Kẻ Vu Khống Phải Trả Giá

Kẻ Vu Khống Phải Trả Giá

Hôm chị họ tôi kết hôn, bác gái uống hơi nhiều, liền nắm tay nhà trai mà khoe con gái mình đảm đang biết bao.

Sau đó, bà ta bắt đầu đi khắp nơi bịa chuyện về tôi: nói tôi mới mười mấy tuổi đã chửa hoang, còn quyến rũ đàn ông khắp nơi.

Nghe tin này, tôi tức giận định đi đối chất với bà ta thì bị chị họ chặn lại.

Chị ấy nói hôm nay là ngày cưới của chị, chị sẽ để bác gái đứng ra đính chính giúp tôi.

Tôi tin lời chị họ.

Nhưng tôi không ngờ, sau đó chuyện này lại lan truyền khắp họ hàng, bạn bè, còn nhà bác gái thì im lặng như không có chuyện gì.

Bạn trai tôi nghe được tin đồn ấy, tức giận đến tìm tôi chất vấn. Tôi khẳng định chuyện đó không có thật.

Trong cơn giận dữ, anh ấy đã dùng dao đâm chết tôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày bác gái tung tin đồn về tôi.

1

“Thông gia à, con gái tôi vừa đảm đang vừa xinh đẹp, cưới được nó là nhà chị có phúc lắm đó.”

Tại tiệc cưới, bác gái uống hơi nhiều, kéo tay mẹ chồng chị họ mà nói.

Sau đó, bà chỉ tay về phía tôi:

“Không như con bé cháu tôi này, mới mười mấy tuổi đã chửa hoang, bị đàn ông bỏ rơi!”

“Nó đúng là đồ hồ ly tinh, quyến rũ đàn ông khắp nơi. Thông gia, chị phải trông chừng con trai mình cho kỹ, kẻo bị nó lừa đấy!”

Nghe những lời vu khống của bác gái, tôi tức muốn bước lên cãi lại, nhưng chị họ lại ngăn tôi lại.

“Trần Nhiên, hôm nay là ngày vui của chị, em yên tâm, chị nhất định sẽ để mẹ chị đính chính!”

Tôi lắc đầu.

Kiếp trước, tôi đã tin lời chị, nhưng không ngờ sau đó nhà chị chẳng những không đính chính mà bác gái còn liên tục bêu xấu tôi, khiến chuyện lan đến tai bạn trai tôi.

Anh ta tức giận đến nhà tôi, dùng dao giết chết tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi mang theo căm hận mà chết.

Giờ đây, tôi lạnh lùng nhìn chị họ, lắc đầu nói:

“Chị, chuyện này, em nhất định phải làm cho rõ ràng!”

“Trần Nhiên, coi như nể mặt chị đi, được không?”

Chị họ vội kéo tay tôi cầu xin.

Nhưng tôi hất tay chị ra.

Quan hệ giữa tôi và chị họ vốn không tệ, tôi cũng không muốn gây chuyện trong lễ cưới chị, nhưng lúc này, tôi biết rõ: tôi phải làm cho ra lẽ.

Xung quanh, ánh mắt của nhiều người thân, bạn bè bắt đầu khác đi khi nhìn tôi.

Tôi bước thẳng đến trước mặt bác gái, lớn tiếng hỏi:

“Bác nói thật à?”

“Cháu thật sự mười mấy tuổi đã chửa hoang sao?”

Giọng tôi lớn đến mức át cả tiếng ồn ào trong tiệc.

Khuôn mặt bác gái thoáng chút lúng túng.

Chị họ vội vàng chạy đến kéo bác lại:

“Mẹ, mẹ nói cái gì thế? Hôm nay là ngày cưới con, ai cũng đang vui, mẹ nói mấy chuyện đó làm gì?”

Nghe qua tưởng chị đang bênh vực tôi, nhưng thực chất lại giống như ngầm thừa nhận tôi từng làm chuyện đó.

Bác gái thấy vậy cũng vội gật đầu:

“Phải rồi phải rồi, Trần Nhiên à, bác uống say quá, bác nói nhầm thôi!”

Bà ta thì nói vậy, nhưng nhìn nét mặt thì ai cũng biết: trong lòng bà hoàn toàn không nghĩ như thế.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, chị họ đã kéo tôi lại:

“Trần Nhiên, hôm nay là lễ cưới của chị. Mẹ chị cũng đã xin lỗi rồi, em bỏ qua đi.”

Nghe vậy, tôi lạnh lùng lắc đầu:

“Hôm nay, chuyện này phải được làm rõ!”

Tôi vừa dứt lời, bác gái liền đập bàn, trừng mắt nhìn tôi:

“Trần Nhiên, bác nói sai là vì giữ mặt mũi cho cháu. Nếu cháu không cần thể diện, thì bác sẵn sàng kể hết mấy chuyện xấu xa trước đây của cháu cho mọi người nghe!”

Similar Posts

  • Hủy Hôn Dưới Trời Pháo Hoa

    Tôi tình cờ thấy một bài đăng được đề xuất.

    Là cô nhân tình bé nhỏ của vị hôn phu, khoe trên mạng về những kỷ niệm đẹp của hai người: “Đêm sinh nhật đó, anh ấy vì tôi mà bắn pháo hoa rực rỡ suốt một đêm ở cảng.

    Chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp, anh ấy từng nấu ăn cho tôi, từng bỏ qua những cuộc họp quan trọng vì tôi, dịu dàng và chu đáo vô cùng.”

    Cuối cùng, cô ta còn viết rằng bạn trai mình ghét vị hôn thê như tôi đến mức nào, nói tôi dựa vào gia thế để ngang ngược ép buộc anh ta đính hôn.

    Tôi bật cười.

    Bạn trai của cô ta chắc chưa kể cho cô biết, anh ta đã phải van xin thế nào mới có được cuộc hôn nhân này!

  • Người Của Anh

    Khi Chu Lâm ném chiếc nhẫn đính hôn vào ly rượu, cả hội trường đều cười nhạo tôi.

    Rượu champagne chảy dọc theo mái tóc tôi nhỏ giọt xuống.

    Mascara lem nhoè.

    Tôi nghe thấy người tình mới của Chu Lâm — cô minh tinh tên Tô Vãn Vãn — đang nép vào lòng anh ta, giọng ngọt lịm và dính lấy người: “Anh Lâm ơi, lãng phí quá à, nhẫn kim cương ngâm trong rượu có bị hỏng không đó?”

    Chu Lâm bóp nhẹ má cô ta, ánh mắt khinh miệt lướt qua tôi như nhìn một đống rác chắn đường.

    “Cũ không đi, mới sao đến.” Giọng anh ta không lớn, vừa đủ để cả hội trường nghe rõ. “Có người, dù đeo nhẫn đắt cỡ nào cũng không xứng. Chi bằng vứt đi cho sạch.”

    Tiếng cười ồ lên càng lớn.

    Ba mẹ tôi ngồi ở bàn chính, mặt đỏ bừng, đầu gần như muốn chui xuống gầm bàn.

    Mẹ tôi bấu chặt mép khăn trải bàn, đốt ngón tay trắng bệch.

    Tôi đứng đó, ướt sũng từ đầu đến chân, chẳng khác gì một con hề.

    Chỗ tim như bị ai đó đâm mạnh một nhát, rồi dội thẳng một xô đá lạnh vào.

    Lạnh đến tê dại.

  • Váy Cưới Còn Đây

    VĂN ÁN

    Sắp đến ngày cưới, chị chồng tương lai lại bất ngờ báo có thai, nhất quyết đòi tổ chức đám cưới trước bọn tôi.

    Cả nhà bạn trai đều đồng ý, còn khuyên tôi nhịn một chút.

    Đọc full tại page bạch tư tư để ủng hộ tác giả

    Theo phong tục thì một năm nhà trai chỉ được tổ chức một chuyện vui, nên váy cưới tôi đặt gần chục triệu, tiệc cưới 3 triệu 8 một bàn với tôm hùm, giờ đều không dùng được nữa.

    Chị ta còn dày mặt nói: “Đã vậy, hay là em để lại hết cho chị dùng nhé, coi như quà mừng cho cháu trai tương lai.”

    Nhường, nhường, nhường cái đầu chị.

    Tôi trông có giống kiểu người dễ bắt nạt vậy à?

    Bề ngoài tôi không nói gì, nhưng thực ra mỗi ngày đi xem mặt tám lần.

    Tiệc cưới và váy cưới này, tuyệt đối không để phí!

  • Khi Tiểu Tam Đeo Đồng Hồ Vacheron

    Sau một tháng tăng ca liên tục, tôi quyết định trước Tết Trung thu tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ, đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng của gia đình để thư giãn.

    Vừa bước vào sảnh lớn rực rỡ ánh đèn, ánh mắt tôi lập tức bị thu hút bởi đoạn video quảng cáo đang chiếu lặp lại trên màn hình khổng lồ ngay trước mặt.

    Trong làn hơi nước mờ ảo, chồng tôi – Lục Cảnh Niên – đang ôm một người phụ nữ thân hình nóng bỏng, hôn nhau trong bể tắm.

    Dòng khẩu hiệu phía dưới ghi rõ: 【Yêu cô ấy, hãy dẫn cô ấy đi tắm suối nước nóng riêng một lần.】

    Toàn thân tôi như đông cứng lại trong tích tắc.

    Tôi đi thẳng tới quầy lễ tân, người tiếp tôi là một cô gái trẻ khuôn mặt còn non nớt.

    “Xin chào, cho hỏi đoạn video quảng cáo kia quay từ khi nào vậy? Người mẫu trong đó là diễn viên chuyên nghiệp à?”

    Cô gái nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói mang theo chút ngưỡng mộ:

    “Là quay vài ngày trước thôi ạ.”

    “Cô gái trong video là nhân viên bên em, còn người đàn ông là bạn trai chị ấy. Hai người trông đẹp đôi lắm đúng không chị!”

    Tôi nhướn mày, giọng vẫn ôn hòa:

    “Phiền em gọi cô ấy ra giúp chị được không? Chị muốn khen trực tiếp, cô ấy thật sự rất ăn ảnh.”

    Cô bé lễ tân chẳng chút đề phòng, lập tức cầm điện thoại nội bộ lên, ngọt ngào gọi:

    “Chị Oanh ơi! Có khách muốn gặp chị nè, nói là cực kỳ ngưỡng mộ chị luôn đó!”

    Chốc lát sau, một cô gái mặc đồng phục quản lý bước ra từ phía sau.

    “Xin chào, không biết tôi có thể giúp gì ạ?”

  • Sáu Năm Làm Vợ Giả

    Tôi vừa dùng miệng hút đống đờm đặc màu vàng xanh trong phổi mẹ chồng ra thì bà thím hàng xóm gọi tôi ra ngoài, hạ thấp giọng hỏi:

    “Rốt cuộc chồng cô Chu Minh Viễn đang làm đại sự gì ở Tây Nam vậy? Sáu năm rồi, một chuyến cũng không về?”

    “Cô chưa từng nghĩ, anh ta ở bên ngoài đã có người khác rồi sao?”

    Tôi vừa vò tã lót đang ngâm trong chậu, vừa cười đáp: “Cơ mật quốc gia, không tiện nói.”

    Bà ta nén nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Tôi cũng không muốn đoán mò, nhưng tháng trước tôi đi làm hộ khẩu cho cháu trai, tiện thể nhìn thấy ở mục vợ/chồng trên hồ sơ của nhà cô, chỗ ghi vợ của Chu Minh Viễn không phải là cô!”

    Tay tôi đang vò tã khựng lại.

    Ngay trong ngày đó, tôi cầm giấy đăng ký kết hôn chạy thẳng tới cục dân chính của huyện.

    Nhân viên nhìn lướt qua rồi khẳng định ngay: “Đồng chí, giấy chứng nhận của cô là giả. Số này không đúng, con dấu cũng không đúng, cô bị lừa rồi phải không?”

    Sau đó tra hồ sơ, tôi mới biết.

    Trong mục vợ/chồng của anh ta, người được ghi tên là người chị dâu góa chồng của anh ta, còn chưa tái giá đã mất chồng, dưới tên còn có một đứa con năm tuổi.

    Tôi đứng trước quầy, hồi lâu không động đậy, rồi bật cười.

    Một tờ giấy giả không chỉ có thể giúp di sản của anh trai nhập hộ khẩu, mà còn có thể cho người mẹ già liệt giường một bà vú em miễn phí.

    Quả là tính toán giỏi.

    Tôi lau sạch nước mắt, cầm tờ giấy đăng ký kết hôn giả đó, trực tiếp tới viện nghiên cứu thuộc Bộ Hàng Không Vũ Trụ.

  • Ly Hôn Vợ Vì Sinh Con Gái

    Vợ tôi sinh đứa thứ ba, lại là con gái.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã mở miệng đòi ly hôn.

    Tôi cười lạnh: “Cô nghĩ kỹ chưa? Nếu ly hôn, ba đứa con gái tốn tiền này cô phải mang đi hết, tôi một đứa cũng không nuôi.”

    Cô ấy gật đầu, rút ngay một tờ đơn ly hôn ra.

    Tôi liếc qua.

    Hừ!

    Cô ta dám mở miệng đòi bảy phần tài sản của tôi.

    Nhưng tôi cũng không phản đối.

    Coi như cô ta biết điều, biết mình không sinh được con trai thì chủ động rút lui.

    Dù sao cô ta đi rồi mới có chỗ cho con trai tôi với người phụ nữ bên ngoài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *