Miệng Cứng Lòng Mềm

Miệng Cứng Lòng Mềm

Tôi là cô gái ngoan nổi tiếng trong lớp, vậy mà lại có “cảm ứng” với người đáng sợ nhất khối – Giang Trạch.

Tới kỳ, tôi chẳng bị gì cả, còn Giang Trạch thì mặt tái nhợt vì đau.

Không biết gì, tôi cứ tưởng mình thoát được đau bụng kinh, liền bung xõa, nào là ăn lạnh, ăn cay đủ kiểu.

Kết quả bị Giang Trạch đột nhiên xông vào lớp, túm lấy cổ áo tôi, dữ dằn hỏi:

“Lại lén ăn đồ lạnh nữa đúng không?”

Tôi hoảng quá vội vứt que kem đang ăn đi, nhưng trên đầu bỗng hiện ra mấy dòng chữ bay bay như phim:

【Cười chết tôi mất, nam chính đúng là miệng cứng lòng mềm, rõ ràng là đau thay cho cô bé nhát gan mà còn ra vẻ.】

【Lúc trước thì hung dữ, sau lưng thì âm thầm lau nước mắt, người ta sợ là đúng rồi.】

【Ôi trời ơi, ai mà biết được, đến bắt người còn phải chỉnh lại đồng phục cho chỉn chu. Tiểu Cam đừng sợ, anh ta đang thầm thích em đó!】

1

Giờ nghỉ trưa, ve sầu kêu râm ran ngoài cửa sổ, mặt sân bóng như bốc hơi nóng.

Trong thời tiết như này mà tôi tới kỳ, lại thấy vui hết biết.

Bởi vì, tôi – người mỗi kỳ đều đau đến lăn lộn – lần này lại không đau chút nào.

Không hiểu thắp nhang ở đâu mà linh vậy trời!

Trước kia đau đến lăn lộn dưới đất, lần này khỏe như vâm, nhảy dây 300 cái, thái cực quyền 180 vòng cũng được luôn!

Bình thường là phải kiêng đá, kiêng cay cả tuần, giờ thì tôi như thoát xác.

Tôi bày nguyên một bàn đầy kem đủ vị.

“Ăn cái nào bây giờ ta?”

Tôi đắc ý chọn cây vị vải, mới ăn có ba miếng thì trên đầu đột nhiên lại hiện ra mấy dòng chữ:

【Cứ ăn đi cô ơi, chứ nam chính của cô sắp đau chết rồi kìa.】

【Hahaha, cô nhát gan còn dám ăn, người tới bắt cô kìa.】

2

Tôi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm do chưa nghỉ đủ, nên không để tâm, tiếp tục ăn tiếp.

Nhưng chỉ một giây sau, cửa lớp bị người ta đá cái “rầm” mở toang.

Một nam sinh mặc đồng phục trắng xanh bước vào, tóc ngắn gọn gàng, tay áo tùy tiện xắn lên.

Anh ta từ cửa đi tới, dáng cao ráo, đường nét góc mặt nghiêng sắc nét như tạc.

Tôi không dám nhìn thẳng mặt đẹp đó, vì hình như anh ta đang đi về phía tôi.

Không lẽ… tìm tôi?

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tôi lập tức gạt đi.

Làm gì có chuyện đó! Tôi có đụng chạm gì đến anh ta đâu.

Người đó là Giang Trạch – nhân vật tôi thấy là phải tránh xa ba bước.

Nghe đồn anh ta đánh nhau rất ghê, một đấm hạ ba thằng, nổi tiếng khó dây vào.

Tôi mà dám động vào anh ta á?

Vậy mà Giang Trạch lại nhướng mắt, đôi đồng tử đen nhánh như gỗ mun ánh lên vẻ kiềm chế.

Ngay sau đó, anh ta dừng ngay trước chỗ tôi ngồi, tay to túm lấy cổ áo tôi.

Tôi mở to mắt hoảng hốt, giọng run run:

“B-bạn học, làm… làm gì vậy? Có gì thì nói nhẹ nhàng thôi…”

Giang Trạch nhìn tôi chằm chằm, giọng lạnh lẽo:

“Lại lén ăn đồ lạnh nữa à.”

3

Tuy tôi không hiểu sao ăn kem lại khiến anh ta nổi điên, nhưng vì anh ta là người không ai dám chọc trong khối, tay tôi còn nhanh hơn não.

Tôi vội vàng ném que kem đi, rụt rè xin lỗi:

“Xin lỗi bạn, tớ… tớ vứt rồi.”

Có vẻ thấy tôi sợ, Giang Trạch khẽ cau mày, ánh mắt thoáng qua chút khó chịu.

Tôi khó hiểu, sao tôi xin lỗi rồi mà trông anh ta còn tức hơn?

Đang lúc tôi mím môi suy nghĩ, thì trên đầu lại hiện ra mấy dòng chữ nữa.

Lần này thì tôi không thể lờ đi được, vì hiện tận 99+ dòng!

【Cười chết mất, nam chính cứng miệng thôi, là vì xót cô nhát gan đau kỳ quá nên mới đồng bộ hệ thống hoán đổi đau đớn đó.】

【Giờ còn bày ra vẻ lạnh lùng, hung dữ thế này ai mà không sợ.】

【Ôi dào ôi, ai không biết, trước khi đi còn phải chỉnh đồng phục cho đàng hoàng mới chịu tới bắt người. Hứa Tranh đừng sợ, anh ta thích em thật đấy!】

4

Tôi nhìn những dòng chữ đang trượt trên đầu mà câm nín không nói nổi.

Vì… tôi chính là Hứa Tranh.

Hệ thống gì? Nam nữ chính cái gì? Tôi đang bị cuốn vào chuyện gì thế này!?

Tôi lấy hết can đảm ngước lên quan sát Giang Trạch, anh ta cao mét tám mấy, đồng phục mặc chỉnh tề đến mức khiến người ta kinh ngạc, rõ ràng trước kia còn có tin đồn anh ta ghét mặc đồng phục cơ mà.

Vậy tôi thật sự là nữ chính? Còn anh ta là nam chính?

Giang Trạch mím chặt môi, vẻ ngang tàng trên người sao cũng giấu không nổi.

Tôi biết rõ cơn đau mỗi kỳ của mình khủng khiếp đến mức nào, đặc biệt là sau khi ăn lạnh.

Vừa rồi không dám nhìn anh ta, giờ len lén quan sát mới phát hiện — gương mặt anh ta đã trắng bệch vì đau, nhưng lại chẳng lộ ra chút biểu cảm nào.

Trán rịn mồ hôi vì đau, mu bàn tay nổi rõ gân xanh do cố gắng chịu đựng, những đốt ngón tay rõ ràng và cứng cáp.

Trông như một chú cún con tội nghiệp bị ngược đãi.

Vậy là Giang Trạch thực sự có “cảm ứng” với tôi? Tôi đến kỳ mà ăn đồ lạnh, là anh ta đau bụng thay?

Chả trách dạo trước đã có lời đồn mỗi tháng anh ta đều có vài ngày khó chịu, ai cũng tưởng anh ta yêu đương quá độ nên thận yếu.

Hóa ra là đang thay tôi chịu đau bụng kinh?!

Vậy những dòng chữ hiện trên đầu tôi nói đều là thật?

Nhưng đó là Giang Trạch đấy! Đẹp trai, gia thế tốt, ngoài trừ học lực hơi kém ra thì đúng kiểu “con nhà người ta” đỉnh cao.

Còn tôi – Hứa Tranh – là một con ngoan trò giỏi nổi tiếng trong lớp.

Không có tính khí gì, tính cách lại hiền lành yếu đuối, là kiểu nhút nhát ai cũng biết.

Tôi với Giang Trạch… đúng kiểu nước sông không phạm nước giếng. Vậy mà anh ta lại thầm thích tôi?

Đúng lúc đó, đám dòng chữ trên đầu bắt đầu sốt ruột:

【Nữ chính vừa ăn đồ lạnh là nam chính đau bụng như chết đi sống lại, vậy mà vẫn còn xót cô nhát gan này!】

【Đừng sợ thiếu gia Giang, anh ta chỉ là não toàn chuyện yêu đương thôi.】

【Đúng vậy, cô bé đừng sợ Giang Trạch! Đừng nhìn anh ta dữ thế, chứ nghe nói sau khi biết cô đau đến mức nào, anh ta đã lén khóc mấy lần rồi đấy!】

5

Tôi nhìn mấy dòng chữ bay qua bay lại, bán tín bán nghi.

Lúc này Giang Trạch đang đút tay vào túi quần, mặt lạnh như tiền thu dọn hết mấy cây kem trên bàn tôi.

Từ lúc anh ta bước vào, cả lớp đã im phăng phắc như bị đóng băng, mấy đứa chưa ngủ cũng lập tức cúi đầu giả vờ ngủ.

Ai cũng sợ anh ta, nhưng ánh mắt đổ dồn về phía tôi lại chẳng thiếu cái nào.

48 người, 48 ánh nhìn, xem ra ai cũng tò mò. Nhưng có vẻ chỉ mình tôi nhìn thấy được mấy dòng chữ này.

Để xác minh những dòng chữ kia có đúng hay không, tôi dưới ánh nhìn đầy khó hiểu của cả lớp, nhẹ nhàng đưa tay ra… kéo vạt áo của Giang Trạch.

Đúng lúc đang cúi người nhặt kem, cơ thể anh ta bỗng cứng đờ.

Anh ta quay đầu, ánh mắt nhàn nhạt quét tới tôi.

Giọng anh ta lạnh tanh: “Có chuyện gì?”

Tôi hoảng hồn lùi lại một bước.

Trời ơi, đáng sợ thật đấy, anh ta mà là người thầm thích tôi á?

Nhìn thấy tôi rụt về, chân mày Giang Trạch lại nhíu chặt hơn.

Tôi nuốt nước bọt, lại cố lấy can đảm ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy kia.

Kéo nhẹ vạt áo anh ta, tôi khẽ khàng dịu giọng:

“Bạn học Giang Trạch… sau này mình sẽ không ăn kem nữa đâu… bạn đừng giận mình nha?”

Giang Trạch không trả lời, ánh mắt lại rơi lên môi tôi, dừng lại rất lâu.

Người ta mặt mày lạnh như băng, mà tai thì đang dần đỏ lên. Tay cầm kem lén bóp chặt lại.

6

Tôi nghiêng đầu, lại gọi một tiếng:

“Bạn học Giang?”

Lúc này Giang Trạch mới lúng túng quay mặt đi, trở lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

Anh ta khẽ ho một tiếng:

“Qua kỳ rồi thì ăn cũng được.”

Anh ta quay người rời đi, vẻ thờ ơ khiến tôi chột dạ. Xong rồi, chắc tôi chọc giận đại ca thật rồi.

Nhưng khi ánh mắt tôi vô thức trượt xuống, nhìn đến chiếc quần đồng phục xanh trắng kia — tôi hình như phát hiện điều gì đó kỳ lạ.

Trên đầu lập tức nổ ra một loạt dòng chữ:

【Ồ ồ ồ, nam chính lại đang giả bộ nữa rồi! Trong lòng chắc cười toe toét, vì “vợ” kéo áo kìa~】

【Mới bị kéo vạt áo thôi mà đã có phản ứng, giữa ban ngày ban mặt, đúng là trai 18 tuổi có khác, sức sống bừng bừng.】

【Hahaha, nữ chính: chỉ là thử kéo nhẹ. Nam chính: ám chỉ tình dục? Không chịu nổi!】

【Nữ chính: chỉ thử một chút thôi mà? Nam chính: kích thích quá, gục mất rồi.】

Dòng chữ mỗi lúc một nhiều, nội dung cũng ngày càng… khó đỡ.

Giang Trạch không nói gì, nhưng vành tai thì đỏ rực như sắp nhỏ máu.

Áo khoác đã được cởi ra buộc ngang hông.

Anh ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đặt một ly nước long nhãn táo đỏ lên bàn tôi rồi quay đầu bỏ chạy như trốn nạn.

Tôi ngây người — phản ứng của Giang Trạch… chẳng lẽ anh ta cũng nhìn thấy mấy dòng chữ kia?

7

Buổi tối, tôi nằm trên giường mãi không tài nào ngủ nổi.

Những dòng chữ hiện ra ban ngày cứ như dính chặt trong đầu, xua hoài không đi.

Mọi chuyện cứ như truyện giả tưởng vậy.

Nhưng so với việc nhìn thấy mấy dòng chữ kỳ lạ ấy, điều khiến tôi sốc hơn cả là — Giang Trạch… thầm thích tôi?

Giang Trạch thích tôi ư?

Làm sao mà anh ta lại thích tôi được chứ?

Tôi với anh ta chưa từng nói chuyện, thậm chí còn chẳng thể gọi là quen biết.

Dù nghĩ thế nào đi nữa, tôi và anh ta cũng là hai người thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Anh ta kiêu ngạo, ngang tàng, nổi bật như ánh mặt trời chói lọi, bao nhiêu cô gái thích anh ta đếm không xuể.

Tin đồn xoay quanh Giang Trạch thì nhiều vô kể, mà tôi với anh ta, điểm giao duy nhất chỉ là từng thi chung một phòng thi.

Không biết trở mình bao nhiêu lần mới ngủ được.

Sáng hôm sau, tôi bị chuông báo thức đánh thức.

Trời vẫn còn chưa sáng hẳn, tôi cố tình dậy sớm để lên lớp vẽ bảng tin — hôm nay là ngày cuối cùng trước khi kiểm tra lớp.

Buổi sáng mùa hè bất ngờ mát mẻ, nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn là — lớp học, lẽ ra phải vắng tanh, lại sáng đèn.

Vừa đến cửa lớp, tôi khựng lại, bước chân giơ ra rồi lại rụt về.

Có người đến sớm hơn cả tôi?

Trong lớp, một nam sinh cao ráo đang hơi cúi người, cẩn thận lau bàn ghế.

Chính là… chỗ ngồi của tôi.

Ánh đèn trong lớp đủ sáng để tôi nhìn rõ gương mặt điển trai pha lẫn chút lấc cấc quen thuộc đó.

Là Giang Trạch.

Similar Posts

  • Chiếc Đùi Gà Của Tôi

    Ba mẹ tôi luôn tự hào rằng họ là những bậc phụ huynh công bằng, một bát nước chia đều cho cả ba đứa con.

    Vì muốn đối xử công bằng, họ đặt ra một quy tắc: mọi thứ đều dựa vào điểm số.

    Điểm cao thì có thưởng, điểm thấp thì chẳng được gì.

    Muốn có tiền tiêu vặt? Nhìn vào điểm số.

    Muốn gọi món khi ăn cơm? Nhìn vào điểm số.

    Muốn mua quần áo, đi du lịch? Cũng phải xem điểm số!

    Anh trai tôi – thần đồng học tập, môn nào cũng điểm tuyệt đối – lúc nào cũng đạt điểm tối đa.

    Em gái tôi – lúc nào cũng biết cách lấy lòng ba mẹ – nhờ mấy “điểm cộng” nhỏ mà lúc nào cũng ngẩng cao đầu.

    Chỉ có tôi… từ trước đến nay chưa bao giờ vượt qua mức trung bình.

  • Trên Đường Hồi Kinh Ta Bất Ngờ Gặp Sơn Tặc

    Trên đường từ trang tử hồi kinh, ta bất ngờ đụng phải bọn sơn tặc.

    Bọn tỳ bộc sợ hãi vứt hết thể diện, bỏ chạy tán loạn, ta cũng cuống quýt chạy theo, ai ngờ lại bị một bàn tay đẫm máu hung hãn kéo lấy.

    Cúi đầu nhìn nam tử đầy mình máu tươi dưới chân, ta chỉ sợ nếu cứu hắn, sẽ bị gã nghèo này lấy thân báo đáp, thế nên càng chạy nhanh hơn nữa.

    Chân vừa mới nhấc, trước mắt bỗng lướt qua từng hàng chữ như ảo ảnh.

    【Xưa có câu: Nam nhân ven đường, không thể tùy tiện nhặt, nhẹ thì hại thân, nặng thì vong tộc. Nhưng, nữ chủ à, nam tử này có thể cứu đó!】

    【Hắn chính là vị mưu sĩ số một của Đại Thịnh tương lai, tỷ tỷ cứu hắn, ắt sẽ có người mở đường cho tỷ bình an về kinh.】

    【Nữ chủ còn chưa rõ, kỳ thực đám sơn tặc lần này là do kế mẫu câu kết bày ra, chẳng qua muốn ngăn cản tỷ trở về kinh, để đưa nữ nhi của bà ta thế chỗ, gả cho Tạ thế tử – người mà tỷ đã đính hôn từ thuở nhỏ.】

    【May thay còn có Từ Tân, hảo hữu chân tình, việc tốt gì cũng nghĩ cho nữ chủ. Nàng ấy sẽ giúp tỷ diệt kế mẫu, trị kế muội, đăng hậu vị, phong thái hậu, cả đời thuận buồm xuôi gió.】

    Ta im lặng quay đầu, cắn răng nhấc bổng nam tử kia, lao đi như điên.

  • Hôn Ước Với Con Rắn Đen

    Ông nội tôi là một thầy bói giỏi, năm tôi năm tuổi đã đoán tôi là đứa đoản mệnh.

    Để tôi sống lâu hơn, ông dẫn tôi khi mười tuổi lên núi cầu thân.

    Đối tượng đã chọn sẵn rồi.

    Trên đỉnh núi sau làng có một cây hòe cổ thụ, ít nhất cũng ngàn năm tuổi.

    Ông nội nói: “Tiểu Vân à, con đính hôn với cây hòe này thì sẽ không chết yểu.”

    Tôi ngơ ngác gật đầu, hít sâu hương lá hòe thanh mát.

    Cưới cây hòe, cảm giác cũng khá tốt đó chứ!

    Nhưng ông nội tôi chỉ là thầy bói nửa mùa, làm phép một hồi cuối cùng tự làm mình khóc luôn.

    “Vân Nhi ơi!! Ông xin lỗi con!!” – ông ôm tôi gào khóc.

    “Sao vậy ạ?”

    Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu vấn đề nghiêm trọng thế nào.

    Chỉ thấy ông nội run rẩy chỉ tay, trên cành hòe có một con rắn đen dài hơn hai mét đang lè lưỡi nhìn tôi.

  • Một Kiếp Hiền Thê, Một Kiếp Tu La

    Kiếp trước, ta và phu quân ân ái bốn mươi năm.

    Mãi đến lúc lâm chung, miệng hắn không ngừng gọi “Diễm Như, Diễm Như.”

    Lúc đó ta mới biết, mấy mươi năm trôi qua, hắn vẫn chưa bao giờ quên người tẩu tẩu góa bụa của mình.

    Ta ghé vào tai hắn, dịu dàng nói: “Diễm Như tẩu tử của chàng chết lâu rồi, thi thể đang ở trong giếng cổ sau viện kia kìa. Sớm đã thành một đống xương trắng, muốn hợp táng à?”

    Ánh mắt phu quân nhìn ta đầy mong đợi.

    Ta phá tan hy vọng cuối cùng của hắn: “Trong giếng cổ sau viện, mẫu thân chàng vứt quá nhiều thi thể, không rõ bộ xương trắng nào là của Diễm Như tẩu tử đâu. Muốn hợp táng thì chờ kiếp sau xem sao.”

    Lần nữa mở mắt, ta trở về lúc vừa mới chào đời.

    Tần ma ma ôm ta về phòng của bà ta. Bà ta không hề cho ta bú, mà mở tủ lấy ra một cái giỏ được giấu bên trong.

    Trong giỏ là một đứa bé được quấn bằng vải thô.

    Ta kinh hãi, vừa định khóc toáng lên lại sợ Tần ma ma nổi sát tâm, đành cố gắng mím chặt đôi môi nhỏ.

    Lúc Tần ma ma tráo đổi tã lót trên người ta và Trần Diễm Như, bà ta hung hăng cảnh cáo: “Con ranh chết tiệt, ngươi mà dám khóc, ta bóp chết ngươi ngay bây giờ!”

    Kiếp trước, lúc Tần ma ma tráo đổi ta và Trần Diễm Như, ta có khóc hay không thì không biết.

    Đời này, để giữ mạng, mặc cho động tác của bà ta thô bạo làm ta rất đau, ta cũng không hề khóc.

    Tần ma ma dùng tã lót bằng gấm vân quấn kỹ cho Trần Diễm Như rồi dịu dàng ôm vào lòng. Bà ta còn hôn lên trán con bé, vẻ mặt đầy lưu luyến.

    “Nữ nhi à, con đừng trách mẫu thân. Mẫu thân làm vậy là muốn con cũng được sống cuộc đời của một tiểu thư khuê các, cả đời gấm vóc lụa là, vinh hoa phú quý.”

  • Cô Dâu Kỳ Lạ

    Đi làm phù dâu cho bạn cùng phòng đại học, cô ấy lại hỏi tôi có còn là trinh nữ không. Tôi thấy buồn cười, thời đại nào rồi mà còn tin mấy chuyện đó. Nhưng bà ngoại lại nghiêm mặt nhìn tôi nói:

    “Bạn cháu không phải đang tìm phù dâu, mà là đang tìm đồng nữ để tế lễ.”

  • Hàng Xóm Lên Sóng

    Người phụ nữ t/â m th.ầ./n dưới lầu đã đập cửa nhà tôi suốt 2 năm trời.

    Dựa vào cái giấy chứng nhận “miễn tử”, con trai bà ta cũng ngày càng buông thả, chẳng buồn ngăn cản.

    Sau khi thay cánh cửa thứ 8 bị đ/ậ/p nát, tôi bức xúc cắt đoạn camera đăng lên mạng than thở.

    【Gắn chuông báo động ngoài cửa, ai mà đập cửa là nó hú “u oà u oà”, để xem ai ngủ được!】

    【Phản ứng đầu tiên của tôi là: cửa có dẫn điện không nhỉ? Tôi đúng là đ/ộc ác quá đi~ (chó ngáo)】

    【Mua máy rung, livestream camera, ai donate là máy rung 10 giây. Mở luôn kèo đoán “bà đi/ên có lên không”. Không đầy nửa năm đủ tiền mua nhà khác.】

    Tôi bật dậy khỏi giường, tay ôm mũi bị đ/ập trúng bởi cái điện thoại rơi trúng mặt.

    Phát ra tiếng cười khanh khách lần đầu tiên trong 2 năm qua…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *