Sương Mờ Gấp Ánh Trăng

Sương Mờ Gấp Ánh Trăng

Văn Án

Sau Một Đêm Say Tình, Tôi Phát Hiện Mình Đã Mang Thai

Ba của đứa bé là ông trùm hắc đạo – Phó Tân Từ.

Bị ép kết hôn chớp nhoáng với anh ta, nhưng hóa ra chuyện mang thai chỉ là hiểu lầm.

Phó Tân Từ ghét nhất là bị người khác lừa dối. Nhớ lại thủ đoạn tàn nhẫn của anh ta, tôi không khỏi run sợ.

Vội vã thu dọn hành lý chuẩn bị bỏ trốn, vậy mà anh ta lại dẫn người bao vây sân bay giữa đêm.

Ánh mắt anh ta đầy đáng thương, giọng nói mang theo chút uất ức:

“Vợ ơi, em và bé cưng không cần anh nữa sao?”

Tôi không nỡ tiếp tục lừa gạt anh ấy nên đành phải nói sự thật với anh.

“Thật ra, tôi không có th//ai.”

Người đàn ông kia như muốn bùng nổ, anh đỏ mắt hoe nói: “Không sao, anh có th//ai, chúng ta vẫn là một nhà ba người hạnh phúc.”

Tôi: ?

(…)

1

Trong không khí ngập tràn mùi rượu, dưới ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc và tiếng cụng ly vang lên không ngớt.

Tôi ngồi ở góc khuất của ghế sô pha, liên tục nốc từng ly rượu.

Bạn trai cũ của tôi, Trần Mộc Xuyên, thở hổn hển bước đến.

Nhìn dáng vẻ chán chường của tôi, anh ta hất cằm đầy đắc ý:

“Cố Thanh Duyệt, em quả nhiên vẫn không quên được tôi.”

Dù đầu óc hơi mơ màng, tôi vẫn nhận ra gương mặt đáng ghét của anh ta.

“Đồ phản bội, đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa, kinh tởm.”

Trần Mộc Xuyên vô cùng tự tin:

“Anh biết em chỉ nói trong cơn giận thôi, ngoan nào, đừng giận nữa, mau về nhà với anh đi.”

Tôi nhấc ly rượu, ném thẳng về phía anh ta:

“Đồ đàn ông bẩn thỉu, cút xa tôi ra.”

Động tác của tôi thu hút ánh mắt của mọi người trong quán.

Anh ta tức tối gầm lên:

“Cố Thanh Duyệt, đừng có mà không biết điều!”

Trần Mộc Xuyên chộp lấy cổ tay tôi, dùng lực kéo tôi ra ngoài.

“Buông tôi ra! Đừng chạm vào tôi, thật ghê tởm!

“Cứu với, cứu với… Có người cưỡng h.i.ế.p phụ nữ giữa ban ngày, báo cảnh sát mau đi!”

Anh ta quay lại giải thích với đám đông:

“Bạn gái giận dỗi với tôi thôi, mọi người tiếp tục chơi đi, đừng để ý.”

Tôi cố sức đấm vào cánh tay anh ta:

“Đồ cặn bã, buông tôi ra ngay…”

“Bỏ cô ấy ra.”

Một giọng nam từ tốn nhưng mang chút bất cần vang lên, cắt ngang hành động thô bạo của anh ta.

Người đàn ông tựa hờ vào lan can cầu thang, môi ngậm điếu thuốc, ánh mắt hờ hững.

“Anh kia, chuyện của mình, tôi tự giải quyết, không cần anh xen vào.”

Người đàn ông bước tới, cười khẩy, giật mạnh tôi ra khỏi tay Trần Mộc Xuyên.

Anh ta tóm lấy cổ áo anh ta, đấm một cú vào mặt, sau đó đá thẳng vào bụng không chút nương tay.

Trần Mộc Xuyên ngã nhào xuống sàn, không còn sức phản kháng.

Mấy người mặc đồ đen phía sau người đàn ông lao lên, gọn gàng kéo anh ta đi.

Còn lại tôi đứng tại chỗ, loạng choạng ngã về sau:

“Hừ, đáng đời.”

Một người trong nhóm đồ đen lên tiếng:

“Dám động vào ông trùm của chúng tôi, coi như bài học nhớ đời.”

Hơi men bắt đầu dâng lên trong đầu tôi. Ông trùm? Ý là đại ca hắc đạo sao?

2

Tôi loạng choạng đứng không vững.

Một cánh tay rắn chắc vòng qua eo tôi.

“Cẩn thận.”

Giọng nói trầm thấp vang lên, cánh tay cũng liền buông ra.

Tôi ngẩng đầu nhìn, là người đàn ông vừa ra tay giúp tôi.

Gương mặt ấy… thật sự khiến người ta điên đảo.

Mái tóc đen mềm mại rủ xuống trước trán, chiếc mũi cao thẳng, bờ môi mỏng, đôi mày và ánh mắt sắc sảo, đẹp đến mức khiến người khác không thể dời mắt.

Bộ vest đen ôm lấy bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài trong chiếc quần âu càng làm toát lên vẻ cuốn hút.

Tôi nhìn anh chằm chằm, bỗng cảm thấy hơi chóng mặt. Hay nói đúng hơn, tôi say mất rồi.

Nhìn anh, tôi bật ra câu nói chẳng màng hậu quả:

“Anh đẹp trai ơi, nhìn anh xong tự nhiên tôi thấy đói. Có thể nào ăn anh luôn được khum?”

Khi đã say, con người ta thường chẳng kiểm soát nổi mình, để tiềm thức điều khiển mọi hành động.

Nói dứt câu, tôi nhón chân, hôn thẳng lên bờ môi mỏng của anh.

Một mùi hương thanh thoát như hoa cam thoảng qua. Ừm, tôi thích.

Phó Tân Từ sững sờ. Anh cúi mắt nhìn tôi, rõ ràng là chưa kịp phản ứng.

Trước khi anh kịp đẩy tôi ra, tôi đã tách người ra trước, không quên cắn nhẹ môi anh, để lại một vệt máu đỏ.

Vệt m.á.u trên môi càng khiến anh thêm phần quyến rũ.

Nhìn thấy vậy, tôi chỉ càng thích anh hơn.

Phó Tân Từ khẽ lùi một bước, vẻ mặt không che giấu nổi sự hoang mang. Đôi gò má anh ửng đỏ khác thường.

“Anh cứu em, sao em lại cưỡng hôn anh?” Anh đầy khó xử nhìn tôi.

Tôi chẳng thèm để ý, liền leo lên lưng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh một cách tự nhiên.

Nhẹ vỗ vào lưng anh, tôi cười hớn hở:

“Nào nào, phóng nhanh lên, về nhà thôi.”

Phó Tân Từ cau mày, gân xanh nổi lên ở thái dương, cố nén giận:

“Tự xuống ngay. Nếu không—”

“Không thì sao? Dọa người ai chẳng biết. Này này, chàng trai trẻ, từ bỏ sự chống cự vô ích của anh đi, ngoan ngoãn nghe lời là hơn.

“Được em hôn rồi, anh chính là người của em. Nói một câu cho đàn ông các anh biết, phục vụ phụ nữ là đặc ân đấy nhá.”

Tôi lại tiến gần, khẽ hôn lên khóe môi anh, rồi nói thản nhiên:

“Về nhà thôi, tôi buồn ngủ quá rồi.”

Mấy người đàn ông áo đen phía sau định tiến lên, kéo tôi ra khỏi người Phó Tân Từ.

Nhưng bị anh ngăn lại bằng một ánh mắt.

Anh cố lắc tôi ra, nhưng tôi đã siết chặt tay hơn, đôi chân cũng quặp lấy eo anh.

Ngả đầu tựa lên vai anh, tôi thủ thỉ, giọng nói đầy vẻ uể oải:

“Anh đẹp trai, sắc xuân ngắn ngủi, đi nhanh nào.”

3

Những điều bất ngờ luôn đến khi ta chẳng thể lường trước.

Ngồi trên bồn cầu, tôi nhìn vào hai vạch đỏ trên que thử thai. Im lặng rất lâu, rồi bật thốt lên:

“Chết tiệt thật.”

Sao mà xui thế này? Một lần mà dính? À không, có vẻ không phải chỉ một lần…

Tối đó, ba, bốn hay năm lần gì đó? Không nhớ rõ nữa.

Chỉ nhớ rằng sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh tôi là một người đàn ông lạ, trên người tôi còn vương vài dấu đỏ khả nghi.

Càng thảm hơn, dường như tối đó chính tôi… đã ép anh ta. Tôi đè anh ta xuống giường, vừa hôn vừa sờ loạn. Khuôn mặt anh đen sì, rõ ràng là tỏ ra rất kháng cự.

Một ông trùm hắc đạo chắc sẽ ăn thịt người nhỉ? Liệu khi tỉnh dậy, anh ta có ném tôi xuống biển cho cá ăn không?

Tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuồn khỏi khách sạn với tốc độ ánh sáng.

Sau đó, vì bận rộn, tôi quên mất phải uống thuốc tránh thai. Ai ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế này?

Tôi chỉ vì say mà lỡ dính với một người đàn ông xa lạ, ông trời ơi, sao lại trừng phạt tôi bằng cách này chứ!

Ngồi trong văn phòng, tôi không ngừng suy nghĩ về việc giữ hay bỏ đứa bé.

Tính toán thời gian, giờ mới chưa đầy một tháng, thời gian thích hợp nhất để phá thai là từ 6 đến 8 tuần.

Tôi vẫn còn hơn nửa tháng để suy nghĩ.

Chị Tần tiến lại gần, vẫy tay trước mặt tôi:

“Thanh Duyệt, đừng ngẩn người nữa. Mau dọn đồ đi, công ty vừa nhận được một đơn hàng lớn, sắp giàu to rồi!”

Chị Tần, người hơn tôi hai khóa, từng là đàn chị thời đại học.

Sau khi tốt nghiệp, tôi cùng chị ấy mở một công ty quảng cáo nhỏ.

Công ty chỉ tuyển vài nhân viên lẻ tẻ, nhận những đơn hàng vụn vặt, đủ để xoay sở cuộc sống.

Người ta thường nói, thất bại trong tình cảm thì sự nghiệp sẽ thăng hoa.

Nghe vậy, tôi lập tức phấn chấn hẳn: *Tên cặn bã kia cút đi! Sự nghiệp của bà đây đang tới rồi!*

“Chị Tần, em dọn đồ ngay đây.”

4

Khi chúng tôi đến văn phòng khách hàng, phía đối phương đang cúi đầu bận xử lý công việc.

Cô thư ký ngượng ngùng nói:

“Phó tổng vẫn đang bận, mong mọi người chờ một chút.”

Tôi nhìn nghiêng gương mặt lạnh lùng của anh ta, cảm thấy hơi quen, nhưng chỉ dừng lại ở mức đó.

Sau khi xử lý xong công việc, anh ta ngẩng lên, tự giới thiệu:

“Tôi là Phó Tân Từ.”

Giọng nói lười nhác, mang theo chút bất cần.

Similar Posts

  • Cô Bạn Cùng Phòng

    Kỳ nghỉ dài mười một ngày, bạn cùng phòng gọi một chiếc xe dù về quê.

    Tôi xuống lầu tiễn cô ấy, thì phát hiện tài xế xe rất giống một người đang bị truy nã, liền vội vàng ngăn cô ấy lên xe.

    Không ngờ cô ấy hất tay tôi ra rồi cười nhạt:

    “Đừng lúc nào cũng nhìn người bằng cặp mắt thành kiến, lái xe dù thì sao, chẳng phải cũng là vì cuộc sống à?”

    Tài xế nghe xong, ánh mắt nhìn tôi lập tức thay đổi.

    Tôi tức giận quay đầu bỏ đi, lại nghe cô ấy hô sau lưng:

    “Huệ Huệ, ở nhà một mình, đừng có suốt ngày đặt đồ ăn giao tận nơi nhé, nhớ tự chăm sóc bản thân.”

    Lúc đó tôi không hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói ấy.

    Mãi đến hai ngày sau, tài xế xe dù mặc đồng phục giao hàng, cầm dao xông thẳng vào nhà, tôi mới vỡ lẽ.

    Nhưng lúc đó, bạn cùng phòng đã trả nhà, về quê kết hôn sinh con.

    Tôi bị đâm mười sáu nhát, mặt bị hủy hoại, nội tạng tổn thương nghiêm trọng.

    Sự nghiệp và tình yêu đều tan biến như bọt nước, cuối cùng trầm cảm rồi chết yểu.

    Mở mắt ra lần nữa.

    Tôi quay trở lại ngày tiễn bạn cùng phòng lên chiếc xe dù đó.

    Lần này, tôi không can thiệp nữa.

  • Chồng Phải Lòng Mẹ Bỉm Sữa

    Cô hàng xóm là một bà mẹ bỉm sữa trẻ tuổi rất có khí chất, thường hay cho con bú ngay trước mặt mọi người.

    Chồng tôi vốn tư tưởng bảo thủ, luôn khinh thường kiểu hành vi này, sau lưng còn lẩm bẩm mắng cô ấy không biết xấu hổ, ghê tởm không chịu nổi.

    Thế nhưng, khi cô hàng xóm một lần nữa vén áo cho con bú ngay trong nhà tôi…

    Ánh mắt của chồng tôi lại rực sáng, không nỡ dời đi.

    Đêm hôm đó, anh ta tắm nước lạnh suốt ba tiếng.

  • Tôi Kết Hôn Với Tổng Tài

    Vừa tốt nghiệp đại học, tôi đã gả vào hào môn, trở thành vợ của tổng tài nhà họ Cố – Cố Nghiêm Thần.

    Cuộc hôn nhân thương mại này, vốn không có chút tình cảm nào.

    Lần đầu tiên tham dự bữa tiệc gia đình, cô em họ xa nổi tiếng với danh xưng “em gái quốc dân” – Lâm Vi Vi, mặc váy trắng, yếu ớt tựa vào sofa, đôi mắt ngấn nước.

    “Chị dâu, chị đừng hiểu lầm. Em với anh Nghiêm Thần chỉ là tình cảm anh em thôi… Tụi em lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt là chuyện bình thường, chị sẽ không để bụng chứ?”

    Tôi còn chưa kịp mở miệng, mẹ của Cố Nghiêm Thần – cũng chính là bà mẹ chồng cao quý, lạnh lùng của tôi – đã nhíu mày.

    Tôi vẫn giữ nụ cười lịch sự, nhưng trong lòng thì đang điên cuồng lẩm bẩm:

    【Tới rồi tới rồi, màn chào sân kinh điển của “trà xanh”! Không chừng lát nữa lại té một phát “vô tình” ngã vào lòng chồng tôi cho coi? Chị gái à, chiêu này xưa như Trái Đất rồi!】

    Ý nghĩ vừa lướt qua, Lâm Vi Vi – đang ngồi yên ổn – đứng dậy thì trẹo chân, kêu lên một tiếng, rồi ngã thẳng về phía Cố Nghiêm Thần.

    Chồng tôi – trên danh nghĩa – gần như phản xạ có điều kiện, đưa tay đỡ lấy cô ta một cách vững vàng.

  • Cá Muối Phi Thăng

    Ngày ta phi thăng, tu chân giới một phen chấn động.

    Chẳng bởi ta thiên tư dị bẩm.

    Cũng chẳng vì lôi kiếp oanh thiên động địa.

    Chỉ là bởi tư thế phi thăng của ta mà thôi.

    Người khác phi thăng, hoặc bảo tướng trang nghiêm, an tọa giữa mây; hoặc tiên kiếm khai đạo, khí thế như hồng.

    Còn ta ư?

    Ta quấn tấm chăn cũ tổ truyền, giặt đến bạc trắng, lại rách một lỗ.

    Tựa như cá muối phơi khô.

    Bị tiên quang tiếp dẫn, miễn cưỡng mà chậm rãi kéo lên trời.

    Toàn bộ tu chân giới đều thấy rõ.

    Nghe nói, khi ấy chư lão quái đang bế quan, suýt nữa vì kinh hãi mà tẩu hỏa nhập ma.

    “Đây… đây thành thể thống gì thế hử!” – một lão nhân râu bạc giận đến râu rung bần bật.

    “Sỉ nhục văn nhã! Sỉ nhục tiên đạo!” – kẻ khác đấm ngực giậm chân.

    “Nằm… nằm mà cũng phi thăng được ư?” – đám tu sĩ trẻ trợn tròn mắt, tam quan tan nát.

    Còn ta.

    Khi xuyên qua tầng mây mềm mại, ấm áp nơi tiên giới.

    Chỉ khẽ hừ một tiếng khoan khoái.

  • NGŨ CỐC PHONG NIÊN

    Văn án:

    Ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, phu nhân gọi tất cả bọn ta đến bên cạnh, trao trả khế ước bán thân, dặn dò bọn ta rời đi.

    Tay nải của ta chỉ có vài bộ y phục cùng chút bạc dành dụm suốt mấy năm nay.

    Trước khi đi, phu nhân nhét vào tay ta hai cây trâm bạc.

    Người nói: “Giờ phủ đã bị tịch biên, ta chẳng còn gì để cho ngươi nữa, hai cây trâm này coi như kết thúc một khoảng thời gian chủ tớ tình thâm.”

    Ta nắm chặt tay nải, cắn răng, nhảy khỏi chiếc xe bò đang đưa ta trở về quê nhà.

  • Mang Em Gái Về Nhà

    Khi đưa em trai và em gái đi cúng mộ, mẹ bẻ một đoạn hương từ mộ em gái, cắm sang mộ em trai.

    “Con bé chết tiệt đó ăn ít thôi, để Đông Đông ăn nhiều hơn.”

    Tôi vội vàng ngăn lại, nhưng bị mẹ tát một cái ngã xuống đất.

    “Con bé chết tiệt có cái ăn là tốt lắm rồi, nếu không sợ Đông Đông dưới đó không ai hầu hạ, tao đã quăng nó ra bãi tha ma rồi!”

    Ba mẹ đi khỏi, tôi bèn đào mộ em gái, lôi ra hũ tro cốt của nó.

    Khẽ thì thầm: “Về gì bãi tha ma chứ, đi thôi, theo chị về nhà.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *