Tôi Nói Muốn Làm Bà Chủ, Ai Ngờ Thành Thật

Tôi Nói Muốn Làm Bà Chủ, Ai Ngờ Thành Thật

Phỏng vấn xin việc, bạn trai cũ lại ngồi ở vị trí tổng tài.

HR hỏi: “Xin hỏi định hướng nghề nghiệp của cô là gì?”

Tôi đầu óc đầy ắp những ký ức về bạn trai cũ, thần trí mơ hồ, lỡ miệng buột ra một câu:

“Làm bà chủ.”

01

Nếu tôi có tội, xin ông trời hãy trừng phạt tôi.

Đừng bắt tôi gặp lại bạn trai cũ trong buổi phỏng vấn.

Phòng họp của tập đoàn Hoa Phi.

Từ lúc bước vào, đầu tôi đã ong ong không ngừng.

Ngồi ở giữa bàn họp chính là bạn trai cũ của tôi, trước mặt anh ta đặt tấm bảng chức danh, ba chữ “Tổng Giám Đốc” chói lóa đập thẳng vào mắt.

Mà vị trí tôi ứng tuyển… lại là thư ký tổng giám đốc.

Hạ Nam Tuấn, bạn trai cũ của tôi, trước đây là chàng trai tôi từng bao nuôi, giờ lại là tổng tài của một tập đoàn niêm yết?

Mọi chuyện cứ như một giấc mơ hoang đường.

Tôi quen Hạ Nam Tuấn trong một chuyến du lịch nước ngoài, qua vài câu trò chuyện mới biết hóa ra cả hai cùng sống ở Giang Thành.

Về nước, hai người trưởng thành có thiện cảm với nhau, chuyện yêu đương cũng là lẽ đương nhiên.

Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, Hạ Nam Tuấn xách vali đứng trước cửa phòng trọ của tôi.

Anh ta khẽ cong khóe mắt thành hình trăng khuyết, tiến lên ôm lấy tôi:

“Trần Noãn, anh đến nương nhờ em đây.”

Thế là anh ta ngang nhiên chen vào căn phòng trọ nhỏ xíu của tôi.

02

Phải nói, Hạ Nam Tuấn là một người tình hoàn hảo: đẹp trai, chu đáo, nấu ăn ngon.

Lúc mới yêu, đúng là rất ngọt ngào.

Sau khi dọn đến sống cùng tôi, anh ta suốt ngày ở nhà, không đi làm.

Dù lương tôi không cao, nhưng vẫn đủ để cả hai không chết đói.

Mãi đến khi chia tay, lý do vẫn là vì… tiền.

Hạ Nam Tuấn là người có ham muốn rất mạnh.

Đêm nào cũng mây mưa cuồng nhiệt, khiến tôi không thể tập trung đi làm, suýt chút nữa mất việc.

Đừng nói nuôi anh ta, đến bản thân mình tôi còn khó lo nổi.

Tôi dứt khoát đề nghị chia tay.

Anh ta tròn mắt nhìn tôi không tin nổi, đỏ mắt hỏi:

“Tại sao?”

Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta, lòng tự tôn khiến tôi không thể thừa nhận rằng tôi sợ mình không nuôi nổi anh ấy.

Thế là tôi viện ra một lý do vớ vẩn:

“Tôi có người mình thích rồi, ở bên anh chỉ là chơi chơi thôi.”

Chỉ là chơi chơi thôi…

Tối hôm đó, khi tôi trở về phòng trọ, Hạ Nam Tuấn đã đi rồi.

Trong phòng không còn dấu vết gì của anh ấy.

Không còn ai đợi tôi về ăn tối nữa.

Tựa như người đó chưa từng xuất hiện trong đời tôi.

03

Tôi mơ mơ màng màng trả lời hết các câu hỏi ban đầu.

HR hỏi:

“Xin hỏi định hướng nghề nghiệp của cô là gì?”

Đầu óc tôi toàn là hình ảnh quá khứ với Hạ Nam Tuấn, thần trí hỗn loạn, miệng buột thốt ra:

“Làm bà chủ.”

Lời vừa dứt.

Không gian lặng ngắt như tờ.

“Phụt…” Có người đang cố nhịn cười.

Tôi choàng tỉnh, nhận ra mình vừa nói gì, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Nam Tuấn.

Anh ta không biểu cảm gì, nơi khóe môi hiện lên nét giễu cợt.

“Muốn dùng quy tắc ngầm để leo lên?”

Tôi ngượng muốn chết, vội vàng xua tay.

Giết tôi đi, tôi đang nói cái quái gì vậy chứ.

“Ý tôi là đặt lợi ích công ty lên hàng đầu, xem công ty như nhà của mình…”

“Hừ.”

Với một tiếng hừ lạnh của Hạ Nam Tuấn, buổi phỏng vấn kết thúc.

04

Tôi không hiểu sao mình vẫn nhận được offer từ Hoa Phi Group.

Chẳng lẽ… Hạ Nam Tuấn muốn trả thù?

Anh ta định chèn ép tôi?

Những lo lắng đó tan biến ngay khi tôi thấy số dư trong tài khoản.

Huống hồ… lương gấp đôi chỗ cũ!

Làm khó ai thì làm, không thể làm khó tiền được!

Ngày đầu đi làm đúng là sống không bằng chết.

Màn biểu diễn “làm bà chủ” hôm phỏng vấn đã lan truyền khắp công ty từ trước khi tôi bước vào.

Thậm chí có đồng nghiệp còn trêu chọc tôi ngay trước mặt:

“Trần Noãn, sau này chị làm bà chủ rồi nhớ nâng đỡ đàn em nha, cố lên đó~”

“Không có việc gì làm à?”

Mọi người tản ra như chim bay, bỏ lại tôi đối mặt một mình với Hạ Nam Tuấn.

Một lũ phản bội!

Ánh mắt anh ta ra hiệu bảo tôi theo vào phòng làm việc.

Tôi bước theo sau anh, không hề kiêng nể mà ngắm kỹ dáng người ấy.

Chiếc áo sơ mi trắng cao cấp ôm sát bờ vai rộng, eo thon, quần tây thẳng tắp che đi đôi chân dài rắn rỏi mà chỉ tôi mới biết được nó cứng cáp ra sao.

“Ực.”

Tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái.

May là Hạ Nam Tuấn chỉ khựng lại nửa giây rồi bước tiếp.

Thật ra, sau khi chia tay Hạ Nam Tuấn không lâu, tôi đã hối hận rồi.

Hồi đó đúng là kẻ no không hiểu nỗi khổ của kẻ đói.

Một khi đã nếm được mùi vị rồi, thì rất khó sống thanh đạm lại, huống hồ còn là một “cực phẩm” như vậy.

Tự trách bản thân, gái già đến nơi mà còn nổi mụn ở cằm.

05

“Là thư ký của tôi, hy vọng cô hiểu điện thoại phải mở 24/24, gọi là có mặt ngay.”

Tôi trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn tươi cười ngọt ngào:

“Tổng giám đốc Hạ, vậy còn tiền làm thêm giờ thì sao?”

Anh ta liếc mắt nhìn tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy mưu mô:

“Công ty sẽ không bạc đãi người có năng lực, chỉ cần cô thể hiện tốt, thưởng phạt đều có đủ.”

Đúng là tư bản máu lạnh!

Tự dưng tôi lại thấy những gì mình làm trước kia hoàn toàn xứng đáng!

Những ngón tay thon dài của Hạ Nam Tuấn thản nhiên lật từng trang tài liệu.

“Nếu anh không còn việc gì khác, tôi xin phép ra ngoài.”

“Còn một chuyện…đề nghị cô đừng tung tin đồn thất thiệt.”

Tôi: …

“Ra ngoài đi.”

06

Tối đến, Hạ Nam Tuấn dẫn tôi đi dự tiệc rượu.

“Tổng giám đốc Hạ, mời anh một ly! Mong sau này có thể hợp tác nhiều hơn.”

Một ông chú bụng phệ cười niềm nở nói với Hạ Nam Tuấn.

Anh ta chỉ gật đầu cười nhạt như một người nắm quyền thật sự.

Anh đưa ly rượu về phía tôi, tôi hiểu ý cầm lấy.

“Tổng giám đốc Vương, hôm nay tổng giám đốc Hạ không tiện uống rượu, tôi xin phép uống thay một ly.”

Tôi cạn ly ngay lập tức.

Sau đó những người tới mời rượu Hạ Nam Tuấn nối đuôi nhau, và tôi đều nhận thay tất cả.

Tửu lượng tôi không tệ.

Nhưng sáng nay ăn bánh do Hạ Nam Tuấn đưa mà nghẹn đến trưa không ăn gì, lại uống bao nhiêu rượu.

Dạ dày bắt đầu phản kháng.

“Tổng giám đốc Hạ, mời anh một ly!” – lại có người đến.

Tôi dùng tay trái đè mạnh lên bụng, thầm than trong lòng.

Vẫn cố gắng cầm ly lên.

Hạ Nam Tuấn bỗng rút ly khỏi tay tôi, ngửa đầu uống hết.

Rồi quay đi tiếp chuyện người khác.

Ờ, hình như không cần tôi nữa rồi.

Tôi tranh thủ nhét chút đồ ăn vào bụng, cảm giác dễ chịu hơn nhiều.

Là lính mới còn trong thời gian thử việc, tôi lại xung phong chắn rượu thay Hạ Nam Tuấn.

Không hiểu sao… sắc mặt anh càng lúc càng đen.

Kết thúc tiệc rượu.

Tôi lảo đảo đi theo sau Hạ Nam Tuấn, suýt nữa thì ngã, may mà anh kịp đỡ lấy.

Tôi mơ hồ nói:

“Cảm… ơn…”

“Vẫn ở chỗ cũ à?”

Tôi gật đầu cười ngây ngô.

Anh thở dài khe khẽ:

“Chẳng có tí tiến bộ nào.”

07

Chiếc Bentley lao nhanh vào khu dân cư cũ kỹ.

“Bạn trai cô có ở nhà không?”

Tôi chớp mắt ngơ ngác nhìn anh:

“Anh đang ở đây mà?”

Hạ Nam Tuấn đẩy mặt tôi ra:

“Chúng ta chia tay rồi.”

Sao giọng anh nghe giống hờn dỗi vậy?

Tôi bỗng dưng bật khóc rồi hát:

“Chia tay vui vẻ… chúc anh hạnh phúc… rồi anh sẽ gặp người tốt hơn…”

Tiếng gào thảm thiết của tôi thu hút không ít ánh mắt xung quanh.

Hạ Nam Tuấn không chịu nổi nữa, bế thốc tôi lên, đi thẳng lên lầu.

Trong lòng anh, tôi không hề ngoan ngoãn, tay chân loạn xạ sờ mó khắp nơi.

“Cái bụng múi của anh đâu rồi? Sao mọc mụn thế này?”

Hạ Nam Tuấn giọng khàn khàn:

“Đừng có động lung tung.”

Tôi vẫn mặc kệ, còn cố bấm nốt cái mụn đó một phát.

Anh rên khẽ, đổi tư thế, vác tôi luôn lên vai.

08

Hạ Nam Tuấn vừa vào nhà đã ném tôi mạnh lên giường, như ném một cái bao tải rách.

Mấy cái cúc áo sơ mi của tôi đã bung ra lúc vật lộn, để lộ làn da trắng ngần, cảnh xuân phơi phới.

Thân thể Hạ Nam Tuấn bất giác nóng bừng lên.

Tôi theo thói quen bắt đầu cởi đồ trên giường, nhưng cái móc áo ngực cứ loay hoay mãi không mở được.

“Tách.”

Một bàn tay lạnh lẽo giúp tôi tháo ra.

Cảm giác quen thuộc khiến toàn thân tôi run lên.

Tôi quay lại, choàng tay qua cổ anh ta, nhìn chằm chằm vào gương mặt kia, thì thào:

“Hạ Nam Tuấn? Không đúng… sao lại mơ xuân nữa rồi?”

Khóe môi Hạ Nam Tuấn khẽ cong lên.

Anh cúi xuống, giọng trầm khàn quyến rũ truyền vào tai tôi:

“Muốn không?”

Tôi đỏ bừng vành tai, đôi mắt lấp lánh hơi nước khẽ chớp, nhẹ nhàng gật đầu.

“Là em tự dụ anh đấy nhé.”

Người đàn ông cúi người xuống, linh hoạt tách môi tôi ra, bá đạo chiếm lấy từng tấc lãnh thổ.

Anh ta không ngừng đòi hỏi, như vương giả đi chinh phạt.

Tôi chỉ thấy toàn thân vô lực, mềm nhũn nằm trên giường.

“Tắm cái đã.”

“Không muốn, đang mơ thì tắm làm gì…”

Người đàn ông chẳng cho tôi phản ứng thêm lời nào, bế thốc tôi vào phòng tắm.

Hạ Nam Tuấn mở vòi sen, chẳng mấy chốc, hơi nước nóng bao phủ hai người.

Anh ép tôi vào tường, bức tường lạnh buốt khiến tôi khẽ rùng mình.

Không nói lời nào, anh cắn môi dưới của tôi, bàn tay to lớn xoa dọc theo eo tôi.

Nhịp thở của cả hai dần trở nên hỗn loạn…

Similar Posts

  • Cá Chép May Mắn

    Ngay ngày hôm đó, tôi đã bị đóng sầm cửa vào mặt.

    Ba ruột – người giàu nhất – chỉ thẳng vào mặt tôi, nói không nhận một đứa con gái quê mùa như tôi.

    Mẹ ruột cũng không chịu thua, mỉa mai tôi vọng tưởng.

    Em trai tôi còn quá đáng hơn, kéo “bạch liên hoa” giả thiên kim diễn vở chị em tình thâm ngay trước mặt tôi.

    Tôi bật cười.

    E rằng… nhà họ Lưu sắp đổi chủ rồi.

  • Lấy Ăn Làm Vui

    Đích tỷ không chịu gả cho Tuyên Vương tàn phế, nên đã tuyệt thực.

    “Chỉ là một kẻ tàn phế, muốn gả thì để người khác gả đi!”

    Tất cả các tỷ muội đều sợ đến tái mặt, liên tục lắc đầu. Chỉ có ta là chẳng mảy may bận tâm.

    Tay ôm khúc giò heo nhặt được, ta vừa gặm vừa xuýt xoa ngon lành.

    Phu nhân xưa nay luôn chán ghét ta, vậy mà hôm nay lại dịu dàng nắm lấy tay ta hỏi: “Con có bằng lòng gả cho Tuyên Vương không?”

    Ta ngơ ngác chớp mắt.

    Tuyên Vương? Gả cho Tuyên Vương còn không bằng ăn giò heo.

    Thế nên, ta dứt khoát lắc đầu.

    Ngay sau đó, phu nhân tiếc nuối nói: “Tuyên Vương giàu nứt đố đổ vách, nếu gả cho Tuyên Vương, đừng nói giò heo, sơn hào hải vị con muốn ăn gì cũng được.”

    Nói cách khác, Tuyên Vương chính là vô số khúc giò heo!

    Ta phấn khích đến mắt sáng rỡ, hét lớn: “Mẫu thân, con gả!”

  • Trọng Sinh Ba Ngày Trước Tận Thế

    Sau khi tôi trúng độc đắc một triệu tệ, cô bạn thân lại đột nhiên bật khóc, nói rằng cô ấy đã trọng sinh.

    “Thật tốt quá, Chân Chân! Mau dùng số tiền này để tích trữ vật tư đi, chỉ còn một tháng nữa là tận thế xác sống sẽ bùng phát.”

    “Kiếp trước không có vật tư, chúng ta đều bị zombie cắn chết, tuyệt đối đừng đi vào vết xe đổ.”

    Cô ấy giúp tôi xây một căn nhà an toàn ở vùng hoang vu hẻo lánh, cách xa khu trung tâm, còn chỉ huy cả một đoàn xe giúp tôi vận chuyển đủ loại gạo, bột, lương thực và dầu ăn.

    Một triệu tệ tiêu sạch sẽ, đồ ở đây đủ để chúng tôi ăn trong vài chục năm.

    Tôi cảm kích nắm lấy tay cô ấy, nhưng cô lại bật cười khanh khách.

    “Ha ha ha, tôi đùa với cậu thôi, trọng sinh gì chứ, zombie gì chứ, cậu nghĩ đây là tiểu thuyết chắc?”

    “Tôi lừa cậu đấy, không ngờ cậu lại tin thật, cậu đúng là quá ngu ngốc rồi.”

    Tôi nuốt xuống những lời muốn giữ cô ấy lại.

    Cô không trọng sinh, nhưng tôi thì có.

    Tận thế zombie cũng thật sự sẽ đến.

    Chu Mộ Mộ vẫn còn đang cười, cả người cười nghiêng ngả, đập đùi đen đét.

  • Hứa Tri Ý

    Tôi và Mạc Bắc Thần kết hôn vì liên minh thương mại.

    Trong mối quan hệ pha trộn giữa tiền bạc, lợi ích và thể xác, vậy mà giữa chúng tôi lại nảy sinh tình cảm.

    Tình cờ, tôi phát hiện ra báo cáo vô sinh của anh ta.

    Vì lòng tự trọng của anh, chúng tôi tuyên bố ra ngoài là một cặp vợ chồng không sinh con theo kế hoạch.

    Cho đến khi Lâm Tâm Tuyết mang thai, tôi bắt đầu hoang mang.

    Rốt cuộc là anh không thể có con, hay chỉ đơn giản là không muốn có con với tôi?

    Chỉ vì Lâm Tâm Tuyết có vài phần giống với mối tình đầu đã khuất của anh, mà anh đòi ly hôn với tôi, để kết hôn với cô ta.

    Tiệc đính hôn vẫn được tổ chức như dự kiến, long trọng chưa từng có,nhưng hàng ghế khách mời lại trống không.

    Bởi vì ngay từ khi gửi thiệp mời, tôi đã thay toàn bộ nội dung bằng bản báo cáo vô sinh của Mạc Bắc Thần.

  • Cuộc Xem Mắt Ấn Tượng

    Ngày Quốc tế Lao động, tôi bị mẹ ép đi xem mắt.

    Sau khi thêm WeChat đối phương, vốn định nhắn vài câu lấy lệ.

    Ai ngờ, anh ấy lại nói mình đang tập gym.

    Tôi không tin, tiện tay gọi video luôn.

    Đầu dây bên kia, cơ bụng của người đàn ông rõ từng múi, đường eo chữ V lấp lánh mồ hôi khiến tôi khô cổ nghẹn họng.

    Trong khoảnh khắc ấy, tôi chẳng hiểu lấy đâu ra dũng khí.

    Không nhịn được hỏi: “Tôi có thể chạm vào cơ bụng được không?”

  • Hai Lòng

    Sau khi đính hôn với kẻ thù, ta tuyệt vọng đến mức giả chết rời cung.

    Ở dân gian, ta gả cho một thư sinh nghèo tuấn tú.

    Không ngờ ta vốn không chịu nổi cảnh khốn khó.

    Ba tháng sau đã quay về hoàng cung.

    Cho đến một ngày trong buổi yến tiệc trong cung, Phụ hoàng giới thiệu với ta vị trạng nguyên liên tiếp ba kỳ đỗ đầu.

    “Nghe nói phu nhân của trạng nguyên lang đột nhiên mất tích, lần này y dự thi chính là để tìm lại thê tử.”

    Phụ hoàng lấy ra một bức họa.

    “Ngươi xem, phu nhân của hắn trông cũng có vài phần giống ái nhi của trẫm.”

    Ta ngước mắt nhìn vị trạng nguyên đang ngồi giữa đại điện.

    Trán bắt đầu rịn mồ hôi rồi đó…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *