Cấp Trên Mới Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Cấp Trên Mới Là Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Công ty vừa điều một tổng giám đốc mới về từ bên ngoài.

Mọi người xếp hàng hai bên hân hoan đón chào, còn tôi thì lén trốn trong góc hóng chuyện.

Thế mà lúc thấy mặt tổng giám đốc mới, tôi suýt ngất tại chỗ.

Tổng giám đốc mới lại chính là kẻ thù không đội trời chung của tôi!

Từ giờ còn có ngày nào yên thân nữa không?

Không ngoài dự đoán…

Chu Hằng: “Thư ký Giang, pha cho tôi ly cà phê.”

Chu Hằng: “Thư ký Giang, in giúp tôi tập tài liệu.”

Chu Hằng: “Thư ký Giang, tôi muốn ăn táo, phiền em gọt vỏ giúp tôi.”

Thư ký Giang, thư ký Giang, thư ký Giang…

Phiền chết đi được!

Rõ ràng còn có bao nhiêu thư ký khác, vậy mà anh cứ nhắm mỗi mình tôi để sai khiến.

Người đất còn có ba phần nóng tính, huống chi là tôi!

Tôi hầm hầm lao vào phòng tổng giám đốc, đập bàn hét lên:

“Chu Hằng, anh bị sao vậy? Ngày nào cũng thư ký Giang, thư ký Giang, anh không biết gọi người khác à? Anh cố tình nhắm vào tôi đúng không? Anh rốt cuộc muốn gì hả?!”

Chu Hằng từ tốn đứng dậy, cúi người nhìn thẳng vào tôi, miệng nhả ra một chữ:

“Em.”

1

“Ê, mấy cậu nghe chưa? Tổng giám đốc Thẩm bị ban giám đốc điều sang chi nhánh khác rồi.”

“Hả? Vậy trụ sở chính mình giờ không có tổng giám đốc à? Mấy thư ký như tụi mình có phải sắp thất nghiệp rồi không?”

“Cậu nghĩ gì vậy trời, đây là trụ sở chính đó, làm sao không có tổng giám đốc được. Tôi nghe nói sẽ có người mới về thay.”

“Rào rạo… rào rạo…”

Tôi ngồi trước bàn làm việc, vừa nhai khoai tây chiên vừa nghe đồng nghiệp tám chuyện rôm rả.

Bỗng mũi tôi ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, một bàn tay trắng trẻo, thon dài, với bộ móng được làm cực kỳ tỉ mỉ bất ngờ vươn qua vai tôi, thò thẳng vào túi khoai chiên trước mặt.

Tôi nhanh tay vỗ vào tay đó, nhưng vẫn bị trộm mất hai miếng.

“Còn tâm trạng ăn khoai chiên nữa hả? Không quan tâm tí gì đến tổng giám đốc mới từ nước ngoài về à?”

Tôi quay đầu nhìn — gương mặt trang điểm sắc sảo của Lâm Nhụy.

Tôi làm việc tại bộ phận thư ký của Tập đoàn Sùng Tín. Tất nhiên, không phải chỉ mình tôi là thư ký.

Phòng này tổng cộng có năm thư ký, bao gồm cả tôi. Lâm Nhụy cũng là một trong số đó, bình thường chúng tôi khá thân.

Tôi đặt gói khoai chiên xuống bàn, phủi tay, lau vụn khoai dính trên ngón rồi rút khăn giấy lau sạch.

“Có gì đáng quan tâm đâu. Cũng chỉ là đổi người sai vặt thôi, tôi với cậu vẫn là trâu ngựa như cũ.”

Lâm Nhụy bĩu môi, thò tay lấy nốt nửa gói khoai còn lại, cắn liền hai miếng, còn liếc tôi tức tối:

“Cậu nói chuyện đâm thẳng tim người ta quá! Phạt cậu, phần còn lại tôi ăn hết!”

Tôi bất lực nhìn cô ấy: “Muốn ăn thì nói đại đi.”

Lâm Nhụy cười tươi rói, còn làm mặt xấu: “Lêu lêu lêu…”

Rồi quay người đi tám chuyện tiếp với người khác.

Tôi không buồn nghe nữa, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Sau khi xong việc, tôi đang rửa tay thì điện thoại đặt bên cạnh sáng lên, hiện một tin nhắn mới – là từ mẹ tôi.

Tôi rút hai tờ khăn giấy lau tay, vứt vào thùng rác, rồi cầm điện thoại lên.

Ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình, mở khoá xong liền vào ứng dụng nhắn tin màu xanh.

Mẹ yêu quý: Bảo bối à, mấy hôm trước chú Chu và cả nhà vừa từ nước ngoài về, Chu Hằng cũng đã về rồi. Dì Chu nói tối nay hai nhà mình tụ họp ăn cơm.

Chu Hằng — cái tên gắn bó với suốt 18 năm đầu đời của tôi.

Chỉ cần nghĩ đến anh, tim tôi lại đập thình thịch không ngừng.

Tim rung động?

Xàm thật chứ! Là tức đấy!

2

Chu Hằng chỉ hơn tôi đúng một tiếng lúc sinh ra.

Hai nhà lại còn là hàng xóm nên từ nhỏ tôi đã lớn lên cùng anh.

Suốt 18 năm, chúng tôi học cùng trường. Nhưng anh lúc nào cũng không ưa tôi.

Trước 7 tuổi, quan hệ hai đứa còn tốt, hay cùng nhau đi học, cùng chơi đủ trò.

Cho đến khi lên lớp Một, cô giáo đổi chỗ ngồi, tôi ngồi trước, anh ngồi sau.

Thế mà anh lại lén giật tóc tết của tôi trong giờ học, đau muốn chết.

Tôi quay lại trừng mắt nhìn, vậy mà anh không hề hối lỗi!

Về nhà tôi méc mẹ, mẹ lại nói anh đang “chơi đùa với con đấy chứ”.

Tôi giận lắm, cực kỳ không vui.

Từ đó tôi quyết định — không thích Chu Hằng nữa, cũng không chơi với anh nữa.

Năm tôi 13 tuổi, sinh nhật đến gần, anh nói sẽ tặng tôi một món quà bất ngờ, đảm bảo tôi nhìn thấy sẽ cực kỳ vui.

Anh đưa cho tôi một chiếc hộp được gói rất đẹp, bên trên còn buộc một chiếc nơ bướm màu hồng.

Tôi vừa mở ra thì suýt ngất—bên trong là một con sâu lông màu xanh lá, còn sống, đang ngọ nguậy.

Tôi từ nhỏ đã sợ nhất là mấy thứ như côn trùng, nhìn thấy cảnh đó là tôi khóc òa tại chỗ, cổ họng nghẹn ứ không phát ra được tiếng, nước mắt cứ thế lăn dài.

Sau đó chuyện kinh động đến người lớn hai bên gia đình.

Anh bỏ chạy ra ngoài, lúc quay về mặt đã bị thương.

Hỏi anh đi đâu cũng không nói, cứ lì ra, càng lúc càng khiến người ta bực.

Năm tôi 16 tuổi, mỗi lần thi xong, anh đều vác bảng điểm đến khoe tôi: “Lại nhất nữa rồi.”

Nếu điểm tôi kém hơn nhiều thì thôi cũng được, đằng này tôi lần nào cũng nhì, cứ bị anh đè đầu một bậc.

Anh không chỉ đè tôi, mà còn phải ra vẻ khoe khoang trước mặt tôi mới chịu. Nhìn cái mặt đắc ý đó, tôi thật sự muốn… xé nát!

Lên 17 tuổi, vào cấp ba, cuối cùng tôi và anh cũng được chia lớp.

Tôi học ban xã hội, còn anh chọn ban tự nhiên.

Cảm giác được giải thoát!

Một hôm, tôi nhận được một lá thư tình đặt ngay trên bàn.

Cả lớp xúm vào trêu chọc, tôi xấu hổ quá nên vội nhét thư vào hộc bàn, chẳng dám đọc.

Ai ngờ không biết làm cách nào mà chuyện lại đến tai anh.

Hôm đó tan học, tôi trực nhật nên ở lại cuối cùng.

Lúc mọi người đã về hết, anh đột ngột xông vào, lục thẳng hộc bàn của tôi, lôi lá thư ra rồi xé tan tành.

Tôi tức đến không thèm nhìn mặt anh, quay người về thẳng nhà.

Sáng hôm sau, tôi đến lớp thì lại thấy trên bàn có thêm một lá thư nữa.

Lúc đó trong lớp chưa có ai, tôi lén cất nó vào cặp.

Tối về mở ra xem thử, bên trong chỉ vỏn vẹn một câu: “Tớ thích cậu.”

Không ký tên.

Chắc chắn là một tên nhát gan.

Thi đại học xong, anh đứng đầu toàn tỉnh, tôi đứng thứ hai.

Anh hỏi tôi định đăng ký ngành gì, tôi nói tài chính ở Đại học Q.

Nhưng thật ra tôi đăng ký quản trị hành chính ở Đại học S—một trường ở hướng hoàn toàn ngược lại, Nam Bắc cách biệt, chỉ để anh không đoán được.

Tôi cũng chẳng buồn hỏi anh định chọn ngành gì, vì với tôi, điều đó không quan trọng.

Khi giấy báo trúng tuyển được gửi về, anh cứ nằng nặc đòi bóc cùng tôi.

Mở ra xong tôi đứng hình luôn.

Anh đậu tài chính ở Đại học Q thật.

Còn tôi, đúng như dự đoán, đậu Đại học S.

Ánh mắt anh nhìn tôi sau khi xem xong giấy báo đỏ rực, giận đến mức chẳng nói lời nào, quay người về nhà.

Lần sau tôi nghe tin về anh là khi anh đã ra nước ngoài, đi theo bố mẹ.

Mấy năm trời chẳng quay về.

Tôi một mình đến Đại học S, sống trong thế giới không có Chu Hằng, hóa ra lại dễ chịu đến bất ngờ.

Bốn năm đại học, tôi lần nào cũng đứng nhất lớp, học bổng nhiều đến mức không đếm xuể.

Các giải thưởng và danh hiệu ưu tú gần như đều có tên tôi.

Tốt nghiệp xong, tôi không học lên cao học mà về quê tìm việc.

Tuy chỉ có bằng cử nhân, nhưng trường tôi là top đầu cả nước, thành tích lại vượt trội nên mức lương khởi điểm rất tốt.

Tôi vào làm thư ký ở Tập đoàn Sùng Tín, đến nay đã hai năm.

Similar Posts

  • Bất Ngờ Tình Yêu Tới

    Tôi tranh thủ lúc thái tử gia của giới Kinh Thành đang ngủ say, lén leo lên giường anh ta, chụp một bộ ảnh thân mật đã lên kế hoạch suốt cả năm.

    Sau đó dựa vào mấy bức ảnh ấy, tôi giả làm bạn gái nhỏ của anh ta.

    Danh tiếng lên như diều gặp gió, tiền cũng kiếm đầy túi.

    Cho đến khi dòng bình luận hiện lên:

    【Bạch nguyệt quang của thái tử gia sắp về nước, chờ xem nữ phụ ác độc bị vả mặt.】

    【Cười chết mất, giả bộ bao lâu cuối cùng cũng bị bóc là con gái bà giúp việc.】

    【Đáng đời bị mọi người ghét bỏ, cuối cùng chết thảm giữa đường.】

    Tôi hoảng quá, lập tức lên tiếng đính chính toàn mạng, rút khỏi giới giải trí rồi cao chạy xa bay.

    Sau đó, tôi lại đắc tội với một ông lớn ở Hồng Kông.

    Lại giở chiêu cũ, lôi ảnh thân mật ra dùng tiếp, ai ngờ bị lật mặt tại chỗ.

    Ngay lúc đó, thái tử gia – người luôn điềm tĩnh, kiêu ngạo – bỗng xuất hiện.

    Anh túm chặt cổ tay tôi, nghiến răng nghiến lợi nói:

    “Đồ lừa đảo, dã tâm nhỏ vậy thôi à? Chỉ dám chụp ảnh mà không dám làm cho tới cùng sao?”

  • Trái Tim Bốc Cháy: Chuyện Tình Lính Cứu Hỏa

    Kết hôn với Chu Dĩ Sinh năm thứ ba, anh ta có người mới.

    Đêm tôi bắt quả tang, anh ta lại bình thản khuyên nhủ.

    “Nhiên Nhiên, hôn nhân cần chút kích thích để điều hòa.”

    “Châu Lộ có vị hôn phu rất tuyệt.”

    “Em có muốn… thử với anh ta không?”

    Đêm đó, bốn người chúng tôi ngồi trong phòng riêng kín đáo, lòng ai cũng hiểu ngầm.

    Hứa Kỳ Thâm giọng lạnh nhạt, xa cách: “Xin lỗi, tôi không hứng thú với vợ người khác.”

    Chu Dĩ Sinh ngẩn ra, đáy lòng lại khẽ thở phào, cười nói:

    “Thật đáng tiếc.”

    Còn tôi không kiềm được, lén nhìn Hứa Kỳ Thâm.

    Người mà đêm trước còn ôm chặt tôi trên giường, khát cầu đến mất lý trí.

  • Tôi Và Người Chồng Không Muốn Có Con Với Vợ

    Tôi là bác sĩ Đông y chuyên chữa vô sinh hiếm muộn, nhưng kết hôn mười năm rồi, vẫn không thể chữa khỏi chứng vô sinh của chồng mình.

    Tôi đã lật tung sách thuốc, châm cứu, thang thuốc, đủ mọi biện pháp đều thử qua, vậy mà anh ấy vẫn trở thành trò cười trong sự nghiệp của tôi.

    Lại một lần nữa sắc thuốc mới cho anh, kết quả vẫn bị để nguyên như cũ, tôi nổi giận:

    “Trần Cảnh Thâm, em vắt óc nghĩ ra phương thuốc thứ 137 rồi đó, anh rốt cuộc có muốn có con không?”

    Chồng tôi cúi đầu im lặng, nhẹ nhàng xoa cổ tay tôi đã tê mỏi vì sắc thuốc suốt thời gian dài:

    “Vợ à, em đừng cố chữa cho anh nữa được không… Nếu em thật sự thích trẻ con, mình nhận nuôi một đứa nhé?”

    “Có thể là anh sinh ra đã vậy, cưỡng cầu cũng vô ích.”

    Tôi ngẩng đầu nhìn anh, mười năm thuốc thang đã khiến sắc mặt anh vàng vọt, thiếu sức sống.

    Một người đàn ông cao một mét tám lăm, giờ nhìn như cây trúc khô bị hun thuốc đến quắt queo.

    Tự nhiên tôi cảm thấy rất mệt mỏi:

    “Thôi, không chữa nữa.”

    Tối hôm đó, tôi cất hết hồ sơ bệnh án của anh, nhưng khi đang dọn dẹp thì vô tình làm rơi một chiếc hộp đen trên nóc tủ.

    Nắp hộp bung ra, vô số tấm ảnh cũ ố màu rơi lả tả như tuyết.

    Tấm nào cũng là ảnh chồng tôi thân mật bên một cô gái xinh đẹp, ngọt ngào.

    Giữa đống ảnh bay ra một tờ giấy thư, trên đó viết rất ngay ngắn dòng chữ: 【Thỏa thuận không sinh con】:

    【Trần Cảnh Thâm và Bạch Vi thỏa thuận, nếu đời này không thể sinh con với nhau, thì cả đời không sinh con với bất kỳ ai.】

    【Gen của chúng ta chỉ thuộc về đối phương, dòng máu của chúng ta chỉ truyền lại cho nhau.】

    【Nếu vận mệnh trêu ngươi không thể bên nhau, thì thỏa thuận này vẫn có hiệu lực suốt đời, như minh chứng rằng ta là tình yêu duy nhất của nhau.】

    Tôi cầm tờ giấy mỏng ngồi sụp xuống đất, chỉ cảm thấy mười năm tìm thuốc chữa trị đều là trò cười.

    Hóa ra chồng tôi không phải vô sinh, mà là không muốn sinh con với tôi.

  • Được Tuyển Thẳng Rồi, Tôi Vẫn Bị Hủy Tư Cách Vào Trường Vì Thi Hộ

    Vừa nộp bài thi cuối cùng của kỳ thi đại học với tâm trạng cực kỳ hài lòng, tôi đã bị chặn lại ngay tại chỗ.

    Giám thị giơ một bài thi lên trước mặt tôi, lắc lắc:

    “Bài này là do em làm à?”

    Tôi nhìn thoáng qua tờ giấy kín đặc chữ viết, đúng là nét chữ của tôi.

    Ngay lúc đó, cảnh sát bắt được Tống Uyển – người lẽ ra phải có mặt trong phòng thi – ở một quán cà phê gần đó.

    Thấy tình hình không ổn, Tống Uyển lập tức khai hết mọi chuyện.

    Cô ta nói mình đã bỏ ra một triệu để thuê tôi – học bá được tuyển thẳng vào Thanh Đại – thi hộ kỳ thi đại học.

    Sau khi điều tra, trong tài khoản của tôi đúng thật có số tiền cô ta chuyển tới.

    Tang chứng, vật chứng đầy đủ, tôi có cãi thế nào cũng vô dụng.

    Thanh Đại ngay lập tức cắt đứt quan hệ, tuyên bố vĩnh viễn không nhận một sinh viên đạo đức bại hoại như tôi.

    Trường cấp ba cũng lập tức cắt toàn bộ học bổng và trợ cấp của tôi.

    Mẹ tôi – vốn đang bệnh nặng – vì quá tức giận mà qua đời ngay tại chỗ.

    Trong lúc hoảng loạn, tôi bị một chiếc xe buýt đang lao nhanh đâm chết bên vệ đường.

    Cho đến lúc chết, tôi vẫn không hiểu nổi mình đã bị lôi vào vụ thi hộ đó như thế nào.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về đúng ngày thi đại học.

  • Sống Lại – Lần Này Tôi Sẽ Sống Cho Mình

    Kiếp trước, chưa đến ba tháng sau khi Tô Anh Đồng qua đời, chồng cô đã kết hôn với em gái ruột Tô Tiểu Tiểu!

    Linh hồn Tô Anh Đồng tức đến bật cười, may sao lần này cô sống lại, trở về năm 1979.

    Cô quyết định sẽ không làm bà nội trợ nữa, mà sẽ nỗ lực làm việc, và quan trọng nhất là phải ly hôn sớm với người chồng không hề yêu mình!

    Kiếp này, đến lượt cô cướp đi cuộc đời của người khác!

    ….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *