Ánh Trăng Đen Không Theo Kịch Bản

Ánh Trăng Đen Không Theo Kịch Bản

Tôi xuyên không thành “ánh trăng đen” độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài.

Theo đúng kịch bản: Khi sự nghiệp của nam chính đang ở đỉnh cao, tôi sẽ tự nguyện leo lên giường anh ta, lừa xe lừa nhà. Đến khi anh bị h ã m hại đến mức phá sản, tôi sẽ lập tức cuốn gói biến mất, nhường lại sân khấu cho nữ chính xuất hiện cứu rỗi đời anh.

Nhưng ngặt nỗi…

Hệ thống bị lỗi bug, sắp xếp sai thời điểm tôi xuất hiện.

Lúc tôi và nam chính gặp nhau lần đầu, công ty của anh ta đã phá sản, đóng cửa từ đời nào rồi.

Cả người anh ta giờ chỉ còn đúng 600 tệ, đang ôm cái hộp giấy đứng thẫn thờ trên sân thượng tòa nhà.

Ấy vậy mà, chỉ thị của hệ thống dành cho tôi vẫn không hề thay đổi:

“Nhanh lên!”

“Đi quyến rũ anh ta ngay!”

“Trong vòng một tuần phải vòi được túi Hermes, một tháng phải có Maserati, ba tháng phải lừa được căn biệt thự lớn!”

1

“Cái gì cơ???”

“Mày bảo tao đi lừa gạt, dụ dỗ, rồi vòi tiền từ một gã trông nghèo kiết xác thế kia á?”

Tôi chỉ tay vào người đàn ông đang thẫn thờ trước mặt, gào thét chất vấn hệ thống. Suýt chút nữa là tôi phát điên luôn rồi.

Tạ Bùi Minh mặc một chiếc sơ mi trắng mỏng manh, đứng ngay mép sân thượng. Cả người anh chao đảo, có cảm giác chỉ cần một cơn gió nhẹ là sẽ rơi xuống ngay lập tức.

Đâu còn cái vẻ cao quý, ngạo mạn của một vị tổng tài tập đoàn nữa?

Hệ thống im lặng. Sau vài giây chếc lặng, nó mới ngập ngừng thừa nhận:

“Xin lỗi ký chủ. Đứa nhân viên trực ca lúc đó mới đi làm nên hơi lơ đễnh, ném nhầm mốc thời gian của cô rồi.”

“Theo thiết lập ban đầu, lẽ ra cô phải xuyên về hai năm trước cơ….”

Nó ho khan hai tiếng, giả vờ trấn tĩnh:

“Nhưng không sao. Dù mốc thời gian có sai lệch thì nhiệm vụ của nữ phụ độc ác chúng ta vẫn không đổi: Đó là bòn rút sạch sành sanh tiền bạc của anh ta, rồi đá anh ta một cái thật đau!”

2

Tạ Bùi Minh bây giờ trong túi chỉ còn đúng 600 tệ.

Vậy mà hệ thống lại bắt tôi trong một tuần phải “đào” được từ anh ta một cái túi Hermes.

Nó diễn không nổi nữa, bắt đầu khóc lóc cầu xin tôi:

“Lần đầu đi làm mà gây ra lỗi lớn thế này, ông chủ sẽ mắng tôi chếc mất! Ký chủ cứu tôi với, giúp tôi giấu chuyện này đi. Sau khi xong việc, tôi nhất định sẽ báo đáp cô, xin cấp trên cho cô gấp đôi điểm tích lũy luôn! Cầu xin cô đấy!”

Nếu tôi xuyên về thời điểm hai năm trước, tôi sẽ không thấy nhiệm vụ này khó khăn đến thế.

Trong nguyên tác, lúc đó công ty nam chính vừa lên sàn chứng khoán, làm ăn cực kỳ phát đạt. Với tư cách là “tân quý” trong giới công nghệ, anh là tâm điểm chú ý của cả giới kinh doanh. Đừng nói là một cái túi Hermes, dù là siêu xe hay biệt thự anh cũng có thể mua trong nháy mắt.

Rất nhiều nhà tư bản lão làng đều muốn gả con gái cho anh để liên hôn, “mạnh càng thêm mạnh”.

Nhưng hầu như không ai biết, ông nội của Tạ Bùi Minh năm xưa khi đi thanh niên xung phong ở nông thôn từng gặp tai nạn và được một chàng trai thôn quê họ Diệp cứu sống.

Hai người không chỉ trở thành anh em tốt, mà còn hẹn ước nếu sau này có con cái hoặc cháu chắt thì sẽ kết thông gia, thân càng thêm thân.

Về sau nhà họ Tạ chuyển về thành phố, liên lạc giữa hai nhà dần thưa thớt. Chuyện hôn ước từ bé cũng chẳng còn ai nhắc tới.

Cho đến khi… có tôi.

Một nữ phụ hám của, tâm cơ thâm hiểm. Tình cờ nghe được câu chuyện này ở đâu đó, tôi liền lặn lội từ nơi xa xôi tìm đến, mặt dày mạo danh cháu gái ruột của ông lão họ Diệp năm xưa — Diệp Mộng Ninh.

Tôi dùng những lời dối trá bám lấy Tạ Bùi Minh. Lừa ăn lừa uống, lừa tiền lừa sắc. Tôi ép anh phải yêu tôi, đính hôn với tôi. Để rồi khi anh bị h ã m hại đến mức trắng tay, tôi lập tức ôm tiền bỏ chạy, bỏ mặc anh một mình. Dù anh có muốn tự sát, tôi cũng chẳng buồn đoái hoài, chưa từng quay đầu nhìn lại lấy một lần.

3

Diệp Mộng Ninh thực sự mới là nữ chính của cuốn tiểu thuyết này.

Trong nguyên tác, sau khi ông nội Diệp qua đời, cô mới biết chuyện hôn ước qua di thư. Cô bắt tàu hỏa, chuyển qua mấy chặng đường mới tìm được đến công ty nam chính.

Vừa đến nơi, cô liền bắt gặp cảnh tượng: Tạ Bùi Minh đang đứng bên mép sân thượng, chao đảo muốn nhảy xuống.

Là nữ chính của dòng truyện “cứu rỗi”, Diệp Mộng Ninh thật sự tất nhiên không thể giống loại nữ phụ độc ác như tôi, nhẫn tâm quay đi.

Cô dịu dàng, chu đáo và lương thiện. Vào lúc nam chính khó khăn và tuyệt vọng nhất, cô đã cứu sống anh, ở bên cạnh chữa lành vết thương lòng cho anh. Hai người cùng nhau gây dựng lại sự nghiệp từ đống đổ nát, dẫn đến một kết thúc đại đoàn viên viên mãn.

Thế nhưng bây giờ…

Nữ chính đâu? Màn cứu rỗi cảm động thấu trời xanh đâu?

Tại sao cái đứa đứng đây lại là cái loại nữ phụ độc ác như tôi hả trời?

Hệ thống lại ho khan:

“Ngại quá ký chủ. Do lỗi hệ thống nên nữ chính cũng bị đến muộn rồi. Hai năm nữa cô ấy mới gặp nam chính. Vì vậy trong thời gian này…”

“Phiền cô cứ theo kịch bản cũ, hơi…lừa dối nam chính một chút có được không?”

4

Tôi thực sự muốn mắng chếc cái hệ thống này.

Nhưng còn chưa kịp há miệng, ngay trước mắt tôi, Tạ Bùi Minh đã dứt khoát đưa một chân ra ngoài mép sân thượng. Tay phải anh mân mê sợi dây chuyền mẹ để lại, cả người như sắp rơi tự do đến nơi—

Nếu nam chính chếc, toàn bộ cốt truyện sẽ sụp đổ, không gì cứu vãn được.

Điên mất thôi! Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, giây tiếp theo, tôi bùng nổ toàn bộ tiềm năng chạy nước rút trăm mét của đời mình. Tôi lao vút lên như một mũi tên, ôm chặt lấy eo Tạ Bùi Minh, dùng hết bình sinh sức lực lôi anh ra khỏi lan can—

Nam chính đang đắm chìm trong đau khổ nên chẳng hề phòng bị. Anh ngã ngửa ra sau, cùng tôi ngã ngồi dưới đất. Anh ngơ ngác nhìn kẻ từ đâu đột ngột xông ra là tôi. Hồi lâu sau, dường như mới hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra.

Anh lắc đầu, nở một nụ cười khổ sở:

“Cảm ơn cô đã cứu tôi. Nhưng tôi thực sự không muốn sống nữa.”

“Đời là bể khổ, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là bèo nước gặp nhau. Đợi cô đi rồi, tôi vẫn sẽ….”

Tôi thô bạo cắt ngang lời anh:

“Anh vẫn muốn đi chếc?”

5

Nếu là Diệp Mộng Ninh thật, cô ấy chắc chắn sẽ dịu dàng, ân cần an ủi anh, sưởi ấm trái tim đang nguội lạnh của Tạ Bùi Minh…

Nhưng tôi thì không. Tôi không thể cướp kịch bản của nữ chính được.

Theo bản năng, tôi lật người ngồi đè lên người nam chính, giơ tay tặng anh một cái tát cháy má.

“Anh dám chếc à?”

“Anh có biết tôi là ai không?”

“Tôi chính là người sẽ kết hôn với anh đấy!”

“Bây giờ anh đứng dậy ngay cho tôi! Sính lễ còn chưa đưa mà anh đã dám đi chếc là sao?”

Tạ Bùi Minh hoàn toàn hóa đá.

Cũng phải thôi. Tự dưng có một người từ trên trời rơi xuống, còn dõng dạc tuyên bố là vợ sắp cưới của mình, ai mà chẳng sốc?

Dù làm tổng tài bao nhiêu năm, nhưng tính khí anh vẫn rất tốt, phong thái ôn văn nhã nhặn. Bị tôi tát một cái cũng chẳng giận dữ, chỉ lắc đầu:

“Cô nhận nhầm người rồi phải không?”

Kết quả là giây tiếp theo, má trái của anh cũng được tôi bồi thêm một phát nữa.

“Nhầm cái con khỉ! Sao tôi có thể nhận nhầm người?”

“Anh là Tạ Bùi Minh.”

“Bố anh là Tạ Thịnh Quốc.”

“Ông nội anh là Tạ Khai Văn, là anh em kết nghĩa với ông nội Diệp Thanh Vân của tôi, từng định hôn ước từ bé ở thôn họ Diệp.”

Tôi thở hổn hển, tiếp tục tuôn ra:

“Cả làng tôi đều bảo nhà họ Tạ các anh phất lên rồi, anh giờ mở công ty lớn ở thành phố, ở biệt thự, làm tổng tài. Anh không được mất lương tâm mà quỵt cuộc hôn nhân này đâu đấy. Sau này tôi còn phải làm bà chủ tổng tài cơ mà!”

6

Tạ Bùi Minh xoa xoa gò má đỏ bừng. Anh trầm ngâm một hồi rồi đứng dậy, liếc nhìn tôi một cái, cuối cùng cũng nhớ ra.

“Diệp Mộng Ninh… đúng không?”

“Ông nội tôi quả thực có nhắc qua chuyện này.”

“Nhưng…”

“Nhà họ Tạ sụp đổ rồi, tôi cũng không còn là Tạ Bùi Minh của ngày xưa nữa. Cuộc sống mà cô mong muốn, tôi không cho nổi.”

“Hôn ước của chúng ta, coi như…”

Anh định nói “coi như hủy bỏ đi”. Nhưng lời này tôi tuyệt đối không thể để anh thốt ra. Ai mà biết nếu hôn ước hủy thật, anh có thừa lúc tôi không chú ý mà quay đầu nhảy xuống sân thượng tiếp không…

Tôi rướn người về phía trước, túm chặt lấy cổ áo anh.

Với bộ dạng hung thần ác sát, nghiến răng nghiến lợi, tôi tận tâm tận lực diễn đúng điệu bộ của một nữ phụ độc ác, gào thét đến lạc cả giọng:

“Anh có ý gì? Anh muốn ruồng bỏ tôi à?”

“Cái đồ phụ bạc lương tâm chó tha này!”

“Cả làng trên xóm dưới đều biết Diệp Mộng Ninh tôi lên thành phố lấy chồng đại gia rồi… Giờ anh hủy kèo, tôi còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa?”

“Thôi tôi đi chếc cho xong!”

Nói đoạn, chính tôi cũng thấy “nhập tâm” quá mức, đẩy mạnh Tạ Bùi Minh ra, rồi hùng hổ lao thẳng về phía mép sân thượng…

Vừa chạy tôi vừa gào lên:

“Nói ra nhục chếc đi được, đời này tôi chẳng còn ai thèm lấy nữa rồi!”

“Mọi người ra mà xem cái gã tra nam này này!”

“Tôi không sống nổi nữa!”

“Đừng có ai ngăn tôi!”

Similar Posts

  • Con Gái Không Bằng Con Dâu

    Lướt thấy bài đăng của chị dâu trên vòng bạn bè, khen tương bò mẹ tôi làm rất ngon.

    Tôi nhìn mà thèm rỏ dãi, liền nhắn tin bảo mẹ gửi cho tôi hai lọ.

    Mẹ tôi cả buổi không trả lời, đến tối lại gọi điện đến: “Con còn muốn tương bò đó không? Muốn thì chuyển khoản cho mẹ 500 tệ, con cũng biết bò giờ đắt lắm, mẹ không có tiền.”

    Nghe giọng mẹ trong điện thoại, tôi bỗng im lặng.

    Buổi chiều, khi lướt vòng bạn bè, thấy chị dâu đăng hình mì trộn tương bò, tôi nhìn mà thèm chảy nước miếng, liền hỏi chị ấy có thể gửi link để tôi đặt mua không.

    Chị dâu ngạc nhiên gửi tin nhắn thoại, nói nhà còn, tương bò là mẹ tôi làm đấy, vị rất ngon.

    Tôi liền nhắn tin cho mẹ, bảo mẹ gửi cho tôi hai lọ.

    Nhưng tin nhắn như đá chìm đáy biển, cả buổi chiều mẹ tôi không trả lời.

    Trớ trêu là tôi còn thấy mẹ đang nói chuyện với người thân trong nhóm gia đình.

    Tôi thấy lạ trong lòng, không hiểu sao mẹ thấy tin nhắn mà không trả lời.

    Tối khi tôi đang ăn cơm, mẹ tôi gọi điện đến.

    Khí tức trong lòng tôi suốt cả buổi cuối cùng cũng dịu xuống.

    Tôi vội vàng bắt máy của mẹ.

    “Cái tương bò đó con còn muốn không? Muốn thì chuyển cho mẹ 500 tệ, con cũng biết giờ bò đắt thế nào, mẹ không có tiền.”

    Tôi đang vui vẻ bắt máy thì lời mẹ như một chậu nước đá dội từ đầu xuống chân.

    Tôi bỗng nhiên im lặng.

    Không biết nên trả lời sao.

  • Báo Ứng Của Mẹ Chồng Và Tiểu Tam

    Chồng tôi bị tai nạn xe, trở thành người thực vật.

    Mẹ chồng thà để anh ấy chết chứ nhất quyết không chịu bỏ tiền ra cứu.

    Tôi thương chồng, đau lòng khôn xiết.

    Tôi chạy vạy khắp nơi vay tiền từ họ hàng bên ngoại, bán hết tài sản, thậm chí vay cả tín dụng đen để chữa trị cho anh ấy, cuối cùng cũng cứu được một mạng.

    Vậy mà việc đầu tiên anh ta làm sau khi tỉnh lại, lại là đòi ly hôn với tôi.

    Lý do là: “Tôi đã chết một lần, không muốn tiếp tục sống cuộc đời gượng ép này nữa. Tôi muốn theo đuổi tình yêu đích thực.”

    Lúc ấy tôi mới biết, anh ta gặp tai nạn là trên đường đi mua quà lễ Thất Tịch để lấy lòng tiểu tam.

    Nếu được sống lại một lần nữa, tôi sẽ gọi điện cho mẹ chồng, và bà ta vẫn sẽ lạnh nhạt nói: “Tôi không có tiền. Nó là chồng cô, nó chết thì cô góa, ráng chịu mà thủ tiết đi!”

    Tôi sẽ cầm điện thoại vẫn còn đang kết nối, quay sang bác sĩ và nói: “Nhà tôi hết tiền rồi, rút ống thở đi, chúng tôi bàn bạc xong hết rồi, không cứu nữa.”

  • Chỉ Cần Chúng Ta Có Nhau

    Mỗi năm lên chùa thắp hương, tôi chỉ cầu một điều: mong chồng thăng quan phát tài.

    Sau này, Lục Trầm quả nhiên với tài sản trăm tỷ đã bước lên bảng xếp hạng phú hào.

    Thấy tin tức xong, tôi lập tức đề nghị ly hôn, yêu cầu chia một nửa tài sản.

    Tất cả mọi người xung quanh đều mắng tôi thiển cận, không muốn làm một phu nhân giàu sang lại cố tình trở thành “đào mỏ”.

    Hôm đó, người đàn ông đã từng trải thương trường sương gió, đã sớm luyện được bản lĩnh hỉ nộ không lộ sắc, hiếm hoi nổi trận lôi đình.

    Anh ta mắt đỏ ngầu, siết chặt cổ tôi: “Nguyễn Tri Di, mẹ nó chứ rốt cuộc anh có lỗi gì với em?!”

    Tôi cười khẩy châm chọc.

    Lục Trầm à Lục Trầm, anh có lỗi với tôi… còn nhiều lắm!

    Ép tôi buộc phải ra tay trước để giành thế chủ động.

    Dù sao, làm “đào mỏ” vẫn tốt hơn là bị bỏ rơi.

  • Thanh Mai Nấu Rượu

    Ta và người bạn thanh mai trúc mã của ta giận nhau rồi.

    Bởi vì ta lén lút vẽ tranh châm biếm hắn, chẳng ngờ lại nổi tiếng ngoài ý muốn, bán khắp cả kinh thành.

    Hắn từng dắt ta đi dạo phố, ngắm hoa, đi hội chùa, mua đèn hoa đăng và kẹo hồ lô cho ta.

    Ta cũng từng cẩn thận bôi thuốc cho hắn mỗi lần luyện võ bị thương, sợ lỡ tay làm hắn đau.

    Thế nhưng càng lớn, chúng ta lại càng xa cách.

    Ta vẽ hắn chỉ là muốn thu hút sự chú ý, đáng tiếc chuyện đời chẳng như ý.

    “Tiêu Tình Lam, bản vẽ về ta, ngươi huỷ đi. Về sau cũng đừng vẽ nữa.”

    Ta vừa xin lỗi, vừa nói lời từ biệt.

    “…Ta sắp tiến cung rồi.”

    Hắn chợt mở to mắt, dùng ánh nhìn không thể tin nổi nhìn ta.

    Sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Thẩm Tiểu Ngũ, ngươi dám thử xem!”

     

  • Trái Cấm Năm 19 Tuổi

    Năm tôi 19 tuổi, sau lần đầu nếm trải chuyện nam nữ với nam thần của trường – Tấn Thần,

    Tôi tình cờ nghe thấy anh ta gọi điện cho bạn.

    “Ba ngày là cưa đổ, mấy cậu đều thua rồi.”

    “Không tin thì chụp ảnh giường chứng minh đi?”

    Tấn Thần đồng ý, nhưng đến giây cuối lại đổi ý, chỉ chụp gương mặt lúc tôi đang ngủ.

    Từ đó về sau, đêm nào anh ta cũng như nghiện, quấn lấy tôi không buông.

    Còn tôi thì ngoan ngoãn nghe lời, chưa từng từ chối.

    Chỉ là, sau này tôi đã thi vào một ngôi trường xa anh nhất.

    Xóa sạch, chặn hết tất cả những gì liên quan đến anh, rời đi không chút do dự.

    Nghe nói Tấn Thần đã phát điên vì tìm tôi khắp nơi.

    Tôi chỉ cười nhạt cho qua.

    Lúc trước anh ta theo đuổi tôi chỉ vì một vụ cá cược, còn tôi cũng chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.

    Dù sao, với một cô gái xuất thân tầng lớp dưới như tôi,Cả đời này có lẽ chỉ có một cơ hội duy nhất để lên giường với một người như Tấn Thần.

    Mà một khi đã lên giường rồi, cũng chẳng còn chút ảo tưởng nào với đám người đó nữa.

  • Thử Thách Đại Mạo Hiểm

    Tôi lại cãi nhau với Thẩm Dã, anh ta đòi chia tay.

    Đúng hôm tôi định xin lỗi, chơi trò chơi “đại mạo hiểm”, tôi rút trúng thử thách phải gắp thức ăn trong bát của học sinh đứng nhất khối.

    Mọi người đều tưởng Thẩm Dã sẽ ngăn cản.

    Ai ngờ anh ta, người lúc nào cũng xếp thứ hai, lại đùa cợt nói:

    “Hay đấy, tiện thể cởi trần quyến rũ luôn cậu ta, kéo điểm cậu ta xuống một chút cũng được, anh không ngại đâu.”

    Trước mắt tôi hiện lên một loạt bình luận ảo tưởng:

    【Nam chính lại bắt đầu kiêu ngạo giả vờ lạnh lùng, rõ ràng chỉ cần “bé cưng” dỗ dành tí là lại mềm lòng quay về ngay.】

    【Cãi nhau lạnh nhạt xong vẫn lén lút xem lại tin nhắn cũ đến phát điên, mà còn đẩy bé cưng ra xa, lỡ thật sự chạy mất với người khác thì anh đừng có mà khóc.】

    【Bực cái ông nam chính này quá, hay là bé cưng thử quen với học bá đứng đầu khối xem, người ta vẫn luôn thầm thích cậu đấy, còn cất giữ đủ thứ hình ảnh của cậu ở nhà.】

    【Chỉ cần cậu chạm nhẹ một cái là người ta xúc động đến run rẩy luôn á!】

    Nhìn Thẩm Dã chẳng hề để tâm, tôi cầm đũa nói:

    “Được thôi, để mình thử xem.”

    “Dù sao mình cũng muốn làm quen với cậu ấy lâu rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *