Nuôi Nhầm Nam Sủng, Lấy Trúng Tể Tướng

Nuôi Nhầm Nam Sủng, Lấy Trúng Tể Tướng

Phụ thân ta nhất mực muốn gả ta cho Bắc Mẫn – vị Tể tướng tính tình đa nghi, lại hay đổi dạ thay lòng.

Ta kinh hãi không thôi, bèn quay đầu trốn đến Lê viên, cố ý bỏ bạc chuộc một nam sủng tuấn tú, phá hủy thanh danh chính mình.

Nam sủng ấy dung mạo tuyệt luân, lời nói ôn nhu, tính nết nhu hòa, chỉ là… bận bịu đôi chút.

Hắn thường phải nhập cung, dâng khúc ca múa cho các nương nương trong hậu điện.

Bất đắc dĩ, ta đành dùng xích bạc buộc hắn lại trong màn trướng hoa phù dung.

Dùng mũi chân khẽ nâng cằm hắn lên, cười lạnh nói rằng:

“Ta là Chủ tử của ngươi, từ nay về sau chỉ được hát khúc cho một mình ta nghe!”

“Không cho phép kẻ khác nhìn trộm dung nhan của ngươi!”

Cho đến hôm yến tiệc trong cung, phụ thân dẫn ta vào chầu.

Vừa ngẩng đầu, ta liền thấy hắn ung dung ngồi nơi cao nhất trăm quan.

Dưới một người – chính là hoàng đế, trên vạn người – văn võ bá quan đều cúi đầu hành lễ trước mặt hắn.

Cao giọng hô: “Vạn tuế Tể tướng đại nhân!”

Ta run rẩy khom người theo mọi người hành lễ.

Hắn đưa đôi mắt ôn nhu như lưu ly nhìn về phía ta.

Vui giận khó phân: “Bản tướng không phải là nam sủng của ngươi sao?”

“Chủ tử không cần đa lễ.”

1

Ta đến Lê viên do khuê mật mở để chọn nam sủng.

Nàng bận bịu hẹn hò cùng tình lang cũ,

Thuận tay chỉ vào một tiểu sinh tuấn tú trong vườn:

“Thích ai thì cứ mang đi, lão nương bán rẻ cho ngươi.”

“Ta có một người tên là Bắc Ngâm, diện mạo đẹp nhất, nếu thích thì tặng luôn.”

Giao phó vài câu qua loa, nàng liền lên kiệu rời đi.

Ta nhanh chóng để mắt tới vị công tử đang ngồi dưới bậc đá xanh, vừa gảy đàn vừa khe khẽ ngân nga khúc hát.

Chỉ một ánh nhìn, đã cảm thấy dung mạo ấy thực sự khuynh quốc khuynh thành.

Y phục màu khói lam khẽ lay động theo gió hạ, dung nhan tựa họa, tóc đen buông dài đến tận eo.

Làn da trắng nhợt như băng tuyết, mơ hồ phát sáng, mang theo vài phần khí chất thần thánh, siêu thoát trần tục.

Khiến người ta nhất thời không dám mạo phạm.

Hừm… đúng là khiến người ta vừa nhìn đã thấy tâm tình khoan khoái.

Chả trách giá vé vào Lê viên của nàng ấy lại cao đến mức dọa người.

Ta khẽ liếm đôi môi khô khốc, lấy dũng khí lên tiếng:

“Công tử có phải họ Bắc không?”

Tiếng đàn khựng lại, ta chạm phải ánh nhìn ôn nhu mà say đắm kia.

“Cô nương đang tìm ta?”

Họ Bắc vốn hiếm, mà nam tử mang họ Bắc lại còn tuấn tú như vậy thì càng hiếm hơn.

Ta khẽ cong môi cười, bước đến bên cạnh hắn.

“Đúng là tìm ngươi đấy.”

Hắn lười biếng tựa vào bậc đá, ngón tay khẽ gảy dây đàn, tiếng đàn hòa cùng lời ca, ngắt quãng vang lên.

Ừm, tuy giọng hát không quá xuất sắc, nhưng ta vốn đâu phải đến đây để tìm đào kép.

Chỉ cần đẹp là đủ rồi.

“Cô nương tìm Bắc mỗ có việc chi?”

Khúc nhạc dứt, hắn nhàn nhạt mở miệng hỏi.

Ta thẳng thắn nói luôn:

“Ta muốn mua ngươi.”

Hắn sững người: “Mua ta?”

Một lúc sau, khóe môi mỏng màu hạnh nhàn nhạt hiện lên ý cười.

“Chỉ e cô nương không mua nổi, xin hãy quay về đi.”

Chuyện nực cười, phụ thân ta ngày trước dù sao cũng là một Bách phu trưởng lừng danh một phương.

Ta cũng đã lén tích cóp không ít tư bạc riêng.

Tuy rằng vào kinh thành rồi thì số tiền ấy có phần không đáng nhắc tới,

Nhưng ai bảo chủ nhân của Lê viên lại là cố hương kiêm tri kỷ của ta cơ chứ.

Muốn chuộc hắn, vẫn là đủ dùng.

Hắn đứng dậy toan rời đi.

Ta vội nắm lấy vạt áo hắn:

“Bắc công tử, ta có đủ tiền thật mà.”

Tuy trong lòng có chút hồi hộp, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:

“Ngươi có thể làm nam sủng của ta được không? Vài tháng thôi là đủ.”

“Ngươi cứ yên tâm, ta không có sở thích gì kỳ quái đâu, ta… ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Tuy đã mua ngươi, nhưng mỗi tháng vẫn sẽ trả tiền cho ngươi.”

Thanh Thu từng nói, hắn đã sớm không còn cha mẹ, còn phải nuôi mấy đệ muội nhỏ trong nhà.

Huynh trưởng như phụ, gánh vác không ít vất vả.

Ta gấp gáp mang bạc đến thế này, cũng xem như một việc nghĩa.

Hắn trầm mặc hồi lâu không nhúc nhích.

Ta đoán, chắc là hắn chê ta trả giá quá thấp.

Dù sao mỗi ngày ca hát bán nghệ nơi chốn hoa lệ như Lê viên này, ắt hẳn thu nhập không nhỏ.

Ta ngẫm nghĩ một lúc, cắn răng nâng giá lên tám mươi lượng bạc mỗi tháng.

Khẽ nâng giọng để che giấu hồi hộp trong lòng:

“Khụ, cũng tạm được rồi ha.”

Mức ấy đã cao hơn hẳn mặt bằng thị trường,

Cũng là con số cao nhất mà ta có thể đưa ra.

Chỉ thấy ý cười nơi khóe môi hắn, chẳng biết tự lúc nào, lại vơi đi vài phần, mang theo chút lạnh lùng nhàn nhạt.

“Cô nương biết ta là ai mà cũng dám mua về làm nam sủng?”

Hàng mày khóe mắt hắn vẫn mang ý cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến ta thấy có phần không yên.

Ta lẩm bẩm trong cổ họng, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Bắc Ngâm mà, ta biết rồi…”

Không rõ hắn có nghe rõ không.

Có lẽ là nghe rõ rồi, vì giọng hắn đột nhiên lạnh hẳn đi:

“Đã biết thân phận của Bắc mỗ, mà còn dám mua ta, cô nương là người đầu tiên đấy.”

…?

Similar Posts

  • Dây Chuyền Kim Cương Và Con Chó

    Tôi đã tìm kiếm suốt bao năm, cuối cùng cũng thấy lại được sợi dây chuyền định tình năm xưa của ba mẹ trong một buổi triển lãm trang sức.

    Muốn tạo bất ngờ cho mẹ, tôi một mình đến đó định mua lại sợi dây chuyền.

    Thế nhưng bên cạnh tôi, một người phụ nữ ôm chó cảnh lại chỉ vào sợi dây chuyền rồi nói:

    “Dây chuyền này hình bông tuyết, rất hợp với Tiểu Tuyết nhà tôi, gói lại cho tôi đi.”

    Nhân viên đứng quầy liền tán thưởng không ngớt, khen cô ta hào phóng, đến cả chó cưng cũng đeo dây chuyền kim cương.

    Nghe vậy tôi khó chịu vô cùng, lạnh giọng đáp:

    “Sợi dây chuyền này tôi đã định mua. Nó không phải thứ để đeo cho chó.”

    Cô ta liếc tôi một cái, kiêu căng nói:

    “Đồ nhà nghèo, giả vờ gì ở đây?”

    “Tiểu Tuyết là con trai cưng của tổng tài tập đoàn Phó thị – Phó Bách Vũ đấy. Mười người như cô cũng không đủ tư cách động vào!”

    Tôi sững sờ cả người — Phó Bách Vũ chẳng phải chính là người đã đính hôn với tôi từ bé sao?

    Tôi lập tức rút điện thoại gọi cho anh ta:

    “Phó Bách Vũ, con chó của anh giành mất dây chuyền kim cương của tôi. Chuyện này anh phải cho tôi một lời giải thích!”

    ….

  • Sau Khi Vắt Kiệt Sức Lực, Nhà Chồng Đuổi Tôi Đi Tái Giá

    Chồng tôi hy sinh vì nhiệm vụ, ba mẹ chồng bảo tôi đừng tái giá, họ nói sẽ thương tôi như con gái ruột.

    Vì thế, tôi đã chăm sóc họ suốt hơn hai mươi năm, cho đến khi cả hai qua đời.

    Không ngờ trước lúc mất, họ lại để toàn bộ tiền bạc và nhà cửa cho em chồng.

    Chỉ để lại cho tôi một câu: “Thả con tự do, mong con tái giá!”

    Tang lễ còn chưa dọn xong, tôi đã bị đuổi ra khỏi nhà, chết cóng giữa đống rơm ngô.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, trên linh đường lại là di ảnh của chồng…

    Mẹ chồng đang ôm tôi vừa khóc vừa than:

    “Dư Mai à, từ nay con chính là con gái ruột của chúng ta!”

    “Chỉ cần hai bác còn sống, sẽ không để ai bắt nạt mẹ con con đâu!”

    Tôi hất tay bà ra, lập tức đề nghị phân chia di sản.

    Ba mẹ chồng sững sờ.

  • Căn Nhà Hai Tầng Và Những Vị Khách Không Mời

    Từ khi mẹ chồng đến nhà mới giúp tôi trông con, tôi luôn nghe thấy giọng nói của người lạ trong giấc ngủ.

    Chồng tôi và mẹ chồng đều nói tôi do áp lực công việc quá lớn mà sinh ra ảo thính.

    Hôm đó tôi uống quá nhiều nước trước khi ngủ, bảy giờ rưỡi dậy đi vệ sinh, bỗng nhiên thấy mẹ chồng dẫn mấy người lạ đi lên tầng hai.

    Tôi gọi bà lại: “Mẹ, có bạn đến nhà chơi ạ?”

    Mẹ chồng còn chưa kịp trả lời, một dì phía sau đã mở miệng trước: “Cháu là con dâu của chị Quế phải không, hôm nay dậy sớm quá nha.”

    “Chúng tôi đều là hàng xóm xung quanh đây, qua mượn đường đi nhờ chút thôi, sẽ đi ngay mà.”

    “Mẹ chồng cháu là người tốt bụng, mỗi sáng đều mở cửa cho chúng tôi. Từ nhà cháu đi xuyên qua chợ rau, có thể tiết kiệm được 10 phút đi bộ đó.”

    Dì ấy vừa dứt lời, ở phía cửa ban công lại vang lên tiếng gọi: “Cô Quế ơi, cô có ở nhà không? Làm ơn mở cửa giúp cháu với, cháu sắp đi làm muộn rồi!”

  • Đời Tư Lên Hot Search

    Tôi nhận việc làm thêm đóng vai một tên c ư ớ p hung hãn, đoạn video quay lại cảnh đó đã leo lên top tìm kiếm nóng hổi.

    Quản lý ngay trong đêm đã nhét tôi vào một chương trình thực tế sống còn.

    Đương nhiên, người phải trốn chạy không phải là tôi, mà là các khách mời.

    Tôi tay lăm lăm con d a o phay lớn, đuổi theo những vị khách mời đang tán loạn bỏ chạy.

    “Chị ơi, xin tha cho đứa trẻ này đi!”

    “Chị ơi, Ảnh hậu chạy về hướng kia kìa, tiền thưởng của cô ta cao lắm, chị mau đuổi theo đi!”

    “Chị Tống, em l ừ a được Ảnh đế đến đây rồi, chị bắt anh ấy thì không được bắt em nữa đâu nha!”

  • Hai Hòn Đá Trong Vali

    Tôi làm việc tại hải quan, mỗi ngày đều kiểm tra không biết bao nhiêu hành lý.

    Hôm đó, chiếc vali của một nữ Hoa kiều đã thu hút sự chú ý của tôi, trong ngăn bí mật có giấu hai hòn đá trông hết sức bình thường.

    Cô ta cười giải thích rằng đó là quà kỷ niệm mang về cho con.

    Thế nhưng, khoảnh khắc đầu ngón tay tôi chạm vào hòn đá, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu.

    Tôi không để lộ sắc mặt, dùng ám hiệu nội bộ báo cáo tình hình.

    Ba phút sau, đội trưởng trực tiếp dẫn quân xông tới. Ngay giây tiếp theo, toàn bộ sân bay vang lên tiếng chuông báo động phong tỏa cấp cao nhất.

  • Đang say đắm yêu đương với bác sĩ Trần

    Sau một tháng chiến tranh lạnh, bạn trai tôi đột nhiên đăng lên vòng bạn bè một câu: “Sắp đính hôn rồi.”

    Nhóm bạn chung liền nổ tung, mọi người thi nhau tag tôi:

    “Chúc mừng chị dâu! Mau phát lì xì đi chị dâu ơi!”

    Không khí còn đang náo nhiệt thì anh ta đột ngột kéo một cô gái khác vào nhóm, lạnh lùng nói:

    “Đừng gọi bừa, đây mới là chị dâu chính hiệu của tụi mày.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *