Chỉ Có Thành Thật Mới Được Sống

Chỉ Có Thành Thật Mới Được Sống

Đêm trước khi tòa nhà trường cũ bị cho nổ, cả 49 đứa chúng tôi đều bị nhốt trên tầng cao nhất, trong phòng học.

Lớp trưởng Cố Trạch đứng ra yêu cầu mọi người phải nói rõ, năm đó rốt cuộc là ai đã ép chết Trì Mộc Tuyết.

“Biết hung thủ thì đứng cạnh cửa sổ.”

“Không biết thì đứng cạnh cửa ra vào.”

Có người lưỡng lự, có người thì lập tức đưa ra lựa chọn.

21 người chọn đứng về phía cửa.

Giọng Cố Trạch trầm xuống: “Mấy người có thể rời khỏi phòng học.”

Tôi đứng ngây ra bên cửa sổ, đầu óc trống rỗng, hoảng sợ đến tê dại.

Tôi nhớ lại đêm qua lúc lơ mơ ngủ thiếp đi, trước mắt hiện lên một dòng chữ: “Chỉ có thành thật mới được sống.”

Chẳng lẽ… giấc mơ và hiện thực lại trái ngược hoàn toàn?

Đột nhiên, bên ngoài phòng học vang lên tiếng khóc gào đau đớn đến xé lòng.Ngay sau đó, một làn khói trắng pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu lan khắp tầng lầu.

1

Tôi nhận được một tin nhắn, nói rằng trường cấp ba cũ sắp bị tháo dỡ và xây lại.

Lớp trưởng bảo chỉ còn mình tôi là chưa đồng ý quay về.

Tôi biết cậu ấy vốn luôn nhiệt tình và có trách nhiệm, nên không tiện từ chối nữa.

Trong buổi họp mặt, ai cũng uống khá nhiều.

Lúc thiếp đi, trước mắt tôi hiện lên một dòng chữ: “Chỉ có thành thật mới được sống.”

Tôi choàng tỉnh dậy vì bị gió lạnh thốc vào mặt.

Cả lớp nằm ngổn ngang xung quanh tôi.

“Đây chẳng phải phòng thí nghiệm sinh học hồi trước sao?”

“Chúng ta bị làm sao vậy?”

“Sao cửa lại không mở được?”

Mọi người bắt đầu ồn ào, hoang mang không biết chuyện gì đang xảy ra.

Một vài bạn nữ ôm nhau vừa khóc vừa la hét.

Có người thì ho đến đỏ cả mặt mà không dừng lại được.

“Im lặng!”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ chiếc loa phát thanh.

Là lớp trưởng, Cố Trạch.

“Chào các bạn, tối qua chúng ta cũng đã gặp lại rồi, nên tôi sẽ không dài dòng nữa để khỏi làm lãng phí thời gian quý báu của mọi người.”

“Dù sao thì tòa nhà này, sáng mai thôi sẽ… sụp mất.”

“Hahaha…”

“Cố Trạch, cậu điên à? Mau thả bọn tôi ra ngoài!”

“Câu hỏi hay đấy! Xin dành một tràng pháo tay cho bạn này!”

Tiếng “bốp bốp” vang vọng khắp tòa nhà trống rỗng, nghe đến rợn cả người.

Một bạn nữ yếu bóng vía cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, vừa khóc vừa run lên: “Lớp trưởng rốt cuộc muốn làm gì?”

“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa nhé, lớp trưởng sẽ áy náy mất.”

Giọng nói khi nãy bất ngờ trở nên dịu dàng, nhỏ nhẹ như đang dỗ dành.

“Tôi chỉ muốn biết thôi mà…”

“Năm đó, rốt cuộc là ai trong các người… đã ép chết Trì Mộc Tuyết?”

2

Trong lớp học im phăng phắc.

Ba năm rồi, chẳng ai còn nhắc đến cái tên đó nữa.

“Không ai chịu nói à?”

Từ trong loa vang lên tiếng cười “hề hề” the thé của Cố Trạch.

“Vậy thì để tôi thêm chút gia vị cho các bạn nhé?”

Giống như tối qua, những dòng chữ lại bất ngờ hiện ra trước mắt:

“Sofa, sofa, vở kịch sắp bắt đầu rồi!”

“Lượng khí độc mà Cố Trạch chuẩn bị không đủ để giết hết mọi người đâu, mấy người đoán trong một tiếng sẽ có bao nhiêu đứa chết?”

“Tôi đoán mười.”

“47 đứa mà chết có mười, chán ngắt. Ít nhất phải chết một nửa thì mới gọi là mở màn máu lửa chứ!”

Tôi vừa hoảng vừa lo, đúng lúc đó ngửi thấy mùi cay nồng khó chịu.

Chắc chắn mấy người khác cũng ngửi thấy rồi.

Cả lớp bắt đầu hỗn loạn, la hét ầm ĩ.

Có ai đó hét lên: “Tìm nước! Làm ướt áo, che miệng mũi lại!”

Nhưng đây là một tòa nhà sắp bị cho nổ vào sáng mai, vòi nước trong phòng thí nghiệm đã bị khóa từ lâu.

Hai cô gái hoảng loạn rút hai chai nước trong túi ra, vừa định mở nắp thì đã bị đám đông xung quanh giằng lấy.

Mọi người chen lấn xô đẩy, giành nhau đến mức hai chai nước bị đổ gần hết ra sàn mà chẳng ai dùng được giọt nào.

Tôi vô thức ôm chặt balo, lùi lại mấy bước.

Nhớ ra mình vẫn còn một chai nước mang từ tối qua sau buổi tiệc, tôi không dám hé răng nửa lời.

Ít nhất, đến giờ tôi vẫn còn chịu đựng được.

“Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, lại sắp cắn xé nhau rồi.”

“Thích nhất kiểu nội đấu thế này, cái kiểu ‘không xuống địa ngục một mình, phải kéo thêm người đi cùng’ ấy.”

“Hahaha, ông bạn phía trên nói đúng quá!”

Cậu lớp phó thể thao – thân hình cao to – cuối cùng cũng không chịu được nữa.

“Đm Cố Trạch, chẳng phải chỉ vì cái chuyện mày với Trì Mộc Tuyết bị đồn thổi ra ngoài thôi à?”

“Mày bày ra trò lớn như này chỉ để hỏi chuyện đó hả? Người ta chết rồi, mày lúc đó ở đâu? Dù ông đây có biết, cũng đếch nói cho mày biết!”

“Mau thả tụi tao ra! Giờ này rồi, mai sớm tòa nhà này nổ tung, mày định bắt cả đám chôn cùng con nhỏ đó hả?”

Cậu ấy chưa kịp dứt lời, trong loa phát ra một tiếng “két” chói tai như xé màng nhĩ.

Mấy đứa xung quanh ôm tai nhăn nhó, tôi cũng thấy tai mình đau buốt.

“Đcm, cho mặt mày rồi mà còn…”

Cậu ta không để tâm, vẫn gào lên giận dữ.

Thật ra cái tin Cố Trạch và Trì Mộc Tuyết từng qua lại chỉ rộ lên sau khi Trì Mộc Tuyết chết.

Ai là người đầu tiên tung tin?

Không ai biết.

Nghe đâu là “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết tự nguyện hiến thân cho thiếu gia nhà giàu.

Còn chuyện tại sao bố của Cố Trạch lại bất ngờ giàu lên cách đây sáu năm, cũng chẳng ai nói rõ được.

Cậu lớp phó nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, chửi rủa rồi đi đến cửa lớp.

Phòng thí nghiệm sinh học có hai lớp cửa: một bằng gỗ, một bằng sắt.

Vừa mở cửa gỗ ra, tay cậu ta chạm vào cửa sắt thì “xẹt”—một tia lửa điện bắn ra.

Nguyên cánh tay cậu ta cháy đen, đau đến mức lăn lộn dưới sàn.

Luồng chữ trên màn hình lại “bùng nổ”:

“Đcm, ngu thế. Bị nhốt như này thì chắc chắn có bẫy rồi, hấp tấp làm gì? Giờ thì còn chơi bời gì nữa!”

“Ê mày thua rồi đó, chuyển tiền cho tao đi. Cả bọn đoán tiếp xem tụi nó tiếp theo sẽ kích hoạt bẫy nào.”

“Tao cá chắc sẽ có người chết! Có ai cược với tao không?”

Từ trong loa, giọng Cố Trạch vang lên, giờ lại dịu dàng đến lạnh gáy.

Cậu ta hỏi 47 đứa chúng tôi đang có mặt:

“Còn ai… muốn rời khỏi đây không?”

Similar Posts

  • Hôn Nhân Hết Hạn

    Bạch nguyệt quang của Phó Sùng lái xe, tông trúng tôi đang đi xe đạp.

    Phó Sùng nhanh chóng đến hiện trường.

    Bạch nguyệt quang thở phào nhẹ nhõm:

    “Bạn trai tôi đến rồi, cô muốn đòi bồi thường gì thì cứ nói với trợ lý của anh ấy nhé.”

    Phó Sùng cởi áo khoác khoác lên người cô ta.

    Sau đó nhíu mày nhìn đầu gối tôi đang chảy máu, nhìn rất lâu.

    Bạch nguyệt quang do dự hỏi:

    “Hai người… quen nhau à?”

    Phó Sùng cụp mắt, kéo cô ta rời đi.

    “Không quen.”

    Tôi lặng lẽ ngồi bên vệ đường dán băng cá nhân, không phản ứng gì với lời nói của anh ta.

    Dù sao thì—

    Ba năm trước, trong hợp đồng hôn nhân tiền kết hôn mà anh ta đưa cho tôi, điều khoản đầu tiên chính là yêu cầu giấu hôn.

    Giờ cao điểm chẳng gọi được xe.

    Tôi vừa đi cà nhắc đến chỗ làm, vừa nghĩ—

    Cuộc hôn nhân hợp đồng ba năm giữa tôi và Phó Sùng sắp hết hạn rồi.

    Tôi có thể rời đi được rồi.

  • Người Giữ Lửa Trong Bóng Tối

    Ngày kết thúc kỳ kiểm tra lâm sàng, diễn đàn ẩn danh của trường Y đột nhiên xuất hiện một tấm phiếu khám thai.

    Trên đó ghi rõ ràng tên tôi: Lâm Khê.

    “Lâm Khê? Là người được học bổng toàn phần, được giữ lại học thẳng cao học, đứng nhất lâm sàng đó sao?”

    “Nghe nói anh cô ấy vẫn đang nằm ICU… cô ấy làm vậy là vì tiền à?”

    Có người tung ảnh tôi ngồi xổm ở hành lang nôn mửa, còn có người chụp lại cảnh tôi lấy thuốc tiêm giữ thai ở nhà thuốc.

    Phần bình luận nhanh chóng tràn ngập những lời châm chọc và suy đoán:

    “Không lẽ là con của ông giáo sư già nào đó?”

    “Cô ta cũng chỉ đến thế, vẻ ngoài trong sạch chẳng qua là giả bộ thôi.”

    Khi mọi thứ còn đang rầm rộ, diễn đàn bất ngờ hiện lên một bình luận mới được ghim lên đầu.

    Người đăng là tài khoản xác thực tên thật — Cố Thừa Duẩn.

    Trưởng nam nhà họ Cố, người thừa kế tập đoàn Hoàn Vũ, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện trên mạng nội địa.

    Lần này, anh chỉ nói đúng một câu:

    “Tôi là cha của đứa bé. Nếu có nghi ngờ, có thể đối chiếu báo cáo y tế.”

    — Khoảnh khắc đó, cả diễn đàn lặng ngắt như bị treo máy.

  • THẦM LẶNG

    Đã kết hôn nhiều năm, tình cảm của vợ chồng chúng tôi rất tốt.

    Cho đến một ngày nọ, tôi nhìn thấy chồng mình cùng một người phụ nữ đi song song nhau.

    Không ngờ họ lại vào một khách sạn tình nhân.

    Chờ chồng rời đi, tôi gõ cửa phòng mà họ vừa lén lút ở đó.

    Người mở cửa lại là một người đàn ông lạ.

    Người đàn ông này có đôi mắt như tranh vẽ, ánh mắt sáng rõ nhìn chằm chằm vào tôi.

    “Đã lâu không gặp.”

  • Khi Diêm Vương Gặp Bảo Bối

    Phu quân của ta là nhặt được từ người khác.

    Khắp kinh thành ai cũng biết, người chàng yêu là muội muội của ta – Triệu Tư Ngọc.

    Để lấy lòng nàng, chàng từng vì nàng mà treo đèn trời ở Kỳ Trân Các, bỏ ra vạn lượng vàng đấu giá toàn bộ bảo vật, bày hết trước mặt nàng.

    Khi đến cửa cầu hôn, sính lễ lên tới một trăm hai mươi bốn kiệu, từ cổng phủ nối dài tận phố Trường An, khiến biết bao quý nữ phải ghen đỏ mắt.

    Tiếc thay, Triệu Tư Ngọc vốn chẳng ưa chàng.

    Đối với mọi ân cần của chàng, nàng chỉ khinh miệt ngoảnh mặt.

    “Những vàng bạc thô tục này, rốt cuộc ai sẽ thích?”

    “Ta, Triệu Tư Ngọc, muốn gả, tất phải chọn người quang phong tế nguyệt, tao nhã phi phàm; như Cố Từ kia, kẻ đầy mùi đồng tiền, chỉ cần đến gần cũng đủ làm người ta ngạt chết.”

    Nàng khựng lại, khinh khỉnh liếc ta một cái, cất tiếng cười nhạt.

    “Bất quá cũng khá xứng với tỷ, vốn dĩ tỷ là kẻ thấy tiền liền sáng mắt, phải không?”

    Ta nhìn cây trâm ngọc san hô quý giá mà ta được nhờ ánh sáng nàng mà hưởng, khẽ gật đầu.

    “Ngươi nói phải, ta quả thực rất xứng với chàng.”

    Cố Từ có tiền, mà ta, yêu tiền chẳng yêu người.

  • Đường Biên Của Sự Vô Tình

    Tôi vừa mua xong nhà, mẹ chồng liền gọi điện tra hỏi vì sao không bàn trước với bà.

    “Vì sao không mua gần mẹ? Sau này mẹ với chị chồng con qua chơi cũng tiện, mau hủy hợp đồng đi!”

    Tôi đáp: “Không bỏ đồng nào thì đừng nói nhiều quá, được không?”

    Mẹ chồng giận dữ cúp máy cái rụp.

  • Tôi Không Phải Gái Bán Thân, Tôi Là Chủ Tịch!

    Cuộc phỏng vấn công chức vừa kết thúc, tôi liền nhận được cuộc gọi từ bạn trai của mình, Chu Tuấn: “Thẩm Chi, mình chia tay đi!”

    Tôi còn chưa kịp đáp lại, anh ta đã nói tiếp:

    “Từ giờ tôi là công chức biên chế nhà nước rồi, chúng ta vốn không cùng đẳng cấp, cô hoàn toàn không xứng với tôi!”

    Lên bờ thanh kiếm đầu tiên, chém ngay người thương.

    Xem ra, người bị chém… là tôi rồi!

    Thế nhưng khi biết người đậu chính là tôi, anh ta điên thật sự.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *