Tôi Mang Thai Con Của Bạn Trai Cũ

Tôi Mang Thai Con Của Bạn Trai Cũ

Chia tay rồi, tôi phát hiện mình đã mang thai con của bạn trai cũ.

Tay run rẩy, tôi gọi điện cho Thời Vọng:

“Phải làm sao đây, hình như em có thai rồi.”

Trong điện thoại, giọng Thời Vọng dịu dàng triền miên:

“Em yêu, điều này chứng tỏ ông trời không nỡ để chúng ta chia xa.”

“Vì thế mới phái em bé đến làm sứ giả hòa giải.”

Kết quả, khi tôi tìm anh ta để nối lại tình xưa, lại vô tình nghe thấy anh ta cùng đám bạn cười đùa:

“Cưới ai cơ? Cái con ngốc đó á?”

“Làm gì có chuyện đó, chỉ chơi bời thôi, anh mày đâu có điên.”

“Cho dù cô ta có đẻ cho tôi cả một đội bóng đá, tôi cũng không đời nào cưới.”

“Ba tôi mà biết, chắc chắn sẽ đánh gãy chân tôi.”

Vài phút sau, một tên bạn thân của anh ta ra ngoài đi vệ sinh, đúng lúc bắt gặp tôi đang trốn ở hành lang.

Hắn ta đưa tay chặn tôi bên bức tường khi tôi hoảng hốt định bỏ chạy:

“Chạy gì chứ, tôi có ăn thịt người đâu, nghe hết rồi à?”

Tay hắn đặt lên bụng tôi, vừa nhẹ nhàng vuốt ve, vừa cười nham hiểm:

“Nhóc con à, bố mày không cần mày nữa rồi.”

“Hay là… mày khuyên mẹ mày đi, theo chú thì cũng được đấy.”

01

Hồi đại học, tôi và Thời Vọng đã ở bên nhau.

Tôi đăng nhập lại QQ, cái tài khoản đã bỏ không từ lâu, mở phần Nhật ký và album riêng tư.

Trong đó toàn là những kỷ niệm ngọt ngào.

Cô gái với gương mặt còn non nớt nép trong lòng chàng trai có đường nét sắc sảo, cầm ly kem cười ngọt ngào trước ống kính.

Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tôi và Thời Vọng chính thức bên nhau.

Bức tường tỏ tình của trường suýt nữa thì nổ tung.

【Trời má, thần Vọng thế mà cũng bị cưa đổ rồi á?】

【Tui chịu, con nhỏ đó trông bình thường thế, làm sao xứng với Thời Vọng được?】

【Đúng đó, biết thế hôm đó tui cũng lao lên rồi, biết đâu giờ tui mới là người bên cạnh thần Vọng.】

【Bên trên bớt mơ đi, nhan sắc mày còn đẹp hơn con nhỏ đó, chắc Thời ca ăn nhiều sơn hào hải vị ngán rồi, giờ thích món ăn nhẹ nhạt vậy thôi.】

【Hu hu, thì ra trai đẹp lại thích kiểu thanh thuần.】

【Thư ký Vương, cho mày 10 giây, tao muốn biết tất cả thông tin con nhỏ đó.】

Tối hôm đó, Thời Vọng vung tiền như nước trong group trường.

Liên tục gửi bao lì xì, tổng cộng hai trăm ngàn.

【[Bao lì xì] Đừng có nói linh tinh】

【[Bao lì xì] Là tôi chủ động theo đuổi Cố Nhan】

【[Bao lì xì] Ai chúc tụi tôi bạc đầu trăm năm sẽ được thưởng 10 ngàn】

Chỉ vài phút sau, group tràn ngập lời chúc “Thời Vọng – Cố Nhan trăm năm hạnh phúc”.

Thời Vọng đắc ý giơ điện thoại, vùi mặt vào hõm cổ tôi cọ cọ:

“Vợ ơi, đừng giận mà.”

Mới đó mà đã mấy năm trôi qua.

Những khoảnh khắc ngọt ngào đó cứ như mới hôm qua.

Đúng là như câu người ta vẫn nói:

Tình yêu đi đến cuối cùng, đều chẳng còn gì khác biệt.

Thời Vọng bị tôi bắt gặp đang cùng một cô gái trẻ ngồi du thuyền đi triển lãm.

Anh ta còn ngụy biện:

“Chỉ là bạn bình thường thôi.”

Nhưng Thời Vọng không biết rằng, cô gái đó đã mang đoạn chat giữa cô ta và bố Thời Vọng tới cho tôi xem.

Trong đoạn chat, Thời Vọng rõ ràng cam đoan với ba mình rằng sẽ cưới cô ta.

Mà ba Thời Vọng còn thân thiết gọi cô gái đó là “con dâu tương lai”.

Vậy ra, bảy năm yêu đương chỉ là một trò cười sao?

Hay tất cả chỉ là một giấc mộng mà Thời Vọng ban phát cho tôi?

Lúc tìm đến Thời Vọng, trong lòng tôi vẫn còn ảo tưởng…

Chỉ cần anh nói sẽ cưới tôi.

Chỉ cần anh…

Nhưng Thời Vọng lại nhíu chặt mày, đến cả mắt cũng chẳng thèm ngước lên:

“Em yêu, ra ngoài đi, anh đang bận.”

Tôi tức giận, đập mạnh đống ảnh chụp và tin nhắn lên bàn làm việc.

Anh ta lúc này mới thản nhiên liếc tôi một cái:

“Lại muốn đòi túi mới à?”

Tôi giận đến run người, nhưng lại không biết phải bắt đầu phản bác từ đâu.

Cái gì mà “lại muốn đòi túi mới”?

Rõ ràng mỗi lần tôi giận, anh ta đều tặng túi để xoa dịu, thế mà giờ lại đổ thành tôi vì muốn túi mà cố ý gây chuyện.

Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng giọng nói lại lạnh lùng đến đáng sợ:

“Thời Vọng, chúng ta chia tay đi.”

Lúc này, anh ta mới chịu ngẩng đầu lên nhìn tôi kỹ càng.

Đôi mắt trợn to, vẻ mặt không thể tin nổi:

“Cố Nhan, em điên rồi à?”

“Chỉ có chuyện cỏn con thế mà đòi chia tay?”

“Chẳng qua là đi xem triển lãm với con gái của một khách hàng thôi mà.”

“Những lời trong tin nhắn kia chỉ là lấy lệ với ba anh thôi, ông ấy thích gọi người ta thế nào thì anh quản được chắc?”

“Đừng ầm ĩ nữa, ngoan nào.”

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng chốc như lạc lối.

Tôi cố gắng phân biệt từng từ trong câu nói của anh ta, xem có chút nào là thật lòng không.

Nhưng cuối cùng, tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Thật sự rất mệt rồi.

Thời Vọng, anh sai rồi.

Người ầm ĩ là anh, không phải tôi.

Tôi không còn sức để chơi trò trẻ con cùng anh nữa.

02

Nhưng số phận trớ trêu.

Ngay tối hôm chia tay, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến trời đất quay cuồng.

Ban đầu tôi còn tưởng mình ăn phải đồ hỏng.

Mãi đến khi nhỏ bạn thân nhắn tin nhắc:

“Hình như mày hai tháng rồi chưa có kinh nhỉ?”

Tôi bỗng lạnh toát cả người như rơi vào hầm băng.

Chẳng lẽ… tôi mang thai rồi?

Người ta đâu thể đen đủi đến mức này chứ.

【Vậy mày định xử lý cái thai thế nào?】

Bạn thân nhắn hỏi.

【Có định nói với Thời Vọng không?】

Nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy, tay tôi siết chặt lấy điện thoại, tim thắt lại.

Tôi phải nói cho anh ta biết không?

Tôi… có nên nói không?

Tôi không ngừng tự hỏi mình.

【Tao chưa biết.】

Tôi thành thật trả lời.

Bạn thân im lặng một lúc rồi nhắn:

【Hay là cứ nói đi. Tao cảm giác Thời Vọng vẫn còn tình cảm với mày đấy, với cả biết đâu chỉ là cái con kia cố tình ly gián chúng mày thôi.】

【Ờ… cũng được.】

Tôi quyết định nghe lời cô ấy.

Thật ra, so với việc bị thuyết phục, có lẽ đúng hơn là, trong lòng tôi vốn dĩ vẫn còn ảo tưởng.

Cô ấy chỉ giúp tôi củng cố niềm hy vọng ấy mà thôi.

Ba giờ sáng, tôi run rẩy bấm số gọi cho Thời Vọng.

“Alo?”

Giọng anh ta khàn khàn, như vừa tỉnh ngủ:

“Em yêu, sao thế?”

03

Giọng bên kia điện thoại hơi méo mó.

Tôi cắn mạnh vào đùi mình, cố gắng ngăn những tiếng nấc đang trào ra khỏi kẽ răng:

“Thời Vọng, em… em hình như có thai rồi.”

Anh ta lập tức tỉnh táo hẳn:

“Cái gì cơ!”

Ngay sau đó, giọng anh ta mềm mại, dịu dàng dỗ dành:

“Đừng sợ, đừng sợ. Vài hôm nữa anh đi khám với em.”

Giọng anh ta dịu dàng đến mức khiến người ta mềm lòng.

Tôi không nhịn được nữa, nước mắt ứa ra như vỡ đê:

“Thời Vọng…”

“Anh đây, anh đây.”

Giọng anh ta tuy mệt mỏi nhưng vẫn rất kiên nhẫn.

“Em yêu, em biết chuyện này có nghĩa là gì không?”

“Có nghĩa là ông trời cũng không nỡ để chúng ta chia xa.”

“Cho nên mới gửi bé con tới làm sứ giả cho tụi mình.”

Và thế là, tôi yếu đuối tha thứ cho anh ta.

Bảy năm yêu nhau, tôi thật sự không thể nói buông là buông.

Thời Vọng rất bận.

Anh ta cố gắng sắp xếp thời gian, ba ngày sau mới miễn cưỡng dành ra được hai tiếng để đi khám cùng tôi.

Để khỏi làm phiền anh ta, tôi tới sớm, đợi dưới công ty.

Trong tay còn cầm theo vài món đồ sơ sinh vừa mua buổi sáng.

Có màu xanh, có màu hồng.

Mùi thơm ngọt ngào trong cửa hàng mẹ và bé khiến lý trí tôi tan chảy, thấy món nào cũng yêu thích, mua hết món này tới món khác.

Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ.

Thời gian hẹn khám sắp đến rồi.

Tin nhắn tôi gửi anh ta cũng không ai trả lời.

Bất đắc dĩ, tôi bất chấp nhân viên lễ tân cản lại, chạy thẳng lên văn phòng Thời Vọng.

Nhưng ngay lúc tôi giơ tay định gõ cửa.

Tôi chợt nghe thấy anh ta nhắc tới tên tôi.

Bàn tay đưa lên rồi lại buông xuống.

Tôi nghiêng tai nghe lén.

“Thì mang thai thì đã sao.”

“Cưới cô ta?”

“Đùa à, chỉ chơi bời thôi, tôi đâu có điên.”

“Cho dù cô ta đẻ ra cả một đội bóng, tôi cũng chẳng đời nào cưới.”

“Ba tôi mà biết thì chắc chắn đánh gãy chân tôi luôn.”

Một luồng khí lạnh xộc thẳng lên óc.

Cả người tôi lạnh cóng, tim cũng lạnh băng.

Giống như đang đứng giữa trời nắng chang chang, mặt đất đột ngột nứt ra, hóa thành hồ băng lạnh buốt, khiến tôi chỉ muốn chết quách đi cho rồi.

Đầu tôi ong ong, không còn nghe rõ bất kỳ âm thanh nào nữa.

Đột nhiên, có một bàn tay túm lấy cổ áo tôi.

Tôi giật mình hét lên, nhưng nhanh chóng bị bịt kín miệng:

“Đừng hét, đừng hét.”

Người vừa xuất hiện là Hứa Dật, bạn thân từ thời đại học của Thời Vọng.

Tôi hoàn hồn, định quay đầu bỏ chạy.

Nhưng Hứa Dật đã đưa tay chặn tôi lại, ép sát vào bức tường:

“Chạy gì chứ, tôi có ăn thịt cô đâu.”

Hắn ta hất cằm, chỉ vào phía trong cánh cửa:

“Hồi nãy, em nghe được bao nhiêu?”

Ánh mắt tôi đờ đẫn, trống rỗng, không buồn trả lời.

Hắn tự hiểu ra:

“Nghe hết rồi đúng không?”

Hắn bất ngờ cúi người sát lại, hơi thở nóng rực phả lên cổ tôi:

“Nghe hết rồi cũng tốt, đỡ mất công tôi phải nhắc lại.”

Bàn tay hắn thuận thế đặt lên bụng tôi, lòng bàn tay xoa nhẹ qua lại, vừa cười xấu xa vừa cúi đầu nói với cái bụng của tôi:

“Nhóc con, ba mày không cần mày nữa rồi.”

“Hay là thế này, mày khuyên mẹ mày đi, theo chú cho lành.”

“Chú còn đáng tin hơn bố mày nhiều đấy.”

“Người ta thì bám bố, còn chú đây tay trắng làm nên sự nghiệp, tài sản cả trăm triệu.”

Tôi ngẩng đầu, cả người còn đang ngơ ngác.

Không hiểu Hứa Dật có biết mình đang nói mấy lời điên rồ gì không?

Đúng lúc đó, cửa phòng cạch một tiếng bị đẩy ra.

Giọng Thời Vọng vang lên:

“Các người đang làm cái gì vậy?”

04

Hứa Dật ngẩng đầu, chẳng thèm để tâm, còn trừng mắt lườm Thời Vọng:

“Liên quan rắm gì đến mày?”

Thời Vọng lập tức nổi giận, vung cái cặp trên tay ném thẳng về phía Hứa Dật:

“Mày bị điên à, Cố Nhan là người của tao đấy, muốn tán thì cút xa chút đi, đừng có mà bừa bãi đánh dấu lãnh thổ!”

Cái cặp tuy nhỏ nhưng nặng, Hứa Dật bị đập trúng, loạng choạng suýt ngã ngửa.

Tôi vội đưa tay đỡ lấy hắn, hắn quay đầu lại cười với tôi:

“Cảm ơn. Em tránh ra chút, cẩn thận nhé.”

Nói xong, hắn kéo lỏng cà vạt, gỡ ra quăng đại xuống đất, rồi lao thẳng tới, cùng Thời Vọng đánh nhau túi bụi.

Hắn ra tay bất ngờ, Thời Vọng chưa kịp phản ứng, chỉ biết giơ tay đỡ loạn xạ, rất nhanh đã bị đánh cho tơi bời:

“Đệt, Hứa Dật hôm nay mày phát điên cái gì vậy!”

Thời Vọng bị đánh đến mồm mép lộn xộn, quên luôn tôi đang đứng ngay đó:

“Mày điên rồi à, vì một con phò mà ra tay với tao?”

Hứa Dật nghe vậy, liếc tôi một cái, động tác hơi khựng lại, Thời Vọng nhân cơ hội lao lên phản đòn.

Nhưng chưa kịp đắc ý, đã bị Hứa Dật đánh cho ngã lăn quay ra đất:

“Không điên, tao đấm mày đấy, đấm thẳng tay luôn!”

Tiếng động càng lúc càng lớn.

Đột nhiên cửa phòng bật mở, một cô gái yếu ớt lao ra đứng chắn giữa hai người:

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đừng vì em mà đánh nhau!”

Cô ấy khóc như mưa:

“Tất cả là lỗi của em, Hứa Dật ca ca, Thời Vọng ca ca, đừng đánh nhau vì em mà!”

Hứa Dật ngẩng đầu, nhướng mày lườm cô ta:

“Chị gái, chị là ai thế? Né ra.”

“Tôi tuy không đánh phụ nữ, nhưng nếu chị cứ cản thì tôi cũng không ngại phá lệ đâu.”

Cô gái sượng mặt, vội lách qua một bên, tức giận nói:

“Hứa Dật, anh điên thật rồi! Vô duyên vô cớ đánh Thời Vọng làm gì chứ?”

Hứa Dật lạnh nhạt:

“Đánh cái loại dưa hỏng này cần lý do à?”

Thời Vọng lúc này đã mặt mũi bầm dập.

Những người đàn ông còn lại trong phòng liếc nhìn ra ngoài hóng chuyện, nhưng vì kiêng dè địa vị của hai người, chẳng ai dám can thiệp.

Hứa Dật cười lạnh:

“Còn dám chửi người ta là phò nữa.”

“Còn dám chửi nữa không?”

Cuối cùng, Thời Vọng bị đánh đến mức phải chịu thua:

“Không chửi nữa, không chửi nữa, tôi là phò, được chưa!”

“Tôi là phò!”

Lúc này Hứa Dật mới chịu dừng tay.

Thời Vọng quay phắt lại, trừng mắt mắng cô gái đang đứng ngẩn ngơ:

“Mày đứng đó làm tượng đá à, thấy tao bị đánh mà không biết đi gọi bảo vệ sao?”

Cô ta giật mình:

“Ôi ôi, để em đi ngay!”

“Đứng lại!”

Thời Vọng quát sau lưng cô ta.

“Mẹ kiếp, giờ mới chịu đi gọi người.”

“Muốn gọi bảo vệ tới để thiên hạ kéo tới coi tao mất mặt chắc?”

Tôi cố nhịn cười, nấp vào góc lặng lẽ xem kịch.

Nếu lúc nãy nghe những lời Thời Vọng nói mà tôi còn thấy đau lòng thì giờ phút này, mọi bi thương trong tôi đều tan biến.

Không có ai tự nhiên mà biến chất.

Thời Vọng vốn dĩ từ đầu đã là loại người như vậy.

Chỉ là trước mặt tôi, anh ta diễn quá giỏi mà thôi.

Đột nhiên, có một bàn tay ấm áp đặt lên eo tôi:

“Đừng nhìn nữa, vợ yêu, mình đi thôi.”

Tôi còn chưa hiểu chuyện gì, đã bị Hứa Dật kéo đi khỏi công ty Thời Vọng.

Chỉ để lại tiếng gào thét của Thời Vọng vọng theo phía sau:

“Cố Nhan, em không được đi! Không được đi theo hắn!”

“Em là vợ của anh! Của anh!”

Tôi vừa bị Hứa Dật lôi đi, vừa quay đầu lại làm mặt xấu với Thời Vọng.

Lè lưỡi trêu hắn một cái.

Nghe thấy rồi đấy.

Nhưng vẫn muốn đi đấy, thì làm gì được tôi?

Similar Posts

  • Đêm Giao Thừa Băng Giá

    Đêm giao thừa năm 1980, ngày vạn nhà đoàn viên, Ôn Hiền mang cái bụng bầu 5 tháng tất bật trong bếp. Cuối cùng cũng nấu xong một bàn đầy đồ ăn, trong lòng tràn đầy mong chờ chồng mình – Kỷ Minh Huyên – trở về ăn bữa tất niên. Niềm vui và hồi hộp suốt cả một ngày, khoảnh khắc nhìn thấy chồng ôm một người phụ nữ mang thai bước vào cửa liền lập tức đóng băng! Cái ôm và nụ hôn cô muốn dành cho chồng, mỉa mai dừng lại ngay khoảnh khắc —— đôi tay còn đang dang ra.

    Ôn Hiền đè xuống nỗi kinh hoàng trong lòng, lặng lẽ nhìn Kỷ Minh Huyên dẫn người đàn bà kia vào nhà. Anh ta cẩn thận đỡ cô ta ngồi xuống, nhẹ nhàng phủi tuyết trên đầu và trên người cô ta. Động tác dịu dàng như đang nâng niu báu vật, sau đó quay đầu lại nói với cô:

    “Ôn Hiền, Ngô Đồng có thai rồi, cô ấy đang mang đứa con mồ côi của bạn thân anh – liệt sĩ Tần Hạo, cha mẹ Đồng Đồng cũng là liệt sĩ. Ba chúng ta lớn lên cùng nhau, anh bắt buộc phải lo cho cô ấy, Tần Hạo lúc còn sống chưa kịp đăng ký kết hôn với cô ấy. Anh không thể để con của cô ấy bị người ta khinh thường là con hoang, càng không thể để cô ấy bị chửi là đồ đàn bà lẳng lơ. Chúng ta giúp cô ấy một chút, ly hôn giả thôi được không? Chờ cô ấy sinh xong, làm xong hộ khẩu cho đứa nhỏ, chúng ta lập tức tái hôn.”

  • Nửa Tài Sản Còn Lại

    Năm năm trước, Cố Ngôn Tự khóc lóc van xin tôi cho Tiểu Thanh Mai sinh đứa con của anh ta.

    Tôi đã đồng ý, với điều kiện là đưa cô ta ra nước ngoài không bao giờ quay lại, và bồi thường cho tôi một nửa tài sản của nhà họ Cố.

    Mọi người đều mắng tôi là kẻ hám tiền, chỉ nhắm vào tài sản của nhà họ Cố.

    Còn Cố Ngôn Tự, vì muốn giữ lại đứa trẻ đó, thà trở mặt với cả nhà họ Cố cũng không tiếc.

    Năm năm sau, tôi đi công tác sang thành phố bên cạnh, nhặt được một bé trai.

    Tôi đưa thằng bé đến đồn cảnh sát, bảo nó liên lạc với người nhà.

    Cảnh sát gọi vào số điện thoại mà bé đọc thuộc lòng, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc.

    “Ngoan nào, đừng sợ, ba sẽ đến đón con ngay.”

    Chưa đến nửa tiếng sau, Cố Ngôn Tự, người lẽ ra đang ở nơi xa ngàn dặm bàn chuyện làm ăn, đã lao vào đồn cảnh sát.

    Tôi ngồi trên băng ghế dài, ánh mắt chạm phải ánh mắt anh ta.

    Anh ta sững người.

    Tôi mỉm cười, đứng dậy.

    “Cố Ngôn Tự, tôi thật không ngờ, anh lại có thêm một đứa con trai sau lưng tôi.”

    “Xem ra, nửa gia sản còn lại của anh cũng khó mà giữ được rồi.”

  • Cầu Chúc Tôi Vinh Quang

    Khi tôi đến câu lạc bộ, Phó Viễn Chi đang ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt kiềm chế, đuôi mắt đỏ hoe.

    Một đám phú nhị đại không dám thở mạnh, thấy tôi như thấy cứu tinh, vội vàng đứng nghiêm: “Chào chị dâu”.

    Cô gái ngồi bên cạnh anh ta thấy tôi thì hoảng hốt, mắt đỏ hoe nói với anh ta:

    “Viễn Chi, em đã quay lại rồi, anh còn muốn về nhà với cô ta sao?”

    Tôi bước tới, nhấc chai rượu vang đỏ trên bàn lên.

    “Phó Viễn Chi, về nhà hoặc vỡ đầu, chọn một.”

  • Vở Kịch Chuẩn Bị Mang Thai

    Khi phát hiện hộp thuốc tránh thai khẩn cấp trong xe của chồng, tôi không khóc.

    Tôi bình tĩnh thay thuốc bằng axit folic.

    Hai tháng sau, cô bạn thân khóc sướt mướt trước mặt tôi, nói rằng cô ta mang thai ngoài ý muốn.

    Tôi nhìn cô ta, lại nhìn sang người chồng đang lúng túng đứng bên cạnh.

    Tôi biết, vở kịch chuẩn bị mang thai mà tôi tự tay đạo diễn, chính thức mở màn.

  • Sau khi bị mất trí nhớ gián đoạn, chồng tôi ôm hôn bạn thân ngay trước mặt tôi

    Một tai nạn bất ngờ khiến tôi mắc chứng mất trí nhớ gián đoạn.

    Bạn trai tôi, Cảnh Châu, ôm chặt lấy tôi, thề thốt rằng dù tôi có quên cả thế giới này thì anh ta vẫn sẽ ở bên tôi không rời.

    Ngay cả Hứa Nghiên – cô bạn thân nhất của tôi cũng bỏ việc, không quản đường xa chạy đến chăm sóc tôi.

    Tôi đã từng nghĩ, mình là người hạnh phúc nhất trên đời.

    Cho đến sau này, bệnh của tôi bất ngờ khỏi hẳn.

    Tôi giấu họ, định tạo cho họ một bất ngờ.

    Nhưng thứ tôi nhìn thấy lại là cảnh bạn trai tôi và người bạn thân nhất, tựa sát vào nhau trên chính chiếc giường của tôi, ôm hôn cuồng nhiệt.

    Hứa Nghiên nũng nịu nói: “Lúc cô ta chẳng nhớ gì, anh giả làm bạn trai của em… kích thích thật đấy.”

    “Nhưng em chịu đủ cảnh làm tiểu tam rồi, rốt cuộc bao giờ anh mới nói rõ với cô ta?”

    Cảnh Châu vuốt ve gương mặt cô ta, giọng dịu dàng: “Đừng vội, bảo bối.

    Khoản đầu tư từ ba cô ta vẫn chưa tới tay, chờ thêm chút nữa.”

    Hóa ra năm năm tình sâu nghĩa nặng, tất cả chỉ là một ván cờ tính toán.

    Tôi quay người, gọi cho cậu thanh mai trúc mã của mình: “Phó Minh Dật, anh không phải nói chỉ cần bệnh tôi khỏi là sẽ đến đón tôi sao? Vậy anh đang ở đâu?”

  • Ba Năm Làm Thế Thân

    Khi Giang Mộ Hàn nắm tay Bạch Nhược Tuyết bước vào phòng khách, tôi đang ở trong bếp nấu món chè tuyết nhĩ mà anh thích nhất.

    “Tô Nguyệt, ra đây một chút.”

    Giọng anh lạnh hơn thường ngày vài phần.

    Tôi lau tay, đi ra ngoài, thấy người phụ nữ trong tấm ảnh tôi đã từng nhìn vô số lần — lúc này đang ngồi trên ghế sofa nhà tôi, mỉm cười dịu dàng như nước.

    “Chào cô, tôi là Bạch Nhược Tuyết.” Cô ta chủ động chìa tay ra, “Mộ Hàn kể nhiều về cô, nói ba năm nay cô đã vất vả chăm sóc anh ấy.”

    Giang Mộ Hàn ở bên cạnh bổ sung: “Nhược Tuyết đã về nước, bọn tôi chuẩn bị tái hôn.”

    Tôi nắm lấy tay cô ta, lập tức cảm nhận được hình dáng quen thuộc của chiếc nhẫn trên ngón tay.

    Đó là chiếc tôi từng đeo khi kết hôn, bây giờ lại nằm đúng trên tay của người chủ thật sự.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *