Lý Phi chỉ nhướng mày lườm tôi, giọng đầy ngụy biện: “Bây giờ là giờ nghỉ trưa, hai người cãi nhau đánh nhau là việc cá nhân, tôi làm bộ phận nhân sự cho công ty, không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của ai cả. Mà tốt nhất cô đừng đổi chủ đề nữa, mau quỳ xuống xin lỗi Hiểu Nhu đi, đừng làm trễ giờ cơm của mọi người.”

Thấy bộ mặt đắc ý của Vương Hiểu Nhu, tôi mới hiểu ra — Lý Phi sớm đã cùng phe với cô ta. Cũng đúng thôi, tôi vào công ty đã một năm, chưa từng thấy Lý Phi tử tế với đồng nghiệp nào có hoàn cảnh bình thường cả. Cô ta chỉ biết nịnh bợ tiểu thư nhà giàu như Hiểu Nhu, ai nhà nghèo thì bị khinh ra mặt.

Đó là bản chất của chốn công sở, nơi chuyên bắt nạt kẻ yếu và nịnh nọt kẻ mạnh.

Tôi siết chặt nắm tay, tiến tới gần Vương Hiểu Nhu, nghiến răng nói: “Ai nói tôi không dám cược? Nếu túi tôi là fake, tôi sẽ đền cô một cái túi thật. Không những vậy tôi sẽ dẫn cô tới tận store chính hãng, mua hàng tại chỗ luôn. Nhưng tôi cũng đặt thêm một điều kiện — nếu cô thua, cái tát cô vừa tặng Hạ Lệ, tôi sẽ trả lại cho cô.”

Vừa dứt lời.

Vương Hiểu Nhu cười ngặt nghẽo, suýt phun cả nước ra ngoài.

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường: “Thẩm Lê, cô tưởng mình giàu lắm hả? Còn dắt tôi tới tận store mua hàng thật? Cô biết cái túi cô đeo khó mua thế nào không? Không phải khách VIP tiêu 10 vạn mỗi năm thì đừng mơ thấy mẫu này. Còn phải mua kèm đồ khác mới lấy được nữa kìa. Đồ nhà quê như cô chẳng biết gì còn ra vẻ giàu sang sao?”

Đám đồng nghiệp nghe xong càng cười rộ hơn:

“Cười chết mất, đeo hàng fake mà không tìm hiểu kỹ trước. Cả tôi còn biết Hermès phải kèm mua mới được lấy ấy.”

“Chuẩn rồi, không phải khách quen thì nhân viên còn chẳng thèm nhìn mặt.”

“Người như Hiểu Nhu còn chẳng chắc được nhận ưu đãi thì nói gì cô? Đúng là cố chấp, chẳng biết xấu hổ là gì.”

3

Tiếng cười rộ lên xung quanh ngày một lớn hơn.

Tôi “bốp” một cái, đập mạnh tay xuống bàn.

Sau đó nhìn chằm chằm vào Vương Hiểu Nhu, nghiêm giọng hỏi: “Cô đừng có vòng vo nữa, tôi chỉ hỏi một câu thôi — dám cược tiếp không? Nếu dám, thì đừng lắm lời, cắt cái túi đi rồi chúng ta cùng đem đi giám định thật giả. Cứ đứng đó cãi chay mãi, cô không thấy vô nghĩa à?”

Thấy tôi không hề chùn bước, ánh mắt Vương Hiểu Nhu thoáng qua một tia do dự. Cô ta nhấc chiếc túi tôi để trên bàn lên, nhìn kỹ một lượt.

Rồi một lát sau, cô ta nhẹ nhàng đặt túi xuống, cười khẩy: “Nói thật nhé, cái túi fake cao cấp này của cô làm cũng giống thật đấy chứ, chắc không dưới vài trăm tệ đâu nhỉ? Ít nhất cũng phải bốn con số ấy. Vì sĩ diện mà chịu chi thế này, tôi đúng là coi thường cô rồi.”

Nhìn dáng vẻ cô ta đặt túi xuống cẩn trọng như vậy, tôi biết ngay là cô ta đã có chút nghi ngờ về độ thật giả của cái túi rồi. Nhưng giờ do nhiều người đang đứng xem, nên lùi cũng không được nữa. Vậy nên, bất kể túi là thật hay giả, kết quả cuối cùng trong mắt cô ta — nhất định phải là giả. Và tất nhiên, cô ta chỉ còn cách ép tôi tự nhận thua, mới nắm chắc phần thắng.

Nhưng tôi lại quá rõ chiêu trò của cô ta.

Một người chưa từng cầm túi Hermès, làm sao đủ bản lĩnh nhận ra thật hay giả? Chỉ nhìn bằng mắt và sờ bằng tay thì cô ta không thể nào biết được.

Cho nên cô ta chột dạ như vậy cũng là điều bình thường.

Similar Posts

  • Ao Cá Của Tôi, Ai Cũng Là Cá Quý

    Sau khi biết tôi nuôi ba “lốp dự phòng”.

    Cô bạn cùng phòng Khương Tư Băng nói bằng giọng mỉa mai:

    “Thật lòng thấy thương cho chồng tương lai của cậu quá.

    “Vì tiền sính lễ mà vét sạch tiền tiết kiệm, chỉ để đổi lấy một người vợ qua tay n n lần.”

    Tôi do dự một chút rồi nói:

    “Vậy, hay là tôi nhượng lại cho cậu một mối nhé?”

    Mắt Khương Tư Băng lập tức trợn tròn.

  • Trở Thành Mẹ Kế

    Từ sau khi tôi và Hứa Dật kết hôn,Con trai anh ta liền không ngừng gây rối.

    “Con đàn bà xấu kia không cho con ăn cơm!”

    “Cô ta không cho quản gia kể truyện trước khi ngủ cho con!”

    “Ba ơi, cô ta ngày nào cũng bắt nạt con hu hu hu…”

    Hứa Dật đã quen với việc thằng bé vô lý gây chuyện, nên cũng chẳng để tâm.

    Mãi cho đến một ngày, anh chợt nhận ra đã nửa tháng rồi không thấy con trai gọi điện mách tội nữa.

    Hứa Dật cảm thấy hơi lạ.

    Tối hôm đó sau khi xử lý xong công việc, anh chủ động gọi điện dỗ con ngủ.

    Không ngờ đứa bé trước giờ vẫn dính anh như sam, nay lại chẳng mấy hứng thú.

    “Ba ngủ sớm đi, mai con phải làm nhiều việc ở trường mẫu giáo lắm đó.”

    Hứa Dật: ?

  • Đường Biên Của Sự Vô Tình

    Tôi vừa mua xong nhà, mẹ chồng liền gọi điện tra hỏi vì sao không bàn trước với bà.

    “Vì sao không mua gần mẹ? Sau này mẹ với chị chồng con qua chơi cũng tiện, mau hủy hợp đồng đi!”

    Tôi đáp: “Không bỏ đồng nào thì đừng nói nhiều quá, được không?”

    Mẹ chồng giận dữ cúp máy cái rụp.

  • Ăn Hiếp Anh Ấy

    Năm tệ nhất của kẻ thù không đội trời chung, tôi lại cùng anh ta cảm ứng liên kết.

    Tin xấu là – Chúng tôi chỉ cảm ứng được cảm giác đau đớn.

    Mà ngay lúc này, anh ta đang đối mặt với cảnh công ty phá sản, người thân phản bội, mỗi ngày đều dùng chính máu mình để giết thời gian.

    Để giữ mạng sống, tôi đành phải “nuôi nhốt” anh ta bên cạnh mình.

    Anh ta muốn cắt cổ tay, tôi liền giấu dao.

    Anh ta muốn nhảy lầu, tôi lập tức khóa hết cửa sổ.

    Anh ta vô tình uống phải rượu bị bỏ thuốc, tôi hoảng loạn gào lên:

    “Anh mà chết thì tôi cũng sống không nổi đâu!”

    Sau này, tôi tình cờ bắt gặp kẻ thù không đội trời chung đang khoe khoang với một đám cấp dưới:

    “Cô ấy yêu tôi lắm.”

    “Còn muốn cùng tôi chết chung nữa cơ.”

    “Chắc sắp cầu hôn tôi rồi đấy.”…Mơ đẹp thật đấy.

  • Tổng Đài Địa P Hủ

    Ngày đầu tiên đường dây nóng Địa phủ được mở, tôi bất đắc dĩ trở thành “người hòa giải kim bài” của hai giới âm – dương.

    Một con mèo búp bê kiêu ngạo tố cáo chủ nhân suốt ngày khóc:“Mau giúp trẫm dỗ cái loài hai chân kia đi!”

    Cha của một vị đại gia đập bàn quát to:“Đứa con bất hiếu lại thức đêm à? Livestreamer mau gọi hộ xe chở nó về ngay!”

    Cho đến khi kết nối tới người mẹ đã khuất của tôi:“Con gái à, dưới này giá nhà lại tăng rồi, đừng chết vội nhé…”

    Nhìn màn hình ngập tràn donate, tôi lâm vào trầm tư:Đám khán giả ma này, còn giàu hơn cả người sống?

  • Anh Nói Không Thể Sinh Con — Vậy Cháu B-é Này Là Ai?

    “Tôi bị thương ở chiến trường, không thể sinh con, vậy đứa bé trong bụng cô rốt cuộc là của ai?”

    Tại hội nghị tuyên dương Phòng Bảo vệ, người chồng sĩ quan của tôi giơ ra báo cáo thương tật có đóng dấu đỏ, từng chữ như mũi băng đâm vào tim.

    Mọi người kinh ngạc, ngay sau đó những ánh mắt khinh miệt như kim châm đâm thẳng vào mặt tôi.

    Người đàn ông đêm qua còn nắm tay tôi nói “anh biết em thiệt thòi rồi”, giờ phút này lại đang dốc sức bảo vệ đứa con của liệt sĩ phía sau lưng mình.

    Tôi cuối cùng cũng hiểu.

    Anh ta muốn làm tấm gương trung nghĩa được người người ca tụng, muốn cưới con gái của đồng đội đã hy sinh để chăm sóc suốt đời, nhưng lại vì thân phận mà bắt tôi – người vợ chính thất – trở thành kẻ có tội.

    “Lục Vệ Quốc, nhớ kỹ những gì anh nói hôm nay, đứa trẻ này không có chút quan hệ nào với anh.”

    Tôi xé nát đơn xin theo quân trước mặt mọi người, lao ra khỏi hội trường giữa gió tuyết.

    Bảy năm sau, cậu bé có ngũ quan rất giống anh ta lạnh lùng từ chối lời mời hợp tác của quân đội.

    Anh ta tức giận yêu cầu xét nghiệm ADN, cậu bé chỉ hờ hững buông một câu khiến anh ta lập tức chết lặng:

    “Chú à, báo cáo thương tật không thể sinh con của chú đã được tổ chức xác nhận rồi, làm sao có thể sinh ra một đứa lợi hại như cháu chứ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *