Viết bài đăng rồi giả chết

Viết bài đăng rồi giả chết

Viết chuyện po trên mạng, bị mẹ phát hiện ra, tôi bỏ nick chạy trốn:【Cả nhà ơi, ung thư giai đoạn cuối, tạm biệt giang hồ.】

Sau này, khi được hỏi có chuyện gì từng khiến anh cạn lời.

Ảnh đế nói: “Fan nữ bị ung thư, nói rằng ước nguyện cuối đời là mỗi ngày đều có trai đẹp nhảy sexy cho xem.”

MC: “Rồi sau đó thì sao?”

Ảnh đế vành tai hơi đỏ lên: “Rồi tôi mua đủ loại trang phục, quay mấy chục clip nhảy sexy gửi cho cô ấy, bảo cô ấy canh thời gian mà xem.”

“Vậy mà mới nãy thôi, tôi thấy người lẽ ra phải đi hỏa táng kia, lại xuất hiện trong chương trình phát sóng trực tiếp…”

Nói xong, anh ta khẽ liếc về phía khán đài khán giả.

1

Tối hôm đó, hot search nổ tung.

#Vợ của fan Tư Hành Chu là ai#

#Điệu nhảy của Tư Hành Chu#

#Đóa hoa cao lãnh vì idol mà hiến thân#

Bên dưới, dân mạng phấn khích nhảy nhót như lên đồng.

【Cô vợ độc chiếm mấy chục video kia, tôi khuyên cô đừng có ăn một mình. [mỉm cười][mỉm cười]】

【Xin video, đừng ép tôi quỳ xuống van xin.】

【Đám thèm trai các cô, trọng điểm là video sao? Trọng điểm là vợ fan của Chu ca là ai!】

Dân mạng thần thông quảng đại nhanh chóng lần được manh mối.

【Là Nguyệt Nha đúng không? Cô ấy dạo này bệnh mà? Hôm qua còn đi làm khán giả, trùng khớp quá trời.】

【Trời má, là Nguyệt Nha – người được mệnh danh Diệt Tuyệt Sư Thái của giới ngược văn đó hả?!】

【Chu ca đeo cái mặt dây chó sói bao năm, “chó” – “nguyệt”, đáp án quá rõ rồi mấy cưng.】

【Bé Nguyệt Nha, có phải thật không? Thật là tôi bắt đầu ship liền á.】

Lướt hot search, sống lưng tôi toát lạnh.

Hai tháng trước, tôi – kẻ bị luận văn hành hạ đến sắp hóa tro – đã đăng ký một tài khoản trên một nền tảng nào đó.

Chuyên để viết bài xả stress, viết vì tình yêu.

Kết quả viết được vài bài, lại bị mẹ tôi phát hiện manh mối.

Để đề phòng bại lộ, tôi liều mạng bịa rằng mình ung thư giai đoạn cuối.

Xóa sạch toàn bộ bài viết.

Rồi bỏ tài khoản chạy trốn.

Nghĩ rằng một đứa nhỏ nhoi như tôi chẳng ai để tâm.

Không ngờ thật sự có fan gửi tin nhắn cho tôi.

Tôi hơi chột dạ, muốn nhanh chóng đuổi người ta đi.

Vì vậy khi cô ấy hỏi tôi có tâm nguyện cuối đời gì không.

Tôi buột miệng bịa đại:【Tôi hy vọng trước khi chết, mỗi ngày đều có một mỹ nam nhảy những điệu “không thể phát sóng” cho tôi xem.】

Đầu bên kia im lặng.

Tưởng đâu cô ấy biết khó mà lui.

Ai ngờ vài ngày sau, cô ấy gửi tôi một gói nén.

Mở ra xem thử – bên trong có đúng 50 video.

Trong video.

Một người đàn ông mặc đủ loại trang phục, chăm chú nhảy trước ống kính.

Từ tổng tài trong vest, hồ ly yêu, học trưởng trường quý tộc…

Phong cách nào cũng có đủ.

Dưới ánh đèn vàng dịu.

Cả người anh ấy phủ ánh sáng vàng nhạt.

Vai rộng, eo thon, chân dài.

Theo từng động tác.

Mỗi tấc cơ bắp lộ ra đều đẹp đến nghẹt thở.

Đặc biệt nốt ruồi nhỏ trên cơ bụng cá mập ấy…

Trời biết tôi đã chảy máu mũi bao nhiêu lần.

Tôi lập tức hỏi người gửi xem “nam Bồ Tát” trong video là ai.

Cô ấy trả lời:【Anh tôi đó, nghe chuyện của chị xong, anh ấy tự quay cho chị. Chị canh thời gian mà xem nhé, đừng gửi cho ai khác.】

Tôi xúc động đến chảy cả nước miếng.

Để đáp lễ, tôi gửi một tấm selfie.

Coi như thực hiện lời cô ấy xin ảnh làm kỷ niệm.

Nam Bồ Tát nhảy rất chuyên nghiệp, động tác rộng, mạnh, cực kỳ hào phóng.

Nhưng có điểm tiếc nuối.

Anh ấy không lộ mặt.

Chỉ có chiếc mặt dây hình răng chó trên cổ là gây ấn tượng sâu sắc.

Vậy nên.

Người từng tự nhận là fan tôi.

Người gửi tôi những video đó…

Chính là Tư Hành Chu?!

Cùng lúc thảo luận mạng càng lúc càng nóng.

Nguyệt Nha đăng trạng thái:【Chẩn đoán sai khiến tôi rơi vào bóng tối, nhưng cũng ban cho tôi một tia sáng.】

Một dòng văn ngắn, nhưng lượng thông tin khổng lồ.

Thứ nhất, giải thích hiểu lầm với Tư Hành Chu.

Thứ hai, ngầm thừa nhận người anh thích chính là mình.

Ngay lập tức, dân mạng ship điên cuồng.

2

Thấy mọi sự chú ý đều đổ dồn lên người Nguyệt Nha.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa thở được bao lâu, tim lại thắt lại.

Trước nay không phải không ai bám ké độ hot của Tư Hành Chu.

Nhưng anh ấy thường sẽ chọn cách ngó lơ.

Chỉ lần này là ngoại lệ, anh phản hồi cực nhanh.

Vỏn vẹn ba chữ: 【Không phải cô ta.】

Ngay lập tức khiến Nguyệt Nha – người đang được tung hô như nữ chính – hóa thành trò hề.

Chẳng mấy chốc, có người đào được chuyện cô từng là fan cuồng của Tư Hành Chu.

Thường xuyên dùng tài khoản phụ lên mạng tự nhận là bạn gái anh.

Lập tức, mạng xã hội bùng nổ phẫn nộ.

Mắng chửi dậy sóng.

Ngay sau đó, dư luận lại rẽ hướng, bắt đầu đợt đào bới mới.

Nhưng cho dù fan hỏi tới hỏi lui thế nào.

Tư Hành Chu cũng không nói thêm lời nào.

Tôi nhìn mọi người đào qua đào lại mà lạnh toát cả tay chân.

Tuy tôi chỉ là một đứa nhỏ nhoi.

Nhưng ai biết được một ngày nào đó có bị lôi ra không.

Không thể ngồi chờ chết.

Tôi lập tức gọi đến đường dây cứu mạng duy nhất của mình trong giới giải trí – Tiểu Ngư.

Tiểu Ngư là bạn trên mạng tôi tình cờ quen được, có kinh nghiệm đọc truyện cực phong phú.

Hai đứa thường bàn truyện, góp ý, truyền cảm hứng cho nhau.

Dần dần.

Tụi tôi thành đôi bạn thân.

【Chị em, giúp tôi một chuyện, liên hệ giùm ảnh đế Tư đi.】

【Bồ nghĩ tôi là ai vậy trời? Tôi chỉ là đứa giao cơm thôi mà.】

【Bé yêu, giờ tôi chỉ còn cô thôi! Cầu xin đó!】

Tôi gửi luôn sticker mèo con tủi thân.

Bên kia mềm lòng:【Tìm ảnh đế làm gì?】

Tôi bèn tuôn hết ruột gan:【Nếu họ tiếp tục đào nữa, chuyện tôi viết bài sẽ bại lộ mất.】

【Tôi không muốn vì mạng xã hội mà chết đâu bé ơi, cứu tôi với!】

Tiểu Ngư cuối cùng cũng chịu gật đầu, nói sẽ nghĩ cách giúp.

Buổi tối.

Cô ấy gửi tôi một tấm poster tuyển dụng.

【Tư Hành Chu tuyển trợ lý? Khi nào thế?】

【Vừa mới luôn đó, tôi có tin là nhắn cô ngay.】

Nhìn poster, tôi hơi nhướng mày.

Hên vậy luôn hả?

Hôm sau.

Tôi đến địa điểm phỏng vấn.

Không ngờ, tôi được tuyển ngay lập tức.

Về đến nhà, nhân sự gửi tin nhắn cho tôi:【Đây là địa chỉ và thông tin liên lạc của Chu ca.】

【Là trợ lý của anh ấy, cô phải ở bên cạnh 24/24.】

【Căn hộ bên cạnh anh ấy đã được thuê, cô có thể dọn vào hôm nay.】

Tôi hỏi:【Chung cư có cho nuôi thú cưng không?】

【Có thể.】

Tối hôm đó, tôi dọn sang căn hộ sát vách Tư Hành Chu.

Trong lúc đang sắp xếp đồ đạc, thú cưng của tôi mất tiêu.

Đúng lúc ấy.

Từ phía thang máy vang lên một giọng nam đầy bực tức: “Bò! Tôi không nhìn nhầm, là con bò thật đó!”

“Cậu mới là thần kinh! Tôi nói thật đó, là bò!”

“Ban quản lý các người ăn hại quá vậy?!”

“Á á á, nó liếm tôi rồi…”

“Tư Hành Chu?!”

Tôi chạy ra tới cửa thang máy.

Đối diện với một người đàn ông mặc áo len đen, đeo khẩu trang,

Như thể muốn dán mình vào tường để biến mất.

Nhìn thấy rõ con bò con đang làm gì lúc này.

Tôi tối sầm mặt: “Sữa Bọt! Đừng liếm nữa, lại đây!”

Sữa Bọt ngoạm chặt vạt áo của Tư Hành Chu rồi quay đầu lại.

Thấy tôi tới, nó mừng rỡ lao về phía tôi.

Nhưng lại quên nhả miệng ra.

Vì thế, theo mỗi bước chạy của nó…

Chiếc áo len của Tư Hành Chu bắt đầu… xổ chỉ tơi tả.

3

Tôi định gỡ miệng nó ra, ai ngờ nó lại chơi trò rượt đuổi với tôi.

Đợi tôi vật lộn bắt được thì ngẩng đầu nhìn lên…

Chiếc áo len tử tế đã biến thành… crop top.

Bên cạnh múi bụng rõ nét là nốt ruồi đỏ quen thuộc.

Nhớ lại những video nóng bỏng kia, mặt tôi đỏ bừng.

“Đáng tiếc thật, cái áo tôi thích nhất…”

Tư Hành Chu bước ra khỏi thang máy, uể oải dựa vào tường.

Theo động tác đó.

Vòng eo mảnh khảnh vẽ ra một đường cong khiến người ta nghẹt thở.

Tôi nhìn mà nín thở, vội dời ánh mắt đi nơi khác.

Nửa tiếng sau.

Phòng khách nhà Tư Hành Chu.

“Cô sợ dân mạng đào ra thân phận thật nên muốn tôi đăng bài đính chính, nói trên chương trình nhận nhầm người?”

“Giang Nguyệt Nguyệt, cô không thấy mình quá đáng à?”

Anh thay bộ đồ ở nhà màu xám.

Ngồi trên ghế sofa, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ.

Tôi ngồi nghiêm chỉnh đối diện, như đứa trẻ làm sai chuyện.

“Tôi biết tôi không nên lừa anh, càng không nên lấy video anh quay.”

“Hay tôi viết cho anh 50 bài, coi như trả nợ, được không?”

Nghe vậy, Tư Hành Chu tựa lưng ra sau, dáng vẻ thư thái: “Cô chắc là viết nổi từng đó?”

Khinh thường ai vậy?

“Tôi chắc chắn! Rất chắc luôn!”

Trong lúc nhất thời hăng máu, tôi phun lời thề non hẹn biển.

Hôm sau, tôi ôm điện thoại gào thét:【Làm sao giờ Tiểu Ngư! Không có tí cảm hứng nào hết, thật sự không có!】

Thật ra.

Tôi là kiểu viết bài theo cảm hứng.

Không có chất liệu tham khảo mà đòi tôi nghĩ ra 50 bài trong thời gian ngắn…

Còn không bằng mơ giữa ban ngày.

【Cô có 50 video mà? Lấy cảm hứng từ đó đi.】

Tiểu Ngư bày kế.

Tôi lập tức ngộ ra:【Ngư ơi, cái đầu của cô đúng là vàng ngọc, yêu cô chết mất!】

Đối phương gửi sticker mèo con đỏ mặt:【Đi đi, tranh thủ chuộc Sữa Bọt sớm nhé.】

Thấy thế, tôi sững người:【Sao cô biết con bò của tôi tên Sữa Bọt?】

Similar Posts

  • Vả Mặt Sau Khi Tôi Đeo Thẻ

    Đồng nghiệp rủ nhau xin nghỉ phép đi du lịch.

    Trùng hợp là ba tôi làm trong ngành du lịch, còn mở hẳn công ty riêng.

    Tôi đã giúp mọi người xin được mức ưu đãi nội bộ thấp nhất – giảm tận 40%.

    Cho đến khi chuyện này bị tổ trưởng mới – một kẻ được “nhét” vào vị trí từ trên xuống – biết được.

    “Cô ăn tiền công ty còn chưa đủ, giờ lại thò tay vào túi đồng nghiệp à? Mau trả hết tiền lại cho họ đi. Tôi hỏi rồi, anh họ tôi cũng làm du lịch, cùng một gói tour mà chỉ cần hai ngàn thôi!”

    Nghe vậy, đồng nghiệp bắt đầu lưỡng lự, và cuối cùng lần lượt tìm tôi đòi lại tiền.

    Thế mà đúng một tuần sau, trong lúc chuyến đi du lịch đang diễn ra, chúng tôi lại chạm mặt nhau giữa chừng.

    Và người nào người nấy đều hoảng hốt nhờ tôi giúp báo cảnh sát.

  • Trọn Đời Chỉ Có Mình Em Full

    Bạn cùng phòng nói cô ấy là nữ chính trong tiểu thuyết, bây giờ đã “tỉnh thức”, sau này sẽ lấy Thái tử gia Bắc Kinh.

    Còn chúng tôi đều là nhân vật phụ, phải tranh thủ lấy lòng cô ấy sớm.

    Nhưng… vị hôn thê của Thái tử gia Bắc Kinh chẳng phải là tôi sao?

    Tôi nhìn sang cái tên mặt lạnh, cấm dục kia, vung tay tát thẳng.

    “Con mẹ nó, niệm Phật mà còn lăng nhăng à?”

  • Con Nhỏ Bán Cá

    Người bạn trai quen qua mạng suốt nhiều năm của tôi phá sản rồi.

    “Tiểu Vũ, bọn họ cướp mất căn nhà mẹ anh để lại rồi.”

    Giọng của Lâm Dịch Không yếu ớt và hoang mang.

    Tôi không nói một lời, cúp máy ngay.

    Tối hôm đó, tôi xách theo đủ thứ hành lý, đáp xuống thành phố H, kéo anh ta ra chợ, thuê một sạp bán hải sản.

    “Đừng sợ, em sẽ mua lại cho anh.”Đ/ọ.c f,uI.L t.ại vi/vutruyen2.net để ủ,ng h.ộ t,ác giả !

    Ba năm ngâm mình trong mùi tanh của cá, đôi tay tôi đổi lại được hai triệu bạc vụn vặt.

    Hôm đi gửi tiền, người bên cạnh đang xem livestream, âm thanh bật lớn ầm ĩ.

    “Thiếu gia Lâm, còn không về à?”

    “Gấp gì chứ, thân thể của chị gái bán cá này, tôi còn chưa chơi chán đâu.”

    Ra khỏi cửa vội quá, quên tắt điện thoại đang livestream để trên thớt.

  • Ép Thiên Tài Ẩn Thân – Đứa Con Riêng Lo Sợ Vỡ Mặt

    Sau khi trọng sinh, tôi bắt con gái mình một cảnh sát hình sự thiên tài từng phá vô số vụ án từ chức. Nghe tin, chồng tôi cũng là cục trưởng chỉ lạnh lùng cười nhạt:

    “Con bé lúc nào cũng chậm hơn Tiểu Vũ, không biết đã làm chậm trễ bao nhiêu vụ án, ở cục cũng chỉ tổ phí tài nguyên, sớm nên từ chức rồi! Trong cục có Tiểu Vũ thần toán của chúng ta là đủ rồi!”

    Nhưng cô con riêng từng được tung hô là “thần toán”, người luôn được vây quanh như sao vây trăng… thì hoảng hốt thật sự.

    “Dì ơi, làm cảnh sát hình sự chẳng phải là ước mơ của chị sao? Chỉ là gặp chút trở ngại thôi mà, dì thật sự muốn chị ấy bỏ cuộc vậy sao?”

    Tôi chỉ phẩy tay cười nhạt:

    “Đúng thế, nó không có thiên phú, chi bằng sớm đổi nghề, dành nhiều thời gian bên cạnh tôi hơn thì tốt.”

    Tôi quá rõ, kiếp trước con gái tôi luôn cẩn trọng, nỗ lực, làm việc đến tận khuya mỗi ngày chỉ để phá thêm vài vụ án. Nhưng cứ đến lúc có kết quả thì lại bị con riêng mang danh “thần toán” cướp công một cách dễ dàng.

    Toàn bộ cục cảnh sát đều tin vào cái mác “thần toán” của con riêng kia, còn coi thường nỗ lực của con gái tôi.

    Ngay cả chồng tôi người mà con bé kính trọng nhất cũng từng nhiều lần đi đầu chế giễu:

    “Ngay cả bói toán cũng thua, những gì học ở trường cảnh sát chắc đều cho chó ăn rồi?”

    Dưới sự chèn ép ấy, con gái tôi ngày càng u sầu, trầm cảm. Cho đến một ngày, khi một tội phạm nguy hiểm đột nhập cục để trả thù, nó không hề phòng bị mà bị chính con riêng kia đẩy về phía lưỡi dao.

    108 nhát dao. Ngay cả một th..i thể.. nguyên vẹn cũng không còn.

    Tôi muốn đòi lại công bằng, nhưng chồng lại bênh vực con riêng, kết luận vụ việc chỉ là “tai nạn”, thậm chí sợ tôi tiết lộ ra ngoài nên nhốt tôi lại, để tôi ch đói ngay trong chính căn nhà mình.

    Không ngờ, vừa mở mắt ra, tôi lại quay về đúng ngày con riêng kia đang bấm đốt ngón tay, tuyên bố mình là “thần toán”!

     

     

  • Sau Khi Chia Tay, Sếp Tổng Hối Hận Rồi

    Ông chủ công ty là bạn trai tôi.

    Anh nói phải giữ khoảng cách.

    Ở công ty, anh gọi tôi bằng họ tên đầy đủ, nói năng lạnh nhạt.

    Về đến nhà, lại ôm lại hôn, miệng toàn “bé cưng”, “bảo bối”.

    Tôi chịu hết nổi rồi, tôi muốn một mối tình quang minh chính đại!

    Vừa nói chia tay chưa được một phút, anh đã từ phòng làm việc lao ra, vành mắt đỏ hoe: “Đừng mà, bảo bối.”

    Tôi: “!”

    Cả công ty: “!!”

  • Tương Lai Sau Năm Giây

    Tôi sinh ra trong một gia đình có khả năng tiên tri – nhìn thấy trước tương lai năm giây.

    Ví dụ như bây giờ, tôi liếc sang thấy Bùi Tri Viễn bên cạnh đang mở phần mềm du lịch, chuẩn bị đặt hai vé máy bay đi Iceland.

    Thời gian là hai ngày sau — đúng ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi.

    Tim tôi khẽ ấm lên.

    Ba năm qua, anh luôn bận rộn, tôi từng nhắc nhiều lần muốn đi Iceland ngắm cực quang, lần nào cũng bị anh gác lại.

    Không ngờ anh vẫn ghi nhớ.

    Khóe môi tôi khẽ cong, thấy động tác của anh trùng khớp với hình ảnh tương lai tôi vừa thấy — màn hình sáng lên, giao diện chuyển trang.

    Tôi thậm chí còn thấy khi đặt vé, anh tiện tay chọn luôn khách sạn Rose – nơi tôi vẫn hay nhắc đến.

    Tôi như ngửi thấy cả mùi hoa hồng phảng phất, nụ cười càng thêm ngọt ngào.

    Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một hình ảnh tương lai khác hiện lên trong đầu tôi.

    Ở phần tên hành khách trên vé máy bay, người được đi không phải tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *