Người Thừa Trong Chính Ngôi Nhà Của Mình

Người Thừa Trong Chính Ngôi Nhà Của Mình

Chương 1

Tấm huy chương vàng lẽ ra thuộc về tôi, giờ lại đang treo trên cổ cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai tôi.

Rõ ràng mới tháng trước, Tạ Nhiên còn nói với tôi: “Nếu thắng trận đấu này, anh sẽ chính thức làm bạn trai em. Tấm huy chương vàng đó sẽ là minh chứng cho lời hứa ấy.”

Tôi mở miệng chất vấn: “Tạ Nhiên, ý anh là sao?”

Chàng trai với gương mặt lạnh lùng thoáng chốc trở nên nghiêm khắc, nhưng lại không hề có chút nào lúng túng:

“Hạ Miểu, anh đã đồng ý làm bạn trai em rồi, vậy mà em vẫn chưa thấy đủ sao?”

“Thanh Thanh chẳng có gì cả, anh chỉ lấy huy chương làm quà sinh nhật cho cô ấy, kỷ niệm một chút thôi, còn cần em cho phép sao?”

Khoảnh khắc đó, toàn thân tôi run lên, tim như bị ai bóp nghẹt.

Bao năm qua, Tạ Nhiên vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Dù tôi theo đuổi mãnh liệt đến mức nào, anh cũng chưa từng nói với tôi những lời tàn nhẫn như thế.

Nhưng… Hạ Thanh thực sự là không có gì sao?

Cô ta cũng giống Tạ Nhiên, từ nhỏ đã được gia đình tôi chu cấp mọi thứ. Thậm chí ba tôi còn đưa cô ta về sống trong nhà.

Ăn mặc, đồ dùng của Hạ Thanh đều là tốt nhất. Đôi khi còn cướp đi cả những gì vốn thuộc về tôi.

Cô ta thích ánh nắng, ba liền bắt tôi nhường lại phòng ngủ lớn nhất có ánh sáng tốt nhất.

Cô ta muốn học đàn, ba liền biến phòng thay đồ của tôi thành phòng luyện đàn.

Cô ta chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, ba liền mắng tôi không chăm sóc tốt cho em.

Tôi cũng từng khóc, từng tức giận, nhưng thứ tôi nhận được chỉ là ánh mắt thất vọng của ba.

“Miểu Miểu, con còn gì mà không hài lòng chứ?”

“Tình hình của Thanh Thanh con còn không rõ sao? Con là chị, nhường nhịn em một chút thì sao nào?”

Nhưng rõ ràng, Hạ Thanh chỉ nhỏ hơn tôi vài tháng mà thôi.

Từ ngày mẹ mất, anh trai tôi ra nước ngoài lo việc mở rộng công ty, chỉ còn ba bên cạnh tôi.

Tôi còn nhỏ nhưng đã cố gắng ngoan ngoãn, không tranh giành, không than phiền.

Tôi nghĩ, chỉ cần như vậy là ba sẽ nhìn thấy tôi, quan tâm tôi nhiều hơn một chút.

Cho đến khi lên cấp ba, tôi vô tình phát hiện Hạ Thanh ra ngoài tự xưng là tiểu thư nhà họ Hạ, huênh hoang khắp nơi.

Còn tôi thì một lòng một dạ với Tạ Nhiên, không thích ăn diện, ai cũng tưởng tôi là học sinh nghèo theo học ké.

Tôi định vạch trần cô ta thì Tạ Nhiên lại khuyên tôi:

“Thanh Thanh chỉ nói vậy thôi, em làm gì phải chấp nhặt chuyện nhỏ.”

Cậu ta nói như đùa, cộng thêm ánh mắt sắp khóc của Hạ Thanh khiến tôi mềm lòng, lại thôi không truy cứu.

Ai cũng bảo tôi nhường cô ta, như một câu thần chú đáng nguyền rủa.

Nhưng rồi sao?

Tôi nuôi béo hai con sói trắng, cuối cùng lại bị chính chúng quay lại cắn một cú đau điếng.

Chương 2

Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Hạ Thanh đeo tấm huy chương trên cổ, ánh mắt ngập tràn vẻ vô tội.

“Chị Miểu Miểu, em và A Nhiên chỉ là bạn bè quan tâm nhau thôi.”

“Dù sao thì chị mới là bạn gái chính thức của anh ấy mà.”

Nhưng tôi thấy rất rõ—trong mắt Hạ Thanh lóe lên tia đắc ý khó giấu.

Từng có lúc tôi xem Tạ Nhiên như vầng trăng trên trời, cam lòng chịu đủ mọi sự lạnh nhạt chỉ để được đến gần.

Nhưng những năm tháng bị coi thường, bị bỏ rơi, hôm nay lại bị anh ta làm nhục trước mặt bao người—

Chính là giọt nước tràn ly, bẻ gãy sợi dây cuối cùng níu giữ tôi lại.

Cuối cùng, tôi cũng quyết định: Những gì đã bỏ ra trong ngần ấy năm… không đáng nữa.

Tôi không còn quan tâm. Đừng nói là Hạ Thanh, đến cả Tạ Nhiên tôi cũng sẽ không nương tay thêm lần nào nữa.

Ánh mắt tôi dừng lại trên người hai người họ.

Toàn thân mặc hàng hiệu, phong thái ngút trời—nhưng tôi biết rõ, tất cả những thứ đó đều được chất chồng lên từ tiền của tôi.

Ai còn nhớ, Tạ Nhiên và Hạ Thanh từng thê thảm đến nhường nào?

Tạ Nhiên từng có chiếc đồng phục giặt đến bạc màu, Hạ Thanh thì nói chuyện cũng không dám ngẩng đầu.

Vậy mà giờ đây, cả hai đã hoàn toàn lột xác. Chẳng qua là do tôi những năm qua đã quá tốt với họ.

Tốt đến mức khiến họ lầm tưởng rằng mọi thứ đều là điều hiển nhiên.

Họ không quen ở ký túc xá, tôi liền cho Tạ Nhiên dọn đến căn hộ mà anh trai tôi chuẩn bị cho tôi.

Cả Hạ Thanh cũng được đưa đón bằng xe riêng mỗi ngày, có tài xế kèm theo.

Tạ Nhiên than cơm căng tin không đủ dinh dưỡng, tôi lập tức thuê chuyên gia dinh dưỡng nấu riêng phần ăn cho anh ta.

Thậm chí còn chuẩn bị thêm một phần cho Hạ Thanh.

Hạ Thanh đi mưa không mang ô, hoặc đột nhiên đến kỳ, Tạ Nhiên sẽ viện cớ lịch luyện tập bận rộn bắt tôi ra mặt lo liệu.

Tôi dầm mưa cảm lạnh thì lại bị anh ta mắng là làm quá, giả vờ yếu ớt.

Similar Posts

  • Em Không Còn Là Ưu Tiên Duy Nhất

    Sau bảy năm kết hôn, Thời An ngoại tình với cô thư ký trẻ trung, xinh đẹp. Tôi bắt gặp hai người họ đang lên giường với nhau.

    Ngay lúc tôi gào thét điên cuồng đối chất, căn phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội.

    Trước khi bức tường sập xuống, anh ta từ bên người đàn bà kia lao về phía tôi, che chắn cho tôi suốt ba ngày liền, đến khi kiệt sức mà chết.

    Còn tôi cũng không chịu nổi, ngất lịm đi. Khi mở mắt ra, chúng tôi đã quay lại năm mười tám tuổi.

  • Phòng Cấp Cứu Và Bí Mật Quyền Lực

    Khi đang thực hiện một thí nghiệm cơ mật đặc biệt, tôi chẳng may làm bị thương cánh tay.

    Vội vàng đến phòng cấp cứu, nhưng lại bị một người phụ nữ chen ngang.

    Tôi cố nhịn đau, nhẹ giọng nhắc nhở cô ta nên xếp hàng tử tế.

    Không ngờ, cô ta lại dùng lực đánh thẳng vào vết thương của tôi, gào lên giận dữ:

    “Xếp hàng? Tôi là đại tiểu thư được cưng chiều nhất của tập đoàn họ Thẩm! Ở thủ đô này, tôi chưa bao giờ phải xếp hàng!”

    “Đừng nói là phòng cấp cứu, chỉ cần tôi muốn, cả cái bệnh viện này cũng có thể bị tôi đuổi sạch!”

    “Cút ngay! Không thì đợi anh trai tôi đến, tay còn lại của cô cũng sẽ không giữ được đâu!”

    Tôi tức đến bật cười.

    Tổng giám đốc tập đoàn Thẩm – chẳng phải chính là đối tượng liên hôn mà bố mẹ tôi vừa sắp xếp mấy ngày trước sao?

    Tôi quay sang, gọi điện cho Thẩm Thời Triệt:

    “Em gái anh muốn anh đến phế tay tôi đấy, anh dám không?”

  • Bạn Gái Của Anh Trai Tưởng Tôi Là Tiểu Tam Và Cái Kết

    Lúc đang mua quà ra mắt cho bạn gái của anh trai trong trung tâm thương mại, bất ngờ có người túm tóc tôi giật mạnh về phía sau.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, người đó đã tát tôi một cái như trời giáng:

    “Đúng là đồ không biết xấu hổ, dám quẹt thẻ người thân của bạn trai tôi?!”

    Tôi bị đánh đến choáng váng, hoa mắt, ngơ ngác hỏi lại:

    “Có khi nào chị nhầm người rồi không?”

    Đối phương trừng mắt nhìn tôi, lại giơ tay tát thêm một cái vào bên còn lại của mặt:

    “Còn chối à? Hôm nay tôi phải cho cô biết hậu quả của việc xen vào chuyện tình cảm người khác!”

    Tôi ôm gương mặt rát bỏng, ngẩng đầu nhìn rõ người đang đứng trước mặt—một người phụ nữ với ánh mắt đầy giận dữ và lông mày nhíu chặt…

    Không ngờ lại chính là… bạn gái của anh trai tôi?!

    Được thôi, tôi cũng muốn xem, đánh em gái ruột của bạn trai thì sẽ có kết cục thế nào!

  • Giếng Lãnh Cung

    Ta xuyên không trở thành cung nữ thấp kém nhất trong lãnh cung.

    Công việc mỗi ngày của ta là theo mọi người ném đá xuống một cái giếng hoang.

    Họ nói, dưới giếng giam giữ vị hoàng hậu bị phế truất, lòng dạ rắn rết, tội đáng muôn ch/ ết.

    Nhưng nhìn những hòn đá sắc cạnh ấy, tim ta cứ run lên vì sợ hãi.

    Cuối cùng, nhân lúc xung quanh không có ai, ta lén đặt mấy cái màn thầu mình tiết kiệm được vào giỏ rồi thả xuống đáy giếng.

    Từ dưới giếng vọng lên một giọng nam trầm thấp, yếu ớt:

    “Ngươi là ai?”

    Lúc đó ta mới biết, người bị giam dưới giếng này căn bản không phải là phế hậu gì cả — mà là hắn!

  • Sau Tái Sinh, Tôi Đề Nghị Ly Hôn

    “Tôi đã ký xong đơn ly hôn rồi, khi nào anh rảnh thì đến cục dân chính đi.”

    Lâm Sơ Noãn nhìn người đàn ông trước mặt, giọng nói bình tĩnh như thể đang bàn chuyện hôm nay ăn gì.

    Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc lập tức ngẩng đầu, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

    Anh ta là Cố Thời Thâm – vị thủ trưởng trẻ tuổi nhất của quân khu, luôn điềm đạm, kiềm chế, vậy mà lúc này lại bị lời vợ nói làm cho sững sờ.

    “Sơ Noãn, em vừa nói gì?” Cố Thời Thâm đặt tập tài liệu xuống, giọng có phần căng thẳng.

    Lâm Sơ Noãn nhẹ nhàng đặt bản thỏa thuận ly hôn lên bàn anh, môi đỏ nhếch lên nụ cười châm biếm:

    “Tôi nói, tôi đồng ý ly hôn. Không phải anh luôn muốn vậy sao?”

    Sắc mặt Cố Thời Thâm lập tức trầm xuống.

    Hôm qua đúng là anh đã đề nghị ly hôn, nhưng chỉ là để dọa cô, khiến cô nản lòng mà đừng xen vào chuyện giữa anh và Tống Vũ Nhụy nữa.

    Anh hoàn toàn không ngờ rằng Lâm Sơ Noãn lại thực sự đồng ý!

    “Em điên rồi à?” Cố Thời Thâm bật dậy, thân hình cao lớn tỏa ra khí thế áp bức, “Lâm Sơ Noãn, em có biết mình đang nói gì không?”

    Lâm Sơ Noãn điềm tĩnh nhìn anh, nhưng trong lòng lại sóng cuộn trào.

    Đúng ngày này kiếp trước, cô từng khóc lóc van xin anh đừng ly hôn, thậm chí còn quỳ xuống cầu xin một cơ hội.

    Khi ấy cô nghĩ rằng, chỉ cần bản thân đủ nhún nhường, đủ hiền lành, thì sẽ có thể giữ được trái tim anh.

    Kết quả thì sao? Thứ cô nhận lại chỉ là vô vàn nhục nhã và phản bội.

    Vì Tống Vũ Nhụy, Cố Thời Thâm thậm chí đẩy cô xuống vực.

    Đến lúc cận kề cái chết, cô mới hiểu rằng cuộc hôn nhân mà cô dốc sức gìn giữ ngay từ đầu đã là một trò hề.

    Tống Vũ Nhụy từ lâu đã mang thai với anh, còn cô – chính thất danh chính ngôn thuận – chỉ là trò cười.

    Ông trời cho cô cơ hội sống lại một lần, lần này, cô tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm.

    “Tôi rất tỉnh táo.” Lâm Sơ Noãn chỉnh lại chiếc áo khoác quân xanh trên người,

  • Chị Dâu Quốc Dân Và Cô Em Chồng Xui Xẻo

    Ngày anh trai và chị dâu kết hôn, tôi bận rộn từ sáng đến tối, dùng “năng lực tiền mặt” của mình để lo hết mọi khâu, từ tiệc cưới đến trang trí, đều là tôi đứng sau sắp xếp.

    Bận đến mức đến khi tiệc bắt đầu, tôi mới có thời gian ngồi xuống uống một ngụm nước.

    Chị dâu lại kéo một gương mặt nặng nề, giọng mỉa mai vang lên:

    “Chồng à, lát nữa mình đi mời rượu nhé, chỉ còn cô em chồng ngồi ăn một mình thôi. Con gái lớn tuổi chưa chồng mà không biết ngại à!”

    Tay tôi khựng lại giữa không trung, ly trà suýt rơi xuống bàn.

    Anh tôi nhìn tôi, vẻ mặt khó xử:

    “Lâm Nhan, nhà bên chị dâu có phong tục như vậy đó, con gái bên nhà chồng nếu chưa lấy chồng thì không được ngồi chung bàn trong tiệc cưới, nghe nói là… không may mắn.”

    Mẹ tôi nghe xong cũng gật đầu đồng tình:

    “Lâm Nhan, con ra sau bếp giục món giúp đi, lát nữa tụi mẹ gói cho con ít đồ ăn mang về.”

    Cha tôi cũng lên tiếng phụ họa:

    “Đúng rồi, hôm nay là ngày vui, đừng làm chị dâu con mất lòng.”

    Tôi chết lặng, cảm giác như hôm nay mới thật sự nhìn rõ đám người trong nhà này là ai.

    Không cho em chồng ngồi ăn trong tiệc cưới?

    Vậy thì hay lắm — tiền thuê rạp cưới, thuê xe hoa, thuê MC mà tôi trả, tôi cũng không thanh toán nữa.

    À, còn căn hộ cao cấp tôi mua tặng làm nhà tân hôn ấy… tôi cũng xin phép thu hồi luôn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *