Căn Hộ 2704 Không Người Ở

Căn Hộ 2704 Không Người Ở

Mười một giờ đêm, trong nhóm cư dân khu nhà Hạnh Phúc bất ngờ xuất hiện một tin nhắn khẩn cấp.

【Vừa rồi có người cầm dao xông vào khu, nhân chứng nói đã đi vào tòa nhà số 12, hiện tại bên ban quản lý đang dẫn người kiểm tra từng tầng. Mọi người chú ý an toàn, tuyệt đối không ra khỏi nhà!!!】

Đính kèm là một đoạn video ngắn, quay lại cảnh một người đàn ông mặc áo xanh, đội mũ lưỡi trai, vung dao đe dọa mấy bảo vệ, rồi vội vàng chạy vào cửa chính của một tòa nhà phía trước.

Ngay sau đó, cửa nhà tôi bị gõ mạnh.

“Chào chị, tôi là thợ sửa chữa do hệ thống phân công, phiền chị mở cửa.”

Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy một người đàn ông mặc đồ công nhân màu xanh đậm đang cúi đầu đứng bên ngoài, không nhìn rõ mặt.

1

Lúc đó tôi đang chăm chú xem đoạn video mà quản lý tòa nhà vừa gửi trong nhóm cư dân.

【Cộc cộc cộc】

“Chào chị, tôi là thợ sửa chữa do hệ thống phân công, phiền chị mở cửa.”

Giọng của một người đàn ông trẻ vọng từ ngoài vào, nhưng càng nghe, tôi càng cảm thấy có điều gì đó sai sai.

Tôi là một nhà thiết kế, công việc thường kết thúc lúc chín, mười giờ tối.

Hôm nay mới về nhà, đang tắm dở thì đột ngột mất điện.

Tôi cầm điện thoại soi đèn mở hộp cầu dao loay hoay một hồi vẫn không được.

Kiểm tra tài khoản điện, còn hơn hai trăm nghìn, chẳng có vấn đề gì.

Chắc là hệ thống điện bị cháy.

Khu tập thể cũ, việc cúp điện vì dây dẫn hư hỏng là chuyện bình thường.

Tôi định bụng để mai gọi thợ đến sửa, ai ngờ cấp trên lại gửi việc gấp, bắt tôi xử lý ngay trong đêm.

Không còn cách nào khác, tôi lên app của ban quản lý khu và đặt lịch gọi thợ đến nhà kiểm tra.

Tính ra chưa đến ba phút, thợ đã tới nơi.

Văn phòng quản lý nằm ở tầng một tòa nhà số 2, muốn tới nhà tôi phải băng qua cả khu.

Làm sao tới nhanh như vậy được?

Tôi không trả lời người đàn ông bên ngoài, quay lại mở lại tin nhắn trong nhóm cư dân.

Quản lý tòa nhà vừa nói người mang dao đi vào tòa nhà nào ấy nhỉ?

Tòa số 12—chính là tòa tôi đang sống!

Người đàn ông đó, chính là đã vào tòa nhà của tôi!!!

Tôi vội vàng tag quản lý trong nhóm.

2702: 【Quản lý ơi, nhà tôi bị cúp điện, có ai được cử đến sửa chưa ạ?】

Quản lý: 【Chắc phải để mai thôi, hiện giờ thiếu người, mai sẽ sắp xếp giúp chị.】

Tôi nổi da gà ngay lập tức. Cửa nhà vẫn đang bị gõ.

Tôi cởi giày, chân trần đi thật nhẹ đến gần cửa, nhìn qua mắt mèo.

Một người đàn ông mặc đồng phục xanh đậm đang đứng đó, đầu cúi thấp không thấy rõ mặt.

Chỉ nhìn thấy bảng tên trước ngực in chữ “Bộ phận sửa chữa”, dưới chân anh ta là một chiếc hộp dụng cụ cực lớn—lớn đến mức có thể chứa cả một người bên trong.

Bàn tay phải đang gõ cửa theo một nhịp đều đặn.

Tôi lặng lẽ lùi lại, tiếp tục tag quản lý trong nhóm.

2702: 【Hiện tại có người mặc đồng phục sửa chữa đang đứng trước cửa nhà tôi gõ cửa.】

Nhóm cư dân lập tức nổ tung.

401: 【Trời đất, vừa bảo không có ai bên bảo trì mà, sao lại có người đến sửa điện giữa đêm vậy?】

1604: 【Đừng mở cửa vội! Vừa rồi còn có vụ có người mang dao xông vào mà!】

2703: 【Hu hu hu sợ quá đi mất!!!!】

Quản lý tòa nhà: 【2702 đừng mở cửa vội, tôi đang dẫn người lên ngay.】

Thấy quản lý trả lời, tôi thở phào nhẹ nhõm, định bụng im lặng chờ người ta đến nơi rồi tính tiếp.

Nhưng đúng lúc đó, điện thoại tôi rung bần bật—là lão sếp hói đầu của tôi gọi đến, giục tôi nộp bài!

“Chết tiệt thật!” Tôi rủa thầm, luống cuống tắt máy đi, nhưng đã muộn rồi—tiếng gõ cửa lập tức ngưng lại.

“Chào chị, tôi là nhân viên sửa chữa của khu Hạnh Phúc, xin vui lòng mở cửa.”

Giọng nam trầm thấp, khàn khàn, như có gì đó rờn rợn—giống như tiếng thì thầm của ác quỷ, tim tôi đập mạnh hai nhịp, lưng lạnh toát.

Tôi đâu dám mở cửa, vội nói dối:

“À, là nhân viên của khu à? Tôi không có gọi sửa chữa gì cả, chắc anh gõ nhầm cửa rồi.”

Bên ngoài im lặng mấy giây, rồi người đàn ông lại cất giọng:

“Bọn tôi là nhận việc từ hệ thống, lúc nãy hiển thị là căn 2702 của chị, có thể có người đặt nhầm. Nhưng phiền chị mở cửa ra ký giúp tôi biên bản hoàn thành, công ty tôi mới tính được ca làm này.”

Tôi không chút do dự từ chối:

“Giờ khuya quá rồi, để mai trời sáng rồi tính. Mai tôi tự ra văn phòng ký biên bản, không cần anh quay lại đâu.”

Người đàn ông có vẻ hơi cố chấp:

“Nhưng trên hệ thống ghi rõ là căn chị mà.” Nói rồi còn cười khùng khục hai tiếng kỳ dị:

“Chị chắc chắn… không có vấn đề gì chứ?”

Câu hỏi đó nghe quá kỳ quái. Giờ này mà ai không mở cửa thì nhân viên bình thường cũng sẽ bỏ đi, nhưng hắn lại cứ cố nài nỉ tôi ra ngoài—chẳng lành!

Tôi nghiến răng dằn giọng:

“Tôi không đặt lịch sửa, cũng không muốn ra ngoài. Nếu anh còn không đi, tôi sẽ báo quản lý và gọi bảo vệ lên!”

Nghe đến đoạn tôi dọa báo cáo, người đàn ông bên ngoài lập tức chuyển giọng xin lỗi:

“Xin lỗi xin lỗi, tôi nóng vội quá. Tôi đi ngay đây, phiền chị ngày mai ghé văn phòng ký giúp một cái là được.”

Dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Người thợ sửa xem chừng đã bỏ đi.

Bên ngoài lại trở nên yên tĩnh.

Tôi nhìn qua mắt mèo—đèn cảm ứng ở hành lang đã tắt, trước mắt là một màu đen kịt.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

Ngay lúc đó, tôi nghe thấy một âm thanh rất khẽ—giai điệu bài nhạc chào đón vang lên từ… thang máy.

Similar Posts

  • Kiếp Này Không Làm Vợ Anh Hùng

    Khi người chồng anh hùng Giang Vệ Quốc nói với tôi rằng anh ta bị thương trong chiến tranh nên không thể làm chuyện vợ chồng, kiếp trước tôi còn ngây thơ, chỉ vì thích anh ta mà cắn răng chịu đựng.

    Hai năm sau, anh ta ôm về từ đại viện quân khu một đứa bé trai hơn một tuổi, nói:

    “Làm em thiệt thòi rồi, nhận nuôi một đứa bé cho khuây khỏa.”

    Đứa bé được quấn trong áo bông quân đội, cổ tay đeo khóa trường mệnh bằng ngọc Hòa Điền – vừa nhìn đã biết là con nhà quyền quý.

    Tôi dù không hiểu chuyện gì, nhưng mười năm sau đó vẫn một lòng nuôi nấng thằng bé nên người, đáng yêu ngoan ngoãn như ngọc tuyết.

    Trong khi đó, Giang Vệ Quốc lại càng ngày càng bận.

    Mãi đến khi tôi ngất xỉu ở xưởng dệt, được chẩn đoán là ung thư dạ dày, anh ta mới chịu xuất hiện để ký tên làm thủ tục.

    Nhưng y tá trưởng nhíu mày nói:

    “Đồng chí Triệu, giấy đăng ký kết hôn của chị là viết tay à? Trong hệ thống không tra ra thông tin vợ chồng, chữ ký này không có giá trị pháp lý.”

    Tôi cố gắng chống đỡ thân thể bệnh tật đến đại viện tìm anh ta, lại tình cờ nghe được đồng chí Lý đang sốt ruột nói:

    “Thủ trưởng, chị Hồng Mai không có người thân, bệnh viện đang thúc giục ký tên! Nhưng ngài phải đăng ký kết hôn trước thì chị ấy mới được xem là người nhà…”

    Anh ta bật cười lạnh:

    “Gấp gì chứ? Năm xưa nếu không phải lão già ép tôi lấy vợ, tôi còn đang chờ Thục Cầm từ Mỹ về… thì sao lại cưới cô ta? Chờ từng ấy năm, tôi tuyệt đối không thể kết hôn với một người thay thế!”

    “Nhưng cậu chủ Diệu Dương rõ ràng là con của ngài và cô Thục Cầm, chị ấy nuôi nấng suốt mười năm, nếu bị phát hiện giấy đăng ký kết hôn là giả thì…”

    “Thục Cầm đã ly hôn rồi, sắp về nước.” Anh ta phủi tàn thuốc, giọng điệu thản nhiên. “Chờ xong thủ tục, tôi sẽ đưa Hồng Mai vào viện dưỡng tốt nhất. Cô ấy yêu tôi đến thế, một tờ giấy hôn thú rách rưới, chắc chắn sẽ không để tâm đâu.”

    Một vị tanh ngọt dâng lên cổ họng, tôi ho ra máu, máu bắn tung tóe trên tấm thảm màu xanh quân đội.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đêm tân hôn năm đó.

    Nhìn người đàn ông vừa nói mình không thể làm chuyện chăn gối, tôi bình tĩnh nói:

    “Được, ly hôn!”

  • Nhà Tân Hôn Hay Cái Bẫy

    Lễ cưới của tôi là một căn nhà.

    Bên nhà trai trả tiền cọc, nhưng chỉ ghi tên tôi trên sổ đỏ.

    Tôi vất vả trả hết khoản vay, mới phát hiện ra là… không hề có tiền cọc nào.

    Tôi chất vấn chồng, nhưng anh ta lại đẩy tôi ngã xuống cầu thang.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày ký hợp đồng mua nhà.

  • Thiêu Xác Chồng Cũ

    Mùng Một Tết, tôi bỗng thèm uống nước dừa tươi.

    Chồng không nói một lời, lập tức ra ngoài mua.

    Không ngờ, giữa đường anh ấy đột ngột bị nhồi máu cơ tim rồi qua đời.

    Tôi đau đớn tột cùng lao tới bệnh viện, lại bị mẹ chồng tát cho mười cái liên tiếp đến mức ngất xỉu tại chỗ.

    Đến khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt tôi chỉ còn là hộp tro cốt và khoản nợ hàng chục triệu mà chồng để lại.

    Từ đó, tôi liều mạng làm việc kiếm tiền.

    Cuối cùng, sau mười lăm năm, tôi cũng trả hết nợ.

    Mang theo một thân bệnh tật, tôi đi nhặt ve chai trong khu nhà giàu.

    Lại bất ngờ nhìn thấy người chồng đã chết mười lăm năm trước đang nắm tay một người phụ nữ và một đứa bé bước xuống từ siêu xe.

    Tôi lao đến chặn anh ta hỏi cho ra lẽ, lại bị anh ta đá bay ra xa.

    Anh ta cười nhạo:

    “Diệp Vi Vi, cô đúng là con ngu số một.”

    “Tôi chỉ muốn đá cô mà không phải chia tài sản, nên đành giả chết cắt đuôi. Không ngờ cô dễ lừa đến thế.”

    “Nhờ cô trả hết đống nợ đó, nhà ba người chúng tôi mới được sống cuộc đời giới thượng lưu như giờ.”

    Tôi tức đến mức chết ngay tại chỗ.

    Lần nữa mở mắt.

    Tôi đã quay về đúng ngày Mùng Một Tết năm ấy.

  • Khoảnh Khắc Phát Hiện Bạn Trai Ngoại Tình

    Khoảnh khắc máy bay mất độ cao, bạn trai là cơ trưởng theo phản xạ đã gọi tên nữ cơ phó – người anh từng yêu:

    “ Nếu cùng được chôn trên một mảnh đất, có được xem là sống chết bên nhau không?”

    Sau đó, màn hạ cánh khẩn cấp như trong sách giáo khoa của họ trở thành một giai thoại.

    Còn tôi, là người điều phối tại đài kiểm soát không lưu, đã chủ động từ chức.

    Rất lâu sau, chúng tôi lại gặp nhau.

    Vẫn là chuyến bay do anh điều khiển.

    Anh phát loa trong khoang, nói rằng đang chờ một người về nhà.

    Tôi bước đến cuối cầu thang ống lồng, đợi anh xuống máy bay, mỉm cười hỏi:

    “Cơ trưởng Chu vẫn chưa được chôn cùng cô Hứa à? Là chưa đủ tiền mua hòm sao?”

  • Đuôi Cá Trên Bàn Đêm Giao Thừa

    Đêm Giao thừa, tôi đưa con gái năm tuổi về nhà ăn Tết.

    Mẹ tôi chỉ nói một câu: “Muốn ăn món con nấu.” Thế là tôi tất bật từ sáng sớm đến tận tối mịt.

    Cho đến khi bưng món cuối cùng lên phòng khách.

    Mẹ tôi đang bế đứa con út của em trai tôi trong lòng, bên cạnh là con gái của chị gái tôi.

    Còn con gái tôi thì ngồi chồm hổm một mình bên chiếc bàn trà.

    Trong bát của con là một khúc đuôi cá cháy sém quen thuộc.

    Mẹ tôi nhận ra ánh mắt của tôi, cười gượng:

    “Trẻ con ăn đuôi cá sẽ thông minh hơn, con gái con giống hệt con hồi bé, rất thích ăn món này.”

    Vẻ mặt của Vân Vân đầy tủi thân và ngơ ngác, ngẩng đầu lên:

    “Mẹ ơi, con không thích ăn đuôi cá…”

    Trái tim tôi đau như thắt, không thở nổi.

    Từng chữ từng chữ, tôi nói rõ ràng:

    “Con cũng không thích ăn đuôi cá.”

    “Từ trước đến giờ chưa từng thích!”

  • Ngân Hàng Máu Di Động

    Làm “ngân hàng máu di động” bao năm, tôi ngây thơ nghĩ chỉ cần ngoan ngoãn hi sinh là đủ đổi lấy một chỗ đứng trong cái nhà này.

    Cho đến khi bọn họ đột nhiên “nhớ ra” còn có một cô con gái ruột bị thất lạc đâu đó – rồi mang về với vẻ long trọng như đón công chúa hồi cung.

    Cô ta vừa bước vào nhà đã ánh mắt đắc ý, thế mà miệng lại run run ngọt ngào:

    “Chị à, em không đến để giành giật gì đâu… Em chỉ muốn làm một phần của gia đình mình.”

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, câu tiếp theo đã vả tôi tỉnh cả người:

    “Dù chị là con nuôi, nhưng chỉ cần chị muốn, mình mãi mãi là người một nhà.”

    Một câu thôi, tiện tay đá tôi ra khỏi “gia đình ruột thịt” mà tôi đã phải rút máu truyền huyết suốt bao năm trời.

    Tôi còn có thể làm gì?

    Tôi chỉ có thể rơi nước mắt, nghẹn ngào van xin cô ta như một kẻ sắp bị đuổi khỏi nhà:

    “Em gái à… cầu xin em, đừng đuổi chị đi…”

    Cô ta mím môi, khóe miệng hơi co giật, cố gắng nhịn cười. Nhưng chỉ tôi biết… cô ấy cười vì thắng lợi.

    Còn tôi, tôi cũng biết vì sao “bố mẹ” lại đột ngột tìm lại cô con gái thật.

    Không phải vì nhớ thương máu mủ.

    Mà vì… họ cần một quả thận.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *