Một Đời Không Nhớ, Một Đời Không Đau

Một Đời Không Nhớ, Một Đời Không Đau

Chương 1

Trong một buổi yến hội đầu xuân, ta ngã ngựa. Khi tỉnh lại, ta vẫn nhớ rõ mọi người duy chỉ quên mất bản thân từng yêu Chu Triều.

Phụ thân bảo ta cứ yên tâm, dù ta đã mất trí nhớ, ông cũng nhất định ép Chu Triều chịu trách nhiệm.

Mẫu thân thì chỉ rơi lệ, nói dưa ép thì không thể ngọt, Chu Triều vốn chẳng thích ta, gả cho hắn chỉ sợ hắn càng chán ghét. Bà lo ta chịu thiệt, khuyên ta đừng gả nữa.

Trong phủ, các nha hoàn thì thầm sau lưng rằng ta mặt dày, nói việc hôn sự giữa ta và Chu Triều là giành từ tay tiểu thư Tô gia, rằng bây giờ ra cửa đều bị người ta chỉ trỏ, thật là mất mặt.

Ba ngày sau, vị hôn phu kia của ta mới lững thững xuất hiện.

Vừa gặp mặt, hắn đã chỉ vào mũi ta, giọng đầy chán ghét:

“Ngươi còn giả bộ gì nữa? Rõ ràng là ngươi cố ý đòi so cưỡi bắn với Ninh Âm, ngã ngựa là do bản lĩnh không bằng người, còn đổ vạ cho kẻ khác? Chính ngươi khiến Ninh Âm bị trách phạt! Thẩm Vận, ngươi khiến ta buồn nôn!”

Một hơi nghẹn nơi lồng ngực, ta trầm giọng đáp:

“Đã khiến ngươi buồn nôn như vậy… thì hủy hôn đi.”

1

Lời ta vừa dứt, bốn phía lập tức im phăng phắc, ngay cả đám nha hoàn hầu hạ cũng trợn tròn mắt nhìn ta.

Cũng phải thôi, theo như lời nha hoàn thân cận Tuyết Linh từng kể,ta hẳn là từng yêu vị công tử trước mặt đến mức u mê tâm trí.

Nếu là ta của trước kia, sao có thể chủ động nhắc đến chuyện lui hôn?

Họ chắc chắn không tin lời ta.

Quả nhiên, Chu Triều sắc mặt khó coi, trừng mắt nhìn ta, giọng đầy ác ý:

“Ngươi lại định giở trò gì đây? Có phải bây giờ tự miệng nói muốn lui hôn, rồi quay đầu lại tới phủ ta khóc lóc ầm ĩ, nói là ta ruồng bỏ ngươi, để cha ta đánh ta một trận cho hả giận chứ gì?!”

Ta sửng sốt. Không ngờ hắn lại có thể tự tưởng tượng ra nhiều đến thế.

Xem ra trong mắt hắn, ta xưa nay chẳng phải một nữ tử lý lẽ gì cho cam.

Thế nhưng, ta nhớ rõ mình vốn chẳng phải loại người vô lý vô tình.

Quả nhiên, tình yêu khiến người ta mù quáng. May thay, ta đã quên hắn.

Giờ phút này đầu óc ta tỉnh táo, đã nhìn rõ người trước mắt này căn bản không yêu ta.

Đã vậy, ta hà tất phải treo cổ trên một cành cây mục.

Chu Triều thấy ta ngẩn người, liền lạnh lùng hừ một tiếng:

“Quả nhiên, ngươi chính là hạng nữ nhân tâm cơ! Tại sao nhất định cứ phải thích ta? Ta thà để một con chó thích ta còn hơn nhận lấy tình cảm của ngươi!”

Con ngươi ta khẽ co lại. Tuy đã quên hết những chuyện trước kia, nhưng khi bị nói không bằng một con chó, trong lòng vẫn là âm ỉ đau.

Ta cố giữ vững bình tĩnh, cười nhạt:

“Không ngờ Chu công tử khẩu vị cũng thật… đặc biệt.”

Chu Triều: “…”

Nha hoàn: “…”

“Ngươi… nói thật ư?”

Chu Triều cuối cùng cũng nhận ra hôm nay ta không nhìn hắn, cũng chẳng lấy lòng như trước, thậm chí còn có chút lạnh nhạt.

Ta đáp, vô cùng nghiêm túc:

“Tự nhiên. Không giấu gì công tử, sau cú ngã ngựa, ta mất trí nhớ.”

Chu Triều mím môi, rồi chỉ tay hỏi người bên cạnh ta:

“Nàng ta là ai?”

“Là Tuyết Linh.”

“Còn nàng kia?”

“Xuân Tình.”

“Gọi ta ư?”

Ta không rõ Chu Triều lại định giở trò gì, mím môi, ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng không mở miệng hồi đáp.

Vẫn là Tuyết Linh không nhịn được mà lên tiếng:

“Thế tử Chu, tiểu thư nhà ta quả thực đã mất trí, nhưng chỉ quên mỗi mình người thôi. Những ai khác, tiểu thư đều còn nhớ rõ.”

Chu Triều lần này không đáp.

Hắn nhìn ta chăm chú, thấy ta mặt không biểu tình, liền bật cười lạnh lẽo:

“Lại là chiêu trò mới của ngươi phải không? Hùa theo người bên cạnh, rồi cả Thái y cũng bị mua chuộc, tất cả đều nhằm khiến ta áy náy, khiến ta thương hại ngươi? Ngươi có biết tin ngươi mất trí vừa truyền ra, Ninh Âm lại càng bị đánh thê thảm hơn? Thẩm Vận, ngươi thật là độc ác!”

Ghê tởm, độc ác…

Chu Triều trong lòng ta, giờ chỉ còn hai chữ ấy.

Một nam tử, mở miệng liền buông lời nhục mạ hôn thê, người như thế mới thật sự ghê tởm và độc ác, chẳng phải sao?

E rằng hắn đã sớm quên rằng ta là hôn thê chính danh của hắn.

Nhưng người có giáo dưỡng, dẫu là đối với một tiểu thư xa lạ, cũng không thể thất lễ như vậy.

Chu Triều này, quả thật giống như lời đồn, chán ghét ta đến tận xương tủy.

Ta không muốn phí lời thêm với hắn, liền đứng dậy, thản nhiên nói:

“Tuỳ ngươi nghĩ thế nào. Ta không nhớ rõ ngươi, kỳ thực lại là chuyện tốt. Chu Triều, ngày mai Thẩm gia sẽ mang thư hưu tới, nếu ngươi gấp, hôm nay cũng có thể tự mình đến nhận.”

2

Có lẽ ngữ khí ta quá lạnh nhạt, khiến ánh mắt Chu Triều khi nhìn ta cũng thay đổi vài phần.

Hắn cong môi, cười như có như không:

“Được thôi, vậy thì hôm nay hưu hôn. Thẩm Vận, ta đợi thư hưu của ngươi ở vương phủ. Ai không đến thì kẻ ấy là đồ ngốc!”

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.

Tuyết Linh rón rén đến gần, lo lắng hỏi:

“Tiểu thư…”

Ta khoát tay, mỉm cười:

“Không sao. Ngươi quên rồi ư? Ta không nhớ hắn, cho nên hắn nói gì ta cũng không đau lòng.”

Tuyết Linh nhẹ nhàng thở phào.

Similar Posts

  • Nữ Nhi Đại Học Sĩ

    Cha ta là một vị đại học sĩ nổi danh, học trò đầy khắp thiên hạ.

    Người ghét nhất là những kẻ múa đao lộng kiếm, một lòng muốn dạy ta thành một danh môn thục nữ.

    Thế nhưng có một ngày, người đập nát cây đàn của ta, bắt ta học kiếm.

    “Về sau nếu có chuyện chẳng lành, con còn có bản lĩnh mà tự bảo vệ mình.”

    Ta lại lắc đầu: “Tạ Trừ ca ca nói sẽ bảo vệ con cả đời.”

    Người vồn yêu con như mạng, vậy mà người lại tát ta một cái – cũng là cái tát duy nhất trong đời ta.

  • Mùa Hè Rực Rỡ

    Chỉ vì một câu nói đùa của học sinh chuyển trường, Châu Tiêu liền sai tôi đi quyến rũ cậu học sinh nghèo luôn đứng đầu khối suốt nhiều năm.

    Tôi vừa định từ chối, thì bất ngờ nhìn thấy dòng chữ bay qua trước mắt:

    【Trời ơi, nữ phụ là loại hàng kém chất lượng mà Châu Tiêu đã chơi chán rồi, còn muốn quyến rũ nam chính á?】

    【Nam chính chỉ thích nữ chính học giỏi, xinh đẹp, lại tốt bụng thôi nhé. Nữ phụ có cởi hết đứng trước mặt, nam chính cũng chẳng thèm liếc mắt.】

    【Tổng điểm mấy môn của nữ phụ cộng lại có bằng một môn của nam chính không? Hai người này ngồi cạnh nhau chắc chẳng kiếm nổi một câu để nói chung!】

    Châu Tiêu đợi mãi không thấy tôi trả lời, sốt ruột nhìn sang:

    “Thế nào, không muốn à? Dù sao mày cũng có học hành gì đâu, sắp thi đại học rồi, rảnh thì làm chuyện có ích đi—”

    Tôi khựng lại một chút, rồi lên tiếng:

    “Được.”

  • Tình Yêu Mài Mòn Theo Năm Tháng Full

    Lấy điện thoại chồng định đặt đồ ăn, lại báo sai mật khẩu.

    Thử sinh nhật mình, sinh nhật ba mẹ anh ta đều không đúng.

    Chồng từ phòng tắm bước ra, thấy tôi cầm điện thoại anh ta liền cau có:

    “Đã nói đừng động vào điện thoại của tôi.”

    Tôi bình tĩnh hỏi mật khẩu là gì, anh ta hờ hững đáp:

    “Lần trước cá cược thua với Hứa Duyệt, cô ấy đổi thành ngày sinh của cô ấy.”

    Hứa Duyệt – cô bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của anh ta.

    Tôi bỗng thấy cuộc hôn nhân này thật vô vị, muốn kết thúc rồi.

  • Trở Về Từ Đáy Biển Sâu

    Tôi là kỹ sư hàng đầu của Trung tâm Công nghệ Biển Sâu quốc gia, cũng là người duy nhất trên thế giới từng có kinh nghiệm cứu hộ ở độ sâu mười ngàn mét.

    Khi tàu ngầm của em gái gặp nạn và bị mắc kẹt dưới đáy biển, tôi dứt khoát cúp máy cuộc gọi cầu cứu của nó.

    Sau đó, tôi thong thả đến đồn cảnh sát tự thú rằng mình đã tiết lộ bí mật khoa học kỹ thuật.

    Vài phút sau, cha tôi tức giận gọi điện tới:

    “Em con sống chết chưa biết, con lại chạy đi đâu rồi hả!”

    “Tao ra lệnh cho con ngay lập tức đến hiện trường cứu người, nếu không thì đừng hòng nhận được một xu tài sản của nhà họ Lục!”

    Tôi bình tĩnh kéo chăn đắp lên, giọng thản nhiên nói vào điện thoại:

    “Không rảnh, đừng làm phiền giấc ngủ của tôi.”

  • Nữ Thủ Lĩnh Cuối Cùng Của Đông Phong

    Cha ta là thủ lĩnh của bộ lạc thú nhân. Sau khi ông qua đời, ta bị trục xuất khỏi quê nhà, các thú phu cũng lần lượt rời bỏ ta.

    Chỉ có Báo Trì vì muốn ở bên ta mà rời khỏi bộ lạc, cùng ta trở thành thú nhân lang thang.

    Hôm ấy ta đang một mình bắt cá bên bờ suối, bỗng nghe thấy một nữ thú nhân nũng nịu nói:

    “Trời ạ, sao lại có nữ thú nhân ăn loại thú gai tanh nồng đầy xương này chứ? Hóc xương là chết đấy!”

    “Các thú phu tương lai của ta trong bộ lạc đều là dũng sĩ, lát nữa ta sẽ bảo họ giúp ngươi săn bắn.”

    Nghe vậy ta rối rít cảm ơn.

    Phải biết rằng, Báo Trì người cùng ta lang thang cũng bị thương khi cứu cha ta.

    Thực lực của hắn suy giảm nghiêm trọng, trở thành một “phế thú” phải dựa vào việc ta săn bắt để sống.

    Có nữ thú nhân này giúp đỡ, ta và Báo Trì cuối cùng cũng có thể ăn một bữa no.

    Thế nhưng ai ngờ, dưới lời gọi của nàng ta.

    Báo Trì vốn nên ở linh tuyền dưỡng thương lại vác về cả một con thú bò khổng lồ.

  • Trái Cấm Năm 19 Tuổi

    Năm tôi 19 tuổi, sau lần đầu nếm trải chuyện nam nữ với nam thần của trường – Tấn Thần,

    Tôi tình cờ nghe thấy anh ta gọi điện cho bạn.

    “Ba ngày là cưa đổ, mấy cậu đều thua rồi.”

    “Không tin thì chụp ảnh giường chứng minh đi?”

    Tấn Thần đồng ý, nhưng đến giây cuối lại đổi ý, chỉ chụp gương mặt lúc tôi đang ngủ.

    Từ đó về sau, đêm nào anh ta cũng như nghiện, quấn lấy tôi không buông.

    Còn tôi thì ngoan ngoãn nghe lời, chưa từng từ chối.

    Chỉ là, sau này tôi đã thi vào một ngôi trường xa anh nhất.

    Xóa sạch, chặn hết tất cả những gì liên quan đến anh, rời đi không chút do dự.

    Nghe nói Tấn Thần đã phát điên vì tìm tôi khắp nơi.

    Tôi chỉ cười nhạt cho qua.

    Lúc trước anh ta theo đuổi tôi chỉ vì một vụ cá cược, còn tôi cũng chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.

    Dù sao, với một cô gái xuất thân tầng lớp dưới như tôi,Cả đời này có lẽ chỉ có một cơ hội duy nhất để lên giường với một người như Tấn Thần.

    Mà một khi đã lên giường rồi, cũng chẳng còn chút ảo tưởng nào với đám người đó nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *