Nữ Phụ Dính Người Có Tự Cứu Được Mình Không

Nữ Phụ Dính Người Có Tự Cứu Được Mình Không

Vị hôn phu của tôi luôn luôn theo đuổi lối sống thanh tâm quả dục.

Nhưng tôi lại là kiểu người có nhu cầu cao, suốt ngày dính lấy anh ấy làm nũng đòi hôn, miệng toàn nói những lời ám muội.

Tôi vẫn luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ hoàn hảo.

Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận.

[Nữ phụ đúng là loại đàn bà dính người đáng ghét, trong đầu toàn thứ rác rưởi màu vàng, nam chính sắp vào họp rồi mà còn kéo người ta ra hôn hít! Đây chẳng phải là gây rối à.]

[Có cô ta làm nền thì mới càng làm nổi bật sự quan trọng của cặp đôi nam nữ chính.]

[Nữ phụ cũng đáng thương, gây thù chuốc oán quá nhiều, sau khi cha mẹ qua đời thì căn bản không đấu lại mấy lão cáo già trong công ty, còn đắc tội với nam chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, rơi xuống máu thịt bầy nhầy…]

[Cũng là do cô ta ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.]

Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại mọi động tác.

Tống Hàn Dữ lại nhìn tôi đầy nghi hoặc, giọng trầm thấp.

“Không hôn nữa à?”

1

“Thôi, thôi bỏ đi, thời gian gấp quá rồi.”

Tôi lùi lại mấy bước, lắp bắp nói.

Trong phòng trà tối mờ, nhất thời chỉ còn lại tiếng hô hấp của hai người đan xen vào nhau.

Tống Hàn Dữ đứng dậy.

Ống quần phẳng phiu của anh có hai nếp nhăn nhạt.

Đó là dấu vết mà tôi vừa cưỡng ép ngồi lên đùi anh để lại.

Người đàn ông bình thản nói.

“Lát nữa em lại hối hận, rồi chạy thẳng vào phòng họp làm loạn, chi bằng giải quyết luôn bây giờ.”

Tôi chu đáo tránh sang một bên nhường đường.

“Không đâu, anh mau đi họp đi, đừng đến trễ.”

Tống Hàn Dữ nâng mắt nhìn tôi, ánh mắt có chút nghi hoặc, khựng lại một chút rồi bất lực nói.

“Giận rồi à? Xin lỗi, hôm nay anh thật sự rất bận.”

Bình thường tôi đúng là rất thích nói móc nói mỉa.

Nhưng câu vừa rồi, là thật lòng.

Chỉ cần nghĩ đến cái kết máu thịt bầy nhầy kia, tôi thật sự sợ hãi từ tận đáy lòng.

Những dòng bình luận lại tràn lên.

[Ôi trời ơi chị đại, ai lại chọc chị nữa rồi, đừng trút giận lên nam chính nhà tụi tôi chứ, bó tay. Chị cứ làm loạn đi, đến khi làm mất cái khiên bảo vệ rồi thì khóc cũng không kịp.]

[Nữ phụ, chị cũng không cần nghĩ bằng đầu gối à, nếu không phải nam chính âm thầm quản lý công ty giúp nhà chị, với cái đầu rỗng tuếch của chị, ngày cha mẹ chị qua đời thì công ty đã loạn tùng phèo rồi.]

[Nam chính vẫn thua ở chỗ có giáo dưỡng, thương cô ta cha mẹ đều mất, nên mới miễn cưỡng để nữ phụ hôn hít sờ mó ngủ cùng, bị chiếm hết tiện nghi.]

[Nữ phụ còn tưởng nam chính trời sinh thanh tâm quả dục, không ngờ anh ấy chỉ đơn giản là ghét cô ta thôi.]

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết những dòng chữ này.

Tống Hàn Dữ đã nhẹ nhàng cúi xuống.

Tôi theo phản xạ né đi.

“Ngoan, đừng động vào em.”

Người đàn ông dịu dàng chạm nhẹ lên trán tôi.

“Tạm vậy trước nhé, nếu em không hài lòng thì lát nữa anh bù cho em, được không?”

Khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta choáng váng cùng giọng nói trầm lạnh đầy mê hoặc của người đàn ông trước mắt.

Nếu là bình thường, chắc chắn tôi đã bị mê đến mất lý trí, ôm cổ anh làm nũng gọi daddy, trêu chọc đòi anh lập tức bù cho tôi.

Còn vô lý gây sự hỏi anh rốt cuộc họp quan trọng hay tôi quan trọng.

Nhưng bây giờ, tôi ngoan ngoãn lắc đầu nhẹ.

“Không cần bù đâu.”

Màn hình điện thoại của Tống Hàn Dữ liên tục hiện tin nhắn giục giã của trợ lý.

Người đàn ông dường như không để ý, rất lâu sau mới thản nhiên trả lời một câu.

“Được, vừa hay anh có thể chuyên tâm làm việc.”

Không nghe ra cảm xúc gì.

Bình luận:

[Nữ phụ đang yên đang lành sao lại ngoan thế nhỉ, chẳng lẽ muốn chơi trò lùi một bước để tiến ba bước à?]

[Kệ đi, dù sao nam chính của tụi mình cuối cùng cũng thoát một kiếp rồi.]

[Nhưng tôi rất tò mò, tại sao nam chính lại hôn trán nữ phụ vậy.]

[Còn không phải vì nữ phụ phiền phức quá à, nam chính sợ cô ta làm loạn phòng họp nên bị ép phải miễn cưỡng dỗ dành một chút thôi.]

Tôi đi vào nhà vệ sinh, vốc nước rửa mặt.

Nhìn gương mặt xinh đẹp động lòng người trong gương, tôi lẩm bẩm.

“Tôi đẹp thế này, tôi không thể chết được.”

2

Tôi và Tống Hàn Dữ là cặp đôi yêu nhau từ thời đại học.

Tôi học trên anh một khóa, xinh đẹp, gia thế hiển hách, thích gây chú ý, xung quanh lúc nào cũng có vô số người theo đuổi.

Còn Tống Hàn Dữ là cậu học sinh nổi danh khắp trường, ngay từ ngày đầu nhập học, anh đã nhờ thành tích đứng đầu cách biệt và gương mặt lạnh lùng mà độ nổi tiếng không thua gì idol hạng A.

Lần đầu gặp nhau, tôi trốn học ra ngoài chơi game, vừa hay bị Tống Hàn Dữ lúc đó mới nhận chức cán bộ kỷ luật bắt tại trận.

Tôi ngậm kẹo mút, cười hì hì làm nũng.

“Anh đẹp trai ơi, em quen khá thân với lãnh đạo hội sinh viên bên các anh đấy, nể tình bỏ qua cho em đi mà.”

Bộ đồng phục trên người Tống Hàn Dữ chỉnh tề thẳng thớm.

Vai rộng eo hẹp, đường cơ bắp mượt mà.

Dù tuổi còn trẻ, nhưng đã có khí chất của người đàn ông trưởng thành.

Chứng bệnh mê trai đẹp của tôi phát tác, không nhịn được đưa tay véo nhẹ mặt Tống Hàn Dữ, giọng chân thành.

“Anh ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh nữa đấy.”

Tống Hàn Dữ lùi lại một bước.

Sắc mặt vẫn lạnh lùng, nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên.

“Chị học tỷ, xin chị tự trọng.”

Tôi kéo tay áo anh lắc lắc.

“Vậy anh đừng ghi tên em vào sổ kỷ luật nữa nhé.”

Ánh mắt Tống Hàn Dữ lướt qua chiếc áo hai dây khoét sâu của tôi chưa đến một giây đã lập tức dời đi, lắp bắp nói.

“Trần Chỉ Dao, g-gần quá rồi.”

“Hả, sao anh biết tên em, chẳng lẽ lén thích em à?”

Sau này tôi mới biết.

Tôi và Tống Hàn Dữ có một mối hôn ước từ thời ông bà hai bên định sẵn.

Dù chỉ là một câu nói đùa chẳng ai coi là thật.

Nhưng tôi vẫn dùng tư thế chính cung đuổi hết tất cả những người theo đuổi Tống Hàn Dữ, ngày nào cũng dính lấy anh gọi chồng.

Nhân lúc bầu không khí đang dâng trào mãnh liệt, tôi ép anh tỏ tình, ép anh yêu tôi.

Khi cha mẹ còn sống, công việc bận rộn, tình yêu thương dành cho tôi ít đến đáng thương.

Vì thế tôi vốn đã kiêu căng, dính người, thiếu cảm giác an toàn.

Sau khi cha mẹ bất ngờ qua đời, tình trạng đó lại càng nghiêm trọng hơn.

Quá hai tiếng không gặp Tống Hàn Dữ là tôi bắt đầu cáu gắt.

Ép anh dẫn tôi đến công ty, bất kể ở đâu cũng đòi hôn.

Trong chuyện chăn gối lại càng không biết kiềm chế.

Còn bắt anh, người có tính cách cực kỳ dễ xấu hổ, cùng tôi đóng vai bác sĩ y tá, hoặc diễn cảnh bắt trộm.

Bình thường chỉ cần có chút gì không vừa ý tôi, tôi sẽ vừa khóc vừa làm loạn.

Không ít lần làm chậm trễ những thương vụ quan trọng của anh.

Lâu dần, cả công ty đều biết.

Tổng giám đốc lạnh lùng nói một là một như Tống Hàn Dữ, sau lưng thực ra lại là một người cực kỳ sợ vợ.

Sau khi tự kiểm điểm bản thân.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi ngoan ngoãn ở trong căn phòng nhỏ mà Tống Hàn Dữ đặc biệt chuẩn bị cho tôi trong công ty, chơi xếp hạt để giết thời gian.

Không còn hai phút lại nhắn tin một lần.

Cũng không tùy tiện sai trợ lý dẫn tôi đi tìm Tống Hàn Dữ, chỉ đạo anh xoa vai bóp chân, nấu ăn, cắt trái cây cho tôi.

Cho đến khi trời dần tối.

Tôi mới gọi điện cho Tống Hàn Dữ.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng trầm quen thuộc của anh, đồng thời giải thích với mọi người xung quanh.

“Xin lỗi, vợ tôi bắt đầu mất kiên nhẫn rồi, mong mọi người thông cảm.”

Ngày trước tôi tức việc Tống Hàn Dữ lúc nào cũng tỏ ra thanh tâm quả dục, nên ép anh khi ở trước mặt người ngoài nhất định phải gọi tôi là bảo bối.

Cách xưng hô này vừa phá hình tượng, lại không phù hợp trong những trường hợp trang trọng, nên Tống Hàn Dữ đương nhiên không đồng ý.

Nhưng đến giờ thứ năm tôi tuyệt thực.

Người đàn ông cuối cùng cũng chịu thua, cực kỳ miễn cưỡng đồng ý.

“Bảo bối, bên anh còn một chút việc, trước chín giờ sẽ xong.”

“Tống Hàn Dữ, em không giục đâu, anh cứ làm việc đi, em tự bắt xe về trước.”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.

Dù sao trước đây, chỉ cần Tống Hàn Dữ không tự mình đưa tôi về, tôi tuyệt đối sẽ không ngồi xe của người khác.

Bây giờ tôi hiểu chuyện như vậy.

Anh chắc phải vui lắm chứ.

Tống Hàn Dữ nói.

“Đừng làm loạn, tám giờ được không, đợi anh mười phút.”

“Em đã gọi xe rồi.”

Giọng Tống Hàn Dữ bỗng có chút không đúng.

“Trần Chỉ Dao, là vì lần trước trong lúc hợp tác có một cô gái, anh quên báo với em sao?”

Tôi hơi ngạc nhiên.

Không ngờ Tống Hàn Dữ lại nói chuyện này trước mặt đồng nghiệp, chỉ có thể thành thật trả lời.

“Không liên quan đến chuyện đó, sau này anh cũng không cần báo trước nữa.”

Similar Posts

  • Không Ly Hôn, Chỉ Góa Bụa

    Năm mười tám tuổi, Thẩm Dịch Thần xông vào nhà tôi, đâm ba tôi mười tám nhát dao.

    Khi bị cảnh sát dẫn đi, anh ta đối diện ống kính mà cười:

    “Vì sao phải hối hận?

    “Trên đời này sẽ không còn kẻ đội danh nghĩa người thân để hành hạ cô ấy nữa.

    “Từ nay, cô ấy chính là Tống Chi Hạ tự do nhất!”

    Đợi đến ngày anh ra tù, nhìn tôi với túi rỗng không, sơ yếu lý lịch hết lần này đến lần khác bị trả về, anh dập tắt điếu thuốc.

    Rồi lao thẳng vào giới thượng lưu Bắc Kinh, tự ép mình trở thành Tổng giám đốc Thẩm.

    Sau khi kết hôn, tất cả mật khẩu của anh đều là ngày sinh của tôi.

    Nhưng trong album ảnh, có hơn một ngàn tám trăm tấm hình của người phụ nữ xa lạ.

    Không một tấm nào thuộc về tôi.

    Anh dường như mới sực nhớ ra chuyện đó.

    Xóa toàn bộ hơn một ngàn tám trăm tấm ảnh, gương mặt không cảm xúc, anh ném điện thoại về:

    “Mọi chuyện đã qua rồi, em coi như chưa từng thấy đi.”

    Tôi đặt tờ đơn ly hôn xuống trước mặt anh: “Tôi nói rồi, ký đi.”

    Anh vứt bút xuống:

    “Tôi nói rồi, giữa chúng ta không có ly hôn, chỉ có góa bụa.”

  • Tú Nguyệt Như Ca

    Mẹ ta vốn là mỹ nhân trong thôn, nổi danh với nghề mổ heo. Một ngày, trên núi tình cờ nhặt được một kẻ trọng thương mất trí nhớ, từ đó kết làm phu thê.

    Năm ta năm tuổi, phụ thân đột ngột khôi phục ký ức, một bước hóa thân thành tiểu công gia của phủ Bình Quốc Công.

    Ngay khi ấy, trước mắt ta hiện ra mấy hàng chữ kỳ lạ:

    【Nam chính rốt cuộc nhớ lại tất cả, mau thoát khỏi người phụ nữ thô kệch quê mùa kia, muội muội cưng chiều vẫn còn đang đợi ở kinh thành.】

    【Một kẻ quang minh lỗi lạc như nam chính, lại bị tiện phụ nhặt về làm chồng, thật ô nhục, đương nhiên phải diệt trừ.】

    【Mẹ con đôi pháo hôi này mà dám chặn đường muội bảo, còn mặt mũi nào sống? Quả nhiên là đôi ngu xuẩn.】

    Ta hoảng hốt, vội quay sang kể lại cho Mẹ.

    Mẹ con ta bàn bạc suốt đêm, hạ quyết tâm tuyệt đối không đi theo vết xe đổ của nữ phụ ngu ngốc.

    Nếu phụ thân muốn làm kẻ phụ bạc, vậy thì nhận lấy bạc bồi thường, sau đó hòa ly.

    Vàng bạc trong tay, đủ sức tuyển mười tám chín vị lang quân, tùy ý hầu hạ mẹ con ta.

    Hai mẹ con ta mừng rỡ hớn hở.

    Nào ngờ, sau lưng vang lên giọng nói u ám lạnh lẽo của phụ thân:

    “Vợ bỏ chồng, con bỏ cha, hay lắm, coi ta đã chết rồi phải không?”

    “Nói, là ai xúi giục các ngươi? Cửa hàng bánh bao bên kia ngõ, hay là quán bánh nướng đầu phố?”

  • Ba Ngày Vắng Mặt, Chồng Bảo Kê Nữ Sinh Lên Cao Học

    Ngày thứ ba đưa con trai ra nước ngoài tham gia thi đấu, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chồng – một giáo sư đại học.

    Vừa nhấc máy, anh ta đã trút xuống một trận trách móc nặng nề.

    “Đã là vợ chồng già rồi mà em còn mua cái gì mà ‘chuyển phát bí mật’? Gửi đến trường bị đồng nghiệp nhìn thấy, mặt mũi anh mất hết rồi.”

    Tôi sững người vài giây, lập tức đáp lại:

    “Dạo này em đâu có mua gì đâu. Anh chụp đơn hàng gửi cho em xem, em tra lại thử.”

    Đầu dây bên kia, giọng anh ta khựng lại, rồi lập tức cười xòa, giả vờ như không có gì.

    “À, chắc là gửi nhầm thôi. Em đang ở nước ngoài không tiện, để anh đi trả lại là được. Em với con nhớ giữ sức khỏe, chờ thi xong về nước, anh mời hai mẹ con một bữa thật ngon.”

    Tôi cười, nói “ừ”, rồi cúp máy. Nhưng sau đó, tôi lập tức đánh thức con trai ở phòng bên cạnh.

    “Thi đấu tạm dừng. Bố con ngoại tình rồi, chúng ta về bắt gian.”

  • Hoa Hồng Đại Lộ

    Vào ngày kỷ niệm kết hôn, tôi dùng tài khoản đặt đồ ăn của chồng để chọn hai ly trà sữa rồi bảo anh ta thanh toán.

    Một tiếng sau, nữ thư ký của chồng lại đăng một dòng trạng thái.

    “Giám đốc Lục đúng là… em đang giảm cân mà bắt em uống hẳn hai ly trà sữa.”

    Tôi theo phản xạ liếc nhìn đơn đặt hàng, chồng tôi thì thản nhiên giật lại điện thoại.

    “Dạo trước đặt đồ ăn loạn quá, Trần Dao lỡ đặt địa chỉ nhà cô ấy làm mặc định luôn rồi.”

    “Cũng tội, chẳng hiểu gì mà tự dưng phải uống hai ly trà sữa.”

    Tôi mặt không đổi sắc, rút chìa khóa ra mở két sắt sau lưng.

    Bên tai còn vang lên tiếng Lục Cảnh Thần trách móc.

    “Em cũng thật là, đặt hàng mà không kiểm tra cho kỹ.”

    Vừa dứt lời, tôi đã lấy ra một xấp tài liệu từ két sắt.

    Ký tên lên trang cuối cùng, rồi đưa cho Lục Cảnh Thần.

    Nhìn thấy ba chữ “Đơn ly hôn” trên trang bìa, Lục Cảnh Thần thoáng sững người.

    “Chỉ vì giao nhầm địa chỉ thôi á?”

    Tôi không ngẩng đầu, đáp thản nhiên:

    “Đúng, chỉ vì giao nhầm địa chỉ.”

  • Thế Giới Trong Mắt Em

    Tôi là con gái của nữ chính trong một bộ truyện ngược.

    Năm 4 tuổi, tôi cuối cùng cũng hiểu được những dòng chữ kỳ lạ vẫn thường xuất hiện trước mắt mình:

    [Nữ chính vẫn đang cố gắng thức đêm làm việc kiếm tiền nuôi con gái, không hề biết rằng mình đã bị ung thư. Cứ kéo dài như thế này, con bé sắp không còn mẹ nữa rồi!]

    [Chỉ cần một trong hai người chịu mở lời thì cũng đâu xảy ra cái tình tiết mang thai bỏ đi này.]

    [Thương cho đứa con gái của họ, 6 tuổi đã mất mẹ. Nam chính còn chẳng biết nữ chính đã chết, chỉ biết rằng cô ấy đã sinh cho mình một đứa con gái, cứ thế cô độc đến hết đời.]

    [Thảm nhất là Tiểu Bảo của chúng ta, rõ ràng có cha là đại gia, vậy mà lại bị đưa vào viện phúc lợi nuôi dưỡng…]

    Mẹ sắp chết rồi sao?

    Tôi nhìn người mẹ dịu dàng, xinh đẹp của mình mà ngây người.

    Không được!

    Họ không chịu mở miệng thì để tôi mở!

    Một buổi chiều nắng ấm, tôi đứng dưới toà nhà của một công ty nọ, canh đúng lúc một người đàn ông mặc vest lịch lãm đi ngang qua liền ôm chặt lấy chân ba: “Ba ơi, đưa tiền đi, con phải cứu mẹ!”

  • Cá Rồng Tắm Xà Phòng

    “Ai đã đổ nguyên một thùng nước rửa chén vào bể nuôi cá nhiệt độ ổn định?!”

    “Tôi đổ đó, sao nào?”

    Quản lý hậu cần – chị Trương – tay cầm cây lau nhà, cằm hếch cao ngạo.

    “Nước trong đó xanh lè như mương thoát nước, lại còn tanh tanh, tôi nghĩ là bẩn.”

    “Nên tôi đổ một thùng nước rửa chén vào cọ rửa, giờ sáng loáng luôn!”

    Đó là bể nuôi cá rồng huyết đỏ giống quý, trị giá hàng trăm triệu tệ. Lúc này, cá đều lật bụng trắng, nổi lềnh bềnh trên lớp bọt xà phòng.

    Tôi tối sầm mặt, gào lên:

    “Đó là bể nước xanh mô phỏng hệ sinh thái sông Amazon!”

    “Cả bể cá đó là tài sản chuẩn bị lên sàn của công ty! Cô gọi cái đó là nước rửa chén à? Đó là thuốc độc thì đúng hơn!”

    “Chẳng phải chỉ là mấy con cá thôi sao? Chợ cũng bán ba con mười tệ!”

    Chị Trương ném thùng rỗng xuống đất.

    “Tôi là chị của sếp phòng các người đấy! Tốt bụng dọn dẹp giúp các người mà lại bị la làng?”

    “Nước giờ trong veo có thể uống luôn ấy chứ, sạch quá trời!”

    Tôi tay run run phong tỏa khu vực nuôi cá, ra hiệu cho bảo vệ giữ người.

    “Với đám cá giống này, một thùng nước rửa chén của cô chính là công sức mười năm của công ty đổ sông đổ biển.”

    “Cô cầm cái cây lau nhà của mình, đến tòa mà nói chuyện dọn dẹp với thẩm phán đi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *