Từ Biệt Quá Khứ

Từ Biệt Quá Khứ

Ta và Doãn Thiệu bên nhau hơn mười năm, tình nghĩa đế hậu, thiên hạ đều biết.

Người kia thân là thiên tử, vậy mà lại cam lòng khuỵu gối giữa hai chân ta.

Lúc thần trí mê loạn, hắn nâng cằm ta, đôi mắt say lờ đờ:

“Tuy trẫm không thể phong nàng làm hậu…

Nhưng những việc chưa từng vì hoàng hậu mà làm, nay trẫm đều vì nàng mà làm cả.

Tiểu lộc của trẫm, nay đã nguôi giận chưa?”

Ta như trúng sét đánh, giật mình đẩy hắn ra, hoảng hốt bỏ đi không ngoái đầu lại.

Bởi lẽ, “tiểu lộc” trong lời hắn, chính là nữ nhân mang thai được hắn đưa vào cung ba tháng trước – kẻ hiện tại đang được sủng ái vô vàn, phong làm Nhuyễn quý phi.

Ta bật cười, cười đến đau thấu ngũ tạng lục phủ.

Doãn Thiệu à, chàng có hay biết, đêm nay chính là lần cuối cùng trong kiếp này ta và chàng sánh duyên.

Từ đây về sau, dù lên tận trời xanh hay rơi xuống hoàng tuyền, đôi ta cũng không còn cơ hội tái ngộ.

1

Huyết trân châu, thiên hạ khó tìm.

Mà viên huyết trân châu Bắc Hải to bằng trứng câu kia, lại càng trân quý có một không hai.

Sứ thần nâng hộp gấm ngang đầu, cung kính dâng lên:

“Đây là viên huyết trân châu duy nhất trong hoàng cung Bắc Hải, nay kính dâng làm lễ mừng, thỉnh Hoàng hậu Đại Lương nhận cho.”

Hôm nay là sinh thần ba mươi tuổi của ta.

Cũng là năm thứ mười hai ta hạ sơn, cùng Doãn Thiệu chinh chiến dựng nên giang sơn.

Tự hỏi lòng mình, ta xứng đáng nhận lấy lễ vật hậu hĩnh này.

Yến tiệc trong cung, quần thần đều lộ vẻ kinh diễm, ngay cả Thẩm Thanh Nhã đang ngồi cạnh Doãn Thiệu cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng, còn chưa kịp để Vân Linh bên cạnh ta tiếp nhận lễ vật, một giọng nói mềm mại, kiều mị đã vang lên từ phía đối diện:

“Bệ hạ, viên trân châu này tròn trịa sáng ngời, Nhã nhi thật sự rất thích.

Nghe nói đặt ngọc trai dưới gối còn giúp an thần nữa. Dạo gần đây hài nhi trong bụng luôn quậy phá khiến Nhã nhi giữa đêm hay bừng tỉnh trong mộng…

Hoàng hậu nương nương, chắc là cũng chẳng thiếu một viên châu này đâu nhỉ?”

Quần thần nhất thời im bặt.

Sứ thần sắc mặt lộ rõ vẻ bất mãn:

“Đây là lễ mừng thọ do đích thân Bắc Hải đế dâng tặng Hoàng hậu Đại Lương. Nương nương, hành động này e là có phần không thỏa đáng?”

Vậy mà bên cạnh ta, Doãn Thiệu chỉ khẽ bật cười một tiếng.

Được đế quyền nuôi dưỡng, tuổi vừa ngoài ba mươi hắn lại càng thêm phần trầm ổn nghiêm nghị, không hề có dấu hiệu phong sương.

Khi hắn quay đầu nhìn sang, vẫn là mày kiếm mắt sáng như sao, so với mười năm trước không chút thay đổi.

Chỉ có một điều khác biệt—trong đáy mắt ấy, đã không còn bóng hình ta.

“Hoàng hậu tất nhiên chẳng phải người hẹp hòi.”

Dứt lời, phất nhẹ tay áo, viên trân châu kia liền được người dâng đến trước mặt Thẩm Thanh Nhã.

Nàng ta yểu điệu dịu dàng đứng dậy cảm tạ thánh ân, rồi vui mừng nhào vào lòng hắn:

“Nhã nhi biết mà, bệ hạ thương Nhã nhi nhất!”

Sứ thần tức tối quay về chỗ ngồi.

Bên cạnh ta, Vân Linh cũng trừng mắt nhìn nàng ta đầy giận dữ.

Thế nhưng Thẩm Thanh Nhã lại như chẳng hề hay biết, cứ rúc vào người Doãn Thiệu làm nũng không ngơi.

Thiếu nữ mười sáu, quả thật như đóa hoa vừa chớm nở, kiều mỵ khiến người ta sinh lòng thương xót.

Huống chi hôm nay nàng ta vừa được chẩn ra hỉ mạch, lập tức được phong làm Nhuyễn quý phi.

Yến tiệc sinh thần của ta, rốt cuộc lại biến thành tiệc mừng nàng ta mang long chủng, thăng quý vị.

Mà Doãn Thiệu không biết—

Yến tiệc đêm nay, e rằng chính là tiệc sinh thần cuối cùng trong đời ta.

2

“Nương nương, còn viên huyết trân châu kia…”

Tan tiệc, Vân Linh nóng lòng đi bên cạnh ta, thấp giọng thì thầm:

“Ngài không định nói rõ với bệ hạ, đòi lại hay sao?”

Ta cố nén cơn rét buốt lan khắp tay chân, siết chặt chiếc áo choàng trên vai.

“Thôi vậy, phương thuốc cổ ấy vốn chẳng thể kiểm chứng. Dẫu có lấy được vào tay, cũng chỉ là cầu một phần vạn hy vọng… e rằng, vẫn chẳng thể trị được bệnh của ta.”

Bất chợt cơn gió đêm lướt qua, hai chiếc cung đăng trong tay cung nữ trước mặt bị thổi tắt.

Dù trăng sáng treo cao trên đầu, nhưng con đường dài nơi Trung Cung trước mắt lại mờ mịt hẳn đi, tựa hồ chẳng còn thấy rõ lối đi.

“Nương nương—!”

Trước khi ngất lịm, ta chỉ kịp nghe một tiếng kinh hô từ Vân Linh.

Lần nữa tỉnh lại, ta đã nằm trong Phượng Nghi cung.

“Nàng tỉnh rồi.”

Doãn Thiệu cao lớn thẳng tắp, đứng bên giường ta, hai tay chắp sau lưng.

Thuở trước, mỗi lần ta trọng thương nằm liệt, mỗi lần tỉnh dậy đều thấy hắn gục bên mép giường, siết chặt tay ta, trong giấc mộng cũng không chịu buông.

Chỉ cần ta hơi nhúc nhích đầu ngón tay, hắn lập tức tỉnh lại, ôm chầm lấy ta, như muốn đem ta hòa vào xương máu hắn. Hắn thì thầm rằng cuối cùng ta cũng tỉnh rồi, lại hằn học đe dọa ta lần sau không được dọa hắn như thế nữa.

Thế mà nay… chẳng biết từ khi nào, khoảng cách giữa ta và hắn đã xa đến vậy.

Giờ khắc này, hắn đứng cao nhìn xuống, mắt hơi nheo lại, ánh nhìn mang theo tia bất mãn:

“Chỉ là một viên trân châu, cũng đủ khiến nàng tức giận đến ngất xỉu sao?”

Ta khoác áo ngồi dậy, xuống giường hành lễ.

Hắn lại không hề đỡ ta, chỉ nhàn nhạt nói:

“Hài tử trong bụng Nhã nhi liên quan đến quốc bản, lẽ ra nên được thiên hạ đồng chúc.

Lần này nàng ấy xin lễ mừng sinh thần của nàng, tuy có phần tuỳ hứng, nhưng cũng chẳng phải chuyện to tát. Nếu nàng không cam lòng, trong khố vẫn còn vô số trân bảo quý hiếm, tùy nàng chọn lấy.

Nàng là Trung Cung hoàng hậu, nên chiếu cố tốt cho nàng ấy và hoàng tự. Hiện giờ nàng ấy đang mang thai, nàng nhường nhịn một chút thì đã sao?

Trẫm từng nói sẽ không phế hậu, vị trí này vĩnh viễn là của nàng, nàng nên thấy mãn nguyện mới phải.

Lần sau, chớ lại dùng chiêu giả vờ ngất này để tranh sủng nữa.”

Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Từ đầu đến cuối, cũng không cho ta được miễn lễ.

Vân Linh vội vàng tiến lên, đỡ ta từ nền đất lạnh lẽo đứng dậy, thấy thân thể ta mềm nhũn vô lực, trong mắt nàng ánh lên tia nước:

“Nương nương… hay là người nói với bệ hạ đi!”

“Không cần…”

Ta tựa vào gối mềm, chẳng hiểu vì sao, lại bật cười.

“Nay hắn ôm mỹ nhân trong lòng, sắp làm phụ thân… cần gì ta phải nói với hắn những lời chẳng lành này?”

3

Thẩm Thanh Nhã, là người được đưa vào cung ba tháng trước.

Sự xuất hiện của nàng ta khiến cả Đại Lương chấn động.

Bởi trước khi nàng đến, hậu cung của Doãn Thiệu—chỉ có một mình ta.

Năm ta mười tám tuổi, cũng là khi Doãn Thiệu còn là chất tử của Đại Lương, ta đã gặp hắn.

Thuở ấy, lão hoàng đế Đại Lương bệnh trọng, hắn từ hoàng cung Bắc Hải giết đường máu trở về, định đoạt lại ngai vàng, chẳng may trọng thương, ngã xuống tuyết phủ dưới chân Thiên Sơn.

Chính ta đã đem thân thể đầy máu của hắn về Thiên Sơn dưỡng thương.

Sau đó, cũng chính ta, bất chấp sư phụ ngăn cản, theo hắn hạ sơn trở lại Đại Lương, chiêu binh mãi mã, đấu trí đấu lực suốt ba năm, mới có thể giúp hắn giành lấy vị trí Thái tử.

Khi phong ta làm hậu, quần thần đồng loạt phản đối.

Nhưng hắn lại cố chấp nắm tay ta, bước lên tường thành, hướng về thiên hạ mà tuyên bố:

“Cả đời này của trẫm, chỉ yêu một mình nàng.”

Dù ta trọng thương trong loạn biến, dẫn đến không thể sinh con, hắn cũng chưa từng có ý bỏ rơi.

Bảy năm đăng cơ, triều đình không ít lần dâng tấu khuyên hắn mở rộng hậu cung, nhưng đều bị hắn dùng một chữ “Giết” mà bác bỏ.

Cho đến ba tháng trước, trong lần Doãn Thiệu vi hành vi phục, ngẫu hứng đi săn, vô tình bắn chết một con tiểu lộc được Thẩm Thanh Nhã nuôi trong rừng.

Nghe nói khi ấy nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ, níu lấy vạt áo hắn, đòi hắn phải đền mạng cho tiểu lộc.

Làm náo loạn đến mức thị vệ không ai dám tiến lên.

Thế nhưng, khi trông thấy vết sẹo cũ nơi ngực Doãn Thiệu, nàng ta lại giật mình buông tay, đôi mắt ngấn lệ trong veo nhìn hắn hỏi:

“Có đau không?”

Doãn Thiệu hỏi nàng là thiên kim tiểu thư nhà ai, nàng ta lại ấp a ấp úng, không chịu nói.

Mãi sau này mới biết, thì ra là đích nữ của tri phủ bản địa, vì gia giáo nghiêm ngặt, mỗi ngày chỉ có thể lén ra rừng vào lúc chạng vạng, để thăm con tiểu lộc mà nàng yêu quý.

Nửa tháng đó, Doãn Thiệu giấu thân phận, mỗi chiều đều hẹn nàng ở trong rừng, cùng nàng lập mộ, tụng kinh siêu độ cho tiểu lộc, lại cùng nàng đi tìm một con thú cưng khác thay thế.

Tìm rồi tìm, lại thành ra cùng nhau ngắm núi non hồ biếc, thưởng chim hót hoa cười.

Thị vệ tâm phúc năm xưa từng nghĩ đến ta, lòng không đành, cả gan hỏi hắn có định nạp phi hay không.

Hắn trầm mặc rất lâu, mới chỉ thở dài nói một câu:

“Hoàng hậu tuy anh khí oai hùng, nhưng sát ý quá nặng. Ở bên nàng, rốt cuộc có phần nặng nề.

Con người sống một kiếp, không thể chỉ có đao kiếm sa trường, cũng nên có cả hoa nở chim ca.”

Ngày hắn đưa nàng ta hồi cung, gần như đem cả thân thể nàng bảo vệ trong lòng.

Rõ ràng ta chưa làm gì cả.

Thậm chí—còn chưa kịp mở miệng nói một câu.

Hắn đã lạnh giọng nói với ta:

“Lan Vận, nàng ấy không phải người ngươi có thể động vào.”

Nhưng hắn không biết, khi ấy ta vừa tự chẩn ra mạch tuyệt.

Thân thể đã như tro tàn, còn đâu sức lực… để động đến người trong tim hắn?

Thẩm Thanh Nhã thì lại khác—núp sau lưng hắn, dáng vẻ e dè yếu đuối, thế nhưng lời nàng thốt ra lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài nhu nhược ấy.

Vừa như ngây thơ, lại như táo bạo:

“Bệ hạ, đây chính là hoàng hậu của người sao? Thiếp nghe nói, người chỉ nhỏ hơn mẫu thân thiếp có hai tuổi thôi.

Không sao đâu, bệ hạ. Khi ở nhà, mẫu thân cũng rất nghiêm khắc với thiếp. Nhã nhi đã quen rồi. Thiếp nghĩ, nữ nhân ở tuổi này… chắc đều như thế cả.”

Doãn Thiệu nghe xong, lại bật cười.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài của nàng:

“Có trẫm ở đây, sẽ không để ai trong cung dám làm khó nàng.”

Similar Posts

  • Người Mẹ Đến Từ Ngày Hôm Ấy

    Ngày hôm đó, trời tuyết rơi trắng xóa, ta nhặt được mẹ.

    Bà bị người ta như quăng một mảnh giẻ rách ra khỏi xe ngựa.

    Bậc quyền quý hất rèm xe lên, lạnh lùng:

    “Đã không biết lỗi, thì hãy đứng ngoài kia mà tĩnh tâm. Bao giờ biết lỗi, thì trở về, quỳ trước phu nhân mà tạ lỗi.”

    Người nhỏ nhắn trên gối ông ta, gương mặt cũng lạnh như băng:

    “Ngươi còn chẳng phải thiếp, sao dám vọng tưởng làm mẫu thân ta? Không được lén nhìn ta nữa.”

    Xe ngựa đi rất lâu, mẹ vẫn không động đậy.

    Ta vừa kéo vừa dìu bà về nhà.

    “Phụ thân! Ta nhặt được mẹ bị người ta bỏ đi rồi!”

    “Ta có mẹ rồi!”

    Phụ thân vung gậy quát:

    “Lưu Tiểu Tào! Ngươi lại nhặt cái gì về nữa hả!”

    Ta buộc lòng thả mẹ xuống, chạy trốn:

    “Phụ thân! Ta không nhặt bừa! Ta nhặt mẹ cho riêng mình!”

    Tuyết rơi nửa tháng trời, gió bắc thổi vào thân thể như dao nhỏ cắt thịt.

    Nếu ta không nhặt mẹ về, bà nhất định đã chết cóng rồi.

    Đây rõ ràng là việc nghĩa hiệp!

    Ta thở hổn hển trốn sau bàn:

    “Lưu Đại Châu! Quan phủ đã cấm đánh trẻ con! Ngày mai ta sẽ đi cáo quan!”

    Lưu Đại Châu giận đến nỗi lông mày dựng đứng.

    Mẹ dưới đất bất ngờ rên lên một tiếng:

    “Tê nhi…”

    Ta lao tới:

    “Mẹ! Mẹ không sao chứ!”

    Lưu Đại Châu gõ vào đầu ta:

    “Đừng la lối!”

    Ông cẩn thận dìu mẹ lên giường, ra lệnh cho ta lau mặt và tay cho bà.

    Khuôn mặt mẹ sưng vù, máu đông lại thành từng mảnh băng trên gò má.

    Đôi bàn tay đầy vết nứt, quần áo thì mỏng manh chẳng đủ che thân.

    Ta phẫn nộ:

    “Hai cha con nhà họ mặc áo dày, còn đốt than trong xe ngựa! Sao lại để mẹ ta mặc thế này! Còn quẳng bà giữa tuyết, mẹ sẽ chết mất!”

    Lưu Đại Châu lặng im một lát:

    “Ngươi nhặt bà ở đâu? Ngày mai chúng ta sẽ đưa bà trở về.”

    Ta ôm chặt cánh tay mẹ:

    “Đường phố đầy mèo chó hoang, sao mẹ lại không thể là ‘hoang dã’? Ta muốn mẹ, Lưu Đại Châu! Ngươi không được đưa bà đi đâu hết!”

    Lưu Đại Châu đúng là kẻ xấu xa.

    Trước kia, mấy con mèo ta nhặt về đều bị y lén vứt đi, bảo rằng mèo sẽ phá hỏng hàng hóa.

    Lần này ta quyết không để y lén bỏ rơi mẹ ta nữa.

    Ta rúc sát bên mẹ, nắm chặt tay áo bà.

  • Gả Cho Trấn Quốc Hầu Khắc Thê

    Ta là thứ nữ của một vị quan kinh thành ngũ phẩm.

    Một kẻ vô hình không được phụ thân sủng ái, mẫu thân lại mất sớm.

    Cho đến khi Tấn Quốc hầu Tiêu Dật đích thân tới cửa cầu hôn.

    Hắn là một góa phu trung niên, đã chết năm người vợ, trong nhà còn có tám đứa con.

    Đích tỷ nàng khóc lóc, làm ầm ĩ, rồi treo cổ, quyết sống quyết chết không chịu gả.

    Chủ mẫu đảo mắt một vòng, liền quay sang nàng.

    “Tấn Quốc hầu nói muốn cưới nữ nhi nhà ta, nhưng cũng đâu có chỉ rõ là muốn cưới ai. Châu Châu cũng được ghi dưới danh nghĩa ta mà.”

    Nàng lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, vị tú tài chưa cưới của ta vẫn còn đang đợi ta đây.”

    Trên đỉnh đầu lại bỗng hiện lên một hàng chữ phát sáng:

    “Nha đầu ngốc, mau mau đồng ý đi!”

    “Đó chính là hầu phu nhân nhất phẩm đấy, không cần hầu hạ cha chồng mẹ chồng, vô đau vô ốm mà làm mẹ, bạc tiêu không hết, sống đời nằm yên thắng lớn, bỏ lỡ là không còn nữa!”

    “Mà tên tú tài kia lại là phượng hoàng nam, ngoài mặt nho nhã, trong bụng lang sói. Gả cho hắn, ngươi cứ chờ mà chẻ củi giặt áo, làm trâu làm ngựa!”

    Ai đang nói chuyện với nàng.

    Chẳng lẽ là thần tiên nương nương.

    Nàng đây, tuy chí lớn chẳng có bao nhiêu, cũng chẳng thông minh cho lắm.

    Nhưng được cái là biết nghe lời nhất.

  • Cuộc Chiến Trôi Vào Dĩ Vãng

    Lần thứ ba cậu bạn thanh mai trúc mã nhắc đến cô bạn học nghèo đó, tôi bật cười trêu chọc.

    “Cậu nói xem, có phải cô ấy thích cậu không?”

    Khuôn mặt anh bỗng nghiêm lại, nói với tôi đầy chân thành.

    “Âm Âm, đừng nói đùa như thế. Cô ấy không giống chúng ta. Đừng coi thường bất kỳ ai đang cố gắng.”

    Tôi ấm ức lè lưỡi.

    Cuối cùng, hai người họ cùng nhau vào học ở học viện âm nhạc tốt nhất trong nước.

    Còn tôi thì bỏ cây đàn violin, sang nước ngoài học tài chính.

    Cuộc chiến giữa đóa hồng đỏ và hồng trắng, sớm đã trôi vào dĩ vãng.

    Ngày tôi trở về nước, anh mời tôi ăn cơm, gắp cho tôi một miếng cá.

    Tôi vô thức gạt nó sang một bên.

    Anh khựng lại, im lặng rất lâu.

  • Chuyện Tình Oan Gia

    Ta với Lâm Cẩm Trình từ nhỏ đã là oan gia.

    Hai đứa đánh nhau, cha hắn bắt hắn nhận lỗi với ta, cha ta cũng ép ta phải xin lỗi hắn.

    Ai ngờ tên tiểu tử này vừa quỳ đã dập đầu xin lỗi.

    Ta sợ tổn thọ, vội vàng quỳ xuống dập đầu trả.

    Nào ngờ vừa mới cập kê, thánh thượng vung tay ban hôn luôn cho hai chúng ta.

  • Bị Chị Dâu Sắp Cưới Xem Như Kẻ Thứ Ba, Tôi Giận Rồi

    Chỉ vì gửi cho anh Tô Hạo Nhiên một câu “mê-mê-đa”*, tôi bị chị dâu sắp cưới hiểu nhầm là kẻ thứ ba.

    Chị ấy dẫn theo một đám “hội đánh kẻ thứ ba” xông tới trường mắng chửi tôi, đập phá đồ đạc của tôi.

    Thậm chí còn đánh tôi đến mức đầu chảy máu.

    Tôi ôm lấy vết thương đang rỉ máu, lạnh lùng nhìn chị ấy, đồng thời gọi điện cho anh tôi:  “Anh, nếu em còn sống thì vợ anh đừng hòng bước vào nhà”

    *么么哒: Nó tương đương với hành động “hôn gió” hoặc “chu môi hun nhẹ”, mang hàm ý tình cảm, chiều chuộng, yêu thương.

  • Chồng Tôi Phải Lòng Cô Lễ Tân Của Công Ty

    Kết hôn mười hai năm, chồng tôi – người có thu nhập lên đến hàng chục triệu – lại phải lòng cô lễ tân mới vào làm ở công ty.

    Cô ấy gần bốn mươi, không xinh đẹp bằng tôi, dáng người cũng chẳng bằng, vậy mà chỉ trong nửa năm đã mang lại cho anh ấy một giá trị tinh thần to lớn.

    Tôi mệt mỏi nghe anh nói:

    “Ly hôn thì nhà, xe anh để lại hết cho em.

    Thẩm Tri Ngư, em có thể buông tha cho anh không?”

    Tôi cụp mắt, giọng nhẹ nhàng:

    “Được.”

    Sau đó, tôi mua một cuốn lịch, khoanh tròn một ngày.

    Đếm ngược đến ly hôn: 30 ngày.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *