Chiếc Xe Có Vấn Đề

Chiếc Xe Có Vấn Đề

Tôi nhẹ nhàng nghiêng cổ tay, nước trà nóng hổi hắt thẳng vào mu bàn tay cô ta. Lục Tuyết hét lên một tiếng, đau đớn rụt tay về.

Tôi nhìn xuống bàn tay đỏ ửng của cô ta, lòng không gợn sóng.

Vết bỏng đó, so với những gì tôi chịu đựng suốt năm năm qua, có đáng là gì?

“Lúc đến mượn xe, em đâu có cái mặt này.”

Giọng tôi nhẹ bẫng, nhưng khiến cô ta rùng mình.

Ba ngày trước, cô ta cũng đứng ngay chỗ này, giày cao gót mười phân gõ lộp cộp, cằm hất cao ngạo đến mức tưởng như có thể đâm thủng trần nhà.

“Chị, cho em mượn chiếc Maserati mới mua ấy, để em đi xem mắt.” – Cô ta khoa tay múa chân khoe bộ móng vừa làm xong, giọng điệu hiển nhiên như thể đang đòi lại đồ của mình.

“Đối phương nhà giàu, em mà lái cái xe rẻ tiền kia đi, người ta coi thường thì sao? Xe của chị hợp quá, giúp em giữ thể diện một chút.”

Chiếc xe “rẻ tiền” cô ta nói đến chính là chiếc BMW Mini mà chồng tôi – cũng là anh ruột cô ta – đã bán đôi vòng vàng hồi môn của tôi để mua tặng cô ta sinh nhật tuổi 24.

Còn tôi, kết hôn năm năm, đến một chiếc xe điện cũng không có.

Khi ấy, tôi chỉ cười, hỏi:

“Muốn mượn khi nào?”

“Ngay bây giờ! Đưa chìa khóa đây!” – Cô ta giơ tay ra, mặt không kiên nhẫn, chẳng khác nào tôi đang chậm trễ giao đồ của cô ta.

Tôi nhìn bộ dạng hống hách đó, ngọn lửa nén suốt năm năm trong lòng bỗng tìm được nơi bùng cháy.

Tôi bình tĩnh mở ngăn kéo, lấy chìa khóa xe đưa cho cô ta.

“Đi chậm thôi, đừng có quẹt trầy.”

Cô ta giật lấy chìa khóa, liếc tôi khinh miệt: “Biết rồi, lắm lời. Xe này cũng tạm được thôi, đợi em gả vào nhà giàu, tặng chị cái tốt hơn!”

Nói xong, cô ta lắc mông bước đi, để lại sau lưng mùi nước hoa nồng nặc và một bóng lưng đắc ý.

Tôi nhìn theo chiếc Maserati màu lam từ từ lăn bánh ra khỏi khu dân cư, nụ cười nhu mì trên mặt dần tan biến, cuối cùng đông cứng lại thành băng giá.

Lục Tuyết, vở kịch này được thiết kế riêng cho em, nhớ diễn cho tốt.

Lục Tuyết vẫn vùng vẫy:

“Em đâu phải cố ý. Tô Nhược, chị cũng thật là, đồ quý giá như vậy không cất trong két mà lại lấy ra cho em mượn làm gì làm gì?”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta — từ giây phút đó, tôi đã chết tâm.

Trong cái nhà này, không một ai coi tôi là người nhà. Tôi chỉ là một công cụ tiện lợi để họ rút cạn, bóc lột, một vật hy sinh được dùng để giữ lấy cái gọi là “hòa khí gia đình”.

Vì vậy, khi Lục Tuyết ngẩng cao đầu đến mượn chiếc “xe sang của tôi”, tôi biết—cơ hội của tôi đã đến.

Chiếc xe đó, tất nhiên không phải của tôi.

Nó là hàng tôi “thuê” qua một kênh đặc biệt. Và chủ thật sự của nó—không phải người đơn giản.

Tất cả sự nhẫn nhịn, tất cả toan tính của tôi, sẽ được bắt đầu từ khoảnh khắc Lục Tuyết lái chiếc xe đó rời khỏi nhà.

Tôi rút tâm trí ra khỏi mạch suy nghĩ, nhìn về phía Lục Tuyết đang hoàn toàn mất kiểm soát trước mắt.

“Tô Nhược! Đồ đàn bà độc ác! Chị cố ý phải không? Chiếc xe đó rốt cuộc là của ai? Mau nói đi!”—cô ta vừa gào, vừa ôm lấy bàn tay bị bỏng.

Tôi chậm rãi rót cho mình một ly trà khác, nhẹ nhàng thổi nguội.

“Không phải em lái xe đó đi xem mắt sao? Giờ lại quay về hỏi xe của ai là sao?”—tôi nhếch môi, giọng mang chút giễu cợt—“Người ta không ưng em, em quay ra mất xe, giờ định bắt chị gánh thay à?”

“Không! Xe thực sự bị trộm rồi! Em đỗ ở hầm gửi xe trung tâm thương mại, lúc ra thì biến mất tiêu rồi!”—Lục Tuyết cuống quýt, gần như nhảy dựng lên—“Em tìm bảo vệ, tra camera, không thấy gì hết! Chị ơi, chị nghĩ cách giúp em với! Đó là xe năm trăm vạn đó!”

“Ồ? Năm trăm vạn cơ à?”—tôi gật đầu, ra chiều thản nhiên như đang bàn chuyện ai đó làm rớt cái thìa—“Thế thì… báo công an đi.”

Hai chữ “báo công an” như tiếng sét nổ ngang tai khiến Lục Tuyết toàn thân run lên.

“Không! Không thể báo công an!”—cô ta bật thốt theo phản xạ.

Tôi nhướng mày, nhìn cô ta như đang thưởng thức một vở kịch.

Phải vài giây sau cô ta mới ý thức được mình phản ứng thái quá, ánh mắt bắt đầu né tránh, ấp úng chữa cháy:

“Ý em là… báo công an phiền phức lắm… nhỡ… nhỡ họ điều tra sâu quá, hỏi nhiều thì rắc rối… Hay là… mình tự đi tìm trước?”

“Tự tìm? Tìm ở đâu?”—tôi từng bước ép sát—“Lục Tuyết, mất là một chiếc xe năm trăm vạn, không phải đôi bông tai đâu. Em nghĩ chủ xe sẽ ngồi yên chờ em từ từ đi tìm chắc?”

Tôi cố ý nhấn mạnh hai từ chủ xe.

Gương mặt Lục Tuyết càng lúc càng trắng bệch.

Cô ta bắt đầu đi đi lại lại trong phòng khách, miệng lẩm bẩm như người mộng du:

“Phải làm sao… phải làm sao… chủ xe… chủ xe là ai…”

Bỗng cô ta khựng lại, ánh mắt khóa chặt tôi:

“Chiếc xe đó rốt cuộc là của ai? Chị kiếm từ đâu ra? Chị cố tình gài bẫy em đúng không?!”

“Tôi gài em?”—tôi cười khẩy, đặt tách trà xuống rồi đứng dậy—

“Lục Tuyết, người mượn xe là em, lái xe là em, làm mất xe cũng là em. Từ đầu đến cuối, chị chỉ đơn giản đưa em một cái chìa khóa. Chị hại em chỗ nào?”

“Chị…”—Lục Tuyết nghẹn họng, không cãi nổi.

Đúng vậy. Về mặt pháp luật, tôi chẳng làm gì sai.

Nhưng bản năng của cô ta mách bảo—chuyện này không hề đơn giản. Nhất định đằng sau là cả một cái bẫy lớn đang đợi sập xuống đầu cô ta.

Cô ta chợt nhớ ra điều gì đó, như phát điên lôi điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm gọi một số quen thuộc.

“Alo?—Trình Trình! Cậu mau nghĩ cách giúp tớ với! Tớ gây họa to rồi!”—giọng cô ta the thé như sắp khóc—“Tớ… tớ lái xe của chị dâu, chiếc Maserati ấy, làm mất tiêu rồi! Giờ chị ấy bảo xe không phải của chị ấy! Cậu nói xem, giờ tớ phải làm sao đây?!”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, sắc mặt Lục Tuyết dịu đi đôi chút.

“Đúng, đúng! Cậu nói đúng! Tớ sẽ nói là tớ không hề mượn xe! Là chị ấy ép tớ cầm! Không được không được, chị ấy có camera… Vậy thì… vậy thì tớ sẽ nói là tớ tưởng xe là của chị ấy, tớ không biết là xe người khác!”

Tôi tựa vào ghế sofa, lặng lẽ nghe cô ta vùng vẫy trong vô vọng, khoé môi càng lúc càng cong lên.

Buồn cười thật.

Đến nước này rồi, việc đầu tiên cô ta nghĩ đến vẫn là đùn đẩy trách nhiệm, chứ không phải gánh vác hậu quả.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi cũng đổ chuông.

Là mẹ chồng gọi đến.

Tôi bật loa ngoài, giọng chua chát đặc trưng của bà lập tức vang lên:

“Tô Nhược! Mẹ nghe nói Tiểu Tuyết làm mất xe của con? Chuyện gì xảy ra vậy?! Xe đắt như thế, sao con lại tuỳ tiện cho nó mượn?! Con có biết nếu không tìm lại được thì nhà mình phải đền bao nhiêu tiền không?!”

Trong lời bà, không có lấy một chút quan tâm đến tôi—chỉ có lo lắng vì tiền.

Nghe thấy giọng mẹ mình, Lục Tuyết như bắt được cọng rơm cứu mạng, lập tức nhào đến bên điện thoại, gào khóc:

“Mẹ! Mẹ mau cứu con! Chị dâu hại con! Xe chị ấy cho con mượn căn bản không phải xe của chị ấy! Giờ xe mất rồi, chị ấy đổ hết lên đầu con! Mẹ ơi con sợ quá…”

Cô ta bắt đầu bịa chuyện, dựng mình thành nạn nhân đáng thương bị hãm hại, còn tôi—lại trở thành bà chị dâu hiểm độc, rắp tâm gài bẫy em chồng.

Đầu dây bên kia, mẹ chồng lập tức bị châm lửa.

“Tô Nhược! Con có ý gì vậy hả! Tiểu Tuyết là em chồng ruột của con, sao con có thể đối xử với nó như thế? Mẹ nói cho con biết, chuyện này nếu con không giải quyết cho em nó đàng hoàng, thì đừng trách mẹ trở mặt! Mẹ với Lục Minh sắp về đến nơi rồi đấy!”

Cuộc gọi bị cúp ngang đầy phẫn nộ.

Tôi nhìn thấy ánh nhìn lóe lên đắc ý trên gương mặt Lục Tuyết, trong lòng chỉ khẽ bật cười lạnh.

Gọi “cứu viện” à?

Được thôi.

Tôi cũng muốn xem cả cái nhà này hôm nay định hợp diễn vở kịch này ra sao.

Tôi cầm điện thoại, chậm rãi nhắn cho một người:

“Có thể bắt đầu rồi.”

Chưa đến hai mươi phút sau, chuông cửa bị ấn dồn dập vang trời.

Mẹ chồng và Lục Minh mặt mày sa sầm lao vào nhà.

Vừa bước vào cửa, mẹ chồng chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái, nhào thẳng đến bên Lục Tuyết, nắm tay cô ta mà xem xét đầy lo lắng:

“Con có sao không Tiểu Tuyết? Sợ ch//ết khiếp rồi phải không? Đừng sợ, có mẹ đây rồi!”

Còn Lục Minh thì tiến lại trước mặt tôi, cau chặt mày, cả người toát ra vẻ bực bội không kiên nhẫn:

“Tô Nhược, em đang giở trò gì vậy? Xe đâu? Cái xe to đùng như thế mà nói mất là mất được à? Em đừng có gây rối nữa được không? Mau giải quyết chuyện này đi, để hàng xóm cười vào mặt à?”

Giọng anh ta đầy trách móc, như thể người vô lý ở đây là tôi.

Lục Tuyết có mẹ và anh trai chống lưng, lập tức mạnh miệng hơn, nép sau lưng mẹ, chỉ vào tôi khóc rưng rức:

“Anh xem chị ấy kìa! Xe mất rồi mà mặt không biến sắc, còn ngồi đó uống trà! Rõ ràng chị ấy cố tình! Xe căn bản không phải của chị ấy, chị ấy chỉ muốn nhìn em xui xẻo, muốn nhìn nhà mình sạt nghiệp thôi!”

Mẹ chồng lập tức tiếp lời, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi:

“Đồ sao chổi! Biết vậy năm xưa đừng để mày bước chân vào cửa nhà họ Lục! Suốt ngày toàn gây chuyện thị phi! Bây giờ hay chưa, năm trăm vạn nói mất là mất! Nhà họ Lục chúng tao là phải tích bao nhiêu kiếp xui xẻo mới rước được loại con dâu như mày!”

Cảnh quen, lời quen.

Năm năm qua, mỗi lần tôi và Lục Tuyết có mâu thuẫn, bọn họ đều không cần phân biệt phải trái mà cùng nhau nhào vào chỉ trích tôi.

Chỉ khác một điều—lần này, tôi sẽ không nhịn nữa.

Tôi bình tĩnh lấy từ túi xách ra chiếc chìa khóa xe, đặt lên bàn trà.

“Thứ nhất, là Lục Tuyết đến mượn xe, không phải tôi van xin cô ta lái giúp.

Thứ hai, chìa khóa tôi đưa thẳng tay, xe cũng là do cô ta tự lái đi, tôi không hề giấu giếm .Tôi chỉ đưa cô ta chìa khóa phụ, còn giữ lại một chiếc đây.

Thứ ba, xe mất rồi, người cần lo lắng nhất là Lục Tuyết, không phải tôi. Vì cô ta là người trực tiếp chịu trách nhiệm.”

Từng chữ, từng câu không lớn, nhưng vang dội rõ ràng, từng nhát từng nhát nện thẳng vào lòng cả ba người bọn họ.

“Vì vậy, cách giải quyết hợp lý nhất bây giờ—là báo công an. Để cảnh sát xử lý.”

Tôi nhấn mạnh một lần nữa.

“Không được!”—Lục Tuyết và mẹ chồng hét lên cùng lúc.

Ngay cả Lục Minh cũng nhăn mặt:

“Tô Nhược, báo công an cái gì? Nhà có chuyện thì tự giải quyết, để bên ngoài biết thì mất mặt cả nhà họ Lục! Em không thể suy nghĩ vì đại cục một chút được à?”

“Đại cục?”—Tôi cười nhạt, nụ cười lạnh lẽo chẳng chút ấm áp—“Lục Minh, anh nói với tôi về cái gọi là ‘đại cục’ à? Lục Tuyết lái chiếc ‘siêu xe của tôi’ đi xem mắt, đi tỏ vẻ với đàn ông để nâng giá bản thân, đó là ‘đại cục’ của anh? Lúc cô ta cầm chìa khóa lái xe đi, sao không nghĩ đến thể diện nhà họ Lục?”

“Cô…”—Lục Minh nghẹn họng không đáp nổi.

Mẹ chồng lại bắt đầu giở bài quen thuộc, bà ta vỗ mạnh đùi, tru tréo:

“Tôi mặc kệ! Dù sao xe cũng là từ tay cô đưa ra! Giờ xe mất rồi thì cô phải chịu trách nhiệm! Muốn thì đi mà tìm lại xe, không thì bồi thường tiền! Bằng không thì tôi đến cơ quan con làm ầm lên, rồi sang nhà ba mẹ cô gây chuyện! Để xem đời cô còn yên được không!”

“Được thôi.”—Tôi gật đầu, bình tĩnh cầm điện thoại lên—

“Vậy tôi báo công an. Để xem cảnh sát đến, họ nghe bà gào thét, hay là nhìn vào chứng cứ.”

Similar Posts

  • Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ Tao, Đừng Mơ Mua Nhà

    Tiền lương vừa về, tôi liền đúng giờ, đúng địa điểm chuyển 1 vạn tệ tiền dưỡng lão vào thẻ của mẹ.

    Định kiểm tra xem còn bao nhiêu tiền thì phát hiện ngoài số tiền vừa gửi vào, trong đó không còn một xu nào.

    Tôi còn tưởng mình hoa mắt, quẹt thêm mấy lần, rồi lại trơ mắt nhìn 1 vạn tệ vừa gửi vào cũng biến mất.

    Ngay sau đó, tôi mở ứng dụng kiểm tra lịch sử giao dịch, phát hiện tất cả số tiền từ trước đến nay đều đã chuyển vào tài khoản của bạn trai.

    Tôi tức giận chất vấn, nhưng anh ấy chỉ ấp úng bảo tôi nói chuyện với mẹ anh ấy.

    Mẹ anh ấy gửi một đoạn tin nhắn thoại dài với giọng điệu đầy ẩn ý: “Vũ Hân à, chúng ta là người một nhà, không nói hai lời, sau này các con kết hôn, dì sẽ không có chỗ ở, số tiền này con cứ để dì mua nhà trước đi.”

    Tôi cười.

    Tiền dưỡng lão của mẹ tôi sao lại bị mẹ bạn trai chiếm đoạt để mua nhà chứ?……Tôi còn tưởng mẹ bạn trai không biết đó là tiền dưỡng lão của mẹ tôi, nên lại gửi một tin nhắn giải thích: “Dì ơi, đây là tiền dưỡng lão của mẹ cháu, không phải tài sản chung của cháu và Văn Thanh đâu ạ.”

    “Hân Hân, con nói vậy là khách sáo rồi, tiền hai nhà chúng ta chẳng phải là một sao? Tất cả đều vì tương lai mà nghĩ!”

    Nhìn bà ấy nói một cách đường hoàng, tôi nhếch mép.

    Chưa đến lúc bàn chuyện cưới hỏi, bây giờ đã bắt đầu chiếm đoạt tài sản của tôi rồi.”Dì ơi, đó là tiền dưỡng lão cháu dành dụm cho mẹ, chuyện mua nhà để sau này nói đi ạ.”

    Bây giờ bằng mọi giá cũng phải lấy lại tiền dưỡng lão, dù sao tôi đã tiết kiệm được tròn hai mươi vạn tệ trong đó.

  • Chỉ Cần Bình Yên Sau Hai Kiếp

    Ngày tôi và Trì Ngộ kết hôn, giả thiên kim đã tự sát.

    Năm thứ hai sau hôn lễ, cuối cùng chúng tôi cũng trở mặt thành thù.

    Anh ta hận tôi—đứa con ruột bị thất lạc nay trở về, đã khiến Cố Bắc Tinh chết thảm.

    Còn tôi thì hận anh ta—rõ ràng tôi mới là con gái thật, vậy mà anh lại luyến tiếc kẻ đã cướp thân phận tôi suốt hai mươi năm.

    Mười năm hôn nhân, chúng tôi không ngừng dùng những lời độc ác nhất để mắng nhau, rủa đối phương “không chết tử tế được”.

    Cho đến một ngày xảy ra động đất, anh lại liều chết che chắn cho tôi, lấy tấm lưng đẫm máu của mình làm tấm chắn sinh mệnh cho tôi.

    Dầm xà rơi xuống, máu thịt bầy nhầy.

    Trong giây phút hấp hối, anh ghé vào tai tôi thì thầm:

    “Nếu biết cô ấy sẽ chết, anh thà chưa từng đưa em về nhà.”

    “Nếu có kiếp sau, người thân duy nhất của em chỉ cần có anh là đủ rồi.”

    Cuối cùng, tôi vẫn chết trong cơn dư chấn.

    Mở mắt ra, tôi quay lại đúng ngày anh đưa tôi về nhà họ Cố nhận thân.

    Khi ấy, Trì Ngộ bất ngờ đổi ý: “Gia Hòa, anh nhầm rồi, đứa con gái bị thất lạc hai mươi năm của nhà họ Cố không phải em.”

  • Tôi Là Nữ Chính Của Một Cuốn Truyện Ngược

    Tôi là nữ chính của một cuốn truyện ngược.

    Mọi chuyện bắt đầu khi tôi mở cuốn sách trên giá. Bìa sách rất đơn giản, chỉ có hai chữ:

    《Truyện Ngược》

    Cuốn sách không dày, tôi đọc lướt gần như chỉ trong thoáng chốc.

    Nhân vật chính bên trong trùng tên trùng họ với tôi, thậm chí trải nghiệm sống cũng giống hệt.

    Tôi vô cùng hoang mang, nhưng chưa kịp đọc hết thì một giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc vang lên:

    「Ai cho cô động lung tung?」

    Là Chu Dã.

    Nam chính trong truyện.

     

  • Cho chút bài học

    Khi tôi đang ở 4S shop để mua xe, bạn thân liền gửi cho tôi mấy tin nhắn:

    “Khúc Khúc, mau chạy đi! Có lẽ bạn trai cậu đang cùng mẹ anh ta tính toán chuyện tiền bạc của cậu đấy!”

    “Hôm nay mình cùng bạn đến quán cà phê, tình cờ nghe lỏm được cuộc trò chuyện của một cặp mẹ con. Mình thấy người mà họ nhắc đến giống cậu đến đáng sợ!”

    “Cùng công ty, cùng sống chung, lại còn ở chung với mẹ bạn trai. Quan trọng là… cậu vừa mua cho anh ta một căn nhà nữa chứ!”

    “Vừa rồi mình nghe thấy, gã đàn ông đó còn định lừa bạn gái mua thêm một chiếc xe cho hắn! Họ bàn bạc rằng, đợi lừa được cả tiền nhà lẫn tiền xe vào tay, sẽ đá bạn gái ngay lập tức!”

  • Vợ Cũ Ra Tay, Luật Pháp Lên Tiếng

    Tôi bị chính người đàn ông mà mình từng yêu thương đến tận xương tủy suốt bao năm nộp đơn kiện lên tòa án chung thẩm.

    Anh ta tin chắc rằng tôi sẽ không dám bước chân vào phòng xử án.

    Thế nên khi tôi xuất hiện trên hàng ghế bị cáo, nét kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt tất cả mọi người.

    Họ đều nghĩ tôi đến đây để cúi đầu, để chấp nhận một bản án đã được định sẵn.

    Nhưng họ không biết…

    Tôi không tới để nhận phán quyết của bất kỳ ai.

    Tôi đến để lấy lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về tôi.

  • Cô Ấy Sa Thải Tôi, Ngày Hôm Sau Công Ty Mất Nửa Khách Hàng

    Từ trên xuống dưới công ty đều biết một chuyện.

    Danh sách khách hàng trong tay tôi đáng giá nửa giang sơn của cả công ty.

    Nhưng cô con gái mới lên làm chủ tịch thì không biết.

    Hoặc nói đúng hơn là, cô ta chẳng thèm quan tâm.

    Ngày thứ ba sau khi nhậm chức, cô ta nói thẳng vào mặt tôi:

    “Cô bị sa thải rồi.”

    Tôi nhìn cô ta, im lặng vài giây rồi hỏi một câu:

    “Thông báo sa thải đã in xong chưa?”

    Cô ta sững người một chút, đẩy tài liệu qua, tưởng rằng tôi sẽ làm loạn.

    Tôi cầm bút ký tên, đặt thẻ nhân viên ngay ngắn trên bàn rồi bước ra khỏi văn phòng của cô ta.

    Ở hành lang, tôi nhắn lại cho thợ săn đầu người một câu.

    “Được, tôi nhận.”

    Lương bảy triệu tệ một năm, sau thuế.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *