Mẹ Kế

Mẹ Kế

Tôi xuyên thành mẹ kế ác độc.

Để không làm hỏng thiết lập nhân vật, mỗi ngày tôi sai con trai cả bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng cho mình.

Cho đến nửa tháng sau, nam chính về nhà.

Tôi đã thu dọn hành lý sẵn, chờ bị tống ra khỏi cửa.

Nhưng con trai cả lại nói: “Ba, ba cũng đang rảnh, ba đi trải giường cho mẹ con đi.”

Tôi: ?

01

[Ký chủ, nhiệm vụ của cô là duy trì thiết lập nhân vật, hằng ngày ngược đãi bọn trẻ!]

[Đợi nam chính về, cô bị đuổi ra khỏi nhà thì có thể thành công rút lui!]

[Phần thưởng là mười triệu đó ~]

Tôi vỗ ngực bảo đảm: “Yên tâm, nếu so độ ác độc, tôi mà xếp thứ hai thì không ai dám xếp thứ nhất.”

Hệ thống yên tâm rời đi.

Tân quan nhậm chức cần ba mồi lửa.

Tôi nhìn ba đứa nhóc đứng thành hàng thấp dần như vạch sóng wifi.

Tôi quyết định chọn một đứa “giết gà dọa khỉ” trước.

Cho chúng nếm mùi lợi hại của tôi.

02

“Này, qua đây đấm chân cho tôi.”

Tôi chỉ vào Lục Vọng – con trai cả.

Về sau, tính cách thằng bé âm trầm, giỏi mưu tính, ngoài em trai em gái thì chẳng coi ai ra gì.

Nhưng hiện tại, thằng bé chỉ là đứa nhóc bị tôi đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Thằng bé đành chịu ấm ức quỳ bên chân tôi.

“Dùng sức đi! Chưa ăn cơm sao!”

Tôi vừa mắng xong, trên chân liền đau điếng.

Tôi: …

“Lục Vọng đúng không, đấm hay lắm.”

“Từ hôm nay, thưởng cho bọn con được lên bàn ăn chung với tôi.”

Bị ngược đãi lâu ngày, ba đứa nhóc thường không được ăn no.

Chúng gầy đến mức chẳng khác gì con khỉ.

Lục Vọng kinh ngạc ngẩng đầu, như muốn hỏi tôi bỗng dưng tốt bụng vậy ư.

Nhưng hiền lành là thứ tôi không bao giờ có, cả đời này cũng vậy.

Tôi nhẩn nha nói thêm: “Nhưng sáng tối mỗi ngày, mấy đứa phải uống một ly sữa, tôi sẽ canh chừng đến khi nào uống hết.”

Vừa dứt lời, gương mặt ba đứa lập tức trở nên kỳ quái.

Tôi ngửa đầu cười to.

Quả nhiên, sữa là thứ mọi đứa trẻ đều ghét.

Tôi liếc Lục Vọng, giễu cợt: “Con gọi tôi một tiếng mẹ rồi xin xỏ một câu, tôi sẽ miễn cho con món sữa, chịu không?”

Lục Vọng hừ lạnh, quay đầu sang chỗ khác.

Coi bộ có khí phách ghê!

03

Sang ngày thứ hai làm mẹ kế ác độc.

Tôi bèn đặt cho Lục Vọng – kẻ không chịu nhận giặc làm mẹ, một cái tên mới.

—— Lục Cẩu Đản.

Lục Cẩu Đản nhìn tôi, tức mà không dám nói.

Tôi quay sang con trai thứ đang nép một bên, ban cho thằng bé cái tên: “Con gọi là Lục Thiết Trụ.”

Rồi nhìn cô con gái nhỏ xíu, ánh mắt ngây thơ long lanh, tôi lại lạnh lùng nói tiếp: “Còn con là Lục Tam Nha.”

Nhìn ba đứa phải nhẫn nhịn, tôi bật cười khanh khách.

Trở thành mẹ kế ác độc vui quá chừng ~

04

Nhưng làm mẹ kế cũng có phiền toái.

Chồng không ở nhà, khi lũ trẻ gây họa ở trường, giáo viên gọi tôi đầu tiên.

Mới sáng sớm tôi đã bị điện thoại dựng dậy: “Có phải phụ huynh của Lục Châu không ạ?”

“Lục Châu ở trường ăn cắp tiền bạn, mời cô đến một chuyến.”

Lục Châu ăn trộm tiền ư?

Tôi nghĩ nửa ngày mới lồm cồm bò dậy.

Lúc đến cửa văn phòng giáo viên, bên trong vọng ra tiếng chửi chua ngoa: “Mày là cái đồ nghèo kiết xác, thứ hạ tiện, nhỏ tí mà đã đi ăn trộm!”

“Tao thấy tiền học của mày chắc cũng do mẹ mày ăn cắp nốt, mùi nghèo bủn xì thế kia!”

“Thứ làm ô uế nề nếp, hôm nay tao phải thay mẹ mày dạy dỗ mày tử tế!”

Tôi hít sâu, đẩy cửa bước vào.

Lục Châu bé tẹo còn chưa cao tới chân bàn, trên gương mặt trắng trẻo hằn dấu bàn tay.

Thằng bé bị chửi đến mức nước mắt chỉ chực rơi.

Thấy tôi, thằng bé hoảng hồn cúi gằm đầu.

Cô giáo lúng túng đứng dậy: “Phụ huynh của Lục Châu à, chào cô…”

Tôi đẩy cô ấy ra, nhìn người phụ nữ cay nghiệt kia.

Tôi vung cái túi xách trị giá hàng trăm vạn quất thẳng vào mặt cô ta.

“Bà nội cha nhà mày!!”

05

Tôi hết tát thì chuyển sang giật tóc, đánh cho cô ta kêu gào thảm thiết: “Mày dám đánh tao à! Đồ điên!”

“Tao phải báo cảnh sát! Tao báo cảnh sát!”

“Tao phải cho mày với thằng con ăn trộm ngồi tù mọt gông!”

Tôi tát thêm phát nữa: “Được thôi! Báo đi!”

“Để coi cuối cùng ai mới ngồi tù mọt gông!”

Dù sao tôi cũng là mẹ kế ác độc, sợ ai chứ.

Giải tỏa xong, tôi lấy đoạn quay camera ném lên bàn: “Mở to mắt chó ra xem, tiền rốt cuộc do ai lấy!”

Cả buổi Lục Châu không rời chỗ ngồi.

Cô giáo kinh ngạc: “Sao có thể chứ? Camera lớp hỏng lâu rồi mà còn chưa sửa nữa.”

Người phụ nữ kia thì cay độc mắng: “Mày dám dàn dựng video giám sát sao!”

Tôi cười lạnh.

Mẹ kế ác độc như tôi, xin hệ thống vài đoạn video thì dễ ợt.

Tôi nhìn cậu nhóc mập trốn sau chân mẹ nó, hất nắm đấm: “Thằng mập, nói!”

“Có phải Lục Châu trộm tiền mày không!”

Nhớ lại cảnh tôi đánh mẹ nó ban nãy, nó sợ phát khóc: “Không… Không phải!”

“Mẹ ơi… Tiền con tiêu hết rồi… Hu hu…”

“Đừng đánh con… Hu hu…”

Mặt người phụ nữ xanh lét.

Dưới áp lực của tôi, cậu nhóc mập sợ sệt khai thật.

Nó tiêu lố, sợ bị mẹ la nên gán tội cho Lục Châu.

Vì xưa nay chẳng ai đón Lục Châu cả nên bạn bè mặc định thằng bé là trẻ mồ côi.

Dù bị ức hiếp thì cũng không ai ra mặt giúp.

Cô ta vừa gào đòi báo cảnh sát nhưng giờ thì mặt đỏ bừng, lôi con định bỏ đi.

Tôi cản lại, chỉ vào Lục Châu: “Xin lỗi thằng bé đi.”

“Nếu không thì tôi cho cả thiên hạ biết con trai cô là thằng nhóc vu khống lật lọng đấy!”

06

Trên đường về.

Lục Châu cứ liếc trộm tôi, mắt ánh lên tia hớn hở.

Bị nhìn chằm chằm, tôi quắc mắt: “Nhìn nữa tôi móc mắt ra đấy!”

Nó vội che mắt, một lúc sau lại rón rén thả tay xuống: “Dì không đánh con hả?”

Bởi từ trước đến giờ, “tôi” ngày nào cũng ngược đãi nó.

Hôm nay xảy ra chuyện lớn thế, không đánh thì hơi lạ.

Thế là tôi ác độc bẹo má nó: “Phạt con tối nay uống thêm một ly sữa!”

“Xin xỏ cũng vô ích!”

Hứ, sữa chính là thứ ghê tởm nhất trần đời.

Quả nhiên, mặt Lục Châu đượm vẻ sầu khổ.

07

Chúng tôi tay trong tay về đến nhà.

Khi về chúng tôi chạm mặt Lục Vọng vừa tan học thêm.

Thấy dấu tay in trên má Lục Châu, sắc mặt thằng bé lập tức u ám, kéo nó ra sau: “Dì lại đánh nó nữa hả?”

Tôi nhướng mày: “Ừ, tôi đánh đấy, thì sao?”

“Tin tôi đánh cả con không hả!”

Nói xong, tôi chẳng quan tâm, xoay người bỏ đi.

Mặc cho Lục Châu cuống quýt thanh minh với Lục Vọng.

Thằng bé nghe xong, nửa tin nửa ngờ, bình tĩnh nhận định: “Đừng tin bà ta.”

“Chắc là bà ta bày trò mới thôi.”

Nghe đến đó, tôi không kiềm được gật gù.

Hôm nay cũng là một ngày đóng vai mẹ kế ác độc thành công ~

08

Tôi dự tính chớp thời cơ làm thêm vài chuyện xấu để Lục Vọng ghét tôi thật nhiều.

Ai ngờ còn chưa ra tay, quản gia đã hoảng hốt chạy vào: “Bà chủ, không xong rồi!”

Similar Posts

  • Mẹ Chồng Diễn Kịch, Con Dâu Trả Vai

    Tôi vừa mới ra khỏi phòng sinh, mẹ chồng đã nói với tôi rằng chồng tôi ngoại tình.

    Bà khuyên tôi đừng dễ dàng bỏ qua cho anh ta, nhất định phải bắt anh ta ra đi tay trắng, và không được để con theo anh ta.

    Bà còn động viên tôi rằng, dù có làm mẹ đơn thân thì vẫn có thể sống tốt, bà sẽ ở lại chăm sóc hai mẹ con tôi.

    Nếu không phải tôi đã sống lại một lần nữa, có lẽ tôi thật sự sẽ tin rằng mẹ chồng là một người tốt.

  • Tình Cũ Chưa Phai

    “Cô Lục, cô xác nhận muốn đặt lịch phẫu thuật xóa bỏ tình cảm yêu đương sao?”

    Bác sĩ đẩy gọng kính, đưa hồ sơ đến trước mặt cô: “Xin xác nhận thông tin cá nhân không có sai sót rồi ký tên.”

    Lục Thanh Vãn cúi mắt nhìn nội dung trên biểu mẫu.

    Tên: Lục Thanh Vãn Tuổi: 25

    Nội dung phẫu thuật: Xóa bỏ toàn bộ tình cảm yêu đương dành cho Lâm Dật Chu

    Lục Thanh Vãn chăm chú nhìn vào biểu mẫu, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

    “Xác nhận.”

    Cô cầm bút, từng nét từng nét ký tên mình xuống chỗ ký.

    “Ca phẫu thuật được sắp xếp sau bảy ngày.”

    Bác sĩ cất biểu mẫu, bổ sung thêm:

    “Cô Lục, tôi phải nhắc nhở cô, kỹ thuật này chỉ mới được áp dụng trong nước, vẫn còn chưa hoàn thiện. Một khi tình cảm bị xóa bỏ, sẽ không thể phục hồi. Suốt đời này, cô sẽ tự động loại bỏ mọi cảm xúc liên quan đến anh ta.”

    “Cô chắc chắn… sẽ không hối hận chứ?”

    Lục Thanh Vãn ngẩng đầu, nở một nụ cười: “Không hối hận.”

    Khi bước ra khỏi cổng bệnh viện, trời u ám như sắp mưa.

    Lục Thanh Vãn kéo chặt áo khoác, chuẩn bị rời đi, nhưng khoé mắt lại vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

    Lâm Dật Chu.

  • Tình Thâm Không Bằng Tình Đúng Người

    Ta và Cố Cảnh Sơ đều cùng trọng sinh.

    Kiếp trước, vợ chồng tình thâm, con cháu đầy đàn, bạc đầu giai lão.

    Thế nhưng kiếp này, khi ta vừa tỉnh lại, thứ đón chờ lại là tin hắn đến phủ Thị lang dạm hỏi cưới vợ.

    “Kiếp trước ta không thẹn với nàng, kiếp này… ta muốn sống một đời khác.”

    “Nếu nàng vẫn còn muốn cùng ta, thì chờ ta năm năm. Năm năm sau, ta sẽ cưới nàng làm bình thê.”

    Trở về phủ, ta lập tức viết một phong thư gửi cho vị tú tài đang ở tận Dương Châu.

    Cố Cảnh Sơ không biết… thật ra, ta cũng muốn sống một đời khác.

  • Đằng Sau Nụ Cười Cô Giáo Bạch

    Nửa đêm, tôi vô tình lướt thấy một bài đăng:

    【Con gái của nam thần được phân vào lớp tôi, nhưng nó hoàn toàn chẳng giống anh ấy, mà lại giống hệt người vợ xấu xí từng bắt nạt tôi hồi đi học.】

    【Hai mẹ con như một khuôn đúc, vừa xấu vừa xấu tính, lại còn thích làm khác biệt, mang hộp cơm riêng đến trường ăn.】

    【Có cách nào trêu chọc cặp mẹ con này không?】

    Bình luận phía dưới nổ tung:

    【Đừng độc ác quá, đứa nhỏ có làm sai gì đâu.】

    【Có giáo viên nào như vậy không?】

    Chủ bài rất nhanh đã trả lời:

    【Mẹ nợ thì con trả, lẽ trời hiển nhiên. Nó mang hộp cơm riêng, tôi sẽ khiến nó không lấy được cơm. Dì phát cơm trong căn tin là mẹ tôi, để nó nhịn đói ba ngày cũng chẳng sao.】

    Có lẽ vì tranh cãi quá lớn nên chẳng bao lâu sau, bài đăng bị xóa.

    Tôi tắt màn hình điện thoại, chuẩn bị đưa con gái đi học.

    Con bé rụt rè lấy từ trong cặp ra chiếc hộp cơm hoạt hình, khẽ nói:

    “Mẹ ơi, hôm nay con có thể không mang hộp cơm này được không?”

  • Biển Cả Có Thể Cuốn Trôi Mọi Nỗi Buồn Full

    Cuộc hôn nhân giữa tôi và Giang Triệt là một thỏa thuận thương mại do ông nội hai bên quyết định trong một bữa tiệc rượu.

    Ngày thứ hai sau khi đăng ký kết hôn, anh ấy liền bay ra nước ngoài, để lại căn biệt thự rộng lớn cho tôi và một con chó tên là “Đạn”.

    Suốt ba tháng trời, hoàn toàn bặt vô âm tín.

  • Trang Đã Lật

    Bạn bè tụ tập ăn uống, bạn trai tôi tiện tay dẫn theo cô trợ lý của anh ta.

    Tôi chẳng nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm, giả vờ như không tồn tại mấy màn drama rẻ tiền.

    Ai ngờ cô trợ lý lại mượn cớ kính rượu, “lỡ tay” hắt thẳng ly vang đỏ lên người tôi.

    “Ôi xin lỗi chị nha, em không cố ý đâu, em vụng về quá, đúng là đồ ngốc mà~”

    Giọng thì ngọt như mật, ánh mắt thì khiêu khích trần trụi.

    Tôi nhìn cô ta, thong thả lau vệt rượu dính trên cổ, khóe môi nhếch lên.

    “Cô đúng là vẽ gà lên vỏ trứng.”

    Cô ta chớp chớp đôi mắt long lanh, giả ngây:

    “Là… là sao ạ?”

    Tôi đặt khăn xuống, lau miệng một cách tao nhã, giọng nhẹ tênh mà sắc như dao mỏng:

    “Là đang diễn vai ngu cho ai xem đấy?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *