Ghi Chú Tử Thần

Ghi Chú Tử Thần

Mười giờ tối, tôi đặt một phần đồ ăn khuya cho bạn trai đang ở nơi khác.

Và tôi ghi chú đùa cợt trong đơn hàng:

[Anh rể à, chuyện anh làm em có bầu phải cho em một lời giải thích đấy nhé, trốn lên tận Bắc Kinh cũng vô ích thôi! Còn không gọi lại thì em sẽ nói với chị em và cả cháu gái luôn đó!]

Tôi rất mong chờ vẻ mặt “muốn độn thổ” của bạn trai khi nhận được đồ ăn. Chắc chắn sẽ buồn cười lắm.

Nhưng rất nhanh sau đó, tôi cười không nổi nữa.

Anh shipper gửi cho tôi một bức ảnh — trong ảnh, bạn trai tôi nằm úp mặt trên đất, đầy máu.

1

Nhìn kỹ bức ảnh đã được phóng to, nụ cười trên mặt tôi cứng lại.

Tin nhắn từ shipper vẫn tiếp tục đổ về:

[Gì thế này? Có người chết rồi!]

[Tôi… tôi thấy cái ghi chú kỳ quặc của cô nên muốn nhìn mặt gã đó xem sao.]

[Ai ngờ đẩy nhẹ cửa ra là vào được luôn!]

[Không liên quan gì đến tôi! Tôi không làm gì hết!]

Ban đầu tôi còn tưởng bạn trai hợp tác với shipper để đùa tôi một trận, nhưng rất rõ ràng, phản ứng của shipper không giống đang diễn kịch.

Tôi kìm lại đôi tay đang run rẩy, vẫn ôm một tia hy vọng mà nhắn cho shipper:

[Anh không đùa tôi chứ? Đang yên đang lành sao lại xảy ra chuyện?]

Vừa gửi xong, tôi đã nhận được thêm một bức ảnh nữa.

Shipper lần này càng hoảng loạn:

[Không chỉ anh rể cô, cả chị cô cũng chết rồi!]

Tôi bị câu nói này làm cho mơ hồ.

Chị tôi? Ghi chú kia tôi chỉ đùa bạn trai thôi mà, tôi đâu có chị, càng không có anh rể!

Tôi nghiến răng mở ảnh mới ra xem.

Và khi nhìn rõ bức ảnh, suýt chút nữa tôi ném bay cả điện thoại.

Đó là một người phụ nữ tóc tai rối bời.

Toàn thân trần truồng, mắt trợn trừng, chết thảm trên giường.

Shipper tiếp tục nhắn:

[Tôi đi khỏi đó rồi và đã báo cảnh sát!]

[Kinh khủng quá!]

[Tôi không muốn bị liên lụy đâu, chỉ là đi giao đồ ăn thôi mà! Tôi chịu hết nổi rồi!]

Lúc này, tôi chẳng thể đọc tiếp mấy dòng tin kia nữa.

Bởi vì đúng vào khoảnh khắc tôi thấy đơn hàng hiển thị đã được giao, điện thoại lại bật ra một tin nhắn mới từ bạn trai:

[Bảo bối, anh tắm xong rồi, sao em im lặng vậy?]

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn, tim đập thình thịch như trống trận.

Nếu bạn trai tôi thực sự đã chết…

Vậy thì, người đang nhắn tin với tôi lúc này… rốt cuộc là ai?

2

Nỗi sợ hãi khủng khiếp lan rộng trong lòng tôi.

Người đang nhắn tin với tôi lúc này, rất có thể chính là kẻ đã sát hại bạn trai tôi!

Đầu óc tôi xoay chuyển liên tục.

Để không đánh rắn động cỏ, tôi cố điều chỉnh cảm xúc để chuẩn bị trả lời lại.

Nhưng đối phương đã nhanh hơn, nhắn trước:

[Hahahaha, bị anh dọa sợ rồi chứ gì!!]

Tôi nhíu mày, chậm rãi gửi lại một dấu hỏi.

Ngay sau đó, mấy tin nhắn khác hiện lên:

[Tưởng anh ngoại tình rồi chết thật à?]

[Ai bảo em cứ thích ghi mấy lời quái gở vào đơn hàng, lần này tới lượt anh phản công rồi!]

Tôi bị mấy câu đó làm cho hoang mang.

Ý là gì chứ?

Chẳng lẽ những bức ảnh shipper gửi trước đó, chỉ là màn phản đòn của bạn trai tôi?

Nhưng… những vết máu đó… trông thật quá mức…

Mang theo đầy nghi ngờ, tôi lập tức gọi video cho bạn trai.

Anh ấy bắt máy ngay lập tức.

Hình ảnh hiện ra trong video khiến tôi sững người vì sợ.

Anh ấy toàn thân dính đầy máu, khuôn mặt méo mó dữ tợn: “Hahaha, nhìn vẻ mặt em kìa, đúng là bị dọa sợ rồi nhỉ! Đồ nhát gan!”

3

Tôi ngẩng đầu hít sâu một hơi, rồi nghiến răng ken két:

“Anh bị điên à? Chút này có gì đáng cười?!

Anh biết em lo cho anh đến mức nào không? Em suýt nữa đã định bắt xe đến chỗ anh trong đêm rồi đấy!”

Tôi tức đến mức muốn chặn luôn anh ta.

Anh ấy vội vàng giải thích:

“Ai ya, anh sai rồi! Đừng chặn anh mà!

Không phải tại em hay ghi mấy lời kỳ quái trên đơn hàng sao, làm anh nhận đồ ăn cũng bị người ta nhìn chằm chằm, ngại muốn chết luôn!

Anh chỉ muốn trả đũa lại một chút thôi mà!”

Tôi hỏi dồn:

“Vậy máu trên mặt anh là sao?

Shipper đã gửi ảnh cho em rồi đó!

Đúng rồi! Còn người phụ nữ trên giường nữa! Rốt cuộc là chuyện gì?!”

Bạn trai tôi lần lượt trả lời:

“Chỉ là máu gà mua từ nhà hàng thôi mà, còn người phụ nữ kia là một con búp bê mô phỏng, đều là đạo cụ anh chuẩn bị từ trước cả!

Lúc shipper đến, anh đưa tiền nhờ anh ta phối hợp một chút.

Không ngờ diễn xuất của anh ta lại xuất sắc đến vậy!”

Thấy anh ấy dễ dàng nhấc búp bê lên, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Tháng gần đây, bạn trai tôi không còn mặn mà với tôi nữa, thường thì hôm nay tôi nhắn, mai anh ấy mới trả lời, gọi điện cũng ít khi bắt máy.

Như lần này gọi video mà được bắt ngay, với tôi cũng là điều hiếm hoi lắm rồi.

Tôi vì nghi ngờ anh ấy ngoại tình nên mới muốn trêu lại một phen.

Nghĩ đến đây, tôi nhìn anh bạn trai đang rửa mặt, tức tối buột miệng:

“Nếu anh thật sự ngoại tình, thì hai người cẩu nam cẩu nữ các người cũng đáng chết như hôm nay vậy đó!”

Chỉ là một câu buột miệng vì tức giận.

Tôi không ngờ rằng, tối hôm sau, bạn trai tôi lại thật sự chết.

Trên giường của anh ấy, cũng có một người phụ nữ trần truồng chết thảm, y hệt trong bức ảnh hôm trước.

4

Hình ảnh hôm qua gọi video với bạn trai vẫn còn rõ mồn một trong đầu tôi.

Lúc đó, sau khi tôi nói câu giận dỗi, anh ấy liên tục cam đoan sẽ không bao giờ phản bội tôi.

Anh nói việc trả lời tin nhắn chậm hay không bắt máy là vì đang phải tăng ca.

Tôi miễn cưỡng tin lời anh ấy.

Nhưng giờ đây, nhìn anh ấy nằm bất động trên sàn, không còn dấu hiệu sự sống nào…

Một cơn buồn nôn dâng trào trong cổ họng tôi.

Tôi lao ra khỏi phòng ngủ, không kìm được mà nôn thốc nôn tháo.

Rồi cả người ngã phịch xuống sàn, bất lực ngồi bệt tại chỗ.

Tất cả những gì đang xảy ra bây giờ đã vượt xa mọi tưởng tượng của tôi.

Similar Posts

  • Vụ Cá Cược 3 Năm

    Năm thứ ba ở bên nhau, bạn của Họa Kỳ hỏi anh ta:

    “Cậu Họa giả nghèo lâu vậy rồi, không sợ động lòng thật à?”

    “Đúng đó, tháng sau cậu cưới hỏi nhà họ Lâm, tụi tôi còn được uống rượu mừng không?”

    Qua cánh cửa gỗ đỏ chạm khắc khép hờ, Họa Kỳ ngồi ghế chính cười hờ hững, giọng điệu lạnh nhạt, dáng vẻ xa lạ đến mức tôi không nhận ra:

    “Thật lòng á?”

    “Chỉ là vụ cá cược thôi.”

    “Nhưng mà nhìn cô ta sạch sẽ xinh xắn, chơi thêm mấy ngày cũng được.”

  • Gặp Lại Anh Ở Tuổi Hai Mươi

    Tôi quấn khăn tắm, vừa đánh răng trong phòng vệ sinh thì nhìn thấy qua lớp kính mờ, một bóng người đàn ông đang đứng bên kia.

    Tôi cố kìm cơn hoảng loạn, ép mình nhìn kỹ khuôn mặt của anh ta.

    Hình như anh ta cũng phát hiện ra tôi, dừng lại, nghiêng đầu hỏi: “Là ai đấy?”

    Tôi hoảng hốt lao ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.

    Im lặng hai giây, tôi lại mở cửa ra, bên trong khôi phục vẻ yên tĩnh, như thể tất cả chỉ là ảo giác.

  • Ác Nữ Song Sát

    VĂN ÁN

    Tôi và cô bạn thân từ nhỏ đã nổi tiếng là cặp “ác nữ song sát” trong trại trẻ mồ côi.

    Tôi miệng lưỡi độc địa, có thể mắng người ta đến phát khóc, còn cô ấy thì vũ lực bùng nổ, chuyên “lấy lý lẽ” ra xử người.

    Cả trại chẳng ai dám chọc vào chúng tôi, đến con chó giữ cửa thấy hai đứa cũng phải cụp đuôi, nép sát tường mà đi.

    Năm tám tuổi, lúc tôi và cô ấy đang ngồi xổm ở góc tường chọc ổ kiến, thì viện trưởng dẫn một cặp vợ chồng bước đến.

    Họ nói bạn tôi là con gái ruột nhà họ Lục – gia tộc giàu có bậc nhất – bị thất lạc từ nhỏ, nay muốn đón cô ấy về.

    Bạn tôi lập tức làm ầm lên, nhất quyết phải đưa tôi theo.

    Cô ấy ngồi bệt xuống đất, đạp chân khóc to: “Nếu không có Dao Dao mấy năm nay, con đã bị bắt nạt đến chết rồi! Nếu không nhận nuôi cô ấy, con cũng không đi đâu hết!”

    Tôi vội vứt cây gậy trong tay đi, nở nụ cười ngọt ngào bước lên tự giới thiệu:

    “Cháu chào chú dì, cháu là đứa ngoan nhất, nghe lời nhất ở viện, nhận nuôi cháu là lãi to luôn ạ~”

    Viện trưởng bên cạnh mặt co giật mấy lần, biểu cảm như vừa nuốt phải cả ký phân.

    Bị bắt nạt? Còn ngoan ngoãn?

    Hai đứa mày có nghe nổi mấy lời mày đang nói không đấy!

    Dường như sợ cặp yêu tinh này không ai dám nhận, viện trưởng mắt nhắm mắt mở, nghiến răng đưa ra quyết định trái lương tâm tổ tiên.

  • 80 Gram Vàng

    Mười năm trước, tôi lấy số tiền lương năm đầu tiên đi làm, góp với mẹ mua một cây vàng 100 gram.

    Mười năm sau, tôi bị chẩn đoán sỏi mật, phải mổ nội soi cắt túi mật, chi phí ba mươi ngàn.

    Vừa mới bị công ty sa thải, kinh tế khó khăn, tôi bàn với mẹ bán cây vàng ngày xưa để gom tiền chữa bệnh.

    Mẹ nhìn tôi, mắt rưng rưng, giọng run run:

    “Khổ cho con gái mẹ quá. Mấy tháng trước xin nghỉ dài ngày chăm mẹ trong viện, mới bị công ty cho nghỉ việc.

    Giờ con lại bệnh, mẹ cũng chẳng giúp được gì. Vàng này bán đi, lấy phần con mua ngày trước mà chữa bệnh cho con nhé.”

    Trời đã tối, tôi cầm cây vàng, mệt mỏi vô cùng.

    Tính sáng mai đi đổi tiền thì tối đó, công an gõ cửa:

    “Chào cô, có người tố cô ăn trộm vàng của bà ấy, mời cô theo chúng tôi về phường.”

  • Tình Yêu Ngược Dòng

    Tôi ngồi trên ghế mây ở ban công, đầu ngón tay cầm ly sâm panh đã kết một lớp sương mỏng, giống hệt đôi mắt lạnh lùng của Lăng Triệt mỗi khi nhìn tôi, mãi không tan đi được.

    Điện thoại rung ba cái, là một tin nhắn đa phương tiện từ số lạ. Tôi thờ ơ mở ra, nhưng ngón tay bỗng khựng lại — trong ảnh là bậc đá ở chùa Trường Sinh ngoài thành, tám mươi mốt bậc đá xanh loáng nước mưa, ánh lên tia lạnh lẽo.

    Mà người đang quỳ trên đỉnh cao nhất kia, mặc vest cao cấp màu đen, gấu quần lấm bùn, trán dán chặt vào đệm lạy trước tượng Phật, một vệt máu đỏ sẫm chảy dọc theo xương chân mày, in lên làn da trắng bệch một đường rợn người.

    Là Lăng Triệt.

    Trong giới kinh thành, ai mà không biết thiếu gia nhà họ Lăng là một kẻ điên chính hiệu.

    Mười chín tuổi từ nước ngoài về, liền tống ông chú họ nuốt công ty con của nhà họ Lăng vào tù.

    Hai mươi tuổi ngồi lên ghế tổng giám đốc của tập đoàn niêm yết, có thể mắng thẳng mặt giám đốc chỉ vì một câu cãi lời.

    Tháng trước trong buổi tiệc từ thiện, có người vô tình chạm vào ly rượu của tôi, anh ta lập tức hất thẳng ly rượu vang vào mặt đối phương, ánh mắt sắc như muốn ăn tươi nuốt sống.

  • Hệ Thống Bữa Sáng Đổi Nhan Sắc

    Hoa khôi lớp tặng tôi một túi sữa ăn sáng, tôi quay đầu đưa nó cho một người vô gia cư ở ngoài cổng trường.

    Chỉ vì tôi đã trọng sinh. Ở kiếp trước, hoa khôi lớp Tần Thi Thi được hệ thống chọn làm người liên kết, có thể dùng sữa ăn sáng để đổi lấy nhan sắc từ tôi.

    Cô ta càng ngày càng xinh đẹp, chưa tốt nghiệp đã được công ty giải trí nổi tiếng ký hợp đồng, với danh hiệu “hoa khôi xinh đẹp nhất trường” mà bước chân vào giới giải trí.

    Còn tôi, từ người được công nhận là hoa khôi của cả trường, rơi xuống thành nữ sinh xấu xí ai ai cũng biết tiếng, cuối cùng bị người của cô ta đẩy xuống sông chết đuối.

    Sống lại một đời, nếu cô ta đã muốn đổi nhan sắc, vậy thì tôi sẽ để cô ta đổi cho đã đời!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *