Em Thích Anh Mà

Em Thích Anh Mà

Sau khi quen với Trần Dã, tôi cứ suốt ngày nói “Em thích anh mà” như câu cửa miệng.

Phản ứng của Trần Dã cũng dễ thương lắm. Tay đút túi, giả vờ lạnh lùng ngầu ngầu, nhưng thật ra tai thì đỏ rực cả lên.

Tôi chìm đắm trong một mối tình ngọt ngào.

Cho đến khi một đoạn ghi âm mang tên “Lời ong bướm của con chó tình si Lâm Sơ Hạ” lan truyền khắp trường với tốc độ chóng mặt.

Phần đầu là giọng tôi, nũng nịu, chân thành, rạng rỡ: “Em thích anh.”

Phần sau lại là giọng Trần Dã, hờ hững than phiền: “Nếu không phải để giúp Diêu Diêu giành lại hạng nhất khối, thì anh chả buồn phí công chơi trò yêu đương với Lâm Sơ Hạ. Ngày nào cũng nghe cô ta yêu với chả đương, anh phát ngán muốn nôn luôn rồi.”

Ồ…

Thì ra, tai đỏ không có nghĩa là rung động. Thì ra, thích một người… cũng có thể là diễn kịch.

Tôi không làm loạn, không níu kéo. Nhanh chóng làm thủ tục chuyển trường, lặng lẽ biến mất khỏi thế giới của Trần Dã.

Một năm sau, Trần Dã – người đã tìm tôi đến phát điên – Bất ngờ nhìn thấy một video cực hot trên mạng, quay cảnh hai tân sinh viên của Thanh Bắc tỏ tình công khai, ngọt đến sâu răng.

Cô gái xinh đẹp mỉm cười nói: “Em thích anh.”

Chàng trai tuấn tú, mặt đỏ bừng, vừa nghiêm túc, vừa cố chấp lại có chút trẻ con, nhấn mạnh: “Anh thích em còn nhiều hơn em thích anh gấp trăm lần.” “Nhiều hơn hôm qua, và vẫn chưa bằng ngày mai.”

1

Đêm hôm đó, tôi lại giành được hạng nhất toàn khối.

Một đoạn ghi âm mang tên “Lời ong bướm của con chó tình si Lâm Sơ Hạ” bị ai đó đăng lên nhóm lớp.

Thấy tiêu đề có tên mình, lòng tôi chợt trĩu xuống.

Tôi hồi hộp bấm vào nghe.

Phần đầu là giọng tôi nũng nịu, chân thành, rạng rỡ: “Em thích anh.”

Phần sau là tiếng Trần Dã, hững hờ than thở: “Nếu không phải để giúp Diêu Diêu lấy lại hạng nhất, anh chả buồn phí sức đóng vai bạn trai của Lâm Sơ Hạ đâu.” “Ngày nào cũng nghe cô ta nói yêu yêu yêu, anh phát ói luôn rồi.”

Tôi bất chợt siết chặt tay. Móng tay đâm vào lòng bàn tay, đau nhói.

Nhưng tôi lại càng siết chặt hơn. Như thể muốn dùng nỗi đau thể xác để lấn át nỗi đau sâu trong tim.

Trong nhóm lớp, mọi người bắt đầu điên cuồng spam tin nhắn.

“Lâm Sơ Hạ đúng là kiểu chó tình si thật ấy, tôi còn từng nghe cô ta nói thích anh Dã tận mấy lần cơ.”

“Buồn cười ghê, cuối cùng chó tình si cũng chẳng có gì cả.”

“Chưa từng thấy cô gái nào bám người ta đến mức rẻ mạt như vậy luôn!”

“Ơ nhưng chẳng phải Trần Dã là người theo đuổi Lâm Sơ Hạ trước sao? (Đừng mắng tôi, mắng tức là thừa nhận đúng đó!)”

“Tôi nói rồi mà, Trần Dã làm vậy là vì Thẩm Diêu, quen với Lâm Sơ Hạ để cô ta phân tâm, sa sút thành tích, để Diêu Thần vươn lên!”

“Lúc đó tôi còn thấy lạ, kiểu ‘cô trời ban’ như Lâm Sơ Hạ sao thắng nổi ‘thanh mai’? Hóa ra là trúc mã nhẫn nhịn chịu nhục, làm nội gián bên cạnh trời ban!”

“Couple thanh mai trúc mã đúng là đỉnh! Còn cái cô trời ban kia cút đi cho rồi!”

“Trước khi Lâm Sơ Hạ chuyển trường đến, Diêu Thần luôn vững vàng giữ vị trí nhất khối. Từ lúc cô ta xuất hiện, Diêu Thần mất hạng nhất, nếu là tôi thì tôi cũng tức!”

“Thật sự rất phiền phức! Mở miệng thì ‘anh dễ thương quá’, ngậm miệng thì ‘em thích anh lắm nha’, ủa cho hỏi ai mượn? Cô ta tưởng mình là ánh dương hoạt bát tỏa sáng chắc?”

“Ai hiểu được cảm giác, người mà mình ghét từ lâu cuối cùng cũng bị cả thiên hạ nhìn thấu!”

Mọi người hóng drama với tâm trạng cực kỳ hứng khởi.

Hoàn toàn quên mất tôi – nhân vật chính – cũng đang có mặt trong nhóm.

Hoặc có lẽ… Việc tôi có ở đó hay không, vốn dĩ chẳng quan trọng.

Tôi và Thẩm Diêu là hai kiểu người khác nhau.

Cô ấy là lớp trưởng, ngoan ngoãn, học giỏi, là hình mẫu điển hình của học sinh giỏi.

Còn tôi thì tính cách sôi nổi, hoạt bát. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mình cũng có mối quan hệ không tệ với các bạn trong lớp.

Nhưng hôm nay mới nhận ra – Tất cả chỉ là tôi tự mình ảo tưởng.

Tôi lặng lẽ rời khỏi nhóm lớp.

2

Tôi vẫn chưa cam lòng. Gọi điện cho Trần Dã. Muốn đích thân hỏi anh, có phải như trong đoạn ghi âm – Tất cả những gì anh làm, đều chỉ là vì Thẩm Diêu. Ở bên tôi khiến anh phát ngán muốn nôn thật sao?

Điện thoại reo rất lâu mới được bắt máy. Đầu dây bên kia ồn ào, có vẻ như đang ở chỗ đông người.

Giọng trầm khàn của Trần Dã vang lên bên tai tôi:

“Hạ Hạ?”

Tôi hơi sững lại một chút, rồi hỏi: “Không phải anh đang ở nhà nghỉ ngơi sao?”

Trần Dã còn chưa kịp trả lời, Từ phía xa liền vang lên giọng con gái trong trẻo:

“A Dã, mau lên đi, đến lượt anh rồi đó!”

Tôi nghe rất rõ. Là giọng của Thẩm Diêu.

Trần Dã vội vã nói với tôi:

“Hạ Hạ, anh đang bận chút chuyện, có gì mai gặp ở trường nói sau nhé, ngoan nào.”

Chưa kịp để tôi đáp lại, Anh đã vội vàng cúp máy.

Trong ống nghe chỉ còn lại những tiếng “tút tút tút” lạnh lẽo kéo dài.

Tôi nắm chặt điện thoại trong tay. Một nỗi chua xót không tên dâng lên trong lòng.

3

Trong lòng tôi rối bời.

Lúc này, màn hình điện thoại bất ngờ hiện lên một tin nhắn WeChat.

Tôi bấm vào xem. Là Thẩm Diêu gửi tới một đoạn video.

Trong phòng bao ánh sáng lờ mờ, mờ ảo và mập mờ.

Thẩm Diêu và Trần Dã đang chơi trò chuyền nắp chai bia bằng miệng.

Trên chiếc nắp chai nhỏ xíu ấy, là một viên xúc xắc đang lắc lư sắp rơi.

Má Thẩm Diêu đỏ ửng, đôi môi đỏ mọng ngậm lấy nắp chai, đôi mắt long lanh như muốn nhỏ nước, nhìn chằm chằm vào Trần Dã.

Giống hệt như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, dễ thương.

Trần Dã nửa cười nửa không, nói: “Rốt cuộc là thiên tài nào nghĩ ra cái trò chơi này vậy?”

“Truyền nắp chai bằng miệng á? Lại còn không được để xúc xắc rơi nữa?”

Mọi người xung quanh tưởng anh không muốn chơi, bèn đồng loạt reo hò, chọc ghẹo anh, hỏi có phải sợ rồi không, chơi không lại đúng không.

Nghe vậy, ánh mắt lấp lánh của Thẩm Diêu hơi tối đi, trông có chút thất vọng.

Nhưng giây tiếp theo, Trần Dã bất ngờ nghiêng người tới, ngậm lấy nắp chai trên môi Thẩm Diêu, rồi quay đầu phì một cái, nhổ nó ra ngoài.

Sau đó, anh cúi đầu, hôn thật sâu lên môi cô ấy.

Trai xinh gái đẹp ôm nhau, trao nhau nụ hôn nồng nàn. Khoảnh khắc ấy đẹp đến mức tựa như một bức tranh tình yêu hoàn hảo.

Mọi người đứng xem ngơ ngác mất hai giây, rồi lập tức bùng nổ trong tiếng hét chói tai và tiếng vỗ tay rầm trời.

Hôn xong, Trần Dã liếc nhìn cái nắp chai rơi dưới đất, nhếch môi cười cợt nhả: “Xúc xắc rớt rồi kìa.”

Rồi anh lười biếng giơ hai tay lên: “Anh thua rồi.”

Video kết thúc tại đó.

Ngay sau đó, Thẩm Diêu lại gửi thêm mấy tin nhắn WeChat:

“Lâm Sơ Hạ, chúc mừng cậu lại giành hạng nhất khối nhé.”

“Nhưng mà thật ngại quá nè.”

“Nghe nói lúc tan học cậu rủ Trần Dã đi ăn đồ Nhật, mà ảnh từ chối cậu rồi hả?”

“Bởi vì ảnh phải ở bên mình đó, dù sao thì mình vừa thi rớt mà, người cần được an ủi là mình mới đúng, đúng không nè~”

“Mượn bạn trai cậu một đêm, chắc cậu không giận đâu ha?”

Tôi nhìn những dòng tin nhắn khiêu khích kia, bất giác bật cười.

Thật tốt.

Những điều từng khiến tôi băn khoăn mãi không hiểu, đến giờ phút này… đều có được lời giải đáp.

4

Chiều nay lúc tan học, tôi quả thực đã rủ Trần Dã đi ăn đồ Nhật.

Khi đó, tôi vẫn còn chìm trong niềm vui vì mình vừa đạt hạng nhất khối. Vừa đi vừa nhún nhảy, mặt mày rạng rỡ:

“Quán đó mở nửa năm rồi, đông khách lắm luôn, em đã muốn ăn từ lâu lắm rồi.”

Trần Dã tay đút túi quần, có vẻ chẳng hứng thú gì. Thậm chí trông còn hơi khó chịu.

“Chỉ là được hạng nhất thôi mà, em vui đến mức đó luôn à?”

Tôi nghiêng đầu, mở to mắt nhìn anh: “Dĩ nhiên là vui rồi.”

“Trường Nhất Trung là trường top trong Tứ Đại Danh Hiệu mà.”

“Em giành hạng nhất khối hai lần liên tiếp ở đây, không đáng để ăn mừng à?”

Ánh mắt và sắc mặt của Trần Dã lại càng thêm u ám. Tôi tinh ý để ý, cuối cùng cũng nhận ra — anh rõ ràng không vui chút nào.

Lần thi này, Trần Dã lại tiếp tục đội sổ.

Nhưng anh vốn chẳng quan tâm đến điểm số, có lẽ sẽ không vì thi kém mà buồn.

Vậy thì… vì sao anh lại không vui?

Chẳng lẽ là vì tôi thi quá tốt, khiến lòng tự tôn của anh bị tổn thương nên mới khó chịu?

Nghĩ đến đây, tôi liền thoải mái nắm lấy tay Trần Dã, nghiêm túc nói:

“Điểm số không phải là tất cả.”

“Trong lòng em, Trần Dã vẫn là Trần Dã thôi. Dù anh học giỏi hay không, em vẫn thích anh.”

Trần Dã đột ngột giật tay ra, ánh mắt đầy vẻ ác ý:

“Lâm Sơ Hạ, ngày nào em cũng lải nhải ‘thích anh’, em không thấy ghê tởm à?”

“Cả đời này anh chưa từng thấy con chó nào liếm giỏi như em luôn đấy!”

Tôi chết sững tại chỗ. Lặng lẽ nhìn anh, hoang mang và đau lòng.

Tôi không hiểu mình đã nói sai điều gì, vì sao chỉ một câu bày tỏ tình cảm lại khiến anh trở mặt như thế?

Chẳng lẽ, nói “em thích anh” với người mình thích… lại là điều đáng xấu hổ đến vậy sao?

Ba mẹ tôi rất yêu nhau. Từ nhỏ, họ luôn dạy tôi rằng:

“Con yêu, tình yêu phải được nói ra, đừng giấu trong lòng.”

“Đừng keo kiệt khi nói lời yêu với người mình thương.”

Chẳng lẽ… mọi thứ tôi được dạy từ bé đến giờ đều là sai?

Trần Dã nhìn dáng vẻ sững sờ của tôi, ánh mắt thoáng qua một chút hối hận. Giọng anh cũng dịu đi đôi phần:

“Xin lỗi Hạ Hạ, dạo này anh hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi một chút.”

“Để hôm khác anh dẫn em đi ăn đồ Nhật, được không?”

Tôi vội vàng cười, xua tay nói không sao đâu.

Nhưng cái người vừa nói muốn “về nhà nghỉ ngơi”, lại là đang đi an ủi cô thanh mai của mình.

Tôi cũng chỉ mới hiểu được hôm nay — thì ra, tai đỏ không hẳn là rung động. Thì ra, thích một người… cũng có thể là diễn kịch.

Tôi trốn vào nhà vệ sinh, vặn nước thật to, khóc đến nỗi không thở nổi.

Similar Posts

  • Minh Vi Truyền Ký

    Sau khi Quý phi chẳng thể mang thai nữa,

    nàng bèn tính chuyện chọn một tiểu cô nương từ nhà mẹ đẻ tiến cung, để thay mình giữ vững thánh sủng, sinh con nối dõi.

    Chọn đi chọn lại, cuối cùng lại nhìn trúng ái nữ nhà ta, tuổi mới vừa đến độ mười ba mười bốn.

    Đêm ấy, ta khoác lên người chiếc xiêm y la lụa năm xưa Hoàng thượng từng ban tặng, liền xông thẳng vào tẩm điện nơi ngài đang tắm gội.

  • Khi Chồng Tôi Chọn Con Chóa Của Tình Nhân

    Chỉ vì tôi không nhường chỗ cho con chó của nữ thư ký, chồng đã ném tôi – người vợ đang chờ sinh – vào vùng sa mạc nóng rực để “học quy củ”.

    Mang thai năm tháng, tôi bỗng cảm thấy một cơn đau bụng nên vội bảo tài xế đưa mình đến bệnh viện.

    Nhưng nữ thư ký của chồng lại ôm con chó của cô ta chui vào xe tôi, nói hôm nay “em bé” của cô ta ăn uống kém, cầu xin tôi nhường tài xế đưa cô ta đến bệnh viện thú y.

    Tôi lập tức từ chối.

    “Cô có thể đi taxi, tôi sẽ trả tiền cho cô, tôi và đứa trẻ trong bụng không thể chậm trễ.”

    Buổi tối, chồng về nhà liền cau mày chất vấn:

    “Em có biết em đã bỏ rơi Nguyệt Nguyệt giữa đường không, cô ấy phải ôm con chó đi bộ dưới trời 45 độ đến bệnh viện, bây giờ họ vẫn đang ở bệnh viện đấy!”

    Tôi nghi hoặc nhìn anh ta.

    “Một người trưởng thành thì tự biết gọi xe, hơn nữa tôi đã chuyển tiền cho cô ta rồi, chẳng lẽ tôi và con không quan trọng bằng cô ta sao?”

    Chồng dịu giọng thừa nhận:

    “Tất nhiên là em và con quan trọng hơn.”

    Những ngày sau đó, chồng toàn tâm toàn ý chăm sóc tôi.

    Nhưng vào ngày tôi sắp sinh, anh ta lại ném tôi vào sa mạc không người.

    Trên màn hình lớn của máy bay không người lái trên cao, anh ta khoác vai cô thư ký đứng cạnh, lạnh lùng bật cười.

    “Không phải em nói người trưởng thành đều biết gọi xe sao? Anh muốn xem thử em định đến bệnh viện bằng cách nào.”

  • Một Đêm Vạch Mặt Trên Đại Điện

    Trên đại điện, ca múa thái bình, chén tạc chén thù. Ta là Chiêu Hoa công chúa được sủng ái nhất đương triều, Lý Chiêu Hoa.

    Hôm nay là yến tiệc mừng sinh thần 17 tuổi của ta, phụ hoàng vì ta mà tổ chức vô cùng long trọng, gần như mời đến tất cả những nhân vật có danh tiếng trong kinh thành.

    Ta ngồi bên cạnh phụ hoàng, khoác trên người một bộ cung trang hoa lệ, tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.

    Mọi thứ đều giống hệt kiếp trước.

    Cho đến khi giọng nói lạnh lẽo lại tràn đầy s /át khí kia vang lên.

    “Bệ hạ, thần có việc quan trọng cần tâu!”

    Nữ tướng trấn quốc Mộ Thanh Hàn khoác giáp bạc, tay cầm trường kiếm, sải bước từ ngoài điện tiến vào.

    Nàng vừa đại thắng trở về từ biên quan, trên người còn mang theo bụi gió đường xa, giữa hàng mày ánh mắt vẫn còn đọng lại sát khí chưa tan.

    Âm nhạc trụy lạc trong đại điện lập tức im bặt.

    Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào vị nữ tướng quân chiến công hiển hách này.

    Phụ hoàng khẽ nhíu mày, hiển nhiên không vui khi nàng xông vào trong hoàn cảnh như vậy.

    “Mộ tướng quân, có chuyện gì mà gấp gáp như vậy?”

    Ánh mắt Mộ Thanh Hàn sắc bén như lưỡi kiếm, trực tiếp chiếu thẳng về phía ta.

    “Thần muốn đàn hặc một người!”

    Giọng nàng không lớn, nhưng từng chữ rõ ràng, vang dội mạnh mẽ.

    “Kẻ này khi quân phạm thượng, chiếm đoạt huyết mạch hoàng gia, tội không thể tha!”

    Lời vừa dứt, cả đại điện xôn xao.

    Tất cả mọi người nhìn nhau, không biết vị nữ tướng quân vừa lập đại công này rốt cuộc đang toan tính điều gì.

    Chỉ có lòng ta, vào khoảnh khắc này lại bình tĩnh chưa từng có.

    Điều nên đến, cuối cùng vẫn đến.

    Sắc mặt phụ hoàng trầm xuống.

    “Mộ tướng quân, ngươi có biết mình đang nói gì không?”

    “Khi quân phạm thượng, đây là trọng tội tr /u d /i cửu tộc!”

    Mộ Thanh Hàn không hề sợ hãi, nàng quỳ một gối xuống, giọng nói vang như chuông lớn.

    “Thần dám lấy đ /ầu trên cổ mình và tính mạng toàn bộ Mộ gia ra đảm bảo!”

    “Chiêu Hoa công chúa của triều ta, là giả!”

    Ầm!

  • Vở Kịch Của Cô Ấy, Màn Vỗ Mặt Của Chúng Tôi

    Khi ngồi trên một chuyến bay quốc tế, tôi nhờ tiếp viên hàng không lấy cho mình một chiếc chăn, kết quả vì nói tiếng phổ thông mà bị tiếp viên phân biệt đối xử.

    Cô ta hỏi tôi: “Can you speak English?”

    Tôi nheo mắt, đánh giá cô tiếp viên trước mặt.

    Một tiếp viên của hãng hàng không quốc tế Trung Quốc mà lại không biết nói tiếng phổ thông, cô đùa với tôi chắc?

    Tôi cười lạnh một tiếng, hỏi lại: “Can you speak Chinese?”

    Nghe tôi hỏi vậy, cô tiếp viên kia chẳng biết đang giả bộ cái gì, bày ra vẻ mặt ngạo mạn nhìn tôi, đáp: “No!”

    Vừa nghe cô ta bảo không biết nói tiếng phổ thông, tôi thấy buồn cười, quay sang người bên cạnh nói lớn: “Đúng là đồ ngu ngốc, tiếng phổ thông cũng không biết nói, vậy mà cũng làm tiếp viên hàng không quốc tế, không biết bằng cách nào mà vô được đây!”

    Cô tiếp viên nghe tôi nói vậy, mặt lập tức xanh lè, tức giận mắng lại: “Sao cô lại chửi tôi?”

  • Mười Năm Bị Anh Họ Ép Mua Vàng, Khi Mang 5kg Đi Bán Tôi Chết Lặng

    Anh họ tôi làm giám đốc chi nhánh ngân hàng, suốt mười năm qua, cứ mỗi lần gặp mặt là lại ép tôi mua vàng.

    Năm 2014, giá vàng 230 tệ một gram, anh ta nói: “Nhất định phải mua một cân.”

    Năm 2016, giá vàng tăng lên 280, anh ta lại nói: “Mua thêm một cân nữa.”

    Tôi không muốn, anh ta đập bàn: “Nghe anh, không sai được.”

    Cứ như vậy, mười năm trôi qua, tôi cắn răng tích cóp được mười cân vàng, trước sau tiêu hơn một triệu tệ.

    Vợ tôi ngày nào cũng mắng tôi ngốc, nói tôi bị anh họ coi như kẻ ngốc mà đùa giỡn.

    Hôm qua tôi thật sự không chịu nổi nữa, nghiến răng đem hết vàng ra tiệm vàng bán lại.

    Ông chủ tiệm vàng lấy máy tính ra, bấm mấy cái, rồi ngẩng đầu báo một con số.

    Đầu óc tôi ong lên một tiếng, hoàn toàn choáng váng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *