Thiên Kim Bị Đánh Cắp

Thiên Kim Bị Đánh Cắp

Chương 1 – Phần 1

Khi ký vào thỏa thuận bảo mật để ra nước ngoài làm nhiệm vụ, tôi đã gửi gắm con gái mười hai tuổi cho ba người bạn thân từ nhỏ mà tôi tin tưởng nhất.

Tôi còn để lại một quỹ tín thác dư dả, chỉ mong con bé có thể lớn lên trong điều kiện tốt nhất, không thiếu thốn gì.

Sáu năm sau, tôi hoàn thành nhiệm vụ, mang theo cả loạt huân chương trở về nước.

Nhưng cảnh đầu tiên tôi thấy, lại là con gái mình bị mấy nữ sinh chặn ở góc tường bắt nạt.

Cô gái đứng đầu ăn mặc toàn đồ hiệu, tát con bé ba cái liền.

Cả người tôi cứng đờ. Máu như ngưng chảy. Tôi đang chuẩn bị lao ra thì ba chiếc xe sang bất ngờ lao tới.

Là ba người bạn thân của tôi.

Không ngờ, cô gái kia lại nhào vào lòng họ, uất ức chỉ tay về phía con bé, khóc lóc:

“Cha nuôi! Là Giang Nguyệt ăn cắp bút máy của con!”

Giang Nguyệt?

Chẳng phải đó là tên con gái của người giúp việc nhà tôi sao?!

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy bất ngờ xuất hiện, đẩy mạnh con bé ngã dúi dụi:

“Loại rác rưởi như mày, đúng là không thể dạy dỗ nổi! Mau quỳ xuống xin lỗi tiểu thư Tần Ngữ, liếm giày cho cô ấy đi!”

Người phụ nữ đó… chính là bảo mẫu mà tôi đã đích thân thuê để chăm sóc con gái.

Còn Tần Ngữ, mới chính là tên thật của con bé.

Tôi đứng sau gốc cây ngô đồng, bấu chặt vào đùi mình đến mức phát đau, chỉ có đau đớn mới giúp tôi giữ được bình tĩnh.

“Bốp!”

Lại một cái tát giáng thẳng vào mặt con bé.

Thân hình nhỏ bé đập vào tường phát ra tiếng nặng trịch.

Cô gái mặc bộ đồ Chanel còn làm bộ mỏi tay, lắc lắc cổ tay như diễn kịch:

“Giang Nguyệt, mày là cái thá gì mà cũng dám dùng bút Montblanc?”

Cô ta giơ cây bút lên trước mặt con bé, giọng đầy châm chọc:

“Biết cây này bao nhiêu không? Bằng cả chục cái mạng của mày đấy!”

Tầm mắt tôi bỗng chốc mờ đi.

Giang Nguyệt?

Không phải đó là con gái của Vân Tình, người giúp việc mà tôi từng thuê sao?

Vì nhiệm vụ quá đặc biệt, suốt sáu năm qua tôi không hề được gặp lại con.

Lần này trở về cũng là tuyệt mật, tôi còn chưa kịp liên hệ với bất kỳ ai trong nước.

Nhưng… chẳng lẽ tôi lại không nhận ra chính con gái ruột của mình?

Trước khi rời đi, để Vân Tình yên tâm chăm sóc con bé, tôi còn cho người đưa con gái cô ấy từ tay tên chồng vũ phu về, rồi cho hai đứa học cùng trường quốc tế.

Tuy không nhớ rõ mặt mũi, nhưng tôi chắc chắn… con bé đó tên là Giang Nguyệt.

Nhưng… tại sao con gái tôi, giờ lại tên là “Giang Nguyệt”?

Chẳng lẽ… vì hai đứa sống chung, ăn ở cùng nhau quá lâu, nên ngoại hình cũng bắt đầu giống nhau?

Lẽ nào… tôi nhận nhầm rồi sao?

Tôi nhìn chằm chằm vào cô bé đang co ro nơi góc tường.

Gầy gò, xanh xao, đồng phục thì bạc màu vì giặt quá nhiều—có điểm nào giống một thiên kim tiểu thư nhà tôi?

Nhưng… đôi mắt đó…

Tôi lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho Vân Tình.

“Phu… phu nhân?”

Đầu dây bên kia, giọng cô ta rõ ràng thoáng hoảng hốt.

Nhưng rất nhanh liền giả vờ bình tĩnh: “Phu nhân… phu nhân đã về nước rồi ạ?”

Tôi cố giữ giọng thật bình thản: “A Tình, con gái tôi đâu rồi?”

“Tiểu Ngữ á? Con bé… con bé rất ổn mà!” Vân Tình lập tức khoa trương trả lời, “Nó vừa thi piano xong, được giải nhất đấy! Ngài Chu còn tặng hẳn một sợi dây chuyền kim cương làm phần thưởng nữa cơ…”

“Thật sao?” Tôi nhìn cô bé bị đẩy ngã cách đó không xa. “Tôi vẫn chưa thể lộ mặt, nhưng hiện giờ đã có thể liên lạc rồi. Gửi cho tôi một tấm hình con bé chụp hôm nay xem nào.”

Bên kia đột nhiên im lặng.

Vài giây sau, Vân Tình gượng cười: “Tiểu Ngữ vẫn chưa tan học, tôi gửi cho phu nhân tấm ảnh cũ vậy. Biết rằng sau này được gặp lại phu nhân, con bé nhất định sẽ vui lắm!”

Tôi cúp máy chậm rãi.

Tin nhắn nhanh chóng được gửi tới—một bức ảnh con bé mặc váy hồng, mỉm cười nhìn ống kính.

Ánh mắt hơi đờ đẫn nhưng gương mặt sạch sẽ, quần áo chỉn chu.

So với cô bé tóc tai bù xù ở góc tường đúng là có chút khác biệt.

Tôi âm thầm thở phào.

Xem ra, cô bé kia thật sự là Giang Nguyệt.

Dù sao cũng là con của Vân Tình, tôi cũng không thể làm ngơ.

Vừa định bước ra thì ba chiếc Maybach đen thắng gấp ngay bên lề đường.

Cửa xe mở cùng lúc, ba người đàn ông mặc vest đen bước nhanh xuống.

“Ba cha nuôi đến rồi!” – cô gái mặc Chanel lập tức đổi sắc mặt, nước mắt lưng tròng lao vào lòng người đàn ông đi đầu, Chu Lương.

“Cha nuôi ơi! Giang Nguyệt lại ăn cắp đồ của con!”

“Tiểu thư, em không có ăn cắp…” – Giang Nguyệt lắp bắp.

“Còn dám cãi?” – cô gái tức điên, túm tóc Giang Nguyệt đập thẳng vào tường, “Mẹ mày chỉ là con hầu, bố mày là thằng tội phạm cưỡng bức! Đồ hạ đẳng!”

Toàn thân tôi run lên vì phẫn nộ.

Một cô gái nhỏ như vậy, sao có thể độc mồm độc miệng đến mức đó? Còn ra tay tàn nhẫn đến thế?

Còn ba người đàn ông đó…

Chẳng phải họ từng thề sẽ thay tôi chăm sóc con bé như con ruột sao?

Từ bao giờ… họ lại thành cha nuôi của người khác rồi?!

Chương 2 – Phần 2

Cô bé bị bắt nạt vẫn còn quỳ rạp dưới đất, ống quần đồng phục bị cọ rách, để lộ đầu gối tím bầm.

Con bé ngẩng đầu nhìn ba người đàn ông kia, trong mắt vậy mà còn ánh lên chút… hy vọng?

“Lại gây chuyện à?”

Cúc Tây bước tới sau cùng, cau mày, đầu mũi giày giẫm lên bắp chân con bé, “Bài học lần trước vẫn chưa đủ à?”

Tôi lập tức bốc hỏa.

Cúc Tây từng là cộng sự của tôi, nổi tiếng điềm tĩnh. Sao giờ lại không phân biệt đúng sai, ra tay với một cô bé chưa đến tuổi trưởng thành?

Người thứ hai, cũng là người quen cũ – Trình Gia, rút thẳng điện thoại ra:

“A lô, hiệu trưởng Vương phải không? Bên trường mấy người, con bé tên Giang Nguyệt lại ăn cắp đồ nữa rồi… đúng, lần này ghi lỗi nặng cho tôi.”

Ánh sáng trong mắt cô bé lập tức vụt tắt.

Similar Posts

  • Cô Bé Và Chiếc Máy Giặt

    Mẹ của tôi là một nhà thiết kế thiên tài.

    Bà mười tuổi đã thi đại học, mười sáu tuổi lấy bằng tiến sĩ, mười tám tuổi ra nước ngoài du học.

    Hai mươi hai tuổi, bà lại vì tôi mà từ bỏ công việc, vùi mình trong cơm áo gạo tiền, trở thành một người mẹ nội trợ.

    Mọi người đều nói tôi là cô công chúa nhỏ lớn lên trong hạnh phúc.

    Nhưng ngày cha xách vali rời khỏi nhà, chỉ vì tôi gọi một tiếng “Ba đừng đi”, mẹ bỗng quay đầu lại.

    Ánh mắt bà nhìn gương mặt giống cha như đúc của tôi, tràn đầy căm ghét.

    “Đồ sói con không biết điều!”

    “Tao từ bỏ tương lai, cực khổ sinh ra mày, mà trong mắt mày chỉ có cái thằng cha ngoại tình đó thôi sao?!”

    Bà lấy đế dép đánh vào mặt tôi đến miệng đầy máu.

    Ngoại vội vàng ngăn lại, dịu dàng nói: “Đừng đánh nữa, Duyên Duyên dù sao cũng là con của con mà.”

    Đau là tôi, nhưng người khóc lại là mẹ.

    Đêm đó, mẹ khoác tay một người đàn ông khác bước ra khỏi cửa.

    Tôi sợ mẹ cũng sẽ bỏ rơi mình, quỳ bò đến cửa, nắm lấy váy bà mà gào khóc:

    “Mẹ, con sai rồi, mẹ đừng bỏ con! Con sẽ ngoan, con sẽ không đòi gặp ba nữa đâu!”

    Mẹ giẫm gãy chân tôi bằng gót giày cao gót rồi ném tôi vào máy giặt.

    “Đừng chạm vào tao, tao không phải mẹ mày!”

    “Tao nói cho mày biết! Điều hối hận nhất đời này của mẹ mày là đã sinh ra đứa con khốn nạn như mày với thằng khốn đó!”

    Cửa sập mạnh.

    Cây lau nhà bên cạnh ngã xuống, vô tình ấn nút khởi động.

    Còn tôi lại nghĩ —Tốt quá, mẹ cuối cùng cũng tha thứ cho tôi rồi.

  • Mỡ Lợn Và Sự Lo Lắng Kì Lạ

    Thời những năm tám mươi, vật tư khan hiếm, đột nhiên chú Vương hàng xóm cho tôi một bát mỡ lợn.

    Khi đó mỡ lợn là thứ báu vật, tôi vui đến mức không chịu nổi.

    Về đến nhà liền bảo ba nếm thử, ông vừa cắn một miếng, đôi đũa liền rơi đánh cạch xuống đất.

    Ông kéo tôi chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gào: “Nhanh! Đi đồn công an!”

    Sau đó tôi mới biết, đó căn bản không phải mỡ lợn.

    Đó là……

    ……

  • Ánh Mặt Trời Sau Cuộc Sa Thải

    VĂN ÁN

    Sau khi thành công ký được đơn hàng trị giá 180 triệu, lẽ ra tôi phải nhận được 5,4 triệu tiền hoa hồng.

    Nhưng cuối cùng, số tiền thực tế tôi cầm được chỉ có… 540 tệ.

    Khi tôi chất vấn, lãnh đạo lại nói:

    “Người trẻ đừng ngông cuồng quá. Gọi là hoa hồng cá nhân là sao? Đơn hàng lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ là công lao của một mình cô à?”

    “Công ty dạo này làm ăn không tốt, sắp phải cắt giảm một nhóm nhân viên xếp hạng cuối. Tôi đã cố gắng xin cho cô 180.000 tiền bồi thường nghỉ việc rồi. Biết điều thì cầm tiền mà cút đi.”

    Tôi không phản bác, chỉ bình tĩnh gật đầu, dứt khoát cầm 180.000 rời khỏi công ty.

    Thế nhưng ba ngày sau, lãnh đạo gọi điện tới dồn dập.

    “Tiểu Lâm à, khách hàng của dự án 180 triệu kia chỉ đích danh muốn làm việc với cô. Cô quay lại hoàn tất dự án đi.”

    “Yên tâm, sau khi trở lại cô không cần làm lại từ đầu, mọi chế độ lương thưởng giữ nguyên như cũ. Cô chỉ cần trả lại 180.000 tiền bồi thường, coi như công ty cho cô nghỉ phép dài hạn.”

    Giữ nguyên như cũ sao?

    Tôi bật cười thành tiếng.

    Không đời nào.

  • Sau Tái Sinh, Tôi Tác Thành Cho Chồng Cũ Và Bnq Của Anh

    Trên bàn phẫu thuật, tôi nghe thấy tiếng Thẩm Thời Sâm gào thét với bác sĩ ngoài hành lang.

    “Cứu cô ấy! Bằng mọi giá, phải cứu cô ấy!”

    Nhưng người đang nằm trên bàn mổ lại không phải tôi, mà là mối tình đầu của anh ta – Tô Vãn Vãn.

    Còn tôi – người vợ chính danh của anh – lại đang nguy kịch vì xuất huyết tử cung nghiêm trọng.

    Khi bác sĩ hỏi anh ta muốn giữ mẹ hay giữ con, anh thậm chí không quay đầu lại.

    “Giữ Tô Vãn Vãn. Cô ấy quan trọng hơn tất cả.”

    Khoảnh khắc nhắm mắt lại, tôi cuối cùng cũng hiểu ra.

    Cuộc hôn nhân ba năm này, tôi chẳng qua chỉ là cái bóng thế thân của Tô Vãn Vãn.

  • Hôn Lễ Bị Hủy

    Trước khi kết hôn một tháng, bạn trai lại muốn sinh con với mối tình đầu của anh ta.

    Tôi – Hạ An Nhiên – không đồng ý, vậy mà anh ta lại nhắc đến chuyện này hằng ngày.

    Cho đến nửa tháng trước đám cưới, tôi nhận được một tờ phiếu kiểm tra thai sản.

    Lúc đó tôi mới biết, thì ra mối tình đầu của anh ta đã mang thai được gần một tháng.

    Thì ra anh ta chưa từng nghĩ đến việc xin tôi đồng ý.

    Cũng chính vào khoảnh khắc đó, tình cảm nhiều năm giữa chúng tôi như mây khói tan biến.

    Thế là, tôi hủy bỏ hôn lễ, hủy hết tất cả ký ức giữa hai người, và trong ngày cưới, tôi dứt khoát bước vào phòng thí nghiệm khoa học kín.

    Từ nay, không còn liên quan gì đến anh ta nữa!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *