Bạn trai bán nhà tôi không nói gì, tôi lặng lẽ bán luôn nhà mình, anh ta hoảng hốt: Chúng ta sẽ ở đâu?
Sau tiệc đính hôn, vị hôn phu liền báo với tôi: “Anh đã bán nhà rồi.”
Tôi hỏi anh ta tại sao.
Anh ta đáp: “Chẳng phải em vẫn còn một căn sao? Anh ở nhà của em là được.”
Tôi giải thích rõ ràng căn nhà đó tôi để lại cho ba mẹ ở.
Nhưng anh ta vẫn cố chấp, khăng khăng giữ quan điểm của mình.
Vì thế, tôi quay đầu… bán luôn căn nhà của mình.
Lúc này, anh ta hoảng thật rồi.
1
“Cao Kỳ, tiệc đính hôn chúng ta, anh có bỏ ra đồng nào không?”
“Tiền sính lễ, vàng cưới, em cũng không lấy của anh một xu đúng không?”
“Vậy anh bán nhà là có ý gì?”
“Rốt cuộc chúng ta sẽ ở đâu?”
Nghe anh ta nói đã bán nhà xong, tôi tức đến mức dồn dập hỏi liên hồi.
Tôi và Cao Kỳ quen nhau qua mai mối của họ hàng hai bên.
Tính cách hợp, nói chuyện cũng hợp gu.
Quen nhau nửa năm, lại bị gia đình thúc giục kết hôn nên chúng tôi đính hôn trước cho ba mẹ hai bên yên tâm.
Nhưng tôi không ngờ, vừa đính hôn xong, Cao Kỳ liền bán căn nhà cưới của mình.
Đối mặt với những câu hỏi của tôi, anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là bán một căn nhà thôi mà? Căn nhà gần trường của em cũng có thể làm nhà cưới được mà.”
Nói đến cuối, anh ta còn nửa đùa nửa thật chọc tôi: “Sao? Anh bán nhà rồi thì em không định cưới anh nữa à? Em không đến mức thực dụng vậy chứ?”
Tôi tức đến bật cười.
“Thực dụng? Ở chỗ mình, tiền sính lễ kết hôn ít nhất cũng 66 nghìn, phổ biến là 180 nghìn.
Anh nói tiền anh đều đem đi đầu tư, trong tay chẳng có tiền dư.”
“Em không đòi sính lễ, cũng không đòi nhẫn vàng, vòng vàng. Vậy mà cuối cùng lại thành kẻ thực dụng?”
Nguyên tắc của tôi từ trước đến nay là: hôn nhân phải ngang sức ngang tài.
Tôi có thể không cần sính lễ, không cần vàng cưới, cũng không cần lễ cưới linh đình.
Nhưng những gì tôi có, người đàn ông cũng nhất định phải có.
Tôi quen Cao Kỳ qua mai mối, có thể đi đến hôm nay chính là vì coi trọng anh ta có một căn nhà.
Nếu không chúng tôi đã chẳng đi xa đến vậy.
Vậy mà bây giờ, ngay sau tiệc đính hôn, anh ta lại bán đi “nền móng” của cuộc hôn nhân sắp tới.
Tôi sao có thể không tức chứ?
“Vợ à, anh bán nhà đâu phải đi ăn chơi cờ bạc, anh đem đi đầu tư, lấy tiền đẻ ra tiền mà!”
Tôi không nhịn được bật cười: “Anh nghĩ đầu tư dễ lắm sao? Người ta nếu có con đường kiếm tiền thật sự thì ai lại mang ra chia sẻ với người khác? Cao Kỳ, anh có thể trưởng thành hơn một chút được không?”
Thứ tôi muốn chẳng nhiều: một người chồng thật thà, một người cha tương lai biết sống ổn định, vững vàng cho con.
Nhưng anh ta lại cho rằng kiếm tiền là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sắc mặt Cao Kỳ lập tức tối sầm: “Sao nói chuyện với em lại mệt thế? Anh đâu có ngu, mấy vụ lỗ vốn anh chắc chắn không làm!”
Nói đến đây, anh ta nhận ra thái độ mình hơi quá, hít sâu mấy hơi rồi dịu giọng: “Vợ đừng giận nữa. Em chẳng phải còn một căn nhà sao? Mình cưới xong thì ở tạm nhà em trước, đợi anh kiếm được tiền rồi, anh mua cho em căn nhà to! Nhà hướng biển!”
Chiêu quen thuộc của đàn ông – vẽ bánh cho phụ nữ.
Chỉ tiếc là anh ta vẽ nhầm người.
Chúng tôi vốn là mai mối, nói có tình cảm sâu đậm thì hơi giả, gọi là bạn đồng hành hôn nhân còn đúng hơn.
“Tạm hoãn đám cưới đi. Khi nào anh chuộc lại được nhà thì chúng ta hãy kết hôn.”
“Muộn rồi, hôm nay anh về trước đi.”
2
Cuộc trò chuyện tối nay khiến tâm trạng tôi vô cùng nặng nề.
Về lý trí, tôi hiểu đó là tài sản của anh ta, anh ta có quyền tự quyết.
Nhưng về tình cảm, tôi hoàn toàn không chấp nhận được, trong lòng không có chút cảm giác an toàn nào.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi tìm đến một người bạn đại học hiện là luật sư đã lâu không liên lạc.
Sau khi tư vấn sơ qua, bạn tôi hỏi một câu khiến tôi sững người: “Bạn cũ, cậu chắc chắn căn nhà đó thực sự là của anh ta không?”
Tôi cứng đờ gật đầu: “Tôi từng thấy giấy chứng nhận nhà đất của Cao Kỳ.”
Bạn tôi hỏi tiếp: “Thế cậu có thấy giấy chứng nhận quyền sở hữu đứng tên anh ta không? Cái đó rất quan trọng.”
Tôi im lặng.
Lúc này tôi mới chợt nhận ra hình như tôi chưa từng thực sự nhìn thấy giấy chứng nhận quyền sở hữu của anh ta.
Trước đó, Cao Kỳ từng gửi cho tôi ảnh giấy tờ nhà nhưng chỉ là ảnh bìa ngoài.
Tôi không nghi ngờ gì nên chưa từng xem nội dung bên trong.
Thấy tôi mãi không nói, bạn tôi hỏi: “Anh ta nói bán nhà để đầu tư, vậy tình hình đầu tư của anh ta bình thường thế nào?”
Tôi lắc đầu: “Trước giờ chưa nghe anh ta nói, chỉ gần đây mới đột nhiên nhắc đến.”
“Cậu có tra hồ sơ tín dụng của anh ta chưa? Có nợ bên ngoài không?”
Tôi lại lắc đầu: “Chưa…”
Bạn tôi ôm trán: “Hai người sắp cưới rồi mà hỏi cái này cũng không biết, cái kia cũng không rõ sao?”
Tôi xấu hổ vô cùng.
Ai kết hôn lần đầu mà nghĩ được nhiều đến thế chứ?
Tôi và Cao Kỳ chỉ cùng nhau đi bệnh viện khám tiền hôn nhân, xác nhận sức khỏe bình thường.
Còn những chuyện khác, không phải là chưa từng nghĩ tới, mà là… ngại hỏi anh ta về tiền bạc.
Ngoài buổi xem mắt hỏi vài vấn đề kinh tế cơ bản, sau đó tôi không hỏi thêm nữa.
Giờ nghĩ kỹ lại, lời bạn tôi khiến tôi đứng ngồi không yên.
Với Cao Kỳ… tôi hiểu anh ta quá ít rồi.
Bạn tôi thở dài: “Không bàn chuyện chuyên môn nhé, riêng tôi thì chưa từng nghe ai vừa đính hôn xong đã bán nhà, rồi còn đòi về ở nhà bên nữ.”
“Hơn nữa, cậu vừa nói rồi đấy, sính lễ không lấy, vậy mà anh ta ngay cả một căn nhà cũng không chịu để lại cho cậu…”
“Nếu là tôi, chắc chắn tôi không chấp nhận.”
3
Về nhà, tôi lên mạng xã hội tìm đọc rất nhiều bài viết tương tự.
Càng xem, lòng tôi càng nặng trĩu.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa, quyết định thử dò xét Cao Kỳ.
Buổi tối ổn định lại cảm xúc, tôi nhắn cho anh ta: “Anh Kỳ, em nghĩ kỹ rồi, thấy lời anh nói cũng có lý. Bây giờ nhà cửa không giống trước đây, chẳng giữ giá chút nào.”
Cao Kỳ lập tức trả lời: “Em nghĩ được như vậy thì tốt quá! Mấy hôm nay em không nhắn lại, anh còn tưởng em vẫn giận!”
Anh ta còn gửi một biểu tượng ôm ôm dễ thương rồi nhắn voice: “Vợ yêu, em là người vợ thấu hiểu nhất trên đời này! Là anh hiểu lầm em thực dụng rồi. Vợ à, anh yêu em!”
Không hiểu vì sao, toàn thân tôi bỗng nổi da gà.
Tôi khựng lại một chút rồi tiếp tục nhắn cho anh ta: “Nhắc lại thì, nếu kết hôn, chúng ta chỉ có thể đi thuê nhà thôi.”
Cao Kỳ gửi tới một dấu hỏi chấm rồi hỏi tiếp: “Thuê nhà? Em chẳng phải có nhà sao? À à, anh hiểu rồi, em định bán căn nhỏ, đổi sang căn lớn đúng không?”
“Quyết định này anh ủng hộ. Nhưng tạm thời anh không rút ra được tiền, tiền của anh đang đầu tư rồi. Em cứ tự bỏ tiền ra trước đi. Sau này kết hôn sinh con, mình phải nghĩ cho con cái chứ.”
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi nhắn lại một câu: “Trong tay anh thật sự không có chút tiền dư nào sao?”
Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chợt lần lượt hiện lên thái độ của anh ta với tiền bạc kể từ khi chúng tôi quen nhau.
Lúc đính hôn, anh ta nói tiền đều dùng để mua nhà, không có tiền dư cho sính lễ.
Chiếc nhẫn đính hôn cũng là hàng giả 9 tệ 9 mua trên mạng.
Đột nhiên, tôi như nghĩ ra điều gì đó.
Tôi lao vào phòng ngủ, lục ngăn kéo lấy ra một sợi dây chuyền, tìm mã vạch trên hộp, chụp ảnh rồi gửi cho bộ phận chăm sóc khách hàng của cửa hàng chính hãng để hỏi thật giả.
Sợi dây chuyền này, Cao Kỳ nói anh ta mua hơn năm mươi nghìn.
Nhân viên chăm sóc khách hàng nhanh chóng trả lời một đoạn dài, nói mã vạch là thật.
Tâm trạng tôi vừa mới khá lên một chút thì khi tiếp tục xem kỹ, tôi phát hiện thời gian mua của sợi dây chuyền này… lại là ba năm trước!
Anh ta lừa tôi!
Ba năm trước, tôi còn chưa hề quen anh ta!
Hơn nữa… mã vạch chỉ chứng minh cái hộp là thật chứ không thể chứng minh sợi dây chuyền bên trong cũng là hàng thật.
Một khi đã nảy sinh nghi ngờ thì rất khó để còn lòng tin.
Giây phút này, tôi bỗng trở nên tỉnh táo đến lạ thường.
Cũng trở nên vô cùng nhạy cảm với sự được – mất về lợi ích.
Tôi vẫn luôn cho rằng mình là một người phụ nữ độc lập về kinh tế.
Mỗi lần Cao Kỳ tặng tôi đồ, tôi đều đáp lại bằng món quà có giá trị tương đương.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy mình thật ngu ngốc.
Anh ta thậm chí còn dám đề nghị để tôi tự bỏ tiền mua nhà, còn anh ta thì không tốn một xu rồi dọn tới ở chung.
Sau khi hồi tưởng lại toàn bộ quá trình từ lúc xem mắt đến đính hôn, tôi lạnh lòng nhận ra: trong suốt thời gian yêu nhau, Cao Kỳ gần như không bỏ ra bao nhiêu tiền.
Với cuộc hôn nhân này, tôi đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa.
Nhưng tôi vẫn muốn xem thử Cao Kỳ còn có thể giở trò gì.