Anh Không Xuất Hiện

Anh Không Xuất Hiện

Khi bước vào vòng luân hồi, chồng tôi lén lút uống cạn bát canh Mạnh Bà.

Còn tôi thì âm thầm nhả lại một ngụm nhỏ.

Hai mươi năm sau, tôi đứng chờ ở nơi chúng tôi từng gặp nhau lần đầu, đợi mãi cho đến khi trời sập tối.

Anh không đến.

Sáng hôm sau, giữa sân vận động của trường, hoa khôi được người ta bày tỏ tình cảm rầm rộ đến mức cả đám đông như muốn nổ tung.

Và tôi nhìn thấy người đàn ông mà mình từng chăm sóc suốt một đời… đang ôm chặt lấy cô ấy, ánh mắt rạng rỡ như kẻ vừa giành lại được tất cả.

Anh vui sướng nói:

“Lần này tôi đã tránh được tai nạn xe, không còn bị tàn tật nữa, cuối cùng cũng có thể xứng với em.”

1

Quay lại một kiếp, Trì Nhiên đã né được tai nạn.

Anh không còn bị điếc như trước nữa.

Giữa sân trường, anh đứng giữa đám đông, tay cầm một bó hoa hồng đỏ rực, giọng nói vang lên trong tiếng hò reo náo nhiệt, công khai bày tỏ tình cảm với Thịnh Tây Nguyệt.

Tôi bị bạn cùng phòng kéo đi xem náo nhiệt.

Người đông nghẹt, chen mãi chẳng lọt vào trong, nhưng vẫn đủ để tôi nhìn thấy Trì Nhiên hai mươi tuổi qua khe hở của đám người.

Trẻ trung.

Sáng sủa.

Đầy khí thế.

Một Trì Nhiên mà tôi chưa từng gặp.

Bạn cùng phòng kích động nắm lấy tay tôi, ghé sát tai thì thầm:

“Cậu này đúng là hàng cực phẩm. Mình nhớ cậu ta từng làm đối thủ thua thảm trong giải bóng rổ liên trường, còn lên cả tường tỏ tình của mấy trường liền, nổi tiếng lắm đó.”

Nhưng chẳng ai biết…

Trì Nhiên của kiếp trước hoàn toàn không phải như vậy.

Kiếp trước, vì tai nạn xe, anh bị điếc nhiều năm, phải đeo ốc tai điện tử.

Anh tự ti, nhạy cảm, ít nói, ghét những nơi đông người, càng không muốn trở thành tâm điểm của bất kỳ ai.

Ngay cả khi có người cố tình đem khiếm khuyết của anh ra chế giễu, tôi tức giận đứng ra tranh cãi, anh cũng chỉ lặng lẽ kéo tôi rời đi, giọng buồn bã:

“Người ta nói cũng đâu có sai.”

Còn bây giờ…

Anh lại đứng giữa sân trường, dưới hàng trăm ánh nhìn, bày tỏ tình cảm rực rỡ với Thịnh Tây Nguyệt.

Ánh mắt dịu dàng ấy khiến tôi đột nhiên hiểu ra, vì sao ngày hôm qua—ngày mà chúng tôi lẽ ra phải gặp nhau—anh lại không đến.

Theo quỹ đạo kiếp trước, chúng tôi sẽ gặp nhau ở quán cà phê gần trường.

Hôm đó tôi bị mắc kẹt giữa một cơn mưa lớn.

Anh sẽ cầm ô đến, đưa tôi về.

Nhưng lần này… mưa rơi rất lâu, rất lâu.

Còn anh thì chưa từng xuất hiện.

Dòng suy nghĩ của tôi bị tiếng reo hò ầm ĩ kéo phăng trở lại.

Tỏ tình thành công.

Đám đông đồng thanh hô lớn:

“Hôn đi! Hôn đi!”

Tiếng la hét vang dội, như muốn lật tung cả sân trường.

Bạn cùng phòng kéo tôi tiến lên phía trước.

Không biết bị ai xô phải, tôi mất thăng bằng, loạng choạng ngã nhào ra, vô tình phá ngang khoảnh khắc hai người sắp chạm môi.

Ánh đèn điện thoại chiếu sáng gương mặt tôi đầy bụi đất, trông thảm hại không chịu nổi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Và đúng lúc ấy, bắt gặp ánh mắt Trì Nhiên đang cúi nhìn mình.

Khoảnh khắc đó… trở thành lần gặp đầu tiên của chúng tôi trong kiếp này.

Nụ cười nơi khóe môi anh dần cứng lại.

Khi Thịnh Tây Nguyệt kiễng chân hôn anh, anh khẽ nghiêng đầu.

Nụ hôn rơi lên má.

Đám đông vỡ òa.

Tiếng reo hò che lấp tiếng bạn cùng phòng hốt hoảng đỡ tôi dậy:

“Á! Chân cậu chảy m/áu rồi! Mau đến phòng y tế!”

Lúc này tôi mới cảm thấy đầu gối đau rát như bị lửa đốt.

Trong tầm mắt mơ hồ, tôi thấy Thịnh Tây Nguyệt men theo ánh nhìn của Trì Nhiên, quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười như vô tình mà hữu ý, hỏi:

“Bạn Trì Nhiên, lúc này không phải nên nhìn em sao?”

“Anh đang nhìn ai vậy?”

Trì Nhiên giật mình hoàn hồn, khóe môi cong lên nhạt nhòa:

“Không quan trọng.”

________________________________________

2

Tôi luôn biết Trì Nhiên thích Thịnh Tây Nguyệt.

Đây không phải lần đầu anh tỏ tình với cô ấy.

Cảnh tượng này, ở kiếp trước tôi cũng từng chứng kiến.

Chỉ là khi đó không có hoa tươi, không có nến, cũng chẳng có tiếng reo hò.

Chỉ có một trái tim chân thành của thiếu niên…

và tôi vô tình nhìn thấy khoảnh khắc anh thất bại.

Bó hoa hồng bị ném xuống đất.

Sôcôla văng tứ phía.

Tan vỡ không chỉ là đồ vật… mà còn là lòng tự trọng và tấm chân tình của Trì Nhiên.

Thịnh Tây Nguyệt như tránh né thứ gì dơ bẩn, lùi lại một bước, lạnh lùng từ chối:

“Xin lỗi nhé, nghe nói đồ của người khiếm khuyết như anh sẽ mang xui xẻo cho người bình thường như bọn tôi.”

Trì Nhiên nhìn cô quay lưng rời đi, dáng vẻ kiêu hãnh như một con thiên nga trắng.

Anh đứng yên rất lâu.

Lặng lẽ như thể bị bỏ lại giữa cả thế giới.

Cho đến khi tôi cúi xuống nhặt từng viên sôcôla, rồi đặt vào tay anh, phá vỡ bầu không khí nặng nề:

“Tôi bị hạ đường huyết, có thể cho tôi một viên không?”

Tôi thừa nhận… tôi cố tình.

Có lẽ vì lần anh che ô đưa tôi về trong mưa, khiến tôi nghĩ mình nên làm gì đó cho anh.

Tình cảm của anh, dù không được hồi đáp, vẫn xứng đáng được tôn trọng.

Anh khẽ nói:

“Tùy cô.”

Tôi không khách sáo, bóc một viên cho vào miệng.

Vị ngọt lan ra nơi đầu lưỡi.

Ngay sau đó, anh ngẩng đầu hỏi:

“Cô không sợ tôi mang lại xui xẻo sao?”

Tôi ngậm viên sôcôla chưa tan, khẽ “ừ” một tiếng, nghiêm túc đáp:

“Nhưng mỗi lần gặp anh tôi đều gặp may mà, trời mưa thì có ô, hạ đường huyết thì có sôcôla.”

Anh khựng lại.

Rồi quay mặt đi, giọng nói pha chút tự giễu:

“Vậy à… biết đâu lần sau sẽ gặp xui thật thì sao.”

Không đâu.

Bởi vì sau đó, mỗi lần tôi chạy bộ buổi tối gặp anh, chẳng có chuyện gì không may xảy ra cả.

Ngược lại… từ đó tôi còn có thêm một người bạn đồng hành.

Hai bóng người bước đều nhau.

Hơn hai trăm vòng quanh sân, luôn đi cùng một lộ trình.

Đến kỳ kiểm tra thể lực, tôi thuận lợi vượt qua bài chạy tám trăm mét.

Tối hôm đó, tôi hào hứng khoe với anh:

“Anh thấy chưa, tôi đã nói rồi mà, gặp anh là gặp may mắn đó.”

Trì Nhiên nhìn tôi, khóe mắt vô thức cong lên như muốn cười.

Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng bị anh ép xuống, giọng trầm đi:

“Hóa ra mỗi ngày em chạy bộ chỉ vì bài kiểm tra tám trăm mét sao… vậy sau này không chạy nữa à?”

“Đúng vậy.”

Tôi gật đầu.

Rồi khi thấy anh hơi khựng lại trong nhịp thở, tôi mới tiếp lời:

“Nhưng tôi sẽ đến để đi dạo.”

Lần này, anh không giấu nổi nụ cười nơi khóe môi.

Tôi cũng bật cười theo.

Gió đêm thổi qua, lá long não xào xạc, như thể có điều gì đó chưa nói ra… nhưng đã quá rõ ràng.

Cảm giác nhói buốt khi cồn iốt chạm vào vết thương kéo tôi trở lại hiện thực.

Bạn cùng phòng nhìn đầu gối tôi, cau mày:

“Biết vậy đã không chạy đi xem rồi. Kiểu gì chuyện này cũng lên hot trên diễn đàn trường, lần này đúng là mất nhiều hơn được.”

Nói rồi cô ấy mở điện thoại, đưa thẳng cho tôi xem, vẻ mặt như thể đã đoán trước.

Trên màn hình là ảnh chụp màn tỏ tình từ nhiều góc độ.

Cùng khoảnh khắc hai người ôm nhau sau khi chúng tôi rời đi.

Bình luận tràn ngập lời chúc mừng.

Nào là ngoại hình xứng đôi.

Nào là danh tiếng ngang nhau.

Họ trở thành tâm điểm của trường… chẳng có gì lạ.

Chỉ là tôi không ngờ, lại thấy có người bình luận:

“Quả nhiên, tỏ tình không phải rút thăm trúng thưởng, mà là đi nhận thưởng.”

“Hôm qua tôi còn thấy anh này cầm ô đưa hoa khôi về ký túc xá, cái ô nghiêng hẳn sang một bên, nửa người ướt sũng.”

Vết thương đã được xử lý, nhưng vẫn âm ỉ đau.

Còn trong lòng tôi… cũng âm ỉ một cơn đau khác.

Tôi tỉnh táo nhận ra….

Trì Nhiên chưa từng buông bỏ Thịnh Tây Nguyệt.

Dù cô từng khinh thường anh khiếm thính.

Dù đã trôi qua cả một đời.

Tình cảm chưa từng được đáp lại ấy… vẫn còn nguyên vẹn.

Lần này, cuối cùng anh cũng đạt được điều mình mong muốn.

3

Quỹ đạo số phận của tôi, có lẽ đã bắt đầu lệch đi từ khoảnh khắc ấy.

Bởi vì ở chung ký túc xá với Thịnh Tây Nguyệt, tôi thường xuyên bắt gặp Trì Nhiên đứng dưới lầu đợi cô.

Anh đến rồi đi.

Lặng lẽ lướt qua tôi như một cơn gió.

Thỉnh thoảng tôi còn nghe người ta bàn tán rằng anh bao trọn rạp để tổ chức sinh nhật cho cô, hay đánh nhau với người khác vì cô ấy.

So với mối tình rầm rộ của kiếp này—ai ai cũng biết—

tình cảm giữa tôi và Trì Nhiên kiếp trước lại bình lặng đến mức gần như không gợn sóng.

Bạn cùng phòng thấy tôi không vui, liền kéo tôi đi dự tiệc của câu lạc bộ.

Đến nơi tôi mới nhớ ra, Thịnh Tây Nguyệt cũng là thành viên.

Mà đi cùng cô… đương nhiên là Trì Nhiên.

Hai người vừa xuất hiện, lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Khi chơi trò chơi, mọi người không giấu nổi sự tò mò về mối quan hệ của họ.

Lúc chai rư/ợu quay trúng Trì Nhiên, có người phấn khích hỏi:

“Ngoài Thịnh Tây Nguyệt ra, cậu từng thích cô gái nào khác chưa?”

Ngón tay đang xoay chiếc ly rư/ợu trống của Trì Nhiên chợt khựng lại.

Anh nghiêng đầu nhìn Thịnh Tây Nguyệt, giọng tùy ý nhưng dịu dàng:

“Chưa từng, đời đời kiếp kiếp tôi chỉ thích một mình em.”

Câu trả lời quá mức lãng mạn khiến không khí lập tức trở nên mập mờ.

Thịnh Tây Nguyệt mỉm cười e thẹn, tựa đầu lên vai anh, trêu chọc:

“Nếu em không đồng ý ở bên anh thì sao?”

“Tôi vẫn sẽ luôn thích em.”

Tôi ngồi trong góc, lặng lẽ nghe tiếng xôn xao khắp phòng.

Bạn cùng phòng vô thức lấy một múi quýt xanh tôi vừa bóc cho vào miệng, lẩm bẩm cảm khái:

“Đúng là si tình thật.”

Chỉ một giây sau, cô ấy nhổ phì ra, nhăn mặt chỉ vào phần quýt còn lại trong tay tôi:

“Dở quá đi.”

“Vừa đắng lại vừa chát.”

Trò chơi vẫn tiếp diễn.

Mỗi câu trả lời của Trì Nhiên đều giống như đang thổ lộ tình yêu nồng nhiệt với Thịnh Tây Nguyệt.

Gần cuối buổi tiệc, đột nhiên có người đá mạnh cửa phòng.

Bạn trai cũ của Thịnh Tây Nguyệt.

Cũng là người từng xảy ra xung đột với Trì Nhiên.

Anh ta xuất hiện đầy khí thế, phía sau còn có mấy nam sinh đi cùng.

Vừa mở miệng đã đòi đánh với Trì Nhiên thêm lần nữa.

Thịnh Tây Nguyệt mỉm cười, là người lên tiếng trước:

“Anh thua một lần rồi, không sợ thua tiếp sao?”

Tôi kéo bạn cùng phòng đang háo hức định tiến lên.

Trực giác nói với tôi… phải rời đi ngay.

Nhưng khi tôi vừa kéo cô ấy ra gần cửa, chưa rõ ai ra tay trước, hai nhóm người đã lao vào nhau như phát điên.

Khung cảnh lập tức hỗn loạn.

Tiếng hét.

Tiếng bàn ghế đổ.

Tiếng thủy tinh vỡ.

Tất cả hòa vào nhau thành một mớ âm thanh rợn người.

Ngay lúc tôi kéo được bạn cùng phòng tới cửa, một chai rư/ợu vang chưa mở nắp bay thẳng về phía chúng tôi.

Tôi theo phản xạ đẩy bạn cùng phòng ra.

Vừa giơ tay che đầu—

cả người đã bị kéo mạnh vào một vòng tay thoang thoảng mùi bạc hà.

Một tiếng động nặng nề vang lên sát bên tai.

Bạn cùng phòng hoảng hốt hét lớn:

“Tần Ninh!”

Rư/ợu và những mảnh thủy tinh vỡ hòa lẫn, nhỏ giọt đầy sàn.

Nhịp tim tôi đập loạn, choáng váng đến mức đầu óc trống rỗng.

Không biết đã qua bao lâu, tôi mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trước mắt là gương mặt sắc sảo, sống mũi cao thẳng, ánh mắt lạnh nhưng không hề vô tình.

Tôi nhớ người này.

Tống Kỳ Chu.

Sinh viên khoa máy tính của trường A bên cạnh.

Anh từng nhiều lần giành quán quân trong các cuộc thi quốc tế về trí tuệ nhân tạo.

IQ cao vượt trội.

Ngoại hình nổi bật.

Chỉ cần một bức ảnh mờ cũng đủ lên tường tỏ tình của nhiều trường đại học.

Người ta thường cảm thán:

“Rốt cuộc ông trời đã đóng cánh cửa nào của anh ấy rồi?”

“Sao con người lại có thể may mắn đến vậy chứ?”

Cho đến khi bức ảnh đen trắng của anh xuất hiện trên hot search.

“Thiên tài khoa máy tính trường A Tống Kỳ Chu qua đời sau khi dũng cảm cứu hai đứa trẻ khỏi đuối nước.”

Cư dân mạng tiếc nuối:

“Một mạng đổi lấy hai gia đình, quá xứng đáng.”

“Ngôi sao băng rực rỡ, lóe sáng rồi vụt tắt, đó chính là số mệnh của anh ấy.”

Nhưng lúc này…

số mệnh đã lệch khỏi quỹ đạo đến mức tôi không còn kiểm soát được nữa.

Vốn dĩ… tôi không nên có bất kỳ liên hệ nào với Tống Kỳ Chu.

Similar Posts

  • Bảy Năm Ngứa Ngáy

    Chỉ vì một đĩa cá luộc cay, bạn trai bảy năm của tôi nói lời chia tay.

    Anh ta bảo: “Tang Nhiễm, em giống như món ăn này vậy, anh ăn ngán rồi.”

    Ngày đầu sau chia tay, tôi khóc lóc van xin anh đừng rời bỏ mình.

    Ngày thứ bảy, tôi gào thét, mắng anh là một thằng cặn bã.

    Ngày thứ mười lăm, tôi đi dự lễ cưới của anh.

    Ngày thứ hai nghìn sau chia tay, vợ anh ta khóc lóc cầu xin tôi đến thăm anh một lần…

  • Về nhà ăn Tết cũng bị từ chối

    Sau khi ly hôn, tôi và chị gái muốn về nhà ăn Tết.

    Bà nội lập tức ngăn cản:

    “Con gái đã gả đi mà còn về nhà mẹ đẻ ăn Tết thì sẽ hút hết vận may của em trai.”

    “Huống chi là đàn bà ly hôn, xui xẻo lắm, sẽ khiến nhà mẹ đẻ gặp đại hạn.”

    Để giữ chị tôi ở lại, mẹ và bà nội cãi nhau một trận lớn.

    Tôi cầm trong túi khoản 10 triệu mà chồng cũ chia cho, thử thăm dò:

    “Mẹ ơi, con cũng muốn đưa Tiểu Bối về nhà ở Tết.”

    Không ngờ mẹ lập tức sa sầm mặt, mắng tôi:

    “Đồ con đàn bà không biết xấu hổ, ly hôn rồi mà một xu cũng không được chia.”

    “Giờ còn dắt theo đứa con riêng về ăn bám, muốn nằm dài ở nhà không làm gì mà ăn không uống không à?”

    Nhưng bà ấy đâu biết rằng, người bị ngoại tình, bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng là chị tôi, không phải tôi.

  • Bản Thỏa Thuận Ly Hôn Tháng Thứ Tám

    Triệu Minh Hiên đập bản thỏa thuận ly hôn xuống bàn.

    “Ký đi.”

    Tôi khẽ đặt tay lên bụng, đứa bé lại đạp thêm một cái.

    Đã tám tháng rồi.

    Mẹ Triệu ngồi bên cạnh vừa nhai hạt dưa vừa tiện tay nhổ vỏ xuống nền nhà tôi vừa mới lau sạch sẽ.

    “Đã xét nghiệm rồi, người nhóm máu O thì không thể sinh ra con nhóm máu B.”

    “Nhà họ Triệu chúng ta không nuôi loại con rơi này.”

    Tôi lật đến trang cuối cùng.

    Người vợ tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung.

    Toàn bộ.

    Điện thoại rung nhẹ, là vòng bạn bè của Liễu Mạn hiện lên.

    Chín tấm ảnh cưới, định vị tại Hội quán Váy cưới Bạch Kim.

    Dòng chữ kèm theo: “Anh ấy nói, chờ làm xong thủ tục sẽ cưới em.”

    Tôi cầm bút lên, ký tên.

    Ngòi bút đâm thủng cả tờ giấy.

  • Từ Cấp Tính Đến Mãn Tính

    Bạn trai tôi mắc một căn bệnh hiếm gặp, cấp tính.

    Chỉ có phẫu thuật ngay lập tức mới có thể cứu được anh ta.

    Mà tôi lại là bác sĩ duy nhất trong cả nước có thể thực hiện ca phẫu thuật đó.

    Thế nhưng, trước đó không lâu, tôi bị chính anh ta vật ngửa xuống đất, khiến vai phải chấn thương nghiêm trọng, không bao giờ cầm được dao mổ nữa.

    Chỉ vì muốn chọc cho “bạch nguyệt quang” của anh ta cười.

    Giờ đây anh ta đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, còn tôi chỉ lạnh nhạt đứng bên, nhìn anh ta tự chuốc lấy hậu quả.

  • Ba Lá Bài Của Số Mệnh

    Tôi đã được trọng sinh, hiện đang xếp hàng dưới địa phủ để rút thăm… đổi một người mẹ mới.

    Vị quan phụ trách số mệnh đưa cho tôi ba lựa chọn, gương mặt không hề có biểu cảm:

    Lá A: Mẹ kiểu dịu dàng, yêu thương.

    Lá B: Mẹ kiểu giàu có nhưng không chồng.

    Lá C: Hộp mù—ngẫu nhiên hoàn toàn.

    Ông ta hỏi tôi: “Kiếp trước mẹ cô đã làm gì với cô, mà cô thà tan hồn nát vía còn hơn tiếp tục ràng buộc với bà ta?”

    Bà ta mỗi lần ba tôi có mặt ở nhà đều bắt tôi đeo một cái mõm kim loại, miệng thì bảo:

    “Giọng của mày quá mê hoặc, sẽ câu mất hồn đàn ông.”

    Thỏi son đầu tiên ba tặng tôi, bà ta bẻ gãy ngay trước mặt tôi, rồi thô bạo tô đầy mặt tôi bằng phần còn lại, miệng mắng tôi bắt chước bà ta trang điểm để dụ dỗ đàn ông.

    Bữa cơm hôm đó, ba tôi khen tôi học giỏi, bà ta lập tức gọi lên trường tố cáo tôi gian lận thi cử, ép tôi phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường.

    Vị quan số mệnh nghe xong thì im lặng một lúc.

  • Căn Biệt Thự Cháy Trong Đêm

    Khi anh trai đem tài sản của mẹ cho con gái của mẹ kế,

    Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm lên, chỉ lặng lẽ đặt mua hơn chục ký xăng trên điện thoại.

    Thanh mai trúc mã thấy vậy liền cười khẩy một tiếng:

    “Cậu muốn tự thiêu để xuống dưới bầu bạn với mẹ cậu à?”

    Anh trai vì cảm thấy áy náy, chủ động giải thích với tôi:

    “Linh Linh không có thu nhập, anh chỉ cho con bé thu tiền thuê căn nhà mẹ để lại vài năm thôi…”

    Tôi bình tĩnh ngắt lời bọn họ:

    “Không cần đâu, cứ tặng cho cô ta đi.”

    Khi bọn họ cùng Vu Linh đến Cảng Thành nhận giải thưởng thiết kế.

    Tôi đã châm lửa thiêu rụi căn nhà chất chứa ký ức của ba người chúng tôi.

    Sau đó giả chết, rời khỏi Kinh Thành.

    Nhưng khi tin tôi qua đời truyền tới Cảng Thành.

    Hai người đàn ông từng chán ghét tôi lại như phát điên, vội vã trở về trong đêm.

    Quỳ trước căn nhà cháy rụi, khóc đến nghẹn lời.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *