Định Mệnh

Định Mệnh

Khi Trình Huy Linh cùng vị hôn thê của mình công khai xuất hiện trên thảm đỏ buổi lễ trao giải, tôi đang nhận phỏng vấn.

Các phóng viên không muốn bỏ qua cơ hội tuyệt vời này.

“Trước đây từng có tin đồn chị và Trình Huy Linh có quan hệ mờ ám, vì sao chị không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận? Là chiêu trò PR hay còn lý do nào khác?”

Tôi im lặng trong giây lát, rồi bình thản trả lời:

“Tôi và Trình Huy Linh chỉ là người quen cũ, không phải tình cũ như mọi người đồn đại.”

Trên bục nhận giải, MC bắt đầu dẫn dắt các tiết mục như thường lệ.

Tôi giơ tay, để lộ chiếc nhẫn cưới to nổi bật ở ngón áp út, tiện thể công bố tin kết hôn:

“Chồng tôi là người ngoài giới, hy vọng các phóng viên sẽ nương tay, đừng làm phiền anh ấy quá nhiều.”

Toàn mạng xã hội lập tức dậy sóng.

Tối hôm đó, tiêu đề của các trang tin giải trí đều là hình ảnh Trình Huy Linh với gương mặt đen kịt.

1.

Năm tôi ba mươi tuổi, tôi đứng trên bục nhận giải – nơi mà mọi nữ diễn viên đều mơ ước chạm tới.

MC bắt đầu phần dẫn dắt như thường lệ.

Tôi giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn to ở ngón áp út, công bố tin vui:

“Chồng tôi là người ngoài ngành, mong các anh chị phóng viên đừng làm phiền đến anh ấy.”

Vừa dứt lời, cả khán phòng xôn xao.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ghế chính – nơi Trình Huy Linh đang ngồi.

Dưới ánh đèn sân khấu, ánh mắt chúng tôi chỉ giao nhau một giây, rồi tôi nhanh chóng rời đi.

Ống kính nhạy bén lập tức bắt được vẻ mặt tối sầm của Trình Huy Linh dưới sân khấu.

Cô Phương ngồi bên cạnh anh ta thì trông đầy nghi hoặc.

Bước xuống bục, chị quản lý – chị Sầm, ngồi cạnh tôi, cầm điện thoại giơ lên.

Đúng lúc hot search được đẩy lên đầu, tin tôi vừa công bố kết hôn liền kề ngay sau hình động gif Trình Huy Linh đen mặt.

#Điều gì khiến Trình Huy Linh sa sầm mặt mày!

#Mối quan hệ bí ẩn giữa ảnh đế Trình Huy Linh và Nam Việt!

#Chồng Nam Việt có phải là Trình Huy Linh?

#Nam Việt là kẻ phản bội! Trình Huy Linh chân tình đặt nhầm chỗ?

#Vị hôn thê có thể là người chịu tổn thương lớn nhất trong tam giác tình ái này!

Tôi trả điện thoại cho chị Sầm, cười rạng rỡ:

“Có cái đề tài này rồi, còn lo gì phim truyền hình không hot nữa chứ?”

Chị Sầm như ngộ ra chân lý, giơ ngón cái tán thưởng:

“Chiêu truyền thông này chỉ có em mới nghĩ ra được!”

“Ai nói đây là chiêu truyền thông?”

Tôi gửi cho chị ấy một tấm thiệp mời điện tử.

Chị Sầm nhìn điện thoại, ngẩn người trong vài giây, sửng sốt thốt lên:

“Thật à?!”

“Cái con tổ tông nhỏ này! Em bảo chị trong chớp mắt đi đâu kiếm cho em một ông chồng thật bây giờ?!”

Đúng lúc đó, điện thoại tôi hiện tin nhắn:

[Anh đang đi công tác, kết thúc sự kiện thì em về nhà sớm một chút nhé.]

2.

Đến phần phỏng vấn.

Các phóng viên tranh nhau giơ mic, vây kín lấy tôi:

— “Nam Việt, xin hỏi chồng chị có phải là ảnh đế Trình Huy Linh không?”

— “Trước đây từng có tin đồn chị và Trình Huy Linh có quan hệ mờ ám, vì sao chị không hề xác nhận hay phủ nhận? Là để tạo nhiệt hay còn lý do nào khác?”

— “Chị là một ảnh hậu đi lên từ đáy xã hội, thành tựu hôm nay là nhờ nỗ lực cá nhân hay có ai đứng sau hỗ trợ?”

Lời lẽ sắc bén, câu nào cũng không nhắc đích danh Trình Huy Linh, nhưng câu nào cũng xoáy vào anh ta.

Không được lắp bắp, không được mất bình tĩnh, càng không được để lộ cảm xúc giận dữ – dù lời họ có cay nghiệt đến đâu.

Sau một thoáng ngập ngừng, tôi bình tĩnh nói:

— “Tôi và Trình Huy Linh chỉ là đồng nghiệp, không phải tình cũ như mọi người đồn đoán.”

Trình Huy Linh đứng bên cạnh, siết chặt đôi tay đang buông thõng hai bên.

Trình Huy Linh là thiên chi kiêu tử lớn lên dưới chân hoàng thành.

Còn tôi, chỉ là một cô gái nhỏ từ gia đình bình thường đến Bắc Kinh học đại học.

Vốn dĩ là hai đường thẳng song song, chẳng có lý do nào để giao nhau.

Trước khi tốt nghiệp, tôi ký hợp đồng với một công ty quản lý.

Thông báo đầu tiên tôi nhận được là quay một video quảng cáo sản phẩm cho một doanh nghiệp.

Địa điểm quay nằm ở trung tâm thành phố Bắc Kinh. Lịch trình kéo dài cả ngày, đến chiều tối mới kết thúc. Sau khi hoàn thành, phía đối tác mời cả ê-kíp đi ăn tối.

Lúc đó tôi chỉ cảm thấy mệt rã rời, chẳng để ý gì đến ánh mắt ám hiệu giữa đối tác và quản lý của mình.

Khi tôi mượn cớ đi vệ sinh để tránh bị ép uống rượu, chưa kịp đi xa đã nghe tiếng cười dâm dê vang ra từ phòng bao:

— “Đợi con bé uống xong ly rượu này, nhanh thôi, nó sẽ chẳng còn cảm giác gì nữa.”

— “Con nhỏ này nhìn non nớt, nghe nói còn chưa có bạn trai kìa.”

— “Lo gì, nó ngu lắm, đến hợp đồng cũng chẳng đọc kỹ, ký cái rẹt luôn rồi.”

Tôi đứng ngoài cửa, nghe mà lạnh toát sống lưng.

Lúc quay lại, quản lý lấy cớ chúc mừng, đưa ly rượu tới mời tôi.

Tôi cứ chần chừ không uống, anh ta liền cố nhét rượu vào miệng tôi.

Hơn nửa ly bị đổ ra ngoài. Nhân lúc hỗn loạn, tôi đạp thẳng vào mu bàn chân anh ta.

Anh ta đau quá hét lên. Phía đối tác lập tức định ngăn tôi lại trong phòng.

Tôi né rất nhanh, rồi lao ra hành lang, phía xa có một nhóm người đang tụ tập. Tôi vừa chạy vừa hét lên cầu cứu.

Từ đám đông ló ra một cái đầu. Tôi ngước lên, bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm như sao đêm, toát lên vẻ cao ngạo, lạnh lùng – không phải kiểu người dễ gần.

Nhưng bản năng mách bảo tôi: tôi được cứu rồi.

Anh ấy bắt lấy ánh mắt hoảng loạn của tôi, kéo tôi ra phía sau lưng mình.

Những người xung quanh anh lập tức nhận ra chuyện đang xảy ra, nhao nhao lên tiếng:

— “Giữa đêm khuya mà còn đuổi theo con gái, các người định làm gì thế?!”

Quản lý thấy tình hình bất lợi, liền kéo đối tác lại, khom người cười lấy lòng:

— “Trình thiếu gia, xin lỗi, là con bé dưới quyền tôi không biết điều, vô ý đụng phải anh rồi.”

Giọng nói trầm thấp vang bên tai tôi:

— “Lão Lý à, rời khỏi Huệ Thần rồi, giờ làm đến mức này sao?”

Rõ ràng là lời trêu chọc, nhưng tôi lại nghe ra áp lực ngầm trong câu nói.

Quản lý khom lưng cười gượng, vội vàng kéo đối tác chuồn mất.

Thấy cơn nguy hiểm qua đi, tôi chân thành cảm ơn anh ấy.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi lên xe, khẽ vẫy tay, rồi cúi đầu tiếp tục ký tên cho fan.

Qua gương chiếu hậu, ánh hoàng hôn kéo bóng lưng anh dài và xa dần.

Tôi mở điện thoại, bắt đầu tìm kiếm trên mạng.

Trình Huy Linh – ông nội quyền lực, bố là đạo diễn, mẹ là ảnh hậu.

Ân nhân lần này, quả thực không phải người tầm thường.

3.

Tôi trở về thực tại.

Phóng viên trước mặt như được mở ra cánh cửa mới, tranh nhau hỏi dồn:

— “Nam Việt, chị có thể chia sẻ chị và chồng quen nhau như thế nào không?”

— “Hai người đã bí mật kết hôn bao lâu rồi?”

— “Không lâu đâu, là ngay sau khi tôi biết tin mình được đề cử.”

Lời vừa dứt đã khiến cả hội trường rúng động.

Cùng lúc đó, Trình Huy Linh cùng Phương Mộ Thần xuất hiện, thu hút sự chú ý của phần lớn phóng viên.

— “Nửa năm trước, Nam Việt đột ngột rút vốn khỏi Huệ Thần Entertainment. Có tin đồn rằng do Phương gia rót vốn nên cơ cấu cổ đông mới thay đổi. Vậy lý do thực sự là gì? Có thể tiết lộ không?”

— “Giới truyền thông từng đồn chị và Trình Huy Linh từng gần đi đến hôn nhân, vậy vì sao lại không tiến thêm bước nữa?”

Phương Mộ Thần khoác tay Trình Huy Linh, tự tin và điềm tĩnh nói:

— “Chuyện giữa vị hôn phu của tôi và cô Nam Việt chỉ là chuyện riêng tư trong quá khứ. Hôm nay là ngày cả hai cùng nhận giải, mong các phóng viên tập trung vào các dự án sắp tới của họ thì hơn.”

— “Việc thay đổi giữa Huệ Thần Entertainment và Hải Hoàng Entertainment chỉ là luân chuyển cổ đông bình thường. Chúng tôi cũng đã đạt được thỏa thuận riêng với cô Nam Việt rồi.”

Nói xong, Phương Mộ Thần buông tay Trình Huy Linh, bước vào khu tiệc trước một bước.

Trước đây, bất cứ tin đồn nào liên quan đến tôi và Trình Huy Linh đều nhanh chóng bị dập tắt.

Sáu năm bên nhau, đây là lần thứ ba chúng tôi cùng lên hot search.

Trên đời này vốn chẳng có bức tường nào mãi không lộ gió. Trong giới từng có lời đồn: Trình Huy Linh là người đã nâng đỡ tôi từ vô danh thành công.

Không ai tin rằng chúng tôi cũng giống như bao cặp đôi khác – từng không rời không bỏ, rồi cuối cùng vẫn chia xa như chim bay về hai hướng.

Trình Huy Linh nhìn chằm chằm vào tôi, vẫn im lặng không nói một lời.

Một người quen cũ – Tống Vi Vi bước vào giữa hai chúng tôi.

Dưới ánh đèn flash, cô ta nở nụ cười mỉa mai:

— “Đúng là ảnh hậu, gặp lại người cũ mà vẫn có thể bình thản như không, miệng toàn lời giả dối.”

— “Ba người lại gần một chút, chụp tấm hình kỷ niệm đi nào!”

Một phóng viên hô to.

Trình Huy Linh bước sát lại, cười trêu:

— “Vi Vi, lần này em không được đề cử, cũng đừng cắn bậy lung tung như thế.”

Tôi khựng lại, bàn tay đang nắm lấy váy vô thức siết chặt hơn.

Ký ức lại ùa về — ngày tôi quen Tống Vi Vi cũng là nhờ Trình Huy Linh đứng ra giải vây.

Lần thứ hai tôi gặp Trình Huy Linh là trong đoàn phim.

Lúc đó tôi đã rời Huệ Thần, theo chị Sầm làm riêng, không còn bám víu vào bất kỳ thế lực nào, chật vật mưu sinh trong giới.

Vì là tân binh lại ra mặt quá nhanh, tôi đắc tội với công ty cũ.

Lão Lý rêu rao đủ chuyện, khiến nhiều đoàn phim ngại mời tôi.

Chị Sầm phải chạy vạy đủ đường mới giành được cho tôi một vai phụ chẳng mấy ai để ý.

Cảnh đánh đấm mượt mà, cảm xúc diễn ra chân thực.

Đó là nhận xét của đạo diễn dành cho tôi.

Tống Vi Vi – tiểu hoa mới nổi lúc đó, ngồi trên ghế dã ngoại, mặt mày châm chọc:

— “Được vai này chắc cũng mất không ít thứ nhỉ?”

Lời nói đầy ẩn ý, như thể đang mỉa tôi đi đường tắt.

Tôi nhíu mày, không muốn tranh cãi giữa nơi đông người.

— “Cô có muốn đi đường tắt cũng phải có mặt mũi mà đi.”

Giọng nói quen mà lạ vang lên.

Tôi ngẩng đầu nhìn, thì ra là Trình Huy Linh đội mũ lưỡi trai, dựa lười biếng vào ghế, nghiêng đầu lè lưỡi trêu tôi.

Tôi sáng rỡ cả mặt, mỉm cười thật lòng đáp lại anh ấy.

Giờ nghỉ, Trình Huy Linh gọi tôi lên xe bảo mẫu của anh.

Vài lời hướng dẫn đã đủ để tôi nhập tâm vào vai.

— “Cô có thể cân nhắc về công ty quản lý của tôi.”

— “Hoặc cứ tiếp tục một mình với quản lý như hiện giờ.”

Lời nói nghe nhẹ nhàng nhưng lại ngầm phô bày quyền lực, như thể luật chơi trong giới giải trí có thể bị anh ấy thay đổi bất cứ lúc nào.

Tôi không muốn nương nhờ ai, liền thành thật trả lời:

— “Tôi chỉ thiếu một cơ hội, một cơ hội được đối xử công bằng.”

Anh hơi bất ngờ, cúi đầu cười khẽ.

— “Cô bé, để lại liên lạc đi. Tháng sau công ty tôi có tổ chức một đợt tuyển chọn công khai.”

Cứ như vậy, chúng tôi kết bạn WeChat.

Khi tôi giành được giải nhất trong cuộc thi tìm kiếm tài năng của Á Mộng, tôi gửi lời cảm ơn anh.

Mãi một lúc sau, anh mới trả lời lại:

[Chỉ cảm ơn suông thôi sao? Ăn một bữa cơm nhé.]

Tôi không biết một người được nuông chiều như anh ta thường ngày ăn uống kiểu gì,

cứ ngồi lướt mãi trên mấy app review nhà hàng, suy nghĩ đắn đo mãi xem nhà hàng Nhật nào đủ sang để giữ thể diện cho anh ấy,

mà cũng không khiến ví tiền xẹp lép của tôi khóc thét.

Thế mà anh lại nhắn:

[Dạo này dạ dày không khỏe, bác sĩ bảo cháo kê là lựa chọn tốt nhất.]

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tim tôi cũng theo đó mà đập mạnh từng nhịp.

Tôi vội thay một chiếc váy đẹp, sấy tóc chỉnh lại mái trước gương, rồi mới lề mề ra mở cửa.

Trình Huy Linh tựa người trước cửa, ánh mắt sáng rực, không có chút nào là mất kiên nhẫn.

Từ trong ánh mắt anh, tôi thấy được hình ảnh mình đang rung động.

Sau đó, tôi cùng chị Sầm đầu quân vào Huệ Thần Entertainment.

Tần suất tôi và Trình Huy Linh gặp mặt ngày càng nhiều.

Hai đường thẳng vốn chẳng liên quan, lại vì một điểm giao nhau mà ngày càng gắn bó chặt chẽ.

Similar Posts

  • Giọt Lệ Trên Tuyết Nam Cực

    Năm thứ ba sau khi kết hôn với Lục Trầm Chu, Văn Tịnh và một “chim hoàng yến” khác cùng lúc để mắt đến một cặp khuy măng sét trong buổi đấu giá.

    Cô định giơ bảng trả giá cao nhất nhưng lại bị chặn ở bước xác minh tài sản.

    “Cô Văn, hệ thống hiển thị rằng cô và anh Lục Trầm Chu không tồn tại quan hệ hôn nhân hợp pháp. Do đó, tài sản của anh Lục không thể tính vào danh nghĩa của cô.”

    Nói xong, không chỉ Văn Tịnh ngẩn người mà cả nhân viên cũng sững sờ.

    Ai ở Bắc Thành mà chẳng biết, để cưới “cháu gái trên danh nghĩa” này, Lục Trầm Chu đã không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc.

    Lúc đó, “chim hoàng yến” kia chầm chậm bước đến, đưa ra một cuốn sổ hôn thú đỏ chói.

    Nhân viên vừa mở ra xem đã đổi sắc mặt, tra cứu trên máy tính rồi cung kính hai tay trả lại.

    “Lục phu nhân, mời cô vào phòng VIP.”

    Không thèm để ý ánh mắt đắc ý của Vũ Cẩn Cẩn, Văn Tịnh quay người đi thẳng tới Cục Dân chính.

  • Lớp Vỏ Hư Danh

    Ngày khai giảng, một sinh viên diện hộ nghèo đề nghị đổi túi chà neo mini của tôi lấy túi nilon của cửa hàng trà sữa giá rẻ, tôi từ chối vì giá trị hai bên không tương xứng.

    Cô ta lập tức khóc lóc:

    “Tôi chỉ mượn để đi phỏng vấn thôi, tôi đâu biết nó bao nhiêu tiền, đều là để đựng đồ mà, khác gì nhau chứ?”

    Cả lớp liền quay sang trách tôi không tôn trọng lòng tự trọng của người khác.

    Tối về phòng ký túc, tôi phát hiện bộ suit chà neo, đôi giày da đặt làm riêng của CL đều không cánh mà bay.

    Tôi đang định báo cảnh sát thì Vương Lâm ném cái áo quảng cáo giá 9 tệ 9 sang, ngẩng cằm nói:

    “Áo đây, lát nữa đưa chìa khóa siêu xe của cô cho tôi. Ngày kia tôi có phỏng vấn cần dùng. Dạo này cô cứ đi xe đạp của tôi đi.”

    Tôi lập tức từ chối, bảo cô ta trả đồ lại.

    Vương Lâm liền gào lên:

    “Cô dựa vào cái gì mà không đồng ý? Tôi là đổi với cô, đâu phải lấy không. Cô biết buổi phỏng vấn này quan trọng với tôi cỡ nào không?”

    Cô ta như nhớ ra điều gì, ánh mắt tràn đầy thương hại quét từ trên xuống dưới người tôi:

    “Cô ghen tỵ với tôi đúng không? Với cái dạng này của cô, cả đời cũng chỉ có thể ngủ với lão già để kiếm tiền thôi. Cô sợ tôi dựa vào thực lực vào được Tập đoàn Thần Vũ à?”

    Tôi khẽ cười, trực tiếp gọi cho trợ lý tổng giám đốc của Thần Vũ:

    “Buổi tuyển dụng ở trường ngày kia, tôi đích thân đến làm giám khảo.”

  • Yên Yểm

    Ta lớn lên trong hầu phủ đến 6 tuổi, vẫn luôn chỉ là một tiểu thứ nữ không ai để tâm đến.

    Chỉ có An di nương ở Đình Lan viện, mỗi khi mang điểm tâm cho nhị ca đi học đường, cũng sẽ lặng lẽ gửi cho ta một phần.

    “Tiểu Lục, nhị ca ngươi chẳng có khẩu vị… hộp điểm tâm này đều cho ngươi vậy.”

    Nhị ca dung mạo tuấn lãng, lại chăm chỉ đọc sách, được đại bá vì mất nhi tử mà đưa về làm trưởng phòng đích tử, từ đó chưa từng quay lại Đình Lan viện thăm nàng lần nào.

    An di nương đứng trong ánh chiều hạ nhật, bóng nước hồ chiếu lên gương mặt ưu sầu dịu dàng, tựa như một đóa liên thanh tao bị người lãng quên.

    Ta ôm hộp điểm tâm ấy, ăn đến khi bụng căng tròn, trong lòng bỗng lóe sáng.

    “Hôm nay nhị ca không ăn được điểm tâm này, chẳng biết phải ghen tỵ với Tiểu Lục, phải hối tiếc đến chừng nào!

    Tiểu Lục ăn ngon miệng, di nương lại khéo tay.

    Di nương với Tiểu Lục, thật đúng là một đôi trời sinh!”

  • Ánh Sáng Vụt Tắt

    Ngày tờ đơn ly hôn được gửi tới, hot search đứng đầu là #Thẩm Diễn – Lâm Oản Oản cặp đôi tiên đồng ngọc nữ#, kèm theo hình Thẩm Diễn ôm eo Lâm Oản Oản, cúi đầu nhìn cô ấy với ánh mắt dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước.

    Bình luận bên dưới đã nổ tung.

    “Bao giờ chị Vy Vy nhường chỗ đây?”

    “Chính cung nương nương nên lui rồi!”

    “Ly dị đi, đừng chiếm bô mà không thải!”

    Điện thoại tôi rung liên tục, toàn là thông báo đẩy.

    Tôi mở màn hình, thấy trợ lý của Thẩm Diễn gửi tin nhắn: “Cô Kiều, Tổng giám đốc Thẩm nói cô chắc cũng thấy hot search rồi, giấy tờ ly hôn đang được gửi tới, phiền cô phối hợp một chút.”

    Tôi chỉ trả lời một chữ: “Được.”

    Chuông cửa vang lên, anh shipper giao đến một tập tài liệu — giấy A4, chữ đen trên nền trắng, là đơn ly hôn.

    Phân chia tài sản rất rõ ràng.

    Thẩm Diễn rất hào phóng, cho tôi một căn hộ lớn ở trung tâm thành phố, hai mặt bằng thương mại, và tám triệu tiền mặt.

  • Một Đời Đằng Xà

    Thể chất ta vốn mang thai linh đan, hiếm có trong cõi đời, được xưng là “thiên sinh hảo thai”.

    Long quân con nối thưa thớt, đặc biệt hạ phàm cùng ta xuân phong một độ.

    Nào ngờ mười tháng sau, ta lại sinh ra một quả trứng rắn xanh biếc.

    Nương liền nghiến răng:

    “Trứng này để ta mang đi, nếu Long quân hỏi, ngươi cứ nói thai này chẳng giữ được. Trước hết gả vào cửa, thành thân rồi hãy tính.”

    Đang lúc do dự, ta bỗng nghe thấy thanh âm trong lòng trứng rắn:

    【Ngốc nương lại sắp bị gạt rồi.】

    【Tiện ngoại tổ cố ý đợi đến hôn lễ, rồi giữa đại đình đem ta bày ra, vu cho nương nhà ta là hạng bạc tình phóng đãng.】

    【Sau đó, ác di di còn m/ổ bụng đoạt thai đan, mẫu tử ta bị nghiền nát thành tro bụi.】

    Ta không muốn chet, liền hối hôn, định cậy nhờ thanh mai trúc mã.

    Trứng rắn than thở:

    【Ai~ nỗi buồn của trứng đây, trúc mã ca sớm đã dời lòng sang ác di di kia. Hắn sẽ lừa lấy thai đan, rồi cũng nghiền nát chúng ta!】

    Ta lại một lần nữa đào tẩu, lạc vào cổ miếu hoang, nhặt được một con xà sắp chet.

    Đang định nhóm lửa nướng ăn, thì trứng rắn trong lòng đột nhiên hưng phấn rung lắc:

    【Cha! Đây là cha ta!】

  • Ngày Biết Nhân Tình Của Chồng Có Thai

    Hôm đó tôi trực ca, phòng cấp cứu tiếp nhận một cô gái tóc ngắn bị ngất xỉu.

    Làm xong siêu âm, tôi vừa định nói một câu:

    “Có thai rồi, chúc mừ—”

    Chữ “mừng” còn chưa kịp thốt ra, tôi đã nhìn thấy hình xăm bên ngực trái của cô ta:

    “Thẩm Văn Diễn” — tên chồng tôi.

    Tôi tưởng chỉ là trùng hợp, dè dặt hỏi:

    “Thẩm Văn Diễn, là chồng cô à?”

    Ai ngờ cô ta vội vàng xua tay:

    “Không dám nói bừa đâu, thằng chó đó có vợ rồi. Tôi là anh em chí cốt của anh ta, hình xăm này là do uống say, anh ta tự tay xăm cho tôi đấy.”

    Cô ta nói tiếp, vẻ đắc ý không hề che giấu:

    “Cũng không phải mình tôi chịu thiệt, anh ta còn xăm chữ cái tên tôi ở tận bẹn, coi như chứng minh tình nghĩa anh em chúng tôi!”

    Trùng hợp làm sao, chỗ đó trên người chồng tôi, đúng thật có hai chữ cái.

    Nói xong, cô ta hốt hoảng nhảy khỏi giường bệnh:

    “Khoan đã, cô bảo tôi có thai á? Vãi thật, tôi chỉ thấy anh ta bí bách quá nên giúp anh ta chút thôi, thế mà cũng trúng được à? Nhưng mà đừng, ngàn vạn lần đừng để vợ anh ta biết! Cô ta mà hiểu lầm nữa thì toi!”

    Tiếc là, tôi đã biết rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *