Ngưng Làm Osin Không Công

Ngưng Làm Osin Không Công

1

Chồng tôi hồi trẻ từng vì tiết kiệm tiền cho con trai đi du học mà mỗi mùa đông đều ngâm mình dưới dòng nước lạnh như băng để mò củ sen thuê.

Năm này qua năm khác, ông ấy mắc chứng thấp khớp nặng, người lúc nào cũng lạnh như băng, đắp mấy lớp chăn cũng không ấm lên nổi.

Dạo này ông ấy bị cảm, mỗi lần đi viện truyền nước đều run lẩy bẩy.

Hôm qua sáng sớm, tôi định lấy túi sưởi để làm ấm người cho ông ấy, nhưng vừa cắm điện thì con dâu trông thấy, lập tức nổi đoá.

“Đã nói rồi là phải sạc điện trước 8 giờ sáng để tiết kiệm điện, sao lần nào mẹ cũng không nghe? Nhà mình tiền rơi từ trên trời xuống chắc?”

Tôi ngập ngừng giải thích:

“Sáng mẹ bận nấu bữa sáng cho các con, rồi đưa Đại Bảo Nhị Bảo đi học, không kịp…”

Con bé càng cáu, lao tới giật phắt túi sưởi trong tay tôi:

“Không được sạc! Từ hôm nay, nhà mình có quy định mới: tất cả các thiết bị điện chỉ được sạc từ 10 giờ tối đến 8 giờ sáng hôm sau!”

Nghĩ tới chồng còn đang đợi tôi đưa đi viện, tôi cố nhịn, nhẹ giọng dỗ:

“Hay mẹ đưa cho con 10 tệ nhé, coi như tiền điện…”

Con bé quát lên:

“Không được! Tiền của bố mẹ chẳng phải cũng là của con với Tiểu Phong à?”

Tôi tức đến mức cả người run bần bật, định cãi lại thì bị chồng giữ tay.

“Thôi thôi, cả năm tay chân tôi cũng lạnh như băng quen rồi, không cần túi sưởi cũng được.”

“Sáng sớm rồi, Tiểu Phong với Tiểu Huyên còn phải đi làm, bọn trẻ cũng không dễ dàng gì, đừng ầm ĩ nữa…”

Ra khỏi bệnh viện, thấy môi chồng tím tái, tôi xót xa không chịu được, cắn răng bỏ 9 tệ mua cho ông ấy một củ khoai lang nướng nhỏ nhất ở cổng viện.

Ông ấy không nỡ ăn, chỉ ôm trong tay sưởi ấm, cười bảo:

“Cứ để tay tôi ấm trước đã, về nhà hâm lại trong lò vi sóng rồi bà ăn.”

Chỉ là một củ khoai nhỏ xíu như thế, lại dấy lên một cơn bão trong nhà tôi vào tối hôm đó.

2

Vừa bước vào cửa, con dâu nhìn thấy củ khoai trong tay chồng tôi, sắc mặt liền thay đổi, đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi với ông ấy mà mắng xối xả:

“Chỉ vì sáng nay không cho mẹ sạc điện mà mẹ phải mua khoai nướng về để trả đũa tôi à?”

“Già rồi mà không biết học người ta sống tiết kiệm, dành dụm cho con cái gì cả!”

“Cả ngày ở nhà ăn với chả uống, sắp đến giờ cơm tối mà còn ra ngoài mua khoai nướng?

Mẹ biết ngoài kia khoai đắt cỡ nào không? Tôi còn chẳng nỡ mua cho Đại Bảo Nhị Bảo nữa là!”

Chồng tôi không dám cãi lại con dâu, mặt đỏ bừng, run rẩy giải thích:

“Không phải vì thèm ăn, mà vì mẹ mày thấy tao lạnh quá nên mua để sưởi ấm.

Chúng tao còn cố chọn củ nhỏ nhất, thật sự không tốn nhiều tiền…”

“Thế nói nghe xem, cái củ khoai đó bao nhiêu tiền?” – con dâu gặng hỏi, chỉ tay vào tay chồng tôi.

“Không đắt, 9 tệ… Ông chủ còn bớt cho 4 hào nữa.”

Con bé lập tức nổi đóa:

“9 tệ? Mẹ biết 9 tệ mua được bao nhiêu đồ ăn không?

Mua được 10 cân củ cải, 20 cân cải thảo, đủ ăn cả tháng đấy!”

“Không được, cái này là hành vi lãng phí nghiêm trọng, phải phạt!

Phạt gấp 10 lần! Chuyển khoản ngay 90 tệ cho tôi!”

Nói rồi nó giơ điện thoại lên, đưa mã QR cho tôi quét.

Tôi tức run, đẩy cái điện thoại ra:

“Khoai này là tôi mua bằng tiền hưu trí của chính mình, không dính dáng gì đến cô Trương Tiểu Huyên nhà cô cả. Cô lấy quyền gì mà đòi phạt?”

Tiểu Huyên lạnh lùng cười:

“Quyền gì à? Quyền là vì Tiểu Phong là con trai duy nhất của ông bà!

Tiền hưu sau này chẳng phải cũng là của tôi với Tiểu Phong sao?”

“Bà tiêu tiền của tôi mà còn dám mua linh tinh, tôi phạt bà thì sao?”

Đúng lúc đó, con trai tôi tan làm về.

3

Tôi còn chưa kịp mở miệng, con dâu đã lao đến kéo chồng, nhanh chóng kể lại chuyện củ khoai nướng 9 tệ, không quên thêm mắm dặm muối.

Con trai tôi sa sầm mặt, lạnh nhạt nhìn tôi với ông nhà.

“Tiểu Huyên nói đúng, chuyện này phải phạt để lần sau nhớ.”

“Ba mẹ người ta thì tiết kiệm hết mức, từng đồng cũng tích góp để lại cho con cái, còn ba mẹ thì sao?”

“Mẹ, lần trước mẹ mua cái áo phao hàng hiệu hơn 300 tệ cho ba, con đã nhịn không nói rồi đấy.

Khoai ngoài chợ giảm giá còn có 9 xu một cân, nếu thật sự thèm thì mua về tự nướng, có phải tiết kiệm hơn không?”

“Thế mà hai người lại lười biếng, ham ăn, bỏ ra giá gấp mười lần để mua ngoài đường!

Trên đời này có ba mẹ nào sống vô lý vậy không?”

Con dâu thấy thế liền chớp thời cơ:

“Em thấy là họ có tiền xài hoang quá rồi. Hay là mình bảo ba mẹ đưa thẻ lương hưu cho vợ chồng mình giữ hộ nhé?”

“Mỗi tháng mình cho họ 1000 tệ tiêu vặt là được. Dù gì họ cũng ăn ở nhà mình, 1000 là quá đủ rồi.”

Tôi đỡ chồng đứng vững, lạnh lùng nhìn con trai.

Tôi muốn xem thử, lần này, nó sẽ đứng về phía ai.

4

Con trai nhìn con dâu một cái, rồi lại khó xử nhìn tôi và ông nhà.

“Nếu không… ba mẹ giao thẻ cho Tiểu Huyên giữ đi.”

Ánh mắt tôi nhìn nó dần dần lạnh xuống.

“Không đời nào! Mỗi tháng ba mẹ lĩnh 9.000 tệ tiền hưu. Trừ 3.800 trả giúp vợ chồng con tiền vay mua nhà, 3.000 phụ chi tiêu trong nhà, còn lại 2.200 cũng chỉ đủ để ba mẹ mua thuốc uống hằng ngày. Đều đưa hết cho hai đứa thì ba mẹ sống kiểu gì?”

Con trai cau có:

“Thì con nuôi ba mẹ chứ sao!”

Tôi bật cười vì quá tức:

“Ý con là… con lấy luôn tiền hưu 9.000 của ba mẹ, rồi gọi là nuôi ba mẹ hả? Thế thà ba mẹ vào viện dưỡng lão ở còn hơn! Mỗi tháng cũng chỉ hơn hai nghìn thôi.”

Con trai đỏ mặt, xấu hổ hóa giận, giọng đầy đe dọa:

“Được thôi! Ba mẹ có giỏi thì dọn vào viện dưỡng lão đi! Nhưng mẹ đừng quên, ba mẹ chỉ có mình con là con trai. Ba mẹ đưa hết tiền cho viện dưỡng lão rồi, sau này đừng trông mong con nuôi!”

Tức giận khiến ngực tôi đau nhói từng cơn, tôi ngã phịch xuống sofa.

Ông nhà hốt hoảng lấy thu//ốc tim cho tôi uống.

Thấy tôi suýt ngất, con trai hơi chần chừ định đỡ tôi, nhưng bị con dâu túm lại.

Cô ta lạnh lùng nói:

“Đừng bị họ lừa. Em thấy rõ ràng ba mẹ anh cố tình giả bệnh!”

“Em nói thẳng luôn, muốn tiếp tục ở trong nhà này thì phải giao tiền hưu cho em giữ. Đừng tưởng giả bệnh là qua mặt được em!”

Tôi ôm ngực, mang chút hy vọng cuối cùng nhìn sang con trai.

Và đúng như tôi lo sợ, nó lại đứng về phe vợ.

“Ba mẹ nghe lời Tiểu Huyên đi. Không thì mai mốt cô ấy tức lên không cho ba mẹ ăn cơm đấy…”

“Tức là sao?” – tôi nhìn thẳng vào hắn, chất vấn.

“Nếu vợ con không cho ba mẹ ăn cơm, con đứng nhìn à?”

Con trai im một chút rồi cau có đáp:

“Con còn phải đi làm. Chăm sóc bố mẹ chồng không phải việc của con dâu sao?”

Nghe con nói những lời lạnh lùng ích kỷ như vậy, lòng tôi và ông nhà hoàn toàn nguội lạnh.

5

Củ khoai nướng mà ông nhà nâng niu suốt 13 trạm xe buýt, không nỡ ăn, cuối cùng chẳng ai động tới.

Tối hôm đó, vừa đón Đại Bảo và Nhị Bảo từ trường về, con dâu đã kéo hai đứa trẻ lại trước bàn ăn. Cô ta chỉ vào củ khoai, cố tình dạy dỗ:

“Đại Bảo, Nhị Bảo, các con nhớ nhé. Sau này ông bà già rồi, tuyệt đối đừng bỏ tiền ra mua đồ ngon cho họ.”

“Ông bà nhà người ta thì nhịn ăn nhịn mặc để dành cho con cháu. Còn ông bà các con thì sao? Trong túi có chút tiền là ăn cho chính mình.”

Tôi vừa định giải thích thì thằng bé đã xông tới, giơ nắm đấm bé xíu đập vào tôi hai cái:

“Bà xấu xa! Mụ phù thủy! Lén mua khoai nướng cho mình, chẳng mua xúc xích cho con!”

Cháu gái cũng bĩu môi:

“Bà bỏ 9 tệ mua khoai cho bà ăn, còn con xin gói mì 2 tệ bà cũng tiếc. Đúng là keo kiệt!”

Từng lời, từng lời như dao cứa vào tim tôi.

Tôi run không đứng vững, tay bất giác đưa lên—

BỐP!

Tôi tát con dâu một cái.

Cháu gái hét lên, vừa khóc vừa xô mạnh tôi:

“Đồ yêu quái già! Đây là nhà tụi con! Sao bà dám đánh mẹ con? Bà cút! Cút khỏi nhà này!”

Nhị Bảo nhặt con búp bê Ultraman trên sofa, ném mạnh về phía tôi.

Ông nhà lao tới chắn cho tôi, món đồ chơi nặng nề đập thẳng vào trán ông.

Má//u phun ra tức thì.

“Ông nó?! Ông đừng dọa tôi mà!”

Tôi vừa khóc vừa bảo con dâu gọi 120.

Cô ta sững một giây rồi phẩy tay:

“Trẻ con đánh thì được bao nhiêu lực? Chỉ trầy da chút xíu làm gì mà làm quá lên vậy? Còn gọi cả cứu thương? Mẹ biết cứu thương một chuyến bao nhiêu tiền không? Đủ tiền nước điện hai tháng đấy!”

“Thôi thôi, tự lấy cồn sát trùng mà xử lý, dán miếng băng cá nhân là xong. Mau đi nấu cơm, cả nhà còn đang đói.”

Nói xong, cô ta kéo hai đứa nhỏ vào phòng sách, đóng cửa cái rầm.

Để lại tôi và ông nhà đang chảy máu đầy đầu giữa phòng khách.

6

Tôi gọi xe cấp cứu.

Đưa ông vào viện, khâu hết 7 mũi.

Đang truyền nước thì điện thoại reo.

Chưa để tôi nói gì, con trai đã gào lên:

“Mẹ đi đâu rồi? Sao cơm chưa nấu? Rau chưa rửa? Đại Bảo Nhị Bảo không thấy đồng phục đâu cả! Mẹ mau về nhà đi!”

Tôi nhìn ông nhà xanh xao nằm trên giường bệnh, bật cười đau xót:

“Ba con nhập viện rồi.”

“Con trai cưng của con—chính tay đánh vỡ đầu ba con, khâu 7 mũi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Tôi tưởng con sẽ đến viện, xem tình hình bố nó, đóng giúp viện phí.

Nhưng không.

Nó chỉ nói nhạt như nước lã:

“Không nghiêm trọng là được. Mẹ với ba tối tự bắt xe về được không? Mai con với Tiểu Huyên còn phải đi làm. Mẹ nhớ nấu sáng với đưa hai đứa nhỏ đi học nhé…”

Nước mắt tôi rơi lã chã.

Tôi cúp máy thật mạnh.

Ông nhà đưa tay lạnh ngắt lên, lau nước mắt cho tôi.

“Tố Quyên… Thẻ của bà còn bao nhiêu?”

Tôi nhìn điện thoại, giọng nghẹn lại:

“Vừa đóng một năm phí quản lý nhà cho nó xong. Còn 1700.”

“Được rồi. Mai tụi nó đi làm, mình thu dọn đồ, về quê.”

Similar Posts

  • Chuyên Gia Thủy Văn Và Cô Em Kế Gọi H Ồ N

    Tôi là chuyên gia thủy văn được đội vớt xác thuê với giá rất cao.

    Khi tôi thức trắng suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng tính toán ra được vị trí người gặp nạn, thì em kế tôi vội vàng chạy tới, tranh nói trước đúng kết quả đó.

    Trong lúc mọi người còn đang sững sờ, em kế quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa nói:

    “Chị ơi, chị không cho em dùng khả năng gọi hồn để giúp tìm thi thể. Nhưng em thật sự không đành lòng nhìn chị giữ xác để ra giá, cố tình kéo dài thời gian bắt gia đình người chết tiếp tục trả tiền.”

    “Chị ơi, sau này em không dám nữa đâu, lần này chị đừng đánh em được không?”

    Mọi người ồ lên, đội vớt xác lập tức đuổi tôi đi.

    Gia đình nạn nhân phẫn nộ không kiềm chế được, xông lên đánh tôi túi bụi.

    Tôi mặt mũi bầm dập, cầu cứu bạn trai thì anh ta nói tôi độc ác, không xứng làm người, và chia tay ngay tại chỗ.

    Tôi khổ sở lắm mới chạy được về nhà, nhưng bố tôi đóng chặt cửa, còn ra thông báo đoạn tuyệt quan hệ cha con.

    Trên mạng toàn là lời chửi rủa, thậm chí có những kẻ quá khích còn đào mộ mẹ tôi lên, ném hũ tro cốt xuống sông.

    “Lâm Tú Hòa không phải chuyên gia thủy văn sao? Bảo cô ta xuống nước tìm tro cốt mẹ cô ta đi.”

    Tôi tuyệt vọng chạy dọc bờ sông, vô ích tìm kiếm.

    Kết quả là bị người ta đánh ngất rồi ném xuống sông cho chết đuối.

    Khi mở mắt ra, tôi quay về đúng cái ngày đi vớt xác ở bờ sông.

    ……….

  • Hóa Điệp Sau Lửa

    Ba giờ sáng, khi tôi nhận được thông báo chồng và con trai gặp tai nạn xe hơi tử vong, tôi đang ở trong bếp lau bộ đồ ăn bằng sứ xương mà họ thích nhất.

    Trong túi vật chứng cảnh sát đưa cho tôi, chiếc đồng hồ Patek Philippe dính máu vẫn đang chạy — giống hệt như ngày cưới hai mươi năm trước, khi anh ta hứa sẽ không bao giờ tháo xuống.

    Trong tang lễ, tôi khóc đến ngất lịm, nhưng khi sắp xếp di vật thì phát hiện trong hộc bí mật của thư phòng có hai cuốn hộ chiếu giả.

    Trong bức ảnh thám tử tư gửi đến, chồng và con trai mà tôi tưởng đã chết đang ung dung ngồi trong phòng VIP của sòng bạc tại cao nguyên Genting, Malaysia, nhả khói thuốc, trong khi chủ nợ điên cuồng lùng sục hai “người chết” này ở trong nước.

    “Thưa bà, họ nợ ba trăm triệu.”

    Cuốn sổ kế toán mà giám đốc tài chính đưa tôi run bần bật, trong đó một trăm năm mươi triệu là vay từ ngân hàng ngầm…

    Tôi gập sổ lại, nhìn tấm ảnh cưới với gương mặt trẻ trung ngây thơ của mình năm nào.

    Giả chết trốn nợ, để tôi gánh cái đống rác rưởi này?

    Đáng tiếc bọn họ quên mất, Lâm Vãn Thu từng là thủ khoa khoa Kinh tế, chưa từng là kẻ để người khác mặc sức chém giết.

    Ánh sáng của đèn chùm pha lê khúc xạ trên bàn ăn thành những đốm sáng lấp lánh, tôi nhẹ nhàng chỉnh lại bông hồng cuối cùng, chắc chắn nó cùng mười chín bông khác tạo thành một đường cong hoàn hảo.

    Hai mươi năm ngày cưới, thật đáng để kỷ niệm.

    Tôi khẽ chạm vào sợi dây chuyền ngọc trai Chu Chí Viễn tặng tháng trước, cảm giác trơn láng khiến khóe môi tôi bất giác cong lên.

    “Thưa bà, có cần dọn món ngay không?” dì Lý đứng ở cửa phòng ăn, hai tay lau vào tạp dề.

    Tôi liếc đồng hồ, đã bảy giờ bốn mươi.

  • Tiếng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

    Nửa đêm, tôi bị tiếng cười đùa từ phòng bên cạnh đánh thức. Nghe kỹ thì phát hiện họ đang đánh bài, nửa đêm rồi mà chẳng biết hạ giọng xuống chút nào.

    Thậm chí còn gõ cửa hỏi bọn tôi có chơi cùng không.

    Tôi lập tức trùm chăn kín đầu, mặc kệ.

    Đến hôm sau mới biết, đêm qua phòng bên cạnh xảy ra án mạng.

    Bốn người đều chec, máu chảy tràn ra khỏi phòng…

  • Ngọc Oản Thịnh Lai Hổ Phách Quang

    Ta bị vị hôn phu chê bai là con gái nhà quê, nên bị từ hôn, trở thành trò cười của đám tiểu thư nhà quyền quý khắp kinh thành.

    Phụ thân khuyên ta xuất gia làm ni cô, kế mẫu đưa ta một dải lụa trắng.

    Trong lúc u sầu, ta uống say tại Quốc Tử Giám, vô tình mời gọi một vị thư sinh tuấn tú tựa như ngọc, cùng chàng mây mưa lần đầu tiên.

    Sau đó, ta vẽ bức “Lạc Hà Cô Vụ Đồ”, bán được mười vạn lượng vàng, nổi tiếng khắp kinh đô.

    Trong yến tiệc ngày xuân, thám hoa lang Cố Yến Chi vì ta làm thơ, nhắc lại lời hẹn cũ.

    Ta lại bị vị thư sinh năm ấy chặn trong phòng, chàng bế ta đặt lên án thư, đôi mắt đỏ ngầu, giọng chất vấn:
    “Đã ngủ với trẫm nhiều lần như thế, mà nàng còn không chịu cho trẫm một danh phận? Hửm?”

    (…)

  • Hôn Nhân Có Hóa Đơn

    Kết hôn ba năm, tôi luôn nghĩ rằng chúng tôi đang thuê nhà.

    “Một lần nữa chủ nhà lại đòi tiền thuê.”

    Ngày mồng 1 mỗi tháng, chồng tôi đều đưa mã QR cho tôi quét chuyển khoản.

    Tiền thuê nhà mỗi tháng ba ngàn rưỡi, không hề thay đổi.

    Anh ấy nói lương anh ấy không cao, vì thế tôi đã chủ động gánh vác phần chi phí này.

    Cho đến khi tôi tình cờ phát hiện trong chiếc điện thoại cũ của anh, có một bức ảnh chụp giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà — một bức ảnh tôi chưa từng thấy trước đó.

    Tên chủ sở hữu: chính là anh ấy.

    Địa chỉ: chính là căn hộ chúng tôi đang ở hiện tại.

  • Ký Ức Đọng Lại

    Tôi bán sách cũ trên app Xianyu, không cẩn thận nhập sai giá, gõ thừa mấy con số 0.

    Ngay giây sau, hệ thống thông báo:

    “Sản phẩm của bạn đã được mua, giá: 1 triệu 800 nghìn tệ.”

    Tôi choáng váng, lập tức nhắn cho người mua để xin anh ta hoàn tiền.

    Không ngờ lại phát hiện ra—đối phương là thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh: Giang Thanh Dã.

    Anh ấy đau buồn hỏi tôi:

    “Cô còn món nào khác của Lâm Hạ không? Bao nhiêu tiền tôi cũng mua.”

    “Cô ấy là người vợ đã khuất của tôi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *