Dối Trá

Dối Trá

Sau khi kết hôn với Lương Chiêu, sở thích lớn nhất của anh ta.

Là mỗi ngày dẫn một người phụ nữ khác nhau về nhà, thân mật trước mặt tôi.

Nói những lời tán tỉnh, chụp ảnh tình cảm, làm đủ chuyện như vợ chồng.

Trên mạng, ai ai cũng cười nhạo tôi, gọi tôi là “nữ hoàng đội mũ xanh”.

Tôi chưa từng nổi giận.

Thậm chí còn ân cần đóng cửa phòng lại cho họ.

Cho đến một ngày, tình nhân mới của anh ta muốn tìm cảm giác kích thích.

Mặc chiếc sơ mi trắng tôi giấu kỹ trong tủ quần áo.

Tôi phá tan nát cả ngôi nhà.

Lương Chiêu giữ chặt tôi, mắt đỏ ngầu, giận dữ quát lên:

“Em quý đồ của anh hai đến vậy sao?”

Tôi gần như phát điên:

“Vì anh ấy là người em yêu nhất!”

01

Trước khi bao nuôi Ôn Noãn, Lương Chiêu từng cầu xin tôi:

“Tiểu Hà, chỉ cần em nói không muốn, anh sẽ không đụng đến bất kỳ cô gái nào khác, chỉ yêu một mình em.”

Tôi đã quên mình trả lời thế nào lúc đó.

Chỉ nhớ được —

Bức ảnh Lương Chiêu ôm hôn cô ta leo lên hot search.

Từ đó, anh trở thành người đàn ông nổi tiếng đứng sau cô.

Dốc tiền, dốc tài nguyên cho cô.

Giúp cô từ một hotgirl nhỏ bé trở thành tiểu hoa đán nổi đình nổi đám.

Chỉ cần cô muốn, mọi thứ trên đời này đều dễ như trở bàn tay.

Bạn bè khuyên tôi nên mềm mỏng một chút:

“Lương Chiêu chỉ vì oán em không để tâm thôi.

Em cười một cái, thì dù là Ôn Noãn hay Lý Noãn cũng đều phải tránh sang một bên.”

Tôi chợt nhớ lại, khi cầu hôn thành công,Lương Chiêu nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Vừa khóc vừa cười, giọng run run hứa sẽ không bao giờ làm tôi thất vọng.

Mọi người đều nói, chúng tôi sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long.

Tôi ngây thơ tin rằng, lời thề sẽ không bao giờ thay đổi.

Cho đến khi Ôn Noãn để lộ nốt ruồi son y hệt tôi, nằm đúng vị trí đó.

Lương Chiêu như bị trúng tà.

Không bao giờ trở về nhà nữa.

02

Ôn Noãn nhắn tin cho tôi, nói rằng tình cảm Lương Chiêu dành cho cô là thật lòng.

Khuyên tôi nên biết điều, sớm nhường lại vị trí.

Những người tình trước của Lương Chiêu, một hai ngày là thay.

Lúc thân mật, miệng thì nói “trái tim, gan phèo đều cho em hết”.

Nhưng ánh mắt thì như đang dò xét xem tôi có cúi đầu hay không.

Cứ như những cô gái đó chỉ là công cụ để anh ta thách thức tôi.

Chỉ riêng Ôn Noãn.

Ánh mắt anh nhìn cô ấy nhẹ nhàng như làn gió xuân.

Họ sống như một cặp vợ chồng bình thường.

Cùng ăn cơm, đi dạo phố, xem phim.

Khi về ngôi nhà nhỏ anh mua riêng cho Ôn Noãn.

Anh sẽ mang theo hoa tulip mà cô thích.

Sẵn sàng chen chúc trên chiếc sofa bé tí.

Chụp đủ kiểu ảnh hài hước.

Ôn Noãn gửi tôi bức ảnh nốt ruồi son bị Lương Chiêu hôn.

Vết đỏ tươi nổi bật giữa những dấu hôn tím bầm.

Trước đây, tôi và Lương Chiêu cũng từng cuồng nhiệt như thế.

Anh luôn cắn mạnh vào nốt ruồi ấy, như thể muốn cắn cả một mảng thịt xuống.

Tôi vừa khóc vừa đá anh ta, nhưng anh ta lại càng trở nên tồi tệ hơn.

Không biết mệt mỏi, cứ thế chiếm đoạt.

Lúc ấy, anh ta ghé sát tai tôi, nói:

“Tiểu Hà, sẽ không có ai yêu em hơn anh.”

Vớ vẩn.

Tôi cười lạnh, gửi bức ảnh đó cho Lương Chiêu.

[Anh thấy ghê tởm không?]

Anh ta trả lời ngay:

[Nam nữ yêu nhau, chuyện bình thường.]

[Tiểu Hà, đâu phải em chưa từng thấy qua.]

Nụ cười tôi đông cứng trên môi. Tôi đáp lại:

[Anh thật bẩn thỉu.]

Ngay sau đó, Ôn Noãn gọi đến.

Giọng cô ta ngọt lịm như rót mật:

“Xin lỗi chị Kỷ Hà. Em sẽ không làm vậy nữa đâu. Chị nói anh Lương đừng giận em nhé.

Em biết thân phận mình chẳng vẻ vang gì, nhưng em thật lòng yêu anh ấy.

Chị hiểu cảm giác muốn độc chiếm người mình yêu mà, đúng không?”

Từng câu từng chữ đều mang vẻ nhún nhường.

Nhưng chỉ là để mỉa mai tôi – một người vợ đã đánh mất sự cưng chiều của Lương Chiêu.

“Tư cách gì mà cô nói những lời đó?”

Cơn giận vừa tuôn ra được một chút thì Lương Chiêu giật lấy điện thoại.

“Cô ấy đã xin lỗi rồi, anh cũng nói cô ấy rồi.”

Giọng anh ta nhạt như nước lã, nhưng đầy ý cảnh cáo tôi nên dừng lại.

“Chuyện này bỏ qua đi.

Tiểu Hà, em thấy sao?”

Anh ta đau lòng vì Ôn Noãn.

Không nỡ để tôi nói nặng một câu.

Tôi không chút do dự cúp máy.

Gió lạnh thổi qua, cả người tôi run rẩy.

Nhưng khóe mắt lại nóng ran, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Lương Chiêu, đúng là đối xử với cô ta không giống như những người phụ nữ khác.

Tình yêu lẽ ra thuộc về tôi, giờ anh đem hết cho cô ta.

03

Tin tức tiếp theo về họ là trên trang nhất mục giải trí.

Anh ta dẫn Ôn Noãn đi du lịch châu Âu.

Cô ta vừa về nước, weibo mỗi ngày đều cập nhật ảnh và video.

Trong ảnh món ăn là hai bộ dao nĩa.

Bóng dáng người đàn ông phản chiếu trên cửa kính.

Cả đóa hồng trong lời tỏ tình khẩn cấp giữa phố Paris.

Lương Chiêu không xuất hiện trong ảnh, nhưng lại hiện diện ở khắp nơi ngoài ảnh.

Fan của Ôn Noãn không ngừng khoe khoang sự sủng ái của “chính chủ” dưới bài viết.

Tôi tự hành hạ mình, cứ thế lướt xem mãi.

Từng cơn đau thắt ngực.

Nhưng vẫn không thể đặt điện thoại xuống.

Cho đến khi xuất hiện một cuộc bình chọn —

Mọi người đang cá cược xem khi nào Ôn Noãn có thể “lên chính”.

Tôi nhìn con số hàng vạn người bầu chọn “trong vòng một tháng”, lòng dậy lên một cảm xúc khó tả.

Buồn cười thật đấy, từ khi nào tiểu tam lại có thể đường đường chính chính như vậy?

Tôi không nhịn được, tag tên Ôn Noãn và mắng cô ta không biết xấu hổ.

Đám fan điên cuồng tràn vào trang cá nhân, vào tin nhắn riêng.

Dùng những từ ngữ độc ác và ghê tởm nhất để sỉ nhục tôi.

Điện thoại đơ vài giây, chỉ chớp mắt tài khoản đã bị cấm phát ngôn.

Tôi ngơ ngác nhìn hàng loạt tin nhắn cứ tăng lên không ngừng.

Bỗng nhiên bật cười.

Ôn Noãn đúng là may mắn.

Được Lương Chiêu che chở, được fan dốc lòng bảo vệ.

Tôi lau nước mắt, không định đi mách với Lương Chiêu.

Lòng người đã lệch, thì là lệch.

Dù có đáng thương, có ấm ức thế nào đi nữa, cũng không đổi lại được một chút xót xa từ anh ta.

Lúc thoát khỏi trang chủ, tay lỡ ấn làm mới lại chủ đề .

Cuộc bình chọn đã bị xóa sạch sẽ, không để lại dấu vết.

Tài khoản chính thức của Tập đoàn Lương thị trong vòng nửa tiếng đã đăng thông báo.

Dùng thư luật sư ép buộc họ phải xin lỗi tôi.

Từ khóa “xin lỗi” nhanh chóng leo lên top 1 trending.

Nhìn hàng loạt những lời “xin lỗi” chen chúc nhau xuất hiện.

Tôi đột nhiên không hiểu nổi Lương Chiêu đang nghĩ gì nữa.

Anh gọi đến, tôi cũng không ngạc nhiên.

Nghe anh nhẹ nhàng nói:

“Đừng sợ.”

Sống mũi tôi bỗng cay xè.

Tối hôm đó, tôi vào bếp nấu một bàn đầy thức ăn.

Ngồi chờ Lương Chiêu trở về nhà.

04

Tận đến nửa đêm.

Cơm canh hâm lại đến lần thứ ba không thể ăn được nữa,Lương Chiêu mới về.

Không thể phủ nhận, Lương Chiêu đang ở thời kỳ đỉnh cao hấp dẫn của đàn ông:

Đẹp trai, giàu có, khí chất của con nhà gia giao.

Dù đã có vợ, anh vẫn là hình mẫu lý tưởng trong mơ của vô số phụ nữ.

Tôi nhìn anh một cái thật lâu, rồi cúi mắt xuống.

Ánh mắt rơi vào hộp quà được gói tỉ mỉ đặt trên bàn.

“Chúc mừng sinh nhật, Tiểu Hà.”

Anh mở lời, lúc đó tôi mới sực nhớ —

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 27 tôi bên anh.

Tôi lớn lên ở nhà họ Lương, là thanh mai trúc mã với Lương Chiêu.

Món quà là một sợi dây chuyền sapphire xanh đậm, trong suốt như mực.

Tôi cúi đầu, để anh đeo lên cổ.

Khoảnh khắc hiếm hoi có chút ấm áp.

Nhưng vừa quay đầu lại —

Tôi nhìn thấy khuôn mặt đáng ghét của Ôn Noãn.

Cô ta ngồi bên cạnh Lương Chiêu, cười tươi rói, ngây thơ nói:

“Gu em không tệ nhỉ? Sợi này rất hợp với chị Kỷ Hà.”

“Màu đậm thế này, chỉ có phụ nữ tầm tuổi chị Hà mới đeo được thôi.”

Cô ta lè lưỡi một cái, ra vẻ hối lỗi:

“Em không có ý nói chị già đâu, nhưng so với em thì… đúng là…”

Cô ta giơ tay, làm động tác “một chút xíu”.

Lương Chiêu bật cười, xoa đầu cô ta.

Nói: “Vốn dĩ không còn trẻ nữa rồi.

Nói thật thôi mà.”

Tôi sững người, môi mím chặt thành đường thẳng.

Trái tim vừa mềm xuống đã lập tức đông thành băng giá.

Thấy tôi không vui, mắt Ôn Noãn sáng rực.

“Dù gì anh Lương cũng là đàn ông, mua đồ chỉ biết quẹt thẻ.

Không tinh ý bằng phụ nữ tụi em đâu.

Đôi bông tai ruby chị Kỷ Hà muốn từ lâu.

Anh Lương tặng cho em rồi đó.”

Cô ta nghiêng đầu, tôi nhìn thấy ánh đỏ rực lấp lánh bên tai.

“Đẹp thật đấy.”

Tôi thành thật khen.

Toàn bộ màn trình diễn ấy khiến tôi cảm thấy mình chẳng khác gì một quả hồng mềm.

Ai cũng có thể đến mà bóp, mà nắn.

Tôi cười lạnh, đưa tay ra, túm chặt tóc cô ta, giật mạnh, kéo cô ta đến trước mặt mình.

Cô ta hét lên vì đau, móng tay bấu sâu vào mu bàn tay tôi.

Tôi giơ tay còn lại lên, trong ánh mắt sửng sốt của Lương Chiêu.

Tát cô ta một cái.

Tiếng bạt tai vang giòn.

Đến mức trong phòng khách rộng vang lên tiếng vọng nhẹ.

Làn da trắng bóc của cô ta.

Nhanh chóng hiện rõ dấu tay đỏ ửng.

“Màu đỏ này cũng đẹp đấy.”

Tôi hạ mắt, lạnh lùng nhìn cô ta:

“Phải đối xứng mới đẹp hơn.”

Ôn Noãn vùng vẫy không thoát, sợ hãi nhắm mắt lại.

Lương Chiêu siết chặt cổ tay tôi, ánh mắt nghiêm nghị, xen chút cảnh cáo:

“Người của tôi, cô dựa vào đâu mà dám động vào?”

Tôi cắn chặt môi, không buông tay.

Không khí ngột ngạt đến đáng sợ.

Ôn Noãn diễn rất giỏi.

Nước mắt lập tức rưng đầy trong mắt, như sắp rơi mà chưa rơi.

Khiến người ta không khỏi thương xót.

Lương Chiêu siết mạnh thêm một chút, ánh mắt lạnh băng:

“Kỷ Hà, xin lỗi đi.”

Lại một lần nữa.

Vì một người phụ nữ khác.

Anh ta ép tôi phải cúi đầu.

Tôi nghiến răng, ghé sát tai anh ta, nói đầy căm hận:

“Đồ trộm cướp, hèn hạ, các người không xứng.”

Anh ta nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi, thoáng ngẩn người, nhíu mày:

“Em xin lỗi đi, chuyện này sẽ kết thúc.”

Tôi không thèm.

Tôi nghiến chặt răng hàm, ngẩng đầu cứng cổ, cố chấp đối đầu với anh ta.

Ánh mắt Lương Chiêu như nổi bão, anh ta từng ngón, từng ngón một, gỡ tay tôi đang túm lấy Ôn Noãn ra.

Dù tôi có dùng bao nhiêu sức cũng không thắng nổi anh.

Anh bế ngang Ôn Noãn lên, cúi đầu nhìn tôi như ban lệnh:

“Tôi sẽ dọn về đây.”

Tôi và Ôn Noãn sắp phải sống chung một mái nhà.

Thật nực cười.

Similar Posts

  • Nửa Đời Gồng Gánh

    Kết hôn với Lục Hạc Thư suốt ba mươi lăm năm, tôi chưa từng một lần được ngồi vào bàn ăn cùng cả nhà.

    Bàn chỉ có bốn chỗ, đã dành cho chồng, con trai, con dâu và cháu trai, hoàn toàn không có chỗ cho tôi.

    Nấu xong món cuối cùng, cả nhà ăn gần xong rồi.

    Tôi chỉ gắp mấy miếng rau, ôm bát ngồi thu lu ở ghế sô-pha.

    Đợi mọi người ăn xong, tôi mới dọn bàn, rửa bát, chùi nồi.

    Làm hết việc, Lục Hạc Thư gọi tôi vào thư phòng, bắt tôi báo cáo từng khoản chi tiêu.

    “Thứ hai mua súp lơ hết bốn đồng tám.”

    “Thứ ba mua tôm hết hai mươi đồng sáu, còn mua hộp bút chì cho cháu, khoảng hơn ba mươi.”

    Lục Hạc Thư đẩy gọng kính, chất vấn tôi tiêu hoang:

    “Đừng nói khoảng, chính xác là ba mươi đồng mấy?”

    Chị gái từ nước ngoài về, rủ tôi đi nhà hàng năm sao.

    Tôi lúng túng, tìm không ra nổi một bộ quần áo tử tế.

    Cho đến khi tôi tìm thấy cuốn sổ đỏ.

    Ngôi nhà dưỡng già tôi tằn tiện cả đời, cùng Lục Hạc Thư góp tiền mua…

    Tên chủ sở hữu lại là anh ta và mối tình đầu của anh ta.

    Tôi ngồi sững, nghĩ cả đời mình lao lực rốt cuộc là vì ai.

    Trong nhà hàng năm sao, chị gái nói với tôi:

    “Chị cả đời không kết hôn, lo nhất là em. Nếu em ly hôn, toàn bộ tài sản hơn trăm triệu của chị sẽ để lại cho em.”

  • Tôi Không Còn Là Cố Phu Nhân

    Ngày bản thỏa thuận ly hôn được gửi đến, màn hình điện thoại đang đẩy lên một tin tức tài chính:

    Chủ tịch tập đoàn Cố thị Cố Thừa Tiêu cùng tình mới tham dự tiệc từ thiện, đàng gái nghi vấn đã m/ ang th/ ai.

    Trong ảnh đính kèm, anh ôm lấy người phụ nữ tên Tô Vũ Nhu đó, dịu dàng giúp cô ta ngăn cản các phóng viên.

    Chiếc áo vest của anh khoác trên vai cô ta, giống hệt như những gì anh đã làm vào bảy năm trước, khi lần đầu tiên anh đưa tôi tham dự một sự kiện công khai sau khi chúng tôi vừa kết hôn.

    Tôi tắt điện thoại, cầm bút máy lên, ký tên mình vào trang cuối cùng của bản thỏa thuận.

    Lâm Vãn Tình.

    Ba chữ vốn được viết một cách thanh tú từ bảy năm trước, giờ đây đã trở nên sắc sảo, lạnh lùng.

    Quản gia Chú Trần đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi: “Phu nhân, tiên sinh cậu ấy…”

    “Tối nay anh ta sẽ không về đâu.”

    Tôi bình thản cho bản thỏa thuận vào túi hồ sơ,

    “Chú Trần, giúp cháu dọn dẹp đồ đạc trong thư phòng một chút, những thứ cháu cần mang đi không nhiều.”

    “Phu nhân, người định đi thật sao?”

    “Từ hôm nay trở đi, hãy gọi cháu là Lâm tiểu thư.”

    Tôi đứng dậy, nhìn ra ánh đèn neon của thành phố ngoài cửa sổ, “Bảy năm rồi, nên kết thúc thôi.”

  • Khi Hoàng Yến Hóa Phượng Hoàng

    Đến cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết, Ở thành phố Thượng Hải, Thẩm Đình Vãn là người phụ nữ không ai dám đụng vào.

    Bởi vì bên cạnh tôi, lúc nào cũng có ba “vị thần hộ mệnh” không bao giờ vắng mặt.

    Chồng tôi – Cố Thời Dạ, là luật sư hàng đầu trong giới pháp lý ở cảng thành.

    Miệng lưỡi sắc bén, nhưng chưa bao giờ thắng tôi trong một cuộc cãi vã nào.

    Thanh mai trúc mã – Bùi Mạc Ngôn, là Tổng thanh tra của Sở cảnh sát.

    Từ nhỏ anh ấy đã nói, muốn trở thành cảnh sát giỏi nhất thế giới, để có thể bảo vệ tôi thật tốt.

    Em trai tôi – Thẩm Mục Ưu, mới mười lăm tuổi đã tiếp quản gia tộc Thẩm thị.

    Một mình đứng ra chắn mọi mũi dùi trong giới hào môn, cưng chiều tôi thành một công chúa không biết thế sự là gì.

    Năm tôi hai mươi chín tuổi, đúng ngày sinh nhật, Tôi cầm que thử thai hiện hai vạch đứng trong nhà hàng suốt mười hai tiếng.

    Thứ tôi đợi được lại là…

    Thi thể của em trai – người vì nghĩa mà ra tay giúp đỡ, cuối cùng bị phản sát.

    Và cả người chồng mà tôi tin tưởng nhất – Cố Thời Dạ – đứng trên vành móng ngựa, Nhận bào chữa cho chính tên hung thủ đã giết em trai tôi.

    Tôi phát điên chất vấn, Nhưng Bùi Mạc Ngôn lại đích thân lấy còng số 8, còng tôi vào lan can cầu thang.

    “Đình Vãn, đừng làm loạn nữa.”

    “Mục Ưu mất rồi, em vẫn còn bọn anh, vẫn còn là bà Cố.”

    “Còn Tuyết Quyên, cô ấy chỉ có một người thân là em trai thôi.”

  • Trở Lại Thập Niên 80, Vạch Mặt Kẻ Phụ Tình

    Người chồng trí thức, từng là thanh niên trí thức xa nhà suốt ba mươi năm, nay thành giáo sư danh tiếng.

    Anh ta đón cả nhà lên thủ đô Bắc Kinh hưởng phúc, chỉ trừ lại tôi – người vợ tào khang đã ở quê chăm sóc mẹ chồng liệt giường suốt ba mươi lăm năm.

    Ngày thứ 108 bị cả nhà lạnh nhạt, tôi vì lao lực quá độ mà ngất xỉu trong căn nhà đất ở vùng quê.

    Cảm nhận được mình không còn sống được bao lâu nữa, tôi cố liên hệ bằng được với người chồng trên thành phố, gọi cuộc điện thoại cuối cùng:

    “Sau khi em chết, hãy an táng em cạnh bố mẹ ruột nhé.”

    Nhưng sau khi tôi qua đời, thi thể lại bị Trần Gia Vệ vứt vào núi hoang, rồi quay đầu lên Thượng Hải rước mối tình đầu tổ chức hôn lễ linh đình.

    Họ sống trong ngôi nhà tổ của nhà họ Lâm – nhà tôi, tiêu xài tài sản bố mẹ tôi vất vả nửa đời tích góp.

    “Cuối cùng cũng đợi được cô ta chết, giờ chúng ta có thể đường đường chính chính bên nhau rồi.”

    “May mà cô ta nuôi con giúp chúng ta, anh mới có thể dùng tài nguyên nhà cô ta mà đi đến được hôm nay, tính ra cũng không thiệt.”

    “Chỉ tiếc là, chúng ta không thể yêu nhau vào thời điểm đẹp đẽ nhất.”

    Còn tôi lại đem những năm tháng đẹp nhất cuộc đời mình dâng hiến hết cho anh ta!

    Nỗi oán hận chất chồng khiến tôi không cam lòng rời khỏi thế gian.

    Lần nữa mở mắt, tôi đã quay về đúng ngày đính hôn với Trần Gia Vệ.

  • Đầu Thai Nhầm Nhà Tài Phiệt

    Trước khi đầu thai ở địa phủ, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ cô bạn thân.

    Cô ấy kích động nói với tôi:“Bạn yêu à, tôi nạp tiền cho cậu rồi! Đốt cho cậu hẳn 999 tỷ đó!”

    “Tôi cho cậu đầu thai vào một gia đình tài phiệt, mà nữ chủ nhân trong nhà đó chính là hung thủ đời trước hại chết cậu!”

    “Đừng hành động bừa! Bình tĩnh dưỡng sức, chờ tôi tới!”

    Lời còn chưa dứt, trước mắt tôi liền lóe lên một luồng sáng ấm áp, và tôi đã được sinh ra ngay trong phòng sinh.

    Ngay hôm đó, tôi được đón về biệt thự nhà họ Cố.

    Một người phụ nữ ăn diện tinh tế bước đến, ôm lấy tôi, nở một nụ cười giả tạo:

    “Gọi~ mẹ~ đi~”

    Chắc hẳn cô ta chính là người đã hại chết tôi mà bạn thân nói đến.

    Tôi run rẩy giơ bàn tay bé xíu lên, giơ ngón giữa về phía cô ta.

    Mím môi, giọng non nớt nói:

    “Gọi… mẹ… cô…!”

  • Đóa Hoa Vô Danh

    Tôi và Lương Đình Sinh đang tắm trong phòng thì đột nhiên có người gõ cửa phòng.

    Lương Đình Sinh rửa tay, khoác áo choàng tắm rồi đi ra mở cửa. Không ngờ, sữa tắm trên người tôi chảy xuống đất khiến chân trượt ngã.

    Trong lúc hoảng loạn, tôi ấn vào công tắc vòi hoa sen, nước chảy “rào rào” tuôn xuống.

    “Chú… chú à… trong phòng chú, có… có người sao ạ?”

    Một giọng nói kinh ngạc xuyên qua cánh cửa, xen lẫn tiếng nước, truyền vào tai tôi.

    Tôi cũng rất bất ngờ. Bởi vì, người ngoài cửa là vị hôn phu của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *